Dự án triển khai thi công xây dựng các tuyến kè ven hồ với tổng chiều dài 2,5 km. Các tuyến đường giao thông kết nối vùng dự án với tổng chiều dài 1,1 km gồm (tuyến đường số 14 dài 350 m, tuyến số 2 dài 272 m, tuyến Nguyễn Du nối dài dài 500 m). Mặt đường rộng 14 m, vỉa hè rộng 4 m.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ghi nhận của Người Đưa Tin sau 5 tháng triển khai, phần lớn công trình ven hồ Hồ Hoàn Kiếm (phường Hoàn Kiếm, Tp.Hà Nội) đã được phá dỡ, mở ra không gian thoáng rộng cho quảng trường 2,4 ha phía Đông, hứa hẹn tạo diện mạo đô thị mới cho khu vực trung tâm Thủ đô.
Dự án Quảng trường công viên phía Đông hồ Hoàn Kiếm có diện tích khoảng 2,14 ha, được triển khai theo hai giai đoạn. Trong đó, giai đoạn 1 tập trung xây dựng phần nổi của quảng trường và công viên; giai đoạn 2 sẽ đầu tư hệ thống ba tầng hầm, kết nối với nhà ga C9 của tuyến metro số 2.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Lâm Đồng đặt mục tiêu trở thành cực tăng trưởng mới của miền Trung - Tây Nguyên

Chiều 30/5, tại phường Xuân Hương - Đà Lạt, Hội thảo khoa học "Mô hình phát triển tỉnh Lâm Đồng: Tiềm năng và bứt phá" diễn ra dưới sự phối hợp của tỉnh Lâm Đồng và Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh.
Tại Hội thảo khoa học về mô hình phát triển tỉnh, Bí thư Tỉnh uỷ Lâm Đồng – ông Y Thanh Hà Niê Kđăm nhấn mạnh, việc mở rộng từ cao nguyên, trung du đến duyên hải, nhiều cơ hội liên kết vùng và hội nhập quốc tế, hình thành các hành lang kinh tế mới, tăng cường liên kết giữa vùng Duyên hải Nam Trung Bộ, Tây Nguyên và vùng kinh tế trọng điểm phía Nam.
Với dân số khoảng 3,8 triệu người, 49 dân tộc cùng sinh sống, Lâm Đồng được đánh giá là vùng đất hội tụ nhiều lợi thế đặc biệt. Không chỉ sở hữu hệ sinh thái đa dạng, quỹ đất rộng lớn và nền nông nghiệp công nghệ cao hàng đầu cả nước, địa phương còn có trữ lượng bô xít khoảng 6,9 tỷ tấn, chiếm 73% tổng trữ lượng quốc gia.
Tuy nhiên, bên cạnh những tiềm năng to lớn, tỉnh cũng đang đối mặt với nhiều thách thức như hạ tầng chưa đồng bộ, liên kết vùng còn hạn chế, quy mô nền kinh tế chưa tương xứng với lợi thế, chất lượng nguồn nhân lực và năng lực đổi mới sáng tạo chưa đáp ứng yêu cầu phát triển mới.
Theo Bí thư Tỉnh uỷ Lâm Đồng – ông Y Thanh Hà Niê Kđăm, Lâm Đồng đang đứng trước một "ngưỡng cửa" phát triển mới. Những mô hình tăng trưởng dựa vào khai thác tài nguyên thô, hoặc phát triển du lịch, nông nghiệp theo lối mòn truyền thống đã không còn đủ dư địa để giúp tỉnh bứt phá mạnh mẽ, bền vững trong bối cảnh kỷ nguyên số và phát triển xanh hiện nay. Tỉnh cần một "bệ phóng" mới, một tư duy chiến lược đột phá để định vị lại vị thế của Lâm Đồng trong nước và khu vực.
Bí thư Tỉnh ủy Lâm Đồng cho rằng, với trí tuệ, tâm huyết và trách nhiệm của các nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, cộng đồng doanh nghiệp và các nhà đầu tư, hội thảo sẽ đóng góp nhiều luận cứ quan trọng, thiết thực cho việc hoạch định mô hình phát triển của tỉnh trong giai đoạn mới.
Qua đó, góp phần xây dựng Lâm Đồng phát triển nhanh, bền vững, toàn diện, giàu bản sắc và từng bước trở thành cực tăng trưởng năng động, giữ vai trò quan trọng của vùng Duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.
Đại diện Viện Kinh tế - Xã hội và Môi trường, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh cho hay, Lâm Đồng phát triển theo mô hình xanh – liên kết – đa trung tâm – sinh thái – thông minh; trở thành trung tâm nông nghiệp công nghệ cao, kinh tế biển xanh, năng lượng sạch và du lịch chất lượng cao và công nghiệp của khu vực phía Nam.
Theo định hướng được các chuyên gia đề xuất, trung tâm động lực số 1 là Đà Lạt, được định vị trở thành trung tâm đổi mới sáng tạo và phát triển của tỉnh. Địa phương này sẽ tập trung phát triển nông nghiệp công nghệ cao, đặc biệt là ngành hoa và rau; nghiên cứu, ứng dụng công nghệ sinh học; phát triển kinh tế dữ liệu dựa trên nền tảng tri thức của Đại học Đà Lạt; đồng thời nâng tầm du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng và Festival Hoa Đà Lạt theo hướng quốc tế.
Trung tâm động lực số 2 là Phan Thiết với định hướng trở thành trung tâm kinh tế biển và ven biển. Bên cạnh du lịch nghỉ dưỡng, kinh tế đêm và dịch vụ biển, địa phương sẽ tập trung phát triển logistics, cảng biển, nuôi trồng thủy sản công nghệ cao và năng lượng tái tạo, đặc biệt là điện gió ngoài khơi. Đây được xem là cửa ngõ kết nối kinh tế biển của tỉnh trong tương lai.
Tại khu vực Gia Nghĩa, trung tâm động lực số 3 sẽ phát triển theo hướng công nghiệp xanh, năng lượng và chế biến khoáng sản. Trọng tâm là hình thành trung tâm công nghiệp bô xít – alumin – nhôm quốc gia, gắn với phát triển công nghiệp chế biến sâu titan, năng lượng tái tạo và khai thác hiệu quả giá trị của Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Đắk Nông.
Trong khi đó, khu vực Bảo Lộc – Di Linh được xác định là trung tâm hành chính, dịch vụ và công nghiệp công nghệ cao của tỉnh. Việc sớm xác định vị trí tỉnh lỵ được đánh giá là yếu tố quan trọng nhằm tạo sự đồng thuận, tập trung nguồn lực đầu tư và thúc đẩy phát triển không gian kinh tế mới.
Đối với khu vực Hàm Tân – La Gi – Sơn Mỹ, định hướng trở thành trung tâm công nghiệp quy mô lớn, đón đầu làn sóng dịch chuyển đầu tư từ Đồng Nai và Tp.HCM, đồng thời tận dụng lợi thế từ sân bay Long Thành và hệ thống cao tốc kết nối vùng.
Để hiện thực hóa mô hình này, các chuyên gia đề xuất ba nhóm giải pháp trọng tâm. Trong đó, ưu tiên hàng đầu là hoàn thiện thể chế quản trị tỉnh mới theo hướng đa trung tâm, đẩy mạnh phân cấp, xây dựng chính quyền số và cơ chế thu hút nhà đầu tư chiến lược.
Song song đó là đầu tư đồng bộ hạ tầng chiến lược gồm hệ thống cao tốc liên vùng, cảng biển quốc tế Vĩnh Tân - Sơn Mỹ, sân bay Phan Thiết, nâng cấp sân bay Liên Khương và hạ tầng năng lượng tái tạo. Đây được xem là nền tảng để tăng cường liên kết vùng và thu hút các dòng vốn đầu tư mới.
Đáng chú ý, tỉnh cũng hướng đến phát triển hàng loạt động lực tăng trưởng mới như kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn, kinh tế dữ liệu, kinh tế bạc, kinh tế đêm, kinh tế di sản và các đô thị TOD dọc các tuyến cao tốc.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Có những người sở hữu trí nhớ tốt hơn người bình thường. Nhưng Franco Magnani lại là một trường hợp khác thường đến mức nhiều nhà khoa học thần kinh và chuyên gia về trí nhớ phải dành nhiều năm nghiên cứu. Ông được gọi là "Memory Artist" (nghệ sĩ ký ức) bởi khả năng tái hiện quê hương từ trí nhớ với độ chính xác gần như tuyệt đối.
Franco Magnani sinh năm 1934 tại Pontito, một ngôi làng nhỏ trên vùng đồi Tuscany của Italy. Những năm thơ ấu của ông gắn liền với những con đường lát đá, nhà thờ cổ, những bức tường rêu phong và khung cảnh thanh bình của vùng quê này. Tuy nhiên, sau chiến tranh thế giới thứ hai, cuộc sống thay đổi. Magnani rời quê hương và sau đó di cư sang Mỹ mưu sinh.
Điều đặc biệt là trong suốt khoảng ba thập kỷ, ông gần như không trở lại Pontito. Nhưng ngôi làng ấy chưa bao giờ rời khỏi tâm trí ông.
Theo nhà thần kinh học nổi tiếng Oliver Sacks, người từng dành nhiều năm tìm hiểu về Magnani, mọi chuyện bắt đầu sau một cơn bệnh bí ẩn vào thập niên 1960. Trong thời gian sốt cao và suy kiệt, Magnani liên tục mơ thấy quê hương. Những giấc mơ ấy sống động đến mức ông có thể nhìn thấy từng mái ngói, ô cửa sổ, bậc thềm hay khe nứt trên tường như đang hiện ra trước mắt.
Khi tỉnh dậy, các hình ảnh vẫn không biến mất. Chúng xuất hiện rõ nét trong tâm trí ông như những thước phim ba chiều. Bị thôi thúc bởi các "ảo ảnh ký ức" đó, Magnani bắt đầu cầm cọ vẽ.
Điều khiến mọi người sửng sốt là các bức tranh của ông không phải những hình ảnh mơ hồ hay lãng mạn hóa ký ức tuổi thơ. Khi các nhà nghiên cứu mang tranh của ông đối chiếu với ảnh chụp thực tế tại Pontito, họ phát hiện mức độ trùng khớp đáng kinh ngạc. Từ vị trí các ngôi nhà, độ dốc của con đường, cho tới từng chi tiết kiến trúc nhỏ đều gần như chính xác tuyệt đối.
Các chuyên gia cho rằng Magnani dường như sở hữu một "mô hình 3D" hoàn chỉnh về quê hương trong não bộ. Ông có thể xoay chuyển hình ảnh ấy trong tâm trí, quan sát từ nhiều góc độ khác nhau rồi đưa lên tranh. Thậm chí, có những bức tranh được vẽ từ góc nhìn trên cao mà ông chưa từng thực sự nhìn thấy ngoài đời.
Khả năng này khiến nhiều người liên tưởng tới trí nhớ nhiếp ảnh (eidetic memory). Tuy nhiên, các nhà khoa học nhận định trường hợp của Magnani còn phức tạp hơn. Ông không ghi nhớ mọi thứ trong cuộc sống với độ chính xác tương tự. Toàn bộ năng lực đặc biệt ấy gần như chỉ tập trung vào một đối tượng duy nhất: ngôi làng Pontito.
Oliver Sacks từng mô tả Magnani là người sống giữa hai thế giới. Một phần của ông tồn tại ở nước Mỹ hiện đại, nhưng phần còn lại dường như vẫn mắc kẹt trong ký ức về ngôi làng thời thơ ấu. Những hình ảnh ấy xuất hiện liên tục, chi phối suy nghĩ và cuộc sống của ông suốt nhiều thập kỷ.
Năm 1988, triển lãm tranh của Magnani tại San Francisco đã gây tiếng vang lớn. Khách tham quan không chỉ kinh ngạc trước vẻ đẹp của các tác phẩm mà còn sửng sốt khi biết toàn bộ chúng được vẽ từ ký ức. Từ đó, ông trở thành một trong những trường hợp nghiên cứu nổi tiếng nhất về trí nhớ trong lịch sử thần kinh học hiện đại.
Đến nay, Franco Magnani vẫn được xem là một trong những "dị nhân ký ức" hiếm gặp nhất từng được ghi nhận. Câu chuyện của ông cho thấy bộ não con người vẫn còn chứa đựng những khả năng kỳ diệu mà khoa học chưa thể lý giải hoàn toàn. Với Magnani, ký ức không chỉ là sự nhớ lại quá khứ. Nó giống như một thế giới sống động tồn tại song song trong tâm trí, nơi quê hương chưa bao giờ phai mờ theo năm tháng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

