Sharon Simmons, nhân viên hãng DoorDash, ngày 13/4 thực hiện đơn giao hàng đồ ăn nhanh đến cho Tổng thống Donald Trump tại cửa Phòng Bầu dục và được ông chủ Nhà Trắng boa 100 USD.
Tổng thống Trump lý giải ông chọn Simmons giao hàng vì biết chuyện bà tiết kiệm được đáng kể nhờ chính sách không áp thuế với tiền boa, nằm trong Đạo luật To Đẹp (OBBBA) được ông ký thông qua vào tháng 7/2025.
“Tôi nghe nói bà nhận thêm khoảng 11.000 USD, số tiền mà trước đây bà có thể đã không được hưởng do thuế quá cao. Đây là khoản hoàn thuế lớn nhất mà bà từng nhận, đúng không?”, ông Trump hỏi.
“Đúng vậy. Vâng, tôi đã tiết kiệm hơn 11.000 USD vì không phải kê khai khoản thu nhập đó. Thực sự rất bất ngờ”, bà Simmons trả lời.
Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn với Fox News chiều cùng ngày, bà Simmons lại đưa ra cách diễn giải khác, làm dấy lên nghi vấn về tính chính xác của tuyên bố ban đầu. Bà nói một nửa thu nhập năm 2025 là từ tiền boa, rồi ước tính “tiết kiệm được khoảng 3.000 đến 4.000 USD”.
Hãng DoorDash cho biết bà Simmons, đến từ bang Arkansas, đã làm việc cho công ty từ năm 2022 và đã thực hiện hơn 14.000 đơn giao hàng. Nhà Trắng ngày 13/4 cho hay việc cử bà tới Nhà Trắng giao hàng nhằm nêu bật chính sách của Tổng thống Trump, cho thấy lợi ích mà biện pháp mang đến cho những người như Simmons.
Thông cáo báo chí của Nhà Trắng cũng mô tả khác với cách hiểu của ông Trump về khoản tiền 11.000 USD của bà Simmons. Nhà Trắng cho hay đây là số tiền boa mà Simmons đã nhận được trong năm ngoái, và “nhờ chính sách miễn giảm cho gia đình người lao động của Tổng thống Trump, số tiền này không bị đánh thuế”.
“Khoản tiền tiết kiệm được rất có ý nghĩa, vì chồng bà đã phải giảm giờ làm việc để điều trị ung thư từ năm 2024”, Nhà Trắng cho biết.
Chính sách “không đánh thuế tiền boa” cho phép người lao động đủ điều kiện được khấu trừ tối đa 25.000 USD khỏi thu nhập chịu thuế liên bang. Điều này nghĩa là nó chỉ làm giảm phần bị tính thuế, không phải người nộp thuế được hoàn số tiền này.
Theo Yahoo Finance, mức thu nhập miễn thuế cho cặp vợ chồng khai thuế chung ở Mỹ là 31.500 USD, nghĩa là hộ nào có thu nhập thấp hơn mức này đều không phải đóng thuế thu nhập liên bang.
Simmons nói thu nhập năm ngoái của bà khoảng 22.000 USD, tiền boa chiếm một nửa. Chồng bà đã phải giảm giờ làm để chữa bệnh, tức là vẫn có công việc, nhưng chưa rõ thu nhập của ông.
Nếu Simmons là người duy nhất có thu nhập trong gia đình thì với mức 22.000 USD, gia đình bà không phải đóng thuế thu nhập liên bang. Điều này đồng nghĩa chính sách không đánh thuế tiền boa không có tác động gì tới bà.
Nếu chồng bà kiếm được 20.000 USD, tổng thu nhập của gia đình Simmons là 42.000 USD. Sau khi trừ mức miễn thuế, phần thu nhập chịu thuế là 10.500 USD, số thuế phải nộp là 1.050 USD. Nếu 11.000 USD tiền boa được đưa vào khấu trừ, nhà Simmons không có thu nhập chịu thuế, đồng nghĩa tiết kiệm được 1.050 USD nhờ chính sách của Tổng thống Trump.
Tương tự, với giả định chồng bà kiếm được 60.000 USD, được xem là khá cao với một người đã phải giảm giờ làm để chữa bệnh, khoản tiết kiệm được tối đa của nhà Simmons là khoảng 1.320 USD.
Để có thể tiết kiệm được 3.000-4.000 USD như lời Simmons, thu nhập của chồng bà phải cao hơn nhiều so với những thông tin đã công khai. Không có kịch bản nào phù hợp để họ đạt mức “tiết kiệm 11.000 USD”. Ngay cả trường hợp hai vợ chồng được khấu trừ tối đa 25.000 USD, số tiền họ được hưởng lợi cũng chỉ 6.000 USD.
Với các tính toán này, Yahoo Finance cho rằng chính sách của ông Trump có thể vẫn mang lại lợi ích cho gia đình Simmons, nhưng không phải 11.000 USD và cũng chưa chắc là 3.000-4.000 USD, thêm rằng mức giảm thuế trung bình của hơn 3,5 triệu tờ khai đã khấu trừ tiền boa tính đến đầu tháng 3 chỉ khoảng 1.300 USD.
CNBC đầu tháng 4 cho rằng những người lao động có thu nhập thấp có thể không được hưởng lợi từ chính sách khấu trừ, bởi số tiền họ kiếm được chưa vượt qua mức phải nộp thuế.
Theo Hãng tin AFP ngày 20-4, Tập đoàn Apple thông báo Giám đốc điều hành (CEO) Tim Cook sẽ chính thức rời vị trí lãnh đạo vào đầu tháng 9 tới, khép lại hơn 1 thập kỷ điều hành "gã khổng lồ công nghệ" Mỹ kể từ năm 2011.
Theo thông cáo, sau khi rời ghế CEO, ông Tim Cook sẽ đảm nhiệm vai trò Chủ tịch điều hành. "Đây là vinh dự lớn nhất trong cuộc đời tôi khi được làm CEO của Apple và được tin tưởng dẫn dắt một công ty phi thường như vậy", ông chia sẻ.
Gia nhập Apple từ năm 1998, ông Tim Cook từng bước thăng tiến và đóng vai trò then chốt trong việc vận hành chuỗi cung ứng toàn cầu với cương vị Giám đốc vận hành (COO).
Năm 2011, ông chính thức tiếp quản vị trí CEO từ nhà đồng sáng lập huyền thoại Steve Jobs.
Dưới sự lãnh đạo của ông, Apple mở rộng mạnh mẽ danh mục sản phẩm và đạt mức định giá khoảng 4.000 tỉ USD trên thị trường chứng khoán.
Ông cũng là kiến trúc sư chiến lược đưa Trung Quốc trở thành cứ điểm sản xuất chủ lực, nơi phần lớn iPhone được lắp ráp thông qua các đối tác như Foxconn.
Chủ tịch hội đồng quản trị Arthur Levinson đánh giá: "Sự lãnh đạo xuất sắc và chưa từng có của Tim Cook đã đưa Apple thành công ty tốt nhất thế giới. Sự chính trực và giá trị của ông thấm nhuần vào mọi hoạt động của Apple".
Người kế nhiệm Tim Cook - ông John Ternus - gia nhập đội ngũ thiết kế sản phẩm của Apple từ năm 2001 và hiện là Phó chủ tịch cấp cao phụ trách kỹ thuật phần cứng.
Ông Ternus được ghi nhận có đóng góp vào nhiều dòng sản phẩm chủ lực như iPhone, iPad, Apple Watch và máy tính Mac. "Tôi may mắn được làm việc dưới thời Steve Jobs và có Tim Cook làm người cố vấn", ông Ternus chia sẻ.
Trong thời gian tới, ông Tim Cook sẽ tiếp tục đảm đương vai trò CEO của Apple và hợp tác chặt chẽ với ông Ternus để đảm bảo quá trình chuyển giao diễn ra một cách suôn sẻ.
Với tư cách là Chủ tịch điều hành, ông Tim Cook sẽ hỗ trợ một số lĩnh vực trọng yếu của Apple, trong đó có nhiệm vụ kết nối với các nhà hoạch định chính sách trên toàn thế giới.
Ngày 24-6, trong cuộc gặp với Tổng thư ký Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) Mark Rutte, Tổng thống Mỹ Donald Trump quay lại một chủ đề quen thuộc: chỉ trích các nước châu Âu vì không giúp Mỹ trong cuộc chiến với Iran.
"Chúng tôi đã bị thất vọng" - ông Trump nói với ông Rutte tại Nhà Trắng. Chuyến thăm Washington của ông Rutte nhằm giảm bất đồng về cuộc chiến này và lời đe dọa cắt giảm hiện diện quân sự tại châu Âu.
Chuyến thăm diễn ra trước thềm hội nghị thượng đỉnh NATO tại Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 7. Theo báo New York Times, ông Rutte - cựu Thủ tướng Hà Lan - nổi tiếng là nhà lãnh đạo châu Âu khéo léo nhất trong xử lý tâm trạng và những lời chỉ trích của ông Trump.
Tại Nhà Trắng, ông đã tìm cách xoa dịu căng thẳng bằng cách kết hợp lời khen với phản biện nhẹ nhàng, cho rằng việc một số đồng minh không ủng hộ chiến dịch quân sự của Mỹ tại Iran chỉ là những "trường hợp cá biệt".
Ông Trump từ lâu công kích NATO, thậm chí gọi liên minh này là "hổ giấy" dù Mỹ cũng là thành viên, và tức giận khi đồng minh từ chối hỗ trợ Mỹ trong xung đột ở Trung Đông hoặc việc mở lại eo biển Hormuz.
Tại Phòng Bầu dục, ông Rutte mang theo những biểu đồ bìa cứng minh họa mức tăng chi tiêu quốc phòng của NATO từ khi ông Trump lần đầu nhậm chức tổng thống năm 2017, và nói hàng ngàn máy bay Mỹ đã cất cánh từ các căn cứ tại châu Âu trong thời gian diễn ra cuộc chiến, coi đây là minh chứng cho sự hỗ trợ của các đồng minh. Tuy nhiên, Ý phản bác, cho biết Rome chỉ cho phép các chuyến bay mang tính kỹ thuật và hậu cần.
"Tôi biết có những trường hợp cá biệt khiến ngài thực sự thất vọng, nhưng nhìn chung các đồng minh châu Âu luôn có mặt" - ông Rutte nói.
Ông Trump dường như không bị thuyết phục hoàn toàn, thậm chí có lúc ngắt lời để bày tỏ bất đồng, nhưng vẫn khen năng lực lãnh đạo của Tổng thư ký NATO: "Ông thực sự đã làm tốt. Và thành thật mà nói, nếu là bất kỳ ai khác ở vị trí đó, có lẽ hôm nay chúng ta đã không gặp nhau tại đây, bởi chúng tôi đã bị thất vọng".
Từ khi ông Trump trở lại Nhà Trắng năm ngoái, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của ông Rutte là kiểm soát sự khó chịu của ông Trump với NATO, ngăn các bất đồng - gồm cả kế hoạch kiểm soát Greenland - leo thang thành khủng hoảng kéo dài.
Theo Reuters, quan hệ Mỹ - NATO đã căng thẳng hơn trong những tháng gần đây. Sau khi các đồng minh từ chối ủng hộ chiến dịch quân sự của ông Trump tại Iran (được phát động mà không tham vấn trước), ông Trump công khai đặt câu hỏi liệu Mỹ có nên tiếp tục tuân thủ cam kết phòng thủ tập thể của NATO, đồng thời cho biết đang cân nhắc rời khỏi liên minh.
Một điểm gây căng thẳng khác là sức ép ngày càng tăng từ Washington buộc châu Âu tự đảm nhận nhiều hơn trách nhiệm an ninh, trong bối cảnh Mỹ cho rằng châu Âu đang có "sự phụ thuộc lẫn nhau không lành mạnh" với lực lượng Mỹ.
Tuần trước, Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ Pete Hegseth chỉ trích các đồng minh mà ông cho là đang ỷ lại vào Mỹ tại cuộc họp của NATO, và công bố đợt rà soát sáu tháng việc triển khai quân Mỹ tại châu Âu, có thể dẫn đến cắt giảm một phần lực lượng.
Washington cũng thu hẹp nguồn lực quân sự sẵn sàng hỗ trợ NATO khi khủng hoảng xảy ra, buộc các thành viên tự lấp đầy khoảng trống.
Theo các nhà phân tích, yêu cầu của ông Trump với đồng minh châu Âu lúc này rất đơn giản: lòng trung thành. "Tôi chỉ muốn họ trung thành" - ông Trump nói hôm 24-6, khi được hỏi Mỹ mong đợi điều gì từ châu Âu. Trước đó, ông đã công khai phê phán một số quốc gia, trong đó có Ý, Anh và Tây Ban Nha.
Một số người chỉ trích ông Rutte, gồm cả vài đồng minh trong NATO, cho rằng cách ông tiếp cận ông Trump là quá nhún nhường.
Tuy nhiên, ông Rutte khẳng định thành công của mình trước hết được đo bằng khả năng giữ Mỹ ở vị trí trung tâm của NATO, và một mục tiêu khác là khôi phục niềm tin đang suy giảm của lãnh đạo châu Âu rằng nếu quân đội Nga tiến sâu vài km vào lãnh thổ NATO thì Mỹ sẽ tham gia phản ứng chung của liên minh.
NATO bước vào hội nghị thượng đỉnh sắp tới tại Thổ Nhĩ Kỳ trong tình trạng căng thẳng chưa từng có, khi một số nước châu Âu lo ngại Washington có thể rút khỏi liên minh - động thái đặt dấu hỏi lớn cho tương lai NATO.
Tuy nhiên, nỗi lo này dường như đã phần nào được giải tỏa sau cuộc gặp giữa ông Rutte và ông Trump, khi ông Rutte cho biết Tổng thống Mỹ "hoàn toàn cam kết với liên minh NATO" và Washington "chắc chắn" sẽ bảo vệ châu Âu nếu họ bị tấn công.
Trong tháng qua, cả Nga và Ukraine đều mở rộng việc sử dụng bom lượn thông minh, phản ánh sự thay đổi rộng lớn hơn trong cách hai bên triển khai hỏa lực. Sự thay đổi này xuất phát từ việc UAV được sử dụng dày đặc trên chiến trường, làm hạn chế đáng kể khả năng sử dụng pháo binh, vốn là phương tiện truyền thống để tạo hỏa lực tập trung.
Do cả hai nước đều dựa vào hỏa lực tập trung như một phần cốt lõi trong học thuyết tác chiến của mình, những hạn chế ngày càng tăng đối với pháo binh đã khiến bom lượn trở thành một lựa chọn hấp dẫn. Khi xu hướng này tiếp diễn, bom lượn được dự báo sẽ đóng vai trò ngày càng lớn ở cả hai phía, định hình giai đoạn tiếp theo của cuộc chiến.
Nga và Ukraine đều theo đuổi học thuyết tác chiến lấy hỏa lực làm trung tâm, trong đó pháo binh và các loại hỏa lực gián tiếp từ lâu đã là phương tiện chủ yếu để hạ lực lượng đối phương. Bộ binh thường đóng vai trò hỗ trợ hơn, tiến vào kiểm soát khu vực sau khi nơi đó đã bị san phẳng bởi các đợt pháo kích dữ dội, cho phép các đơn vị pháo binh tiếp tục cơ động lên phía trước. Mặc dù học thuyết này không thay đổi về cơ bản trong chiến sự, cả hai bên ngày càng buộc phải giảm phụ thuộc vào pháo binh để cung cấp hỏa lực.
Theo Military Balance, cả Nga và Ukraine đều phải đối mặt với việc các hệ thống pháo bị tổn thất trong xung đột do UAV liên tục tuần tra trên chiến trường để săn tìm mục tiêu. UAV cũng truy lùng và tấn công các phương tiện tiếp tế đạn dược, khiến các khẩu pháo thiếu nguồn đạn cần thiết để hoạt động.
Kết quả là cả hai bên đã phải kéo các hệ thống pháo ra xa tiền tuyến hơn. Một số loại pháo tầm xa vẫn có thể tấn công mục tiêu từ các vị trí phía sau, nhưng nhiều hệ thống khác không còn phát huy hiệu quả. Để duy trì hỏa lực, Nga và Ukraine ngày càng dựa nhiều hơn vào súng cối và UAV.
Tuy nhiên, cả hai loại này đều mang lượng thuốc nổ nhỏ hơn đáng kể so với đạn pháo thông thường. Ngay cả khi được sử dụng trong các cuộc tấn công phối hợp, chúng nhìn chung vẫn thiếu sức công phá của một đợt pháo kích kéo dài. Ngoài ra, UAV còn dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết, tác chiến điện tử và các hệ thống phòng không mặt đất.
Trước những thách thức này, Nga và Ukraine cần một giải pháp thay thế có khả năng cung cấp hỏa lực mạnh với số lượng lớn. Nga đã bắt đầu lấp khoảng trống đó bằng bom lượn, còn Ukraine hiện cũng đi theo hướng tương tự.
Bom lượn là bom thông thường được lắp thêm cánh và bộ dẫn đường. Sau khi được thả từ máy bay, cánh sẽ bung ra và quả bom lượn hàng chục km tới mục tiêu bằng hệ thống dẫn đường vệ tinh kết hợp quán tính. Khi được thả, quả bom vẫn mang tốc độ của máy bay, khiến nó trở thành mục tiêu tốc độ cao khó bị các hệ thống phòng không mặt đất đánh chặn.
Điều này cho phép máy bay tấn công mục tiêu trong khi vẫn ở ngoài phần lớn vùng tác chiến của phòng không đối phương. Bom lượn thường nặng hàng trăm kg, mang lại sức công phá vượt xa UAV hoặc súng cối, cho phép tạo ra hiệu ứng tương đương các đợt pháo kích tập trung.
Trong hai năm qua, Nga đã chuyển đổi kho bom thời Liên Xô khổng lồ của mình thành các loại bom lượn dẫn đường chính xác. Mỗi quả bom được lắp mô-đun lượn và hiệu chỉnh phổ quát UMPK, bổ sung cánh gập, cánh lái điều khiển, thiết bị đo quán tính và hệ thống dẫn đường vệ tinh.
Nga đã gia tăng đáng kể việc sử dụng bom lượn trong tháng qua, với hơn 1.800 quả được cho là đã được phóng chỉ trong tuần đầu tiên của tháng 6.
Ukraine không sở hữu kho bom hàng không khổng lồ được thừa hưởng từ Liên Xô như Nga, khiến khả năng triển khai bom lượn của nước này hạn chế hơn nhiều. Dù vậy, Ukraine đã nhận được một số lượng hạn chế bom lượn thông qua viện trợ quân sự nước ngoài.
Tuy nhiên, do phụ thuộc vào nguồn cung từ nước ngoài, số lượng vũ khí này vẫn khá hạn chế và phải được sử dụng thận trọng. Tình hình của Ukraine gần đây đã thay đổi với sự xuất hiện của bom lượn nội địa được phát triển thông qua sáng kiến Brave1.
Khi việc sử dụng bom lượn gia tăng, cả Nga và Ukraine sẽ tiếp tục đầu tư vào công nghệ này cũng như các biện pháp phòng thủ chống lại nó.
Các loại bom lượn tương lai có khả năng tích hợp những cảm biến tiên tiến được phát triển từ công nghệ UAV nhằm nâng cao độ chính xác và hoạt động hiệu quả hơn trong môi trường tác chiến phức tạp. Chúng cũng có thể được trang bị động cơ rocket hoặc động cơ phản lực cỡ nhỏ để mở rộng tầm hoạt động.
Đồng thời, các hệ thống tác chiến điện tử sẽ tiếp tục cải thiện khả năng gây nhiễu hoặc đánh lừa tín hiệu dẫn đường.