Thị trường chứng khoán ngày 9-4 quay đầu điều chỉnh mạnh sau phiên tăng bùng nổ trước đó, với áp lực bán lan rộng trên diện rộng dù vẫn xuất hiện một số điểm sáng đơn lẻ.
Kết phiên, VN-Index dừng tại 1.736,68 điểm, giảm 19,87 điểm, tương ứng 1,13%. HNX-Index giảm 2,34 điểm xuống 250,98 điểm, còn UPCoM-Index lùi nhẹ 0,2 điểm về 127,5 điểm. Chỉ số VN30-Index cũng không tránh khỏi xu hướng điều chỉnh khi giảm 16 điểm, tương đương 0,83%, xuống 1.915,01 điểm.
Độ rộng thị trường nghiêng hẳn về bên bán với 291 mã tăng giá, trong khi có tới 410 mã giảm, 21 mã tăng trần và 12 mã giảm sàn; bên cạnh đó có 832 mã đứng giá.
Thanh khoản toàn thị trường đạt hơn 27.045 tỉ đồng, giảm gần 20% so với phiên trước, phản ánh dòng tiền có dấu hiệu chững lại sau nhịp tăng mạnh.
Đáng chú ý trong phiên, giao dịch khối ngoại tiếp tục là điểm trừ khi nhà đầu tư nước ngoài mua vào 2.745 tỉ đồng nhưng bán ra tới 5.217 tỉ đồng, qua đó bán ròng 2.472 tỉ đồng trong phiên.
Áp lực xả tập trung mạnh nhất tại VPL với giá trị lên tới 3.284 tỉ đồng, bỏ xa các mã còn lại như VHM (103 tỉ đồng) và BID (88 tỉ đồng).
Ở chiều mua, HPG được gom mạnh 482 tỉ đồng, theo sau là VIX với 68 tỉ đồng và TCB với 67,8 tỉ đồng.
Xét về mức độ ảnh hưởng đến chỉ số, nhóm cổ phiếu nâng đỡ VN-Index gồm NVL đóng góp khoảng +0,49 điểm, HPG +0,42 điểm, LPB +0,32 điểm, TCB +0,31 điểm và GEX +0,26 điểm.
Ngược lại, áp lực giảm chủ yếu đến từ VIC lấy đi tới -6,82 điểm, tiếp đến là VPL -1,82 điểm, VCB -1,42 điểm, BID -1,26 điểm và VHM -0,88 điểm.
Diễn biến theo nhóm ngành cho thấy sự phân hóa nhưng xu hướng chung vẫn là điều chỉnh.
Ở nhóm bất động sản, diễn biến phân hóa mạnh. NVL gây chú ý khi tăng 6,03%, tiệm cận mức trần, cùng với DXG tăng 2,36% và một số mã midcap giữ sắc xanh. Tuy nhiên các cổ phiếu vốn hóa lớn lại kéo lùi thị trường với VIC giảm 2,74%, VHM giảm 0,81% và VRE đi ngang.
Nhóm ngân hàng giao dịch kém tích cực với nhiều mã giảm như VCB (-1,33%), BID (-2,05%), VPB (-1,81%), CTG (-1,41%), MBB (-0,38%), dù vẫn có điểm sáng từ SHB (+1,31%), TCB (+0,65%) và STB (+0,45%).
Nhóm chứng khoán cũng chịu áp lực bán rõ rệt khi SSI giảm 2,21%, VCI giảm 3,45%, HCM giảm 0,79%, VND giảm 1,75% và SHS giảm 3,23%.
Nhóm dầu khí và năng lượng nhìn chung suy yếu với BSR giảm 2,72%, PVS giảm 1,83%, PLX giảm 2,47% và GAS giảm 1,88%, góp phần gia tăng áp lực lên chỉ số. Trong khi đó nhóm bán lẻ cũng không tích cực khi MWG giảm 1,47%, VNM giảm 1,28% và nhiều mã tiêu dùng khác chìm trong sắc đỏ.
Điểm sáng hiếm hoi đến từ một số cổ phiếu công nghiệp và vật liệu như GEX tăng 3,32%, VCG tăng 3,15%, HHV tăng 5,31% và HPG tăng 0,89%.
Cổ phiếu DGC của Công ty cổ phần Tập đoàn Hóa chất Đức Giang giao dịch tiêu cực trong phiên 9-4 khi giảm 4,67%, xuống còn 53.100 đồng/cổ phiếu.
Áp lực bán gia tăng trong bối cảnh mã này vừa bị Sở Giao dịch chứng khoán TP.HCM (HoSE) đưa vào danh sách không đủ điều kiện giao dịch ký quỹ (margin), nâng tổng số cổ phiếu thuộc diện này lên 69 mã tính đến ngày 8-4.
Theo kết quả xác minh ban đầu của cơ quan chức năng tỉnh Thanh Hóa, hóa đơn này là của nhà hàng Chinh Thủy Palace trên đường Hồ Xuân Hương, phường Sầm Sơn.
Tối 30-4, một đoàn du khách từ Hà Nội gồm 13 người lớn và 10 trẻ em đến ăn tối tại nhà hàng Chinh Thủy Palace. Trước khi đến, đoàn đã liên hệ nhà hàng đặt món và thống nhất giá cả các món ăn.
Đến 21h cùng ngày, đoàn ăn xong và thanh toán 17.925.000 đồng. Nhà hàng in hóa đơn đưa cho đại diện đoàn du khách.
Người cầm hóa đơn có chụp ảnh hóa đơn, gửi lên nhóm Zalo chung của đoàn. Một thành viên trong đoàn đã lưu lại hóa đơn và đăng lên trang Facebook cá nhân.
Sau đó, bài đăng được nhiều người chia sẻ, bình luận theo hướng tiêu cực. Nội dung lan truyền trên mạng xã hội đã cố tình lược bỏ các yếu tố quan trọng như số lượng người ăn thực tế, việc đặt trước và thỏa thuận giá. Từ đó tạo cảm giác "bất thường" về chi phí bữa ăn.
Làm việc với cơ quan chức năng, người đăng tải hóa đơn ban đầu trên trang cá nhân cho biết không hề có mục đích phản ánh việc bị "chặt chém" sau bữa ăn tại nhà hàng nêu trên. Sau khi ăn và thanh toán xong, các thành viên trong đoàn đều vui vẻ, không có phản ứng trái chiều.
Tuy nhiên, sau khi hóa đơn thanh toán nêu trên đăng tải trên trang cá nhân, có nhiều fanpage đã "giật tít", định hướng dư luận với những cụm từ như "đến hẹn lại lên" hay "hóa đơn độc lạ", khiến câu chuyện bị hiểu sai lệch, ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh du lịch Sầm Sơn.
Ông Võ Duy Hưng - Đội Quản lý thị trường số 2, Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Thanh Hóa cho biết: "Qua kiểm tra, giá các món ăn trong hóa đơn đều đúng với giá niêm yết. Đoàn du khách đã làm việc với nhà hàng, chốt giá với nhà hàng trước khi ăn. Đối với hải sản, giá cả phụ thuộc vào thời điểm và kích cỡ từng loại, nên mức giá có sự chênh lệch".
Thông tin trên được văn phòng truyền thông Abu Dhabi của chính phủ UAE công bố ngày 15/5. Dự án này là đường ống Tây - Đông, chưa từng được tiết lộ trước đó.
Thái tử Sheikh Khaled bin Mohamed bin Zayed đã chỉ đạo Công ty Dầu khí Quốc gia Abu Dhabi (ADNOC) đẩy nhanh dự án trên, dự kiến đưa vào hoạt động năm tới.
Iran đã đóng cửa eo biển Hormuz từ cuối tháng 2, khi Mỹ và Israel tấn công nước này. Đây là huyết mạch giao thương một phần năm dầu thô toàn cầu. Tình trạng tắc nghẽn hàng hải đẩy giá năng lượng tăng vọt, khiến nhiều quốc gia gặp khủng hoảng nhiên liệu, cùng lo ngại lạm phát và suy thoái kinh tế.
Đường ống dẫn dầu mới sẽ giúp UAE "né" được eo biển trên, tăng cường xuất khẩu dầu từ bờ biển vịnh Oman (nằm ngoài Hormuz). Đây là đường ống thứ hai của nước này, sau Habshan-Fujairah, dự kiến giúp họ nâng công suất xuất khẩu lên gấp đôi, đạt 3,6 triệu thùng mỗi ngày.
Tại khu vực Trung Đông, họ là nước thứ hai có thể trông cậy vào cách thức xuất khẩu dầu này, bên cạnh Arab Saudi. Oman có đường bờ biển dài, cách xa Hormuz. Trong khi Kuwait, Iraq, Qatar và Bahrain gần như phụ thuộc vào tuyến đường biển này để vận chuyển hàng hóa.
Quyết định gấp rút hoàn thành đường ống dẫn dầu của UAE được đưa ra hai tuần sau khi họ rút khỏi Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC). Việc rời OPEC đồng nghĩa với việc họ không bị ràng buộc bởi hạn ngạch sản xuất, có thể bơm nhiều dầu hơn thành viên của nhóm khi xung đột Trung Đông chấm dứt và hoạt động giao thương dầu được bình thường hóa.
Với đường ống dẫn dầu mới, họ vẫn có thể theo đuổi tham vọng xuất khẩu, bất chấp xung đột cùng tắc nghẽn eo biển Hormuz kéo dài. Điều này cũng đưa mức xuất khẩu dầu của UAE tiến gần hơn với Arab Saudi, nước bán tới 5 triệu thùng mỗi ngày cho thế giới.
Năm ngoái, Bộ trưởng Năng lượng UAE nói rằng họ có thể tăng công suất sản xuất lên 6 triệu thùng mỗi ngày, nếu cần. Đầu năm nay, UAE sản xuất gần 3,4 triệu thùng một ngày, sau đó giảm hơn một nửa khi eo biển Hormuz đóng cửa, buộc Công ty Dầu khí Quốc gia Abu Dhabi (ADNOC) ngừng một số hoạt động sản xuất. Hiện ADNOC hướng tới mục tiêu công suất 5 triệu thùng một ngày vào năm tới, sớm hơn ba năm so với kế hoạch.
Cục Thống kê, Bộ Tài chính vừa công bố Báo cáo chỉ số giá sinh hoạt theo không gian (SCOLI) năm 2025. Đây là chỉ số phản ánh sự chênh lệch giá hàng hóa và dịch vụ tiêu dùng hằng ngày của người dân giữa các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, giữa các vùng kinh tế - xã hội trong một thời gian nhất định.
Theo đó Hà Nội dẫn đầu 34 tỉnh, thành phố về mức độ đắt đỏ trong chi tiêu, sinh hoạt hằng ngày của người dân. Tiếp đó lần lượt là các tỉnh thành Quảng Ninh, Hải Phòng, TP.HCM, Đà Nẵng.
Cũng theo Cục Thống kê, 5 tỉnh có chi tiêu, sinh hoạt rẻ nhất trong năm 2025 xếp theo thứ tự là Vĩnh Long, Gia Lai, Cà Mau, Quảng Trị và Tây Ninh.
Xét theo thang điểm thì địa phương đắt đỏ nhất nước là Hà Nội ở mức 100%, còn địa phương có mức chi tiêu, sinh hoạt rẻ nhất nước là Vĩnh Long ở mức 91,47%. Chênh lệch mức chi tiêu, sinh hoạt giữa hai địa phương là 8,53%.
Nếu xét theo vùng kinh tế - xã hội, trong năm 2025, vùng Đồng bằng sông Hồng tiếp tục giữ vị trí vùng có giá sinh hoạt đắt đỏ nhất cả nước, đứng thứ hai là vùng Đông Nam Bộ.
Tiếp theo là Trung du và Miền núi phía Bắc, vùng Duyên hải miền Trung và Tây Nguyên, vùng Bắc Trung Bộ, và thấp nhất là vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
Khoảng cách giữa vùng có mức giá cao sinh hoạt nhất và thấp nhất là 4,89%, phản ánh sự chênh lệch không lớn về chi phí sinh hoạt giữa các vùng.
Lý giải cho việc Đồng bằng sông Hồng liên tục giữ vị trí là khu vực có giá sinh hoạt đắt nhất cả nước, Cục Thống kê cho hay đây là vùng kinh tế trọng điểm phía Bắc, trung tâm chính trị, hành chính quốc gia với hạt nhân là Hà Nội.
Đồng thời vùng cũng là đầu mối giao thương lớn, kết nối các tỉnh phía Bắc và quốc tế thông qua hệ thống hạ tầng giao thông tương đối đồng bộ.
Vùng Đồng bằng sông Hồng cũng tập trung nhiều khu công nghiệp, khu chế xuất, là trung tâm về dịch vụ, giáo dục, y tế và khoa học công nghệ, thu hút lượng lớn lao động từ các địa phương khác.
Kinh tế phát triển ổn định, mật độ dân số cao và tốc độ đô thị hóa nhanh là những yếu tố chính làm mặt bằng giá sinh hoạt trong vùng duy trì ở mức cao.
Một yếu tố quan trọng khác làm chi phí sinh hoạt tại Hà Nội và vùng Đồng bằng sông Hồng cao hơn các địa phương khác trong cả nước là cơ cấu tiêu dùng của người dân trong vùng tập trung nhiều vào các nhóm dịch vụ như nhà ở thuê, y tế, giáo dục và ăn uống ngoài gia đình.
Giá nhà, đất tại Hà Nội và các đô thị trung tâm tăng do quỹ đất hạn chế trong khi nhu cầu lớn, kéo theo chi phí thuê nhà và sinh hoạt tăng.
Chi phí dịch vụ giáo dục và y tế chất lượng cao cũng góp phần làm chỉ số SCOLI của vùng Đồng bằng sông Hồng cao hơn các vùng khác.
Ngoài ra, chi phí đầu vào như giá thuê mặt bằng, chi phí lao động và chi phí dịch vụ tại các đô thị lớn ở mức cao, làm tăng chi phí sản xuất, kinh doanh và cung ứng hàng hóa, dịch vụ, qua đó tác động đến mặt bằng giá tiêu dùng của dân cư.
Cũng theo phân tích của Cục Thống kê, các địa phương có chỉ số SCOLI thấp chủ yếu do các nhóm hàng thiết yếu như lương thực, thực phẩm, dịch vụ ăn uống, nhóm may mặc, mũ nón và giày dép, nhóm nhà ở thuê, nhóm thiết bị và đồ dùng gia đình, nhóm giao thông, nhóm bưu chính, viễn thông, nhóm dịch vụ giáo dục, dịch vụ vui chơi, giải trí có giá tương đối thấp.
Sự chênh lệch giá giữa các vùng và địa phương không nhiều, mức giá cao tập trung chủ yếu tại các trung tâm kinh tế lớn, nơi có tốc độ đô thị hóa nhanh và nhu cầu tiêu dùng cao, trong khi các địa phương có lợi thế về nguồn cung lương thực, thực phẩm và chi phí sinh hoạt thấp duy trì mức giá thấp hơn.