Theo Gizmodo, sau nhiều năm chờ đợi dưới dạng tin đồn, chiếc iPhone gập đang tiến gần hơn bao giờ hết tới ngày ra mắt chính thức dự kiến vào tháng 9.2026. Những hình ảnh rò rỉ từ chuỗi cung ứng được chia sẻ bởi chuyên gia rò rỉ kỳ cựu Sonny Dickson cho thấy Apple đã chọn một hướng đi riêng biệt với thiết kế màn hình ngắn và rộng hơn so với các đối thủ hiện nay.
Theo các thông số rò rỉ, thiết bị sẽ sở hữu màn hình ngoài 5,5 inch giúp người dùng dễ dàng thao tác bằng một tay. Tuy nhiên, khi mở ra, chiếc iPhone này sẽ để lộ màn hình trong lên tới 7,8 inch, biến nó thành một chiếc máy tính bảng thực thụ trong lòng bàn tay.
Đặc biệt, giới chuyên môn đang đổ dồn sự chú ý vào cái tên ‘iPhone Studio’. Việc từ bỏ hậu tố ‘Ultra’ quen thuộc để chọn ‘Studio’ được cho là bước đi chiến lược, giúp Apple định vị chiếc điện thoại gập như một công cụ sáng tạo chuyên nghiệp, tách biệt hoàn toàn với dòng Galaxy S26 Ultra của đối thủ Samsung.
Dù khả năng cao sẽ được trình làng vào tháng 9 cùng dòng iPhone 18 Pro, nhưng các tín đồ ‘táo khuyết’ có thể phải kiên nhẫn hơn để chạm tay vào siêu phẩm này. Một số báo cáo từ chuỗi cung ứng chỉ ra rằng Apple vẫn đang trong quá trình đàm phán giá linh kiện phức tạp, điều này có thể đẩy ngày lên kệ thực tế sang tháng 11 hoặc tháng 12.2026.
Tuy nhiên, các chuyên gia từ Bloomberg vẫn lạc quan cho rằng Apple sẽ nỗ lực để đưa máy đến tay người dùng sớm nhất có thể, tránh việc lặp lại kịch bản mở bán muộn như thời iPhone X.
Đây được xem là sự thay đổi mang tính lịch sử về kiểu dáng của iPhone kể từ khi ra mắt lần đầu năm 2007. Với sự kết hợp giữa hệ điều hành iOS tối ưu cho màn hình lớn và độ bền vật liệu mới, Apple không giấu tham vọng chiếm lĩnh phân khúc smartphone siêu cao cấp, nơi các dòng máy gập đang dần trở thành tiêu chuẩn mới của sự sang trọng.
Nguồn: https://thanhnien.vn/iphone-gap-lo-dien-thiet-ke-doc-dao-185260408092839843.htm

Bên cạnh những tác hại về môi trường và tài nguyên, trí tuệ nhân tạo (AI) đang nhanh chóng trở thành một công cụ rủi ro cao trong lĩnh vực an ninh mạng. Minh chứng là OALABS Research vừa bóc trần vụ việc một 'hacker' nghiệp dư người Ethiopia đã dùng các tác nhân AI (AI Agent) của Claude và OpenAI Codex để thực hiện hàng loạt hành vi tấn công mạng.
Dù cho câu lệnh chứa đầy lỗi chính tả, ngữ pháp và chỉ đưa ra hướng dẫn mơ hồ, kẻ này vẫn chiếm đoạt thành công nhiều máy chủ cá nhân. Tin tặc này đã xâm nhập vào dữ liệu bảo mật của ít nhất 14 công ty, thậm chí âm mưu đánh cắp số tiền điện tử trị giá 4 triệu USD.
Kẻ gian đã vượt qua các hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt của mô hình Claude Opus một cách tương đối dễ dàng nhờ thủ thuật thao túng tâm lý. Bằng cách giả danh là thành viên đang nghiên cứu lỗ hổng bảo mật, tin tặc đã lừa chatbot AI tự động cung cấp toàn bộ mã nguồn tấn công. Hệ thống thậm chí còn vạch ra các phương thức trục lợi chi tiết như tống tiền, bán dữ liệu và trực tiếp chỉ cách trộm cắp. Chatbot này chỉ chặn một yêu cầu cố tình nhắm mục tiêu tấn công vào tài khoản kỹ thuật số cá nhân của một gia đình cụ thể.
Sự cố hy hữu này bị phơi bày hoàn toàn sau khi một nạn nhân bị chiếm quyền máy chủ liên hệ với các chuyên gia của OALABS. Đáng chú ý, danh tính của hacker non trẻ bị lộ chỉ vì trước đó đã yêu cầu chính AI chỉnh sửa sơ yếu lý lịch cá nhân. Vụ việc dấy lên mối lo ngại sâu sắc khi công chúng có thể dễ dàng tiếp cận các công cụ công nghệ mạnh mẽ này mà không đòi hỏi kiến thức chuyên môn. Người dùng hoàn toàn có thể sử dụng một tác nhân AI trung gian khác để soạn thảo các câu lệnh tấn công nguy hiểm tương tự.
Hiện tại, các gã khổng lồ công nghệ như Anthropic và OpenAI đang rơi vào trạng thái bế tắc trong việc tìm kiếm giải pháp ngăn chặn triệt để. Nếu siết chặt giới hạn của mô hình sẽ trực tiếp tước đi quyền lợi của các nhà nghiên cứu bảo mật chân chính trong việc củng cố hệ thống. Ngược lại, nếu giữ nguyên hiện trạng thì ranh giới giữa sử dụng đạo đức và trục lợi bất chính vẫn là bài toán bất khả thi đối với AI. Việc tìm ra giải pháp tối ưu ngăn chặn ý đồ độc hại của người dùng vẫn là thách thức chưa có lời giải đáp.
Tin Gốc: Thanh Niên

iPhone từ lâu trở thành biểu tượng công nghệ toàn cầu. Tuy nhiên, đi kèm với sự nổi tiếng là vô vàn những 'giai thoại' truyền tai nhau mà thực tế lại trái ngược hoàn toàn với hướng dẫn từ nhà sản xuất. Dưới đây là 3 lầm tưởng phổ biến nhất mà người dùng cần đặc biệt lưu ý để kéo dài tuổi thọ cho chiếc điện thoại của mình.
Nhiều người dùng có thói quen vuốt đóng ứng dụng ngay sau khi sử dụng vì cho rằng chúng đang 'ngốn' pin trong nền và làm nặng máy. Thế nhưng, cơ chế của iOS hoàn toàn khác biệt.
Khi không sử dụng tới, iOS sẽ đưa ứng dụng vào trạng thái 'đóng băng' (suspended), gần như không tiêu thụ năng lượng. Việc bạn cố tình đóng rồi mở lại sau đó buộc CPU phải khởi động lại toàn bộ tiến trình từ đầu. Quy trình này đòi hỏi nhiều năng lượng hơn và vô tình khiến viên pin của bạn sụt nhanh hơn so với việc cứ để chúng 'ngủ yên' trong trình đa nhiệm.
Dù hệ sinh thái đóng của Apple an toàn hơn đáng kể so với Android, nhưng khẳng định iPhone 'miễn nhiễm' với virus là một sai lầm.
Các chuyên gia bảo mật cảnh báo các cuộc tấn công nhắm vào người dùng Apple đang có xu hướng gia tăng mạnh mẽ. Bên cạnh mã độc, người dùng iPhone vẫn là mục tiêu béo bở của các chiêu trò lừa đảo qua tin nhắn (phishing). Để tự bảo vệ, quy tắc vàng là không bao giờ 'Jailbreak' máy và hãy luôn cập nhật phiên bản iOS mới nhất ngay khi có thể để vá các lỗ hổng bảo mật.
Nhiều người tự tin mang iPhone đi bơi hoặc quay phim dưới nước vì tin vào quảng cáo. Thực tế, Apple chỉ trang bị tính năng kháng nước (water-resistant), không phải chống nước (waterproof). Khả năng này sẽ hao mòn dần theo thời gian sử dụng.
Đặc biệt, nếu máy chẳng may bị dính nước, hãy tránh sử dụng mẹo bỏ vào thùng gạo truyền thống. Apple cảnh báo các hạt bụi gạo siêu nhỏ có thể lọt vào cổng sạc và linh kiện bên trong gây hỏng hóc nghiêm trọng. Thay vào đó, hãy dựng đứng máy, vỗ nhẹ để nước thoát ra và để khô tự nhiên ở nơi thoáng mát.
Nhìn chung, việc hiểu đúng về thiết bị không chỉ giúp bạn sử dụng iPhone hiệu quả hơn mà còn tránh được những chi phí sửa chữa không đáng có. Khi có bất kỳ thắc mắc nào, hãy tìm đến các nguồn tin chính thống từ Apple thay vì tin vào những mẹo chưa kiểm chứng trên mạng xã hội.
Tin Gốc: Thanh Niên
Khoa Học Công Nghệ
Công cuộc tính toán phía sau cú hạ cánh 'hoàn hảo' của Artemis II
Tàu Orion chở phi hành đoàn Artemis II tái nhập khí quyển, bung dù giảm tốc và đáp thành công xuống vùng biển ngoài khơi San Diego lúc 20h07 ngày 10/4 (7h07 ngày 11/4 giờ Hà Nội), chính xác thời gian dự kiến. "Đó là một chuyến tái nhập cảnh chuẩn chỉ và một cú hạ cánh chuẩn chỉ", người dẫn chương trình trong buổi phát sóng trực tiếp của NASA nói.
Nicky Fox, phó quản lý Ban chỉ đạo Nhiệm vụ Khoa học của NASA, cũng cho rằng quá trình tàu Orion tái nhập khí quyển diễn ra "hoàn hảo". "Cảnh tượng những chiếc dù bung ra, bầu trời xanh tuyệt đẹp và đại dương bao la bên dưới thực sự trông như thể bạn vừa nhẹ nhàng đặt một tách trà lên bàn vậy", Fox nói với CNN.
"Tàu Integrity (tên do phi hành đoàn Artemis II đặt cho tàu Orion) và bốn phi hành gia đã hạ cánh thành công mỹ mãn. Về mọi mặt, đây là nhiệm vụ hoàn hảo như sách giáo khoa", Rob Navias, phát ngôn viên của NASA, nhận xét.
Để chuyến trở về của phi hành đoàn Artemis II diễn ra thuận lợi như vậy, NASA đã phải tính toán kỹ lưỡng mọi vấn đề dù nhỏ nhất. Không có chỗ cho sai sót vì ngay khi tái nhập khí quyển, nếu sai sót xảy ra, phi hành đoàn Artemis II có thể bị đẩy ngược ra ngoài không gian hoặc bị thiêu cháy.
Nền tảng tính toán quỹ đạo không gian hơn 60 năm
Khi NASA mới thành lập, mọi dự đoán toán học dùng cho các vụ phóng, quỹ đạo và quá trình tái nhập khí quyển đều được thực hiện thủ công. Katherine Johnson, nữ chuyên gia về hình học giải tích, đã góp phần định hình công việc tính toán của NASA ngày nay.
Một đóng góp đáng chú ý của bà là hoàn thiện phân tích quỹ đạo cho nhiệm vụ Freedom 7 của Alan Shepard, người Mỹ đầu tiên và người thứ hai trên thế giới bay vào vũ trụ tháng 5/1961. Bà cũng là đồng tác giả báo cáo "Xác định góc phương vị khi dừng đốt động cơ để đưa vệ tinh vào vị trí chỉ định trên Trái Đất" năm 1960, nêu rõ các phương trình của chuyến bay quỹ đạo.
Đầu thập niên 1960, khi NASA bắt đầu dùng máy tính để thực hiện những tính toán này, phi hành gia John Glenn yêu cầu Johnson "kiểm tra lại số liệu" được tính bằng phương trình quỹ đạo kỹ thuật số. Johnson cũng tham gia lập trình đường bay cho Apollo 11, nhiệm vụ đưa con người đặt chân lên Mặt Trăng lần đầu tiên. Trong suốt nhiệm vụ, bà nỗ lực đảm bảo tàu vũ trụ phóng lên và tái nhập khí quyển Trái Đất theo đúng góc.
Ngày nay, các nhà khoa học NASA gần như không tính toán thủ công mà sử dụng máy tính để đạt hiệu suất nhanh chóng và ổn định. "Chúng tôi có thể đánh giá nhiều lựa chọn hơn với tốc độ nhanh hơn nhiều", Jenny Gruber, kỹ sư hàng không vũ trụ NASA, nói với Wired.
Ví dụ, nhóm Artemis có thể thiết kế những quỹ đạo phức tạp hơn trong không gian, hướng đến địa điểm thú vị hơn trên Mặt Trăng. Nhóm dự định đưa phi hành gia đến cực nam Mặt Trăng trong tương lai, nơi các tàu quỹ đạo đã phát hiện băng nước. Trước kia, các tàu Apollo bay đến địa điểm có vĩ độ thấp hơn, gần xích đạo Mặt Trăng hơn và hành trình từ Trái Đất đến đó đơn giản hơn nhiều so với cực nam.
Dù vậy, cách tính toán kế hoạch quỹ đạo thời Apollo, trong đó Johnson góp phần xây dựng, vẫn cung cấp nền tảng cho những kế hoạch du hành vũ trụ hiện tại và tương lai của NASA. "Đó là nền tảng cho những phần mềm và mô hình quỹ đạo của chúng tôi ngày nay", Gruber nói.
Tái nhập khí quyển theo góc độ chính xác
Việc tính toán đường bay cho Orion cũng phụ thuộc vào vật liệu và thiết kế của tàu. Time cho biết, cũng giống như tàu Apollo, tấm chắn nhiệt của Orion chủ yếu làm từ vật liệu Avcoat, một hỗn hợp gồm nhựa epoxy và sợi silica, được thiết kế để hấp thụ sức nóng khủng khiếp khi tái nhập khí quyển và từ từ cháy hết, mang nhiệt lượng đi khỏi con tàu. Nó cần chịu được mức nhiệt lên tới 2.760 độ C, bằng một nửa nhiệt độ bề mặt Mặt Trời và cao hơn đáng kể so với mức 1.650 độ C mà tàu vũ trụ trở về từ quỹ đạo Trái Đất phải chịu.
Tuy nhiên, tấm chắn nhiệt của Orion gặp vấn đề lớn trong nhiệm vụ không người lái Artemis I diễn ra tháng 11/2022. Khi trục vớt khoang tàu từ đại dương, các kỹ thuật viên phát hiện tấm chắn nhiệt có hơn 100 vết nứt và vết lõm lớn nơi Avcoat bong tróc. Điều này dẫn đến nguy cơ sức nóng từ quá trình tái nhập khí quyển đi xuyên qua thành hợp kim nhôm của tàu, lấy mạng phi hành gia bên trong.
Để giải quyết, NASA đứng trước hai lựa chọn: thiết kế lại hoàn toàn tấm chắn nhiệt khiến Artemis II bị lùi lại ít nhất hai năm, hoặc sửa đổi tấm chắn và thay đổi lộ trình tái nhập khí quyển để giảm tải nhiệt. Họ đã chọn phương án thứ hai. Trong nhiệm vụ Artemis II, NASA sử dụng phiên bản Avcoat mới có độ xốp cao hơn, cho phép khí thoát ra ngoài. Thêm vào đó, họ điều chỉnh hành trình quay về Trái Đất của Artemis II theo hướng "nhẹ nhàng" hơn.
Artemis I đi theo lộ trình tái nhập do chương trình Apollo tiên phong, gọi là "nhảy vào khí quyển" (skip-entry). Thay vì lao thẳng xuống khí quyển như những tàu quay về từ quỹ đạo Trái Đất với tốc độ thấp hơn, các tàu Apollo "lượn" vào rồi bật ra, sau đó quay vào lần nữa, qua đó giảm dần nhiệt và lực hấp dẫn tác động.
Tuy nhiên, cách này có vẻ quá khắc nghiệt cho Artemis I. Với Artemis II, NASA chọn phương án dung hòa, không lao thẳng xuống như các tàu quỹ đạo Trái Đất, nhưng cũng lao theo quỹ đạo nông hơn Artemis I.
Theo The Times, tàu Orion trong nhiệm vụ Artemis II phải tiếp cận theo quỹ đạo tạo góc khoảng 6 độ so với phương ngang, tính từ rìa trên của khí quyển Trái Đất, khi bắt đầu tái nhập ở độ cao khoảng 120.000 m. Nếu sai lệch quá một độ theo bất cứ hướng nào, rủi ro có thể xảy ra. Tàu phải đi vào khí quyển qua một "hành lang" chỉ rộng khoảng 2,5 độ. Nếu ví Trái Đất như quả bóng đá, phi hành đoàn sẽ phải nhắm trúng mục tiêu rộng khoảng 1 mm.
Nếu quỹ đạo tái nhập quá nông và góc đi vào nhỏ hơn 5,3 độ, tức song song hơn với rìa trên khí quyển, tàu sẽ không thể trở về Trái Đất. Tương tự khi ném viên đá lướt trên mặt hồ, phi hành đoàn Artemis II sẽ lướt trên đỉnh khí quyển Trái Đất và có nguy cơ bật ngược trở lại không gian.
Nhưng nếu quỹ đạo tái nhập quá dốc, lớn hơn 7,7 độ, tàu sẽ đâm vào khí quyển quá mạnh, lao xuống các tầng khí quyển dày hơn quá nhanh và quá sớm. Nhiệt độ do ma sát với phân tử khí có thể lớn đến mức phá hỏng tấm chắn nhiệt và lực G tác động lên phi hành đoàn sẽ quá cao, gây nguy hiểm đến tính mạng.
Phương pháp hạ cánh xuống mặt nước
Sau khi tái nhập khí quyển với tốc độ gấp 35 lần tốc độ âm thanh, tàu Orion cần giảm tốc để hạ cánh đủ nhẹ nhàng, đảm bảo an toàn cho phi hành gia. Theo Conversation, dù là lựa chọn đầu tiên. NASA sử dụng dù kích thước lớn, thường có màu sắc tươi sáng như màu cam, giúp dễ quan sát. Mỗi tàu thường sử dụng nhiều dù để đạt độ ổn định tốt nhất.
Ở độ cao khoảng 7.130 m, dù hãm tốc của Orion bung ra nhằm làm chậm và ổn định khoang tàu. Vận tốc của Orion giảm xuống còn 146 mét mỗi giây. Ở độ cao khoảng 1.650 m, dù hãm tốc của Orion được cắt bỏ và ba dù chính bung ra, làm giảm vận tốc khoang tàu xuống dưới 60 mét mỗi giây.
Ngay cả như vậy, tàu cũng không thể lao xuống bề mặt cứng mà cần hạ cánh ở nơi có thể làm giảm lực va chạm. Các nhà nghiên cứu đã sớm phát hiện nước là chất hấp thụ xung lực rất tốt. Do đó, phương pháp hạ cánh xuống nước (splashdown) ra đời.
Nước có độ nhớt tương đối thấp, tức biến dạng nhanh dưới tác động của lực, và mật độ cũng thấp hơn nhiều so với đá cứng. Hai đặc tính này khiến nước trở thành môi trường lý tưởng cho tàu vũ trụ hạ cánh. Một yếu tố quan trọng khác giúp tăng tính hiệu quả là nước bao phủ 70% bề mặt Trái Đất, nên khả năng đáp xuống nước rất cao.
Hiện nay, mọi phương tiện vũ trụ như Orion đều cần chứng minh chúng có thể đảm bảo khả năng sống sót trên mặt nước khi trở về từ không gian. Các nhà nghiên cứu xây dựng những mô hình phức tạp, sau đó tiến hành nhiều thử nghiệm để chứng minh cấu trúc đủ chắc chắn để đáp ứng yêu cầu này.
Tàu Orion đưa phi hành đoàn Artemis II rời bệ phóng tối 1/4 (5h35 ngày 2/4 giờ Hà Nội) thực hiện nhiệm vụ có người lái đầu tiên của NASA vượt ra ngoài quỹ đạo Trái Đất tầm thấp sau 54 năm. Phi hành đoàn được ví "đại diện cho thế giới", khi lần đầu có phụ nữ, người da màu và thành viên không phải người Mỹ bay tới Mặt Trăng.
Nhiệm vụ Artemis II được thiết kế như một bước đệm cho chương trình Artemis của NASA, hướng tới thiết lập sự hiện diện lâu dài của con người trên Mặt Trăng. Nhiệm vụ không người lái Artemis I diễn ra hồi tháng 11/2022, sau nhiều đợt hoãn và hủy phóng. Tiếp theo, NASA sẽ thử nghiệm tàu Orion và các trạm đổ bộ Mặt Trăng trên quỹ đạo Trái Đất trong nhiệm vụ Artemis III năm 2027. Cơ quan này đặt mục tiêu thực hiện chuyến đổ bộ Mặt Trăng đầu tiên vào năm 2028 với nhiệm vụ Artemis IV. Đến thập niên 2030, NASA kỳ vọng bắt đầu phát triển các khu định cư, robot tự hành và trạm đổ bộ chở hàng, hướng đến thiết lập sự hiện diện bền vững trên bề mặt Mặt Trăng.
Tin Gốc: https://vnexpress.net/cong-cuoc-tinh-toan-phia-sau-cu-ha-canh-hoan-hao-cua-artemis-ii-5061786.html

