Tôi và vợ kết hôn 6 năm, có một bé gái 2 tuổi. Trong mắt tôi, vợ là mẫu phụ nữ nhanh nhẹn, tháo vát, có đầu óc kinh doanh. Chúng tôi từng có thời gian buôn bán cùng nhau, thu nhập khá tốt.
Khoảng 3 năm nay, hôn nhân của chúng tôi có nhiều mâu thuẫn. Mọi thứ bắt đầu vào thời điểm công việc làm ăn của 2 vợ chồng gặp khó khăn. Mỗi tháng, chúng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng nhưng gánh nhiều khoản nợ, áp lực tài chính đè nặng. Tôi phải quay lại làm công ty để ổn định thu nhập, còn vợ tiếp tục buôn bán.
Khoảng thời gian ấy, tôi rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Ban ngày tôi đi làm, tối về vẫn phải học thêm để theo kịp công việc mới, kiến thức mới. Vợ trách móc tôi thiếu chia sẻ, không còn trò chuyện nhiều như trước, còn tôi thì thật sự kiệt sức nên không muốn đôi co thêm.
Rồi vợ bắt đầu ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ, trò chuyện với một vài người bạn. Sau đó, vợ thừa nhận với tôi đã “cảm nắng” một người kém 4 tuổi, quen trên mạng, sống cùng thành phố. Khi cô ấy nói ra sự thật, chúng tôi chuẩn bị đón con đầu lòng.
Tôi thương vợ nên chọn bỏ qua. Một phần vì tình cảm, một phần vì nghĩ rằng mọi chuyện chưa có gì nghiêm trọng. Tôi nghĩ, vợ đã thật lòng thú nhận và muốn quay về thì nên cho cơ hội. Hơn nữa, khi đó vợ vừa mang thai nên tôi không muốn mọi chuyện trở nên căng thẳng.
Biết tinh thần mẹ bầu thay đổi, thất thường, dễ cáu gắt, nhạy cảm nên suốt những tháng sau đó tôi chăm sóc vợ chu đáo, không để cô ấy tủi thân, cô đơn.
Một năm sau đó, lúc vợ đã sinh con được vài tháng, trong lần tình cờ xem điện thoại của vợ lúc 2h sáng (tôi thường thức đêm chăm con để vợ nghỉ ngơi), tôi phát hiện trong mục tin nhắn đã xóa có dòng chữ: “Chị nhớ em”. Tôi không tài nào ngủ được. Khi tìm kiếm tài khoản Zalo của số điện thoại này, tôi nhận ra đây chính là người kém tuổi mà trước kia vợ từng “cảm nắng”.
Tôi hỏi thì vợ khẳng định chỉ nhắn một lần, không liên lạc thêm. Cô ấy nói vì nhắn bằng số điện thoại phụ nên cậu trai trẻ kia chưa chắc đã biết người nhắn là ai. Dù chưa có bằng chứng rõ ràng, sự việc cũng khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng hơn. Những cuộc cãi vã, dằn vặt kéo dài trong một thời gian dài khiến vợ chồng tôi đều mệt mỏi.
Gần 1 năm nay, tôi giữ thái độ chừng mực, không tỏ ra đa nghi, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng vợ. Vợ cũng công khai mật khẩu điện thoại cho tôi, đồng thời yêu cầu tôi làm ngược lại. Tôi không muốn suốt ngày tra hỏi, rình rập tin nhắn của vợ, nên chỉ lâu lâu mới quan sát, xem vợ có những dấu hiệu lạ hay không.
Khoảng vài tháng qua, hằng tuần, vợ tôi thường vắng nhà 5-6 tiếng vì lý do “đi tập pilates”. Tôi nghi ngờ vợ tiếp tục liên lạc với người con trai kém tuổi năm xưa, liền lén cài định vị theo dõi trên điện thoại vợ. Khi tôi kiểm tra, y như rằng vợ đã đi đến một rạp chiếu phim chứ không phải đi tập pilates.
Đáng lẽ, tôi nên kiên nhẫn theo dõi thêm để có bằng chứng ngoại tình rõ ràng, nhưng vì quá nóng giận và tổn thương, tôi đã ngay lập tức đối chất với vợ. Cô ấy giải thích rằng bản thân đang căng thẳng, cần người chia sẻ nên có hẹn hò bạn khác giới đi chơi. Vợ tôi khẳng định người bạn này không phải cậu trai kém 4 tuổi trước đó, đồng thời mọi thứ chỉ dừng ở mức tâm sự, đi ăn uống, chưa vượt quá giới hạn.
Việc phát hiện vợ nói dối khiến tôi vô cùng thất vọng. Tôi đã cố gắng sửa chữa, hàn gắn hôn nhân vì con suốt những năm qua, nhưng mọi thứ cứ như giọt nước tràn ly. Tôi nói chuyện với hai bên nội ngoại, được hai bên gia đình khuyên nhủ, nhưng tôi vẫn khó lòng vượt qua cảm giác bị tổn thương, bị vợ lừa dối.
Những ngày sau đó, tôi rơi vào trạng thái mâu thuẫn kéo dài. Một mặt, tôi muốn tin vào lời vợ nói, rằng “chưa có việc gì đi quá giới hạn”, muốn giữ gia đình trọn vẹn vì con còn quá nhỏ. Mặt khác, tôi không thể gạt bỏ cảm giác tổn thương và sự mất niềm tin đang lớn dần trong lòng.
Có những đêm tôi nằm cạnh vợ nhưng lại cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa nhau hơn bao giờ hết. Tôi không hiểu vì sao, từ mối quan hệ gắn bó, chuyện lớn nhỏ đều chia sẻ cùng nhau, vợ lại trở nên như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô ấy bây giờ không còn xem tôi là chỗ dựa tinh thần, mà luôn tìm người khác bầu bạn.
Cô ấy đi xem phim cùng ai? Có còn liên lạc với người cũ? Tôi đau đớn, nghi ngờ, nhưng không còn dám hỏi nhiều, cũng không còn muốn nói nhiều, vì sợ mọi câu trả lời chỉ khiến mình thêm thất vọng.
Hiện tại, tôi là người gánh vác phần lớn tài chính vì công việc kinh doanh của vợ không còn như xưa. Vụ việc đi xem phim kia xảy ra được 3 tháng. Vợ chồng tôi ngày càng ít trò chuyện. Những buổi đi chơi cả gia đình hay tụ họp ở nhà nội, nhà ngoại trở nên gượng gạo.
Nhiều khi, tôi tự hỏi lối đi nào là tốt nhất cho tôi? Nếu cứ tiếp tục cuộc hôn nhân như thế này, tôi có thể chịu đựng được đến già hay không? Bề ngoài, mọi thứ có vẻ bình lặng, nhưng bên trong chỉ là sự chịu đựng kéo dài, là những mệt mỏi ngày càng tích tụ…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi đã yêu anh - con trai riêng của người mẹ kế đã sống cùng cha con tôi suốt 16 năm qua.
Năm tôi 7 tuổi và anh 10 tuổi, 2 gia đình chắp vá dọn về sống chung dưới một mái nhà. Tôi mất mẹ từ sớm, còn ba anh cũng bỏ đi khi anh mới lọt lòng.
Sự đồng điệu về hoàn cảnh đã gắn kết ba tôi và dì lại với nhau. Những ngày đầu, tôi vốn dĩ là một đứa trẻ khép kín và đầy gai góc. Thế nhưng, chính sự ấm áp và bao dung của anh đã dần kéo tôi ra khỏi vỏ bọc của mình.
Anh nhường tôi đồ chơi, dắt tôi đi mua kẹo bông mỗi buổi chiều, và luôn đứng ra bảo vệ mỗi khi tôi bị đám trẻ con trong xóm bắt nạt.
Chúng tôi cùng nhau lớn lên, chia sẻ với nhau từng góc học tập, từng câu chuyện vui buồn ở trường lớp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng rộn rã tiếng cười. Ba tôi và dì nhìn chúng tôi với ánh mắt ngập tràn tự hào, hạnh phúc vì dẫu không cùng máu mủ, 2 đứa trẻ vẫn thương yêu nhau.
Ký ức tuổi thơ của tôi được lấp đầy bởi hình bóng anh. Anh là người anh hoàn hảo nhất, là gia đình, là chỗ dựa tinh thần vững chắc của tôi suốt những năm tháng niên thiếu.
Tôi không biết tình cảm của mình đã đi chệch quỹ đạo từ lúc nào. Có lẽ là vào năm tôi bước sang tuổi 18, khi anh đi học đại học xa nhà thỉnh thoảng mới về. Khoảng cách địa lý không làm chúng tôi xa cách mà ngược lại, nó khiến tôi nhận ra mình nhớ anh đến cồn cào.
Sự thay đổi rõ rệt nhất là ở nhịp đập trái tim tôi. Ngày anh trở về nhà với dáng vẻ của một chàng thanh niên trưởng thành, bờ vai vững chãi và nụ cười rạng rỡ quen thuộc, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Khi anh vô tình chạm tay tôi lúc gắp thức ăn, hay khi anh xoa đầu tôi khen: "Út của anh nay lớn rồi", tôi không còn thấy sự hồn nhiên của tình anh em nữa. Thay vào đó là sự rung động đầy bối rối.
Tôi bắt đầu biết ghen. Tôi khó chịu ra mặt khi thấy anh nhắn tin với những cô bạn gái ở trường đại học. Tôi âm thầm theo dõi mạng xã hội của anh, buồn bã cả ngày nếu thấy anh tương tác thân mật với một cô gái nào đó.
Và rồi, cú sốc ập đến khi tôi buộc phải thừa nhận với chính mình sự thật cay đắng rằng, tôi đã yêu anh. Lúc nhận ra điều đó, tôi đã nhốt mình trong phòng và khóc suốt một đêm. Tôi hoảng sợ, tự dằn vặt bản thân. Tại sao giữa hàng vạn người đàn ông ngoài kia, trái tim tôi lại chọn anh, người gọi ba tôi là dượng và tôi gọi mẹ anh là dì?
Về mặt pháp lý hay huyết thống, chúng tôi hoàn toàn là 2 người dưng, không có bất kỳ ràng buộc nào ngăn cấm việc yêu nhau. Nhưng về mặt đạo đức xã hội và tình cảm gia đình, đó lại là một bức tường thành quá lớn.
Mỗi ngày trôi qua với tôi là một sự tra tấn. Tôi phải đeo lên mình chiếc mặt nạ của một cô em ngoan ngoãn. Nhìn anh cười nói trước mặt, nghe anh kể chuyện tương lai, lòng tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm. Đã bao lần tôi muốn lấy hết can đảm, mượn cớ say rượu hay đùa giỡn để nói ra 3 từ: "Em thích anh", nhưng lời đến môi lại bị nuốt ngược vào trong.
Tôi sợ, nỗi sợ lớn nhất không phải là việc anh sẽ từ chối tôi, mà là sự đổ vỡ của một tổ ấm đã phải mất rất nhiều nước mắt mới xây dựng được.
Nếu chuyện này bại lộ, ba tôi và dì sẽ đối diện với nhau ra sao? Ánh mắt xóm giềng, họ hàng sẽ nhìn gia đình tôi như thế nào? Hai người lớn đã từng chịu nhiều tổn thương trong quá khứ, giờ tìm thấy bình yên bên nhau. Làm sao tôi có thể vì sự ích kỷ của tình cảm cá nhân mà phá nát mái ấm này?
Nếu anh không có tình cảm với tôi, sự gượng gạo sẽ giết chết mối quan hệ anh em bao năm qua. Còn nếu, giả sử anh cũng có chút rung động, liệu chúng tôi có đủ sức đương đầu với dư luận để đến với nhau, hay cuối cùng cả gia đình sẽ tan đàn xẻ nghé?
Giờ đây, khi đã 23 tuổi, tôi đã có công việc ổn định, ngoại hình cũng được nhiều người đánh giá là ưa nhìn. Xung quanh tôi không thiếu những chàng trai theo đuổi. Những người đàn ông ưu tú, có công danh, sẵn sàng trao cho tôi sự quan tâm chân thành.
Thế nhưng, tôi không thể mở lòng với bất kỳ ai. Tôi đã từng thử gật đầu hẹn hò với một người khác để cố quên anh. Nhưng khi người đó nắm tay, tâm trí tôi lại hiện lên hơi ấm từ bàn tay anh. Khi người đó nói lời yêu thương, tôi lại thấy lạc lõng và trống rỗng đến cùng cực.
Tôi nhận ra, việc lừa dối trái tim mình và lừa dối người khác chỉ khiến tôi thêm tội lỗi. Trái tim tôi dường như đã bị khóa chặt, và chìa khóa lại nằm trong tay người con trai đang ở cách tôi chỉ một vách tường.
Nhiều đêm tỉnh giấc, nghe tiếng bước chân quen thuộc của anh đi ngang qua cửa phòng, tôi chỉ biết cuộn mình trong chăn, cắn chặt môi để tiếng nấc không vang lên. Tôi thèm khát được một lần nắm tay anh công khai bước đi trên phố, thèm được anh nhìn mình như một người phụ nữ chứ không phải một đứa em.
Tình yêu này không có lỗi, nhưng nó lại đặt sai chỗ, sai thời điểm và sai cả hoàn cảnh. Có lẽ, giải pháp duy nhất của tôi lúc này là viện một lý do công việc để chuyển ra ngoài sống riêng. Tôi cần chạy trốn khỏi mái nhà này, chạy trốn khỏi anh để thời gian có thể làm mờ đi mọi thứ. Tôi thật sự không biết phải đối mặt với chuyện này ra sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi cưới vợ đến nay đã được 7 năm. Ngày em bước về làm dâu, cả gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bố mẹ. Mái ngói đã bạc màu, tường loang lổ từng mảng vôi, nhưng với tôi đó là mái ấm. Vì ở đó có đủ bố mẹ, có vợ và sau này sẽ có những đứa con.
Hai năm sau ngày cưới, vợ sinh cho tôi một cô con gái. Con bé vừa biết gọi tiếng "bố" thì tôi quyết định đi lao động ở nước ngoài. Người ta bảo đàn ông lấy vợ rồi còn đi xa là thiệt thòi cho cả hai. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cố vài năm, sau này cả nhà sẽ sống sung túc hơn.
Ở nước ngoài, tôi gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày làm trong xưởng, tối tranh thủ tăng ca, cuối tuần ai thuê gì làm nấy. Có những hôm mệt đến mức vừa ăn cơm vừa ngủ gật, nhưng cứ nghĩ đến căn nhà mới là tôi lại có thêm động lực.
Mỗi tối, tôi đều gọi về nhà. Bố mẹ vẫn khỏe, con gái ngày một lớn, còn vợ lúc nào cũng cười bảo ở nhà mọi thứ đều ổn. Tôi tin tất cả những điều mình nhìn thấy qua màn hình.
Đúng 5 năm sau, tôi trở về. Việc đầu tiên tôi làm là lấy sổ tiết kiệm ra tính toán. Số tiền tích góp đủ để phá căn nhà cũ và xây một căn nhà 2 tầng khang trang. Tôi còn hí hửng tìm mẫu nhà trên mạng, bàn với bố mẹ chỗ nào làm phòng khách, chỗ nào làm phòng của con gái.
Bố tôi cười suốt cả buổi. Ông bảo cả đời chưa bao giờ dám nghĩ có ngày con trai xây được nhà to như vậy. Mẹ tôi thì đi khoe với mấy bác hàng xóm rằng cuối năm sẽ có nhà mới. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, tôi thấy bao năm xa nhà của mình cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Tối hôm ấy, tôi hào hứng kể kế hoạch với vợ. Tôi tưởng em sẽ vui như tôi. Không ngờ em chỉ ngồi im, rất lâu mới khẽ nói một câu: "Hay mình đừng xây ở đây nữa anh?"
Tôi ngạc nhiên nhìn vợ. Em bảo số tiền này nên mua một mảnh đất nhỏ trước. Sau đó hai vợ chồng gom góp thêm rồi xây một căn nhà vừa đủ ở. Còn bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ, mình vẫn qua lại chăm nom như bình thường.
Nghe xong, tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi biết, nàng dâu nào cũng thích sống riêng, không muốn sống chung với bố mẹ chồng. Còn tôi thì vẫn tin rằng sống cùng bố mẹ mới là điều đúng đắn nhất.
Sau cuộc nói chuyện hôm ấy, tôi không nhắc lại chuyện xây nhà nữa. Vợ tôi cũng không nói thêm. Em vẫn dậy sớm nấu cơm, đưa con đi học rồi phụ bố mẹ làm việc nhà. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức tôi nghĩ câu chuyện hôm trước chỉ là một phút bốc đồng của em.
Cho đến một ngày, nhà tôi có đám giỗ. Họ hàng về rất đông, người ngoài sân, người trong bếp, tiếng cười nói rộn ràng cả căn nhà cũ. Bất ngờ, tôi nghe dưới bếp có tiếng nói lớn. Ban đầu chỉ là vài câu qua lại. Nhưng càng lúc giọng mẹ tôi và vợ càng căng thẳng hơn. Tôi vừa đứng dậy thì bố tôi từ trong nhà bước ra.
Ông chỉ thẳng vào mặt vợ tôi, giọng đầy tức giận: "Mày là con dâu mà dám cãi mẹ chồng à? Không ở được thì ra khỏi nhà tao" .
Mọi người ai nấy đều như chết lặng. Những người họ hàng đang cười nói cũng im bặt. Vợ tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu rồi lặng lẽ đi vào phòng. Tôi nhìn theo mà trong lòng nặng trĩu.
Đêm ấy, khi con gái đã ngủ, tôi chủ động ngồi xuống cạnh vợ. Tôi bảo em đừng để bụng lời bố. Tôi còn nói bố chỉ nóng giận nhất thời, vài hôm rồi sẽ quên thôi.
Vợ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ nữa, mà giống như một người đã mệt mỏi đến mức chẳng còn muốn giải thích. Rồi em khẽ hỏi: "Anh có biết vì sao em muốn ở riêng không?".
Em kể, suốt 5 năm tôi đi nước ngoài, chưa một lần em dám kể những chuyện trong nhà. Mỗi lần tôi gọi điện, em chỉ nói mọi người đều khỏe vì sợ tôi phân tâm. Em muốn tôi yên tâm kiếm tiền, chứ không muốn mang thêm gánh nặng.
Em bảo thật ra chẳng có chuyện gì quá lớn. Chỉ là những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nay ăn rau gì, nấu món gì, dạy con ra sao, đi đâu, về lúc mấy giờ... em đều phải nhìn ý bố mẹ trước.
"Ở đây, em chưa từng được tự quyết một việc gì. Đến cả cái rèm cửa em muốn thay, em cũng không dám tự mua. Nếu trái ý, bố sẽ nói em không ở được thì ra khỏi nhà".
Tôi im lặng. Em lại nói tiếp: "Em không trách bố mẹ. Mỗi thế hệ có một cách nghĩ, cách sống riêng. Nhưng em luôn có cảm giác mình đang ở nhờ trong nhà bố mẹ chồng".
Bấy lâu nay, tôi chỉ nghĩ đến việc xây một căn nhà thật đẹp. Tôi chưa từng nghĩ người phụ nữ ngủ cạnh mình mỗi đêm lại không xem nơi đó là nhà. Hóa ra, cùng sống chung nhưng cảm nhận của mỗi người lại khác nhau.
Đêm ấy, tôi ra trước sân ngồi rất lâu. Tôi nhìn căn nhà cấp 4 đã gắn bó với tuổi thơ mình. Trong mắt tôi, đó là nơi chứa đầy kỷ niệm. Nhưng trong mắt vợ, có lẽ đó lại là nơi em luôn phải sống bằng sự nhẫn nhịn.
Nếu mua đất, số tiền tôi tích cóp suốt 5 năm sẽ chỉ đủ dựng một căn nhà nhỏ lợp mái tôn. Giấc mơ về căn nhà 2 tầng dành cho bố mẹ sẽ phải gác lại. Tôi cũng sợ hàng xóm sẽ xì xào rằng con trai có tiền rồi chỉ lo tổ ấm riêng, bỏ bố mẹ già ở lại trong căn nhà cũ.
Nhưng nếu vẫn xây nhà trên mảnh đất này, liệu vợ tôi có thật sự hạnh phúc? Một căn nhà có thể rất rộng, nhưng nếu vợ tôi luôn có cảm giác đó không phải nhà mình, liệu nó có còn là tổ ấm?
Một bên là công sinh thành của bố mẹ, một bên là người vợ đã chờ tôi suốt 5 năm và cô con gái cần một mái ấm bình yên. Có lẽ điều khó nhất của một người đàn ông không phải kiếm tiền xây nhà, mà là giữ cho người thân đều cảm thấy mình được yêu thương, che chở.
Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì? Tiếp tục thực hiện giấc mơ xây ngôi nhà lớn để cả gia đình cùng sống, hay mua một mảnh đất nhỏ sống riêng để vợ thoải mái nhưng có thể khiến cha mẹ buồn lòng.
Theo các bạn, ở riêng là bất hiếu hay đôi khi chính khoảng cách vừa đủ mới giúp tình thân được bền lâu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn 7 năm và có một cậu con trai 6 tuổi. Hiện vợ chồng tôi sống cùng mẹ chồng trong căn hộ ở Hà Nội mà cả gia đình chắt chiu, vay mượn mới mua được.
Chồng tôi là con một. Bố anh mất từ khi anh còn nhỏ, một mình mẹ chồng tần tảo nuôi con khôn lớn. Khi anh lên đại học, bà cũng từ quê lên Hà Nội làm thuê để tiện gần con trai. Tôi và chồng gặp nhau trong một lần đi làm, thấy cùng quê nên trò chuyện rồi dần dần nên duyên.
Những năm đầu sau cưới, chúng tôi ở trọ. Đến khi con trai được gần 1 tuổi, vợ chồng quyết định mua nhà. Hai bên gia đình đều không khá giả. Bố mẹ đẻ tôi cho hơn 100 triệu đồng. Mẹ chồng gom toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm bà đi làm cùng số tiền chồng tôi cho biếu những năm qua được 300 triệu đồng cho chúng tôi. Hơn 1 tỷ đồng còn lại chúng tôi vay ngân hàng, trả góp trong 20 năm. Ngày đó, tôi thật lòng biết ơn cả hai bên gia đình.
Khi mua nhà xong, mẹ chồng chuyển lên ở cùng. Tôi không phản đối. Một phần vì căn nhà có phần tiền bà bỏ ra, lên ở bà cũng giúp chăm cháu, phần khác vì chồng tôi chỉ còn mẹ. Tôi nghĩ con trai mua nhà đón mẹ lên ở là chuyện bình thường.
Thế nhưng từ ngày sống chung, tôi dần nhận ra căn nhà đứng tên hai vợ chồng nhưng tôi lại không có nhiều tiếng nói trong chính ngôi nhà của mình.
Mẹ chồng muốn mua gì thì mua, muốn kê đồ ở đâu thì kê, muốn sửa sang thế nào cũng tự quyết. Nếu tôi góp ý, bà sẽ nói lại với chồng. Ban đầu tôi còn giải thích, sau rồi mệt mỏi nên thôi.
Tôi chọn nhịn vì nể công bà nuôi chồng tôi khôn lớn, cũng không muốn gia đình căng thẳng. Quan trọng hơn cả là con trai tôi từ bé đau ốm liên miên, hết nhập viện rồi lại điều trị dài ngày. Tôi vừa đi làm vừa chăm con, sức cùng lực kiệt, chẳng còn hơi đâu để tranh cãi chuyện ai đúng ai sai.
Cứ thế, năm này qua năm khác. Có lúc tôi cảm giác mình giống người thuê trọ hơn là chủ nhà.
Thời điểm khó khăn nhất là khi vợ chồng tôi gánh nợ ngân hàng quá áp lực, con liên tục nằm viện. Tôi từng đề nghị bán nhà để giảm bớt gánh nặng tài chính.
Mẹ chồng phản đối quyết liệt. Bà giận dỗi, bỏ ăn, rồi nói với hàng xóm rằng nếu chúng tôi bán nhà thì bà sẽ đòi lại toàn bộ số tiền đã cho trước đây. Thậm chí bà còn nói, sau đó vợ chồng tôi muốn sống ra sao thì sống.
Khoảng thời gian ấy, áp lực tiền bạc khiến vợ chồng tôi cãi nhau liên tục. Vì con đau ốm nhiều, tôi phải giảm tải công việc, có lúc nghỉ việc để chăm con. Thu nhập bấp bênh nên trong mắt mẹ chồng, tôi trở thành người ăn bám.
Bà luôn cho rằng con trai bà mới là người chèo chống cả gia đình. Rằng tôi có cuộc sống hôm nay là nhờ chồng.
Mỗi lần vợ chồng mâu thuẫn, bà lập tức đứng về phía con trai. Chúng tôi từng nhiều lần viết đơn ly hôn. Nhưng rồi nhìn đứa con bệnh tật, hai vợ chồng lại cố gắng nhẫn nhịn vì con.
May mắn là những năm gần đây sức khỏe của con ổn định hơn. Nợ nần cũng giảm dần sau nhiều năm tích cóp.
Tôi quay lại làm việc toàn thời gian. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng. Trong nhà, tôi và chồng phân chia trách nhiệm khá rõ ràng. Anh trả tiền ngân hàng, tiền ăn uống hết gần 20 triệu. Tôi lo toàn bộ chi phí cho con.
Con trai tôi từ tiền học, tiền thuốc, tiền khám bệnh, quần áo, sách vở.. mỗi tháng cũng ngốn 16-17 triệu đồng. Nhưng mẹ chồng không nhìn thấy những khoản đó.
Bà chỉ thấy người trả tiền ngân hàng là con trai bà. Người đưa tiền chợ là con trai bà. Vậy nên trong suy nghĩ của bà, chính con trai bà đang nuôi cả gia đình.
Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải chuyện tiền bạc. Mà là cách bà kể với người ngoài.
Tết nào vợ chồng tôi cũng đưa bà 10 triệu đồng tiền mua sắm. Chồng tôi còn biếu thêm 10 triệu đồng để bà chi tiêu riêng. Chúng tôi mua đủ thứ mang về. Thế nhưng qua lời bà kể với hàng xóm, thành ra mọi việc trong nhà đều do một tay bà gánh vác.
Tôi nghe được nhưng cố bỏ qua. Cho đến cách đây không lâu. Một người bạn thân đến nhà chơi. Ngay trước mặt tôi, mẹ chồng buông một câu rằng, gia đình tôi có được ngày hôm nay là nhờ một mình chồng tôi lo liệu. Còn lương tôi chỉ ba cọc ba đồng, chẳng đáng bao nhiêu.
Tôi chết lặng. Bà chưa bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền, chi ra bao nhiêu mỗi tháng. Bà không biết những lúc con nằm viện, chính bố mẹ đẻ tôi âm thầm cho thêm tiền để tôi trang trải.
Bà càng không biết những hóa đơn thuốc, học phí, tiền sinh hoạt cho cháu nội bà lên đến hàng chục triệu đồng đều do tôi chi trả.
Tôi không mong bà khen mình, nhưng ít nhất bà đừng phủ nhận mọi nỗ lực của tôi như thế. Điều khiến tôi bế tắc nhất là không biết phải làm sao để mẹ chồng hiểu rằng, gia đình này tôi cũng đóng góp không kém con bà.
Nếu nói với chồng, khả năng rất cao anh sẽ bênh mẹ. Anh vốn nóng tính, chỉ cần nói vài câu là lại cãi nhau. Nếu nói thẳng với mẹ chồng, tôi sợ chẳng thể sống nổi với nhau nữa. Nhưng nếu tiếp tục im lặng, tôi cảm thấy mình đang sống trong sự ấm ức ngày một lớn.
Tôi biết mẹ chồng từng vất vả cả đời vì con trai. Tôi cũng biết bà đã giúp tôi chăm cháu trong những giai đoạn khó khăn nhất. Vì thế, tôi luôn cố gắng tôn trọng bà.
Nhưng sự tôn trọng ấy dường như đang khiến mọi người mặc nhiên cho rằng tôi không có tiếng nói, không có đóng góp và không có quyền được ghi nhận. Tôi không biết mình nên tiếp tục nhịn để giữ hòa khí hay nên một lần nói rõ suy nghĩ của mình.
Tôi chỉ biết rằng sau 7 năm làm vợ, điều làm tôi mệt mỏi nhất không phải nợ nần, không phải những đêm thức trắng chăm con bệnh, mà là cảm giác mọi cố gắng của mình đều bị xem như không tồn tại. Tôi đang vô cùng mệt mỏi, xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.