Tôi và vợ kết hôn 6 năm, có một bé gái 2 tuổi. Trong mắt tôi, vợ là mẫu phụ nữ nhanh nhẹn, tháo vát, có đầu óc kinh doanh. Chúng tôi từng có thời gian buôn bán cùng nhau, thu nhập khá tốt.
Khoảng 3 năm nay, hôn nhân của chúng tôi có nhiều mâu thuẫn. Mọi thứ bắt đầu vào thời điểm công việc làm ăn của 2 vợ chồng gặp khó khăn. Mỗi tháng, chúng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng nhưng gánh nhiều khoản nợ, áp lực tài chính đè nặng. Tôi phải quay lại làm công ty để ổn định thu nhập, còn vợ tiếp tục buôn bán.
Khoảng thời gian ấy, tôi rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Ban ngày tôi đi làm, tối về vẫn phải học thêm để theo kịp công việc mới, kiến thức mới. Vợ trách móc tôi thiếu chia sẻ, không còn trò chuyện nhiều như trước, còn tôi thì thật sự kiệt sức nên không muốn đôi co thêm.
Rồi vợ bắt đầu ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ, trò chuyện với một vài người bạn. Sau đó, vợ thừa nhận với tôi đã “cảm nắng” một người kém 4 tuổi, quen trên mạng, sống cùng thành phố. Khi cô ấy nói ra sự thật, chúng tôi chuẩn bị đón con đầu lòng.
Tôi thương vợ nên chọn bỏ qua. Một phần vì tình cảm, một phần vì nghĩ rằng mọi chuyện chưa có gì nghiêm trọng. Tôi nghĩ, vợ đã thật lòng thú nhận và muốn quay về thì nên cho cơ hội. Hơn nữa, khi đó vợ vừa mang thai nên tôi không muốn mọi chuyện trở nên căng thẳng.
Biết tinh thần mẹ bầu thay đổi, thất thường, dễ cáu gắt, nhạy cảm nên suốt những tháng sau đó tôi chăm sóc vợ chu đáo, không để cô ấy tủi thân, cô đơn.
Một năm sau đó, lúc vợ đã sinh con được vài tháng, trong lần tình cờ xem điện thoại của vợ lúc 2h sáng (tôi thường thức đêm chăm con để vợ nghỉ ngơi), tôi phát hiện trong mục tin nhắn đã xóa có dòng chữ: “Chị nhớ em”. Tôi không tài nào ngủ được. Khi tìm kiếm tài khoản Zalo của số điện thoại này, tôi nhận ra đây chính là người kém tuổi mà trước kia vợ từng “cảm nắng”.
Tôi hỏi thì vợ khẳng định chỉ nhắn một lần, không liên lạc thêm. Cô ấy nói vì nhắn bằng số điện thoại phụ nên cậu trai trẻ kia chưa chắc đã biết người nhắn là ai. Dù chưa có bằng chứng rõ ràng, sự việc cũng khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng hơn. Những cuộc cãi vã, dằn vặt kéo dài trong một thời gian dài khiến vợ chồng tôi đều mệt mỏi.
Gần 1 năm nay, tôi giữ thái độ chừng mực, không tỏ ra đa nghi, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng vợ. Vợ cũng công khai mật khẩu điện thoại cho tôi, đồng thời yêu cầu tôi làm ngược lại. Tôi không muốn suốt ngày tra hỏi, rình rập tin nhắn của vợ, nên chỉ lâu lâu mới quan sát, xem vợ có những dấu hiệu lạ hay không.
Khoảng vài tháng qua, hằng tuần, vợ tôi thường vắng nhà 5-6 tiếng vì lý do “đi tập pilates”. Tôi nghi ngờ vợ tiếp tục liên lạc với người con trai kém tuổi năm xưa, liền lén cài định vị theo dõi trên điện thoại vợ. Khi tôi kiểm tra, y như rằng vợ đã đi đến một rạp chiếu phim chứ không phải đi tập pilates.
Đáng lẽ, tôi nên kiên nhẫn theo dõi thêm để có bằng chứng ngoại tình rõ ràng, nhưng vì quá nóng giận và tổn thương, tôi đã ngay lập tức đối chất với vợ. Cô ấy giải thích rằng bản thân đang căng thẳng, cần người chia sẻ nên có hẹn hò bạn khác giới đi chơi. Vợ tôi khẳng định người bạn này không phải cậu trai kém 4 tuổi trước đó, đồng thời mọi thứ chỉ dừng ở mức tâm sự, đi ăn uống, chưa vượt quá giới hạn.
Việc phát hiện vợ nói dối khiến tôi vô cùng thất vọng. Tôi đã cố gắng sửa chữa, hàn gắn hôn nhân vì con suốt những năm qua, nhưng mọi thứ cứ như giọt nước tràn ly. Tôi nói chuyện với hai bên nội ngoại, được hai bên gia đình khuyên nhủ, nhưng tôi vẫn khó lòng vượt qua cảm giác bị tổn thương, bị vợ lừa dối.
Những ngày sau đó, tôi rơi vào trạng thái mâu thuẫn kéo dài. Một mặt, tôi muốn tin vào lời vợ nói, rằng “chưa có việc gì đi quá giới hạn”, muốn giữ gia đình trọn vẹn vì con còn quá nhỏ. Mặt khác, tôi không thể gạt bỏ cảm giác tổn thương và sự mất niềm tin đang lớn dần trong lòng.
Có những đêm tôi nằm cạnh vợ nhưng lại cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa nhau hơn bao giờ hết. Tôi không hiểu vì sao, từ mối quan hệ gắn bó, chuyện lớn nhỏ đều chia sẻ cùng nhau, vợ lại trở nên như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô ấy bây giờ không còn xem tôi là chỗ dựa tinh thần, mà luôn tìm người khác bầu bạn.
Cô ấy đi xem phim cùng ai? Có còn liên lạc với người cũ? Tôi đau đớn, nghi ngờ, nhưng không còn dám hỏi nhiều, cũng không còn muốn nói nhiều, vì sợ mọi câu trả lời chỉ khiến mình thêm thất vọng.
Hiện tại, tôi là người gánh vác phần lớn tài chính vì công việc kinh doanh của vợ không còn như xưa. Vụ việc đi xem phim kia xảy ra được 3 tháng. Vợ chồng tôi ngày càng ít trò chuyện. Những buổi đi chơi cả gia đình hay tụ họp ở nhà nội, nhà ngoại trở nên gượng gạo.
Nhiều khi, tôi tự hỏi lối đi nào là tốt nhất cho tôi? Nếu cứ tiếp tục cuộc hôn nhân như thế này, tôi có thể chịu đựng được đến già hay không? Bề ngoài, mọi thứ có vẻ bình lặng, nhưng bên trong chỉ là sự chịu đựng kéo dài, là những mệt mỏi ngày càng tích tụ…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Với độ tuổi này, ước tính tuổi trung bình của người mắc đột quỵ ở Việt Nam trẻ hơn thế giới 10 năm. Mỗi năm nước ta ghi nhận đến hơn 200.000 trường hợp đột quỵ, tỉ lệ tử vong khoảng 20-30%.
Đặc biệt tình trạng đột quỵ ở người trẻ ngày càng gia tăng, ảnh hưởng trực tiếp tới nhóm người trong độ tuổi lao động. Vì vậy, người trẻ tuổi nên làm gì để phòng đột quỵ?
Đột quỵ là gì?
Đột quỵ là một biến chứng sức khỏe nguy hiểm, có thể xảy ra ở bất cứ ai kể cả người còn trẻ, và dễ dàng cướp đi tính mạng người bệnh nếu không can thiệp kịp thời.
Người trung niên, cao tuổi, người mắc bệnh lý nền mạn tính, đặc biệt trong số đó người mắc bệnh tim mạch là những đối tượng nguy cơ cao bị đột quỵ.
Mặc dù vậy những năm gần đây, đột quỵ ở người trẻ đang có xu hướng gia tăng đáng kể trên toàn cầu, trong đó có Việt Nam.
Tại sao bị đột quỵ?
Đột quỵ (hay tai biến mạch máu não) là tình trạng não bộ bị tổn thương nghiêm trọng do mạch máu nuôi não bị tắc nghẽn (nhồi máu não) hoặc vỡ (xuất huyết não), khiến não thiếu oxy trầm trọng và tế bào não sẽ bị chết đi trong vài phút.
Đây là những trường hợp cần cấp cứu y tế khẩn cấp nếu không sẽ gây tàn phế vĩnh viễn hoặc tử vong.
Nói đến đột quỵ tức là đột quỵ não và đột quỵ tim. Đột quỵ não, còn gọi là tai biến mạch máu não, xảy ra khi dòng máu cung cấp nuôi não từ tim lên bị ngừng do tắc mạch máu não (thường là cục máu đông) hoặc vỡ mạch máu não (do xơ vữa động mạch não).
Đột quỵ ở người trẻ tuổi đang gia tăng do nhiều nguyên nhân khác nhau gây ra. Một tỉ lệ đáng kể liên quan tới lối sống không lành mạnh như hút thuốc (thuốc lá, xì gà, thuốc lào), nghiện rượu bia, lười vận động, và lạm dụng chất kích thích làm tăng nguy cơ hoặc tắc mạch máu não.
Đối với stress và áp lực công việc là do áp lực cao gây căng thẳng mạn tính, mất ngủ, khiến huyết áp tăng cao đột ngột. Bên cạnh đó người mắc bệnh nền tim mạch và chuyển hóa cũng làm gia tăng số người mắc cao huyết áp (huyết áp cao chiếm khoảng 10% các trường hợp); đái tháo đường (khoảng 30% các trường hợp), và rối loạn mỡ máu (mỡ máu tăng cao), đây là những nguyên nhân trực tiếp gây xơ vữa hoặc đột quỵ não.
Cần kể đến những trường hợp bị dị dạng mạch máu não như các bệnh lý bẩm sinh phình mạch, dị dạng động tĩnh mạch dễ vỡ gây xuất huyết não. Đối với các trường hợp thừa cân, béo phì có chỉ số khối cơ thể (BMI > 30) và vòng eo lớn (trên 80cm) sẽ làm tăng nguy cơ đột quỵ.
Bên cạnh đó chế độ ăn không hợp lý như thường xuyên ăn đồ ăn nhanh, nhiều dầu mỡ (đặc biệt mỡ động vật), nhiều muối (ăn mặn) làm tăng cholesterol và áp lực lên mạch máu cũng là những nguyên nhân góp phần gây đột quỵ, ngoài ra đột quỵ còn có thể do di truyền.
Cần thực hành lối sống lành mạnh như hạn chế rượu bia, không hút thuốc lá, thuốc lào, hạn chế ăn thức ăn nhanh cũng như mỡ động vật, cần giảm áp lực công việc (giảm stress), không nên thức khuya hoặc dậy quá sớm.
Ngoài ra cần tăng cường vận động thể chất như tập thể dục buổi sáng và trước khi đi ngủ buổi tối hoặc đi bộ mỗi ngày khoảng 30 phút hoặc bơi, chơi các môn thể thao như cầu lông, bóng bàn, pickleball, tennies...
Nên khám bệnh định kỳ để phát hiện bệnh tiểu đường, mỡ máu cao, và bệnh lý mạch máu như huyết áp cao (tăng huyết áp) để được chữa trị kịp thời.
Mai là người vợ đã đồng cam cộng khổ cùng tôi suốt 10 năm qua. Chúng tôi từng hứa với nhau sẽ cày cuốc đến năm 35 tuổi, sau đó sẽ buông bỏ tất cả để đi du lịch, sinh con và sống một cuộc đời tự do. Nhưng Mai đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 34, ngay đúng ngày mà tài khoản của chúng tôi chạm mốc 10 tỷ đồng.
Tôi và Mai kết hôn năm 25 tuổi. Khi đó, cả hai chỉ là những nhân viên văn phòng bình thường với mức lương tháng mười mấy triệu đồng. Sợ hãi viễn cảnh cả đời làm nô lệ cho đồng tiền, chật vật chạy KPI đến năm 60 tuổi, tôi ám ảnh với trào lưu "độc lập tài chính, nghỉ hưu sớm".
Tôi lập ra một bảng Excel chi tiết đến từng dấu phẩy. Mục tiêu của tôi là phải có 10 tỷ đồng trước năm 35 tuổi. Số tiền đó đem gửi tiết kiệm và đầu tư, mỗi tháng sinh lời đủ để hai vợ chồng sống thảnh thơi mà không cần nhìn "sắc mặt" sếp.
Mai rất yêu tôi, và cô ấy đồng ý gác lại chuyện sinh con, cùng tôi bước vào kỷ luật thép để làm giàu.
Chúng tôi bắt đầu làm thêm đủ nghề. Tôi cày cuốc ngày đêm, nhận thêm dự án ngoài. Mai ngoài giờ hành chính cũng nhận phiên dịch tài liệu đến 2-3h sáng. Nhưng kiếm tiền thôi chưa đủ, cốt lõi của tinh thần tôi theo đuổi là tiết kiệm cực đoan. Đó cũng là lúc, tôi vô tình biến mái ấm của mình thành một "nơi giam lỏng".
Để đạt mục tiêu 10 tỷ đồng trong 10 năm, tôi ép gia đình duy trì tỷ lệ tiết kiệm lên tới 75% thu nhập.
Chúng tôi không đi ăn hàng, không xem phim rạp, không du lịch. Những ngày lễ Tình nhân hay kỷ niệm ngày cưới, thay vì một bữa tối lãng mạn, tôi sẽ mở bảng Excel ra, khoe với vợ rằng quỹ chung của chúng ta đã tăng thêm bao nhiêu. Tôi cho đó là món quà thiết thực nhất.
Tôi xét nét từng khoản chi tiêu của Mai. Thấy cô ấy mua một thỏi son mới hay một chiếc váy giá vài trăm ngàn đồng, tôi cũng nhắc nhở cô ấy về chi phí cơ hội, về việc số tiền đó nếu đẻ lãi kép trong 10 năm tới sẽ lớn thế nào. Mai im lặng. Cô ấy dần quen với việc mặc những bộ đồ công sở cũ kỹ, dùng những món mỹ phẩm rẻ tiền mua trên mạng.
Chiếc xe máy cũ rích của Mai, phanh đã mòn và hay chết máy giữa đường, cô ấy rụt rè xin đổi xe mới cho an toàn, tôi gạt đi ngay lập tức: “Ráng đi em, xe thay nhớt vẫn chạy tốt mà. Ráng 2 năm nữa đủ 10 tỷ đồng, mình nghỉ hưu, anh mua hẳn ô tô cho em đi, giờ mua xe máy lỡ dở cả kế hoạch lãi kép của mình”. Mai thở dài nhưng rồi cũng gật đầu. Cô ấy luôn là người phụ nữ cam chịu và tin tưởng tuyệt đối vào bức tranh tương lai do tôi vẽ ra.
Từ bao giờ, tôi không còn nhìn Mai như một người phụ nữ cần được chở che, mà chỉ xem cô ấy như một cỗ máy kiếm tiền, một cổ đông cùng tôi đóng góp vào công ty mang tên… nghỉ hưu sớm.
Tháng trước, đúng vào sinh nhật tuổi 35 của tôi, tài khoản chung của hai vợ chồng chính thức cán mốc 10 tỷ đồng, gồm giá trị căn hộ đang ở và các khoản đầu tư, tiết kiệm.
Chiều hôm đó, tôi ghé tiệm bánh ngọt sang trọng nhất thành phố mua một chiếc bánh kem thật đẹp. Tôi nhắn tin cho Mai: “Em xin nghỉ làm sớm nhé. Chúng ta làm được rồi! Từ ngày mai anh sẽ nộp đơn nghỉ việc. Em cũng nghỉ đi. Tối nay mình đi ăn nhà hàng, tháng sau mình đi du lịch chơi rồi về đẻ con em nhé!”.
Mai nhắn lại kèm biểu tượng mặt cười rạng rỡ: “Dạ, em đang trên đường về. Đợi em nhé!”. Nhưng Mai không bao giờ về nữa…
Hơn một tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ số của Mai, nhưng đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ và tiếng còi xe cứu thương xé lòng. Mai gặp tai nạn ở ngã tư. Trong lúc trời mưa phùn trơn trượt, chiếc xe tải phía trước phanh gấp. Chiếc xe máy cũ rích với hệ thống phanh đã mòn của Mai không thể dừng lại kịp. Cô ấy ngã văng ra đường...
Khi tôi lao đến bệnh viện, bác sĩ lắc đầu. Tôi gục ngã trước phòng cấp cứu. Mảnh giấy nhắn trong túi xách của Mai rơi ra, bên trong là tờ kết quả siêu âm thai nhi 6 tuần tuổi. Cô ấy định giấu tôi để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật.
Tôi đã nộp đơn nghỉ việc. Tôi đã có tự do tài chính. Tôi có thể ngủ đến trưa, đi du lịch bất cứ đâu tôi muốn, không cần nhìn sắc mặt ai. Nhưng tôi không ngờ, mình lại cô đơn và giày vò đến thế.
Ngồi trong căn hộ rộng thênh thang, nhìn vào dãy số dư ngân hàng, tôi gào khóc như một kẻ điên. Tiền có thể mua lại thời gian của tôi từ tay ông chủ, nhưng không thể mua cho Mai một chiếc xe máy an toàn, không thể chuộc lại thanh xuân cho vợ tôi, và càng không thể mang cô ấy và con tôi sống lại.
Nếu ngày đó tôi bớt đi một chút hà tiện, nếu tôi quan tâm đến sự an toàn của cô ấy hơn là những con số trong bảng Excel, có lẽ bây giờ gia đình tôi đã có một bữa tối trọn vẹn.
Nhiều người trẻ bây giờ tung hô nhau về việc nhịn ăn, nhịn mặc, cày cuốc bán mạng để nghỉ hưu trước tuổi 40. Nhưng xin hãy cẩn thận, đừng biến cuộc sống hiện tại thành địa ngục chỉ để đổi lấy một thiên đường mơ hồ ở tương lai. Bởi vì tương lai là thứ không ai đoán định được.
Tôi có 10 tỷ đồng trong tay và được nghỉ hưu ở tuổi 35. Nhưng tôi đã mất tất cả rồi! Giờ đây, tôi có nhiều tiền nhưng lại mang trong mình "bản án chung thân" của sự dằn vặt.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 91/2026 quy định chi tiết và biện pháp tổ chức, hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Giáo dục đại học, trong đó quy định đặt tên cơ sở giáo dục đại học năm 2026, áp dụng từ ngày 30-3-2026.
Theo đó, nguyên tắc đặt tên cơ sở giáo dục đại học phải đảm bảo tính ổn định, lâu dài, không gây nhầm lẫn về loại hình, phạm vi hoạt động, cơ quan quản lý, chất lượng đào tạo hoặc vị thế của cơ sở giáo dục đại học.
Không được sử dụng từ ngữ, cụm từ thể hiện danh hiệu, thứ hạng; không sử dụng trong tên gọi các từ ngữ, ký hiệu trùng hoặc tương tự gây nhầm lẫn với tên của cơ quan nhà nước, đơn vị lực lượng vũ trang, tổ chức chính trị - xã hội hoặc cơ sở giáo dục khác ở trong nước và nước ngoài.
Việc sử dụng các từ “đại học”, “trường đại học”, “học viện” phải phù hợp với điều kiện thành lập, cơ cấu tổ chức và hoạt động.
Đặc biệt, không được sử dụng trong tên gọi các từ, cụm từ mang tính “quốc gia” hoặc thể hiện vị thế đặc biệt (quốc tế, quốc gia, Việt Nam), tên các quốc gia khác và các từ, cụm từ có ý nghĩa tương tự, nếu việc sử dụng đó có thể gây hiểu nhầm về tư cách pháp lý, phạm vi hoạt động hoặc sự bảo trợ của Nhà nước, trừ trường hợp quy định riêng.
Cụm từ “quốc gia” chỉ được sử dụng trong trường hợp công nhận đại học quốc gia; cụm từ “quốc tế” được sử dụng trong trường hợp cơ sở giáo dục đại học đào tạo tất cả các ngành ở các trình độ của giáo dục đại học được giảng dạy bằng tiếng nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Cụm từ “Việt Nam” được sử dụng trong trường hợp cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, quy định yêu cầu cơ sở giáo dục đại học phải có tên tiếng Việt trừ trường hợp là cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Tên tiếng Việt gồm: cụm từ xác định loại hình cơ sở giáo dục đại học (đại học, trường đại học, học viện); cụm từ xác định lĩnh vực, ngành đào tạo (nếu cần thiết); tên riêng là địa danh trong nước hoặc tên danh nhân văn hóa, lịch sử hoặc tên tiếng Việt có nghĩa.
Từ ngữ sử dụng trong tên cơ sở giáo dục đại học phải có nghĩa và chuẩn mực trong tiếng Việt; không ghép tiếng Việt và tiếng nước ngoài trong tên tiếng Việt của cơ sở giáo dục đại học trừ trường hợp cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục nước ngoài được cấp phép hoạt động tại Việt Nam hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài;
Tên tiếng nước ngoài hoặc tên giao dịch quốc tế phải được dịch tương đương từ tên tiếng Việt và bảo đảm tính nhất quán; sử dụng các thuật ngữ phù hợp với thông lệ quốc tế; không được làm tăng mức độ, vị thế hoặc thay đổi loại hình so với tên tiếng Việt.
Tên miền Internet, tên thương mại, tên viết tắt sử dụng trong giao dịch phải nhất quán với tên tiếng Việt hoặc tên tiếng nước ngoài. Trường hợp dùng ký tự viết tắt phải bảo đảm không làm phát sinh khả năng hiểu sai về cơ sở giáo dục đại học ở trong nước khác hoặc cơ sở giáo dục nước ngoài.
Cơ sở giáo dục đại học chịu trách nhiệm đăng ký, công khai tên miền phục vụ hoạt động đào tạo, bảo đảm quản lý thống nhất và minh bạch.