Dịch vụ may đồ siêu tốc tại Hội An trở thành trải nghiệm được nhiều du khách nước ngoài truyền tai ”nhất định phải thử” khi đến đây. Chị Phan Thị Lệ Thủy, chủ tiệm Blue Gecko có thâm niên 24 năm tại phường Hội An Đông, cho biết trào lưu này xuất hiện từ năm 1995.
Thời điểm đó, du khách bắt đầu tìm đến khu vực chợ trung tâm phố cổ và đề nghị các sạp vải may đồ. Nhờ hiệu ứng truyền miệng, ngành may mặc tại địa phương bùng nổ chỉ sau một năm.
Hiện nay, thời gian hoàn thành tối thiểu cho một chiếc áo sơ mi hoặc quần tây khoảng 3 giờ, áo vest khoảng 5 giờ và không thu phụ phí.
Tuy nhiên, các tiệm thường chỉ đẩy nhanh tiến độ đối với khách rời Hội An trong ngày, còn thông thường khách sẽ nhận sản phẩm sau 24 giờ.
Dịch vụ may đồ siêu tốc tại Hội An trở thành trải nghiệm được nhiều du khách nước ngoài truyền tai ”nhất định phải thử” khi đến đây. Chị Phan Thị Lệ Thủy, chủ tiệm Blue Gecko có thâm niên 24 năm tại phường Hội An Đông, cho biết trào lưu này xuất hiện từ năm 1995.
Thời điểm đó, du khách bắt đầu tìm đến khu vực chợ trung tâm phố cổ và đề nghị các sạp vải may đồ. Nhờ hiệu ứng truyền miệng, ngành may mặc tại địa phương bùng nổ chỉ sau một năm.
Hiện nay, thời gian hoàn thành tối thiểu cho một chiếc áo sơ mi hoặc quần tây khoảng 3 giờ, áo vest khoảng 5 giờ và không thu phụ phí.
Tuy nhiên, các tiệm thường chỉ đẩy nhanh tiến độ đối với khách rời Hội An trong ngày, còn thông thường khách sẽ nhận sản phẩm sau 24 giờ.
Khách có thể nhắn tin đặt trước hoặc ghé tiệm chọn vải, lấy số đo trực tiếp.
Michelle, du khách Australia thường xuyên đến Hội An, cho biết từng chứng kiến một khách Mỹ nhận 6-7 món đồ thiết kế phức tạp chỉ sau một đêm.
“Không chỉ vì tốc độ, tôi yêu thích dịch vụ này bởi sự tận tâm và tính cá nhân hóa”, bà nói, đồng thời đánh giá cao việc nhân viên sẵn sàng chỉnh sửa và đưa ra những tư vấn trung thực về kiểu dáng, chất liệu phù hợp vóc dáng thay vì hối thúc người mua.
Khách có thể nhắn tin đặt trước hoặc ghé tiệm chọn vải, lấy số đo trực tiếp.
Michelle, du khách Australia thường xuyên đến Hội An, cho biết từng chứng kiến một khách Mỹ nhận 6-7 món đồ thiết kế phức tạp chỉ sau một đêm.
“Không chỉ vì tốc độ, tôi yêu thích dịch vụ này bởi sự tận tâm và tính cá nhân hóa”, bà nói, đồng thời đánh giá cao việc nhân viên sẵn sàng chỉnh sửa và đưa ra những tư vấn trung thực về kiểu dáng, chất liệu phù hợp vóc dáng thay vì hối thúc người mua.
Mức giá trung bình cho mỗi sản phẩm từ 600.000 đồng đến 5,5 triệu đồng, tùy chất liệu và kiểu dáng.
Michelle cho biết chi phí may đo tại Australia đắt gấp nhiều lần và thường mất 2-4 tuần mới hoàn thành. Do đó, người dân tại đây có xu hướng mua đồ may sẵn dù trang phục đôi khi không vừa vặn với cơ thể.
Mức giá trung bình cho mỗi sản phẩm từ 600.000 đồng đến 5,5 triệu đồng, tùy chất liệu và kiểu dáng.
Michelle cho biết chi phí may đo tại Australia đắt gấp nhiều lần và thường mất 2-4 tuần mới hoàn thành. Do đó, người dân tại đây có xu hướng mua đồ may sẵn dù trang phục đôi khi không vừa vặn với cơ thể.
Chủ tiệm Blue Gecko cho biết khách quốc tế, nhất là từ Australia, có xu hướng chọn Hội An thay vì Bali (Indonesia) như trước. Trước đây, nhóm khách này thường chuộng may đo tại Trung Quốc, nhưng nay chuyển hướng sang Hội An do hàng Trung Quốc chủ yếu gia công công nghiệp, thiếu độ đặc sắc và tính thủ công như thợ địa phương.
Theo Trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa Thế giới Hội An, nghề may xuất hiện ở đây từ khoảng 200 năm trước, phát triển ngày càng mạnh trong những năm gần đây nhờ làn sóng may lấy nhanh. Lực lượng thợ may ở Hội An cũng đa dạng, gồm cả những người may ở chợ, tại tiệm hoặc nhà, đa dạng kiểu dáng, phong cách.
Các hiệu may Hội An từng vinh dự may trang phục cho Hoàng hậu Tây Ban Nha, các nghị sĩ của nhiều quốc gia và để lại dấu ấn ở APEC 2006 tổ chức tại Đà Nẵng, Hội An. Người theo nghề may ở Hội An xem ngày 12 tháng Chạp hằng năm là ngày giỗ tổ nghề.
Chủ tiệm Blue Gecko cho biết khách quốc tế, nhất là từ Australia, có xu hướng chọn Hội An thay vì Bali (Indonesia) như trước. Trước đây, nhóm khách này thường chuộng may đo tại Trung Quốc, nhưng nay chuyển hướng sang Hội An do hàng Trung Quốc chủ yếu gia công công nghiệp, thiếu độ đặc sắc và tính thủ công như thợ địa phương.
Theo Trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa Thế giới Hội An, nghề may xuất hiện ở đây từ khoảng 200 năm trước, phát triển ngày càng mạnh trong những năm gần đây nhờ làn sóng may lấy nhanh. Lực lượng thợ may ở Hội An cũng đa dạng, gồm cả những người may ở chợ, tại tiệm hoặc nhà, đa dạng kiểu dáng, phong cách.
Các hiệu may Hội An từng vinh dự may trang phục cho Hoàng hậu Tây Ban Nha, các nghị sĩ của nhiều quốc gia và để lại dấu ấn ở APEC 2006 tổ chức tại Đà Nẵng, Hội An. Người theo nghề may ở Hội An xem ngày 12 tháng Chạp hằng năm là ngày giỗ tổ nghề.
Hầu hết tiệm may Hội An hiện không tập trung thợ tại xưởng lớn nhằm giảm chi phí mặt bằng và tránh thất lạc đồ.
Thay vào đó, các cơ sở vận hành theo mô hình phân tán và chuyên môn hóa tới từng hộ gia đình. Tại tiệm của chị Thủy, thợ được chia thành nhiều đội, mỗi nhóm 5-6 người chỉ chuyên trách một dòng sản phẩm nhất định.
Cách làm này giúp thợ nâng cao tay nghề, thao tác nhanh và tăng trách nhiệm đối với từng sản phẩm.
Hầu hết tiệm may Hội An hiện không tập trung thợ tại xưởng lớn nhằm giảm chi phí mặt bằng và tránh thất lạc đồ.
Thay vào đó, các cơ sở vận hành theo mô hình phân tán và chuyên môn hóa tới từng hộ gia đình. Tại tiệm của chị Thủy, thợ được chia thành nhiều đội, mỗi nhóm 5-6 người chỉ chuyên trách một dòng sản phẩm nhất định.
Cách làm này giúp thợ nâng cao tay nghề, thao tác nhanh và tăng trách nhiệm đối với từng sản phẩm.
Hầu hết tiệm may Hội An hiện không tập trung thợ tại xưởng lớn nhằm giảm chi phí mặt bằng và tránh thất lạc đồ.
Thay vào đó, các cơ sở vận hành theo mô hình phân tán và chuyên môn hóa tới từng hộ gia đình. Tại tiệm của chị Thủy, thợ được chia thành nhiều đội, mỗi nhóm 5-6 người chỉ chuyên trách một dòng sản phẩm nhất định.
Cách làm này giúp thợ nâng cao tay nghề, thao tác nhanh và tăng trách nhiệm đối với từng sản phẩm.
Hầu hết tiệm may Hội An hiện không tập trung thợ tại xưởng lớn nhằm giảm chi phí mặt bằng và tránh thất lạc đồ.
Thay vào đó, các cơ sở vận hành theo mô hình phân tán và chuyên môn hóa tới từng hộ gia đình. Tại tiệm của chị Thủy, thợ được chia thành nhiều đội, mỗi nhóm 5-6 người chỉ chuyên trách một dòng sản phẩm nhất định.
Cách làm này giúp thợ nâng cao tay nghề, thao tác nhanh và tăng trách nhiệm đối với từng sản phẩm.
Hầu hết tiệm may Hội An hiện không tập trung thợ tại xưởng lớn nhằm giảm chi phí mặt bằng và tránh thất lạc đồ.
Thay vào đó, các cơ sở vận hành theo mô hình phân tán và chuyên môn hóa tới từng hộ gia đình. Tại tiệm của chị Thủy, thợ được chia thành nhiều đội, mỗi nhóm 5-6 người chỉ chuyên trách một dòng sản phẩm nhất định.
Cách làm này giúp thợ nâng cao tay nghề, thao tác nhanh và tăng trách nhiệm đối với từng sản phẩm.
Sau 24 giờ, Michelle quay lại tiệm và ưng ý với chiếc sơ mi nữ vừa nhận.
“Chiếc áo hoàn hảo, độc bản và như một cách để tôi lưu giữ kỷ niệm đẹp về Việt Nam”, bà nói.
Sau 24 giờ, Michelle quay lại tiệm và ưng ý với chiếc sơ mi nữ vừa nhận.
“Chiếc áo hoàn hảo, độc bản và như một cách để tôi lưu giữ kỷ niệm đẹp về Việt Nam”, bà nói.
Nola, khách Australia, cũng đến lấy đồ sau một ngày và hài lòng với chiếc áo vải linen, màu dưa hấu. Cô muốn sửa lại một số chi tiết nhỏ trên cúc áo và được đáp ứng ngay.
Nola, khách Australia, cũng đến lấy đồ sau một ngày và hài lòng với chiếc áo vải linen, màu dưa hấu. Cô muốn sửa lại một số chi tiết nhỏ trên cúc áo và được đáp ứng ngay.
“Con gái tôi từng đến đây và đặt một chiếc váy dạ hội rất thời trang, vừa vặn với mức giá phải chăng”, Nola nói, nhấn mạnh đó là điều không thể xảy ra tại Australia.
“Con gái tôi từng đến đây và đặt một chiếc váy dạ hội rất thời trang, vừa vặn với mức giá phải chăng”, Nola nói, nhấn mạnh đó là điều không thể xảy ra tại Australia.
Chị Thủy cho biết sự cạnh tranh của ngành may siêu tốc tại Hội An hiện rất khốc liệt khi có hàng trăm cơ sở cùng hoạt động.
Một số tiệm mới mở từng cố thu hút khách bằng giá rẻ và chất lượng thấp, trở thành bài học cho những người mới gia nhập thị trường.
“Cuối cùng các chủ tiệm kinh doanh cần phải đặt yếu tố bền vững, chất lượng lên hàng đầu và luôn trung thực với khách hàng”, chị nói, đồng thời khẳng định đây là bí quyết giúp tiệm duy trì lượng khách quen ổn định.
Chị Thủy cho biết sự cạnh tranh của ngành may siêu tốc tại Hội An hiện rất khốc liệt khi có hàng trăm cơ sở cùng hoạt động.
Một số tiệm mới mở từng cố thu hút khách bằng giá rẻ và chất lượng thấp, trở thành bài học cho những người mới gia nhập thị trường.
“Cuối cùng các chủ tiệm kinh doanh cần phải đặt yếu tố bền vững, chất lượng lên hàng đầu và luôn trung thực với khách hàng”, chị nói, đồng thời khẳng định đây là bí quyết giúp tiệm duy trì lượng khách quen ổn định.
Hans-Peter Grumpe, du khách Đức, đến Hội An năm 1991 trong chuyến xuyên Việt lần đầu. Ông cho hay 35 năm trước, Hội An vắng bóng khách, dù địa điểm có tên trên bản đồ du lịch chính thức từ năm 1985. Sự hiện diện của một người châu Âu như Hans thu hút sự hiếu kỳ từ dân địa phương.
Hans-Peter Grumpe, du khách Đức, đến Hội An năm 1991 trong chuyến xuyên Việt lần đầu. Ông cho hay 35 năm trước, Hội An vắng bóng khách, dù địa điểm có tên trên bản đồ du lịch chính thức từ năm 1985. Sự hiện diện của một người châu Âu như Hans thu hút sự hiếu kỳ từ dân địa phương.
Năm 1991, phố cổ chưa được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Các dãy nhà cổ giữ nguyên trạng cũ kỹ, chưa qua các đợt đại trùng tu hay thương mại hóa diện mạo. Phương tiện di chuyển chính là xe đạp và xích lô.
Năm 1991, phố cổ chưa được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Các dãy nhà cổ giữ nguyên trạng cũ kỹ, chưa qua các đợt đại trùng tu hay thương mại hóa diện mạo. Phương tiện di chuyển chính là xe đạp và xích lô.
Hạ tầng dịch vụ, cửa hàng lưu niệm hay hệ thống đèn chiếu sáng công cộng chưa được thiết lập. Nam du khách Đức cho biết không khí Hội An vào năm 1991 yên tĩnh, nhịp sống chậm rãi với những dãy nhà cổ lụp xụp, mái ngói rêu phong và tường vôi bong tróc. Các ngôi nhà cổ chưa được trùng tu, sơn màu vàng đồng bộ như hiện nay.
Hạ tầng dịch vụ, cửa hàng lưu niệm hay hệ thống đèn chiếu sáng công cộng chưa được thiết lập. Nam du khách Đức cho biết không khí Hội An vào năm 1991 yên tĩnh, nhịp sống chậm rãi với những dãy nhà cổ lụp xụp, mái ngói rêu phong và tường vôi bong tróc. Các ngôi nhà cổ chưa được trùng tu, sơn màu vàng đồng bộ như hiện nay.
Đầu thập niên 90, người dân Hội An muốn phá bỏ nhà cổ để xây nhà bê tông cho tiện sinh hoạt. Chính quyền đã phải vận động từng nhà, cấm cơi nới để giữ bằng được nguyên trạng.
Tháng 12/1999, đô thị cổ Hội An được UNESCO chính thức công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Đầu thập niên 90, người dân Hội An muốn phá bỏ nhà cổ để xây nhà bê tông cho tiện sinh hoạt. Chính quyền đã phải vận động từng nhà, cấm cơi nới để giữ bằng được nguyên trạng.
Tháng 12/1999, đô thị cổ Hội An được UNESCO chính thức công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Một tiệm may quần áo tại phố cổ Hội An 35 năm trước. Du lịch chưa phát triển, người dân sống dựa vào nông nghiệp, đánh bắt cá trên sông Thu Bồn và các nghề thủ công như làm mộc, rèn nông cụ, làm gốm.
Một tiệm may quần áo tại phố cổ Hội An 35 năm trước. Du lịch chưa phát triển, người dân sống dựa vào nông nghiệp, đánh bắt cá trên sông Thu Bồn và các nghề thủ công như làm mộc, rèn nông cụ, làm gốm.
Khung cảnh Hội quán Triều Châu (Chùa Ông Bổn) 35 năm trước không nhiều thay đổi so với hiện tại. Công trình được xây dựng vào năm 1845.
Trong bối cảnh du lịch sơ khai đầu thập niên 90, những di tích như Hội quán Triều Châu chủ yếu phục vụ nhu cầu tâm linh của người dân bản địa thay vì đón các đoàn tham quan đông đúc.
Khung cảnh Hội quán Triều Châu (Chùa Ông Bổn) 35 năm trước không nhiều thay đổi so với hiện tại. Công trình được xây dựng vào năm 1845.
Trong bối cảnh du lịch sơ khai đầu thập niên 90, những di tích như Hội quán Triều Châu chủ yếu phục vụ nhu cầu tâm linh của người dân bản địa thay vì đón các đoàn tham quan đông đúc.
Năm 1991, Chùa Cầu chưa trải qua các đợt đại trùng tu quy mô và vắng bóng khách tham quan. Quanh lạch nước thông ra sông Thu Bồn, cảnh quan giữ nét tự nhiên, chưa được xây bờ kè hay quy hoạch đô thị.
Năm 1991, Chùa Cầu chưa trải qua các đợt đại trùng tu quy mô và vắng bóng khách tham quan. Quanh lạch nước thông ra sông Thu Bồn, cảnh quan giữ nét tự nhiên, chưa được xây bờ kè hay quy hoạch đô thị.
Không gian Hội quán Phúc Kiến 35 năm trước. Công trình được cộng đồng người Hoa bang Phúc Kiến xây dựng vào khoảng năm 1697 để thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu, vị thần bảo hộ thương nhân vượt biển.
Không gian Hội quán Phúc Kiến 35 năm trước. Công trình được cộng đồng người Hoa bang Phúc Kiến xây dựng vào khoảng năm 1697 để thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu, vị thần bảo hộ thương nhân vượt biển.
Một nhánh sông Thu Bồn chảy qua khu vực phố cổ Hội An. Dọc bờ sông là các rặng dừa nước và cây dại, chưa có hệ thống bờ kè bê tông hay đường đi bộ, các khu nghỉ dưỡng chưa được xây dựng.
Một nhánh sông Thu Bồn chảy qua khu vực phố cổ Hội An. Dọc bờ sông là các rặng dừa nước và cây dại, chưa có hệ thống bờ kè bê tông hay đường đi bộ, các khu nghỉ dưỡng chưa được xây dựng.
Năm 1991, các hoạt động trên sông Thu Bồn chỉ phục vụ nhu cầu dân sinh và sản xuất của cư dân địa phương. Hoạt động giao thông chủ yếu là thuyền gỗ nhỏ và ghe tam bản dùng để đánh bắt cá hoặc vận chuyển hàng hóa nông sản. Các loại thuyền rồng du lịch hay ca nô máy chưa xuất hiện.
Sau 35 năm, Hội An dần phát triển thành điểm du lịch hàng đầu Việt Nam và có tên tuổi trên bản đồ thế giới. Tạp chí du lịch hàng đầu của Mỹ, hôm 1/4 công bố danh sách "hidden gem cities" - những điểm đến mang vẻ đẹp ẩn mình, giàu trải nghiệm và đầy sức gợi mở trên thế giới, Hội An đứng đầu.
Năm 1991, các hoạt động trên sông Thu Bồn chỉ phục vụ nhu cầu dân sinh và sản xuất của cư dân địa phương. Hoạt động giao thông chủ yếu là thuyền gỗ nhỏ và ghe tam bản dùng để đánh bắt cá hoặc vận chuyển hàng hóa nông sản. Các loại thuyền rồng du lịch hay ca nô máy chưa xuất hiện.
Sau 35 năm, Hội An dần phát triển thành điểm du lịch hàng đầu Việt Nam và có tên tuổi trên bản đồ thế giới. Tạp chí du lịch hàng đầu của Mỹ, hôm 1/4 công bố danh sách "hidden gem cities" - những điểm đến mang vẻ đẹp ẩn mình, giàu trải nghiệm và đầy sức gợi mở trên thế giới, Hội An đứng đầu.
Nghiên cứu mới vừa được công bố trên tạp chí Nature ngày 11/6 cho thấy, một trong những nghĩa địa cá voi lớn và sâu nhất từng được biết tới dưới đáy Ấn Độ Dương không chỉ là nơi an nghỉ của vô số xác cá voi suốt hàng triệu năm, mà còn là hệ sinh thái đặc biệt nuôi dưỡng nhiều sinh vật biển.
Phát hiện "nghĩa địa" trải dài 1.200km dưới đáy biển
Nhóm nghiên cứu đã sử dụng tàu lặn có người lái để khảo sát một khu vực hẻo lánh ở phía Đông Nam Ấn Độ Dương.
Dưới độ sâu từ 5.000m đến 7.000m, họ phát hiện hàng loạt bộ xương cá voi nằm rải rác trên khu vực dài khoảng 1.200km.
Những bộ hài cốt cổ xưa nằm xen lẫn với xác cá voi hiện đại, cho thấy nơi đây liên tục tiếp nhận xác cá voi trong ít nhất 5 triệu năm qua.
Phần lớn các bộ xương thuộc về nhóm cá voi mõm kiếm vốn là loài cá voi có hộp sọ kéo dài thành chiếc mõm hẹp giống cá heo. Đây là nhóm động vật lặn sâu hàng đầu thế giới và rất hiếm khi xuất hiện trên mặt nước nên giới khoa học vẫn biết rất ít về tập tính của chúng.
Nhiều xác cá voi mới chìm xuống đáy biển vẫn còn đủ tươi để thu hút vô số sinh vật ăn xác. Các chuyên gia ghi nhận sự xuất hiện của những loài giun ăn xương, ốc biển, sao biển tay dài, động vật thân mềm 2 mảnh vỏ. Nhiều sinh vật trong số này có thể là những loài hoàn toàn mới đối với khoa học.
Nhà cổ sinh vật học Olivier Lambert thuộc Viện Khoa học Tự nhiên Hoàng gia Bỉ nhận định, phát hiện này cho thấy xác cá voi mõm kiếm cũng có thể đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì hệ sinh thái biển sâu, tương tự như các loài cá voi lớn khác.
Chuyến thám hiểm đầy bất ngờ
Khu vực phát hiện nằm trong đới đứt gãy Diamantina, phía Tây Nam Australia. Đây là vùng đáy biển hình thành cách đây khoảng 30-40 triệu năm khi lục địa Australia và Nam Cực tách rời nhau.
Ông Peng Zhou, đồng tác giả nghiên cứu thuộc Viện Khoa học và Kỹ thuật Biển sâu (Trung Quốc), cho biết việc tiếp cận khu vực này vô cùng khó khăn do độ sâu cực lớn.
"Ngay từ lần quan sát đầu tiên, tất cả chúng tôi đều hoàn toàn bất ngờ", ông nói.
Nhóm nghiên cứu sử dụng tàu nghiên cứu Tan Suo Yi Hao cùng tàu lặn Fendouzhe vốn là phương tiện từng chạm tới đáy vực Challenger Deep thuộc rãnh Mariana, nơi sâu nhất hành tinh vào năm 2020.
Điều khiến các nhà khoa học sửng sốt nhất là mật độ hóa thạch dày đặc chưa từng thấy.
Một số khu vực ghi nhận tới khoảng 760 bộ hài cốt trên mỗi km2. Sau khi phân tích dữ liệu, nhóm nghiên cứu ước tính có thể có cả triệu bộ hài cốt nằm trên đáy vùng biển này. Con số thực tế thậm chí có thể lớn hơn, do nhiều bộ xương bị vùi lấp dưới lớp trầm tích.
Các chuyên gia cũng tìm thấy bộ hài cốt của loài cá voi mõm kiếm hiện đại nằm cạnh hóa thạch của những họ hàng đã tuyệt chủng.
Vậy vì sao xác cá voi lại tập trung ở một nơi?
Theo các nhà nghiên cứu, địa hình hình chữ V đặc trưng của đới đứt gãy Diamantina có thể là nguyên nhân chính.
Khu vực này được cho là hành lang di cư hoặc môi trường sinh sống của nhiều loài cá voi.
Cá voi mõm kiếm thường lặn rất sâu. Khi vượt quá độ sâu khoảng 3.000m, chúng có nguy cơ kiệt sức hoặc mắc hội chứng giảm áp dẫn tới tử vong. Sau khi chết, dòng chảy và địa hình dưới đáy biển sẽ đưa xác cá voi về cùng một khu vực.
Do lớp trầm tích dưới đáy gần như không dịch chuyển, các bộ xương được bảo tồn nguyên vẹn trong thời gian dài. Qua hàng triệu năm, khoáng chất biển sâu bám vào xương, biến chúng thành hóa thạch.
Giới chuyên gia cho rằng, "nghĩa địa cá voi" này có thể còn chứa rất nhiều hóa thạch chưa được khám phá và sẽ tiếp tục mang lại những phát hiện quan trọng về lịch sử tiến hóa của động vật biển trong tương lai.
50 năm trước, Đài tưởng niệm Quốc gia Devils Tower (Tháp của những con quỷ) đã trở thành điểm du lịch hút khách, đặc biệt là những người có niềm đam mê với người ngoài hành tinh và người hâm mộ bộ phim Close Encounters of the Third Kind của đạo diễn Steven Spielberg. Đây là bộ phim khoa học viễn tưởng Mỹ, nói về một người dân có cuộc sống bị xáo trộn sau khi tiếp xúc với UFO (các vật thể bay không xác định).
"Nơi đây xuất hiện trong phim khoảng 12 phút", Brian Cole, một hướng dẫn viên tại Đài tưởng niệm Quốc gia Devils Tower, cho biết. Sau khi công chiếu, phim thành công vang dội, thu về hơn 300 triệu USD toàn cầu vào năm 1977.
Tháp Devils cao khoảng hơn 210 m, được cấu tạo từ những cột đá magma khổng lồ, có mặt cắt ngang hình lục giác. Mỗi cột có đường kính từ 1,8 m, nhô lên giữa thảo nguyên bang Wyoming.
"Đó là một kỳ quan địa chất", Matt Ingram, một du khách từ Chicago nói sau khi ghé thăm nơi đây cùng vợ trong chuyến đi dọc miền Tây. Ingram cho biết bộ phim đã truyền cảm hứng cho anh đến với địa danh này.
Bộ phim khoa học viễn tưởng kinh điển năm đó cũng thôi thúc Kevin Thomas đến thăm Tháp Quỷ.
"Chúng tôi muốn tìm những người ngoài hành tinh ở lại từ phim Close Encounters of the Third Kind", Thomas nói đùa. Anh đã đến thăm tháp vào tháng 4 cùng vợ trong hành trình du lịch Alaska - Michigan.
Bộ phim đẩy mạnh danh tiếng của ngọn tháp, tuy nhiên địa điểm này đã là một điểm du lịch nổi tiếng từ nhiều thập kỷ trước. Đây là di tích quốc gia đầu tiên của Mỹ, được Tổng thống Theodore Roosevelt công nhận vào năm 1906. Từ rất lâu trước đó, nơi đây được coi địa điểm tâm linh của các bộ lạc người Mỹ bản địa. Cây cối trong công viên được điểm xuyết bằng những mảnh vải cầu nguyện nhỏ, du khách được yêu cầu không chạm vào, chụp ảnh hoặc làm xáo trộn chúng.
Ngọn tháp đã truyền cảm hứng cho vô số câu chuyện được lưu truyền qua văn hóa người Mỹ bản địa. Tại một số bộ lạc, tên gọi ban đầu của Tháp Quỷ là "Lều Gấu" hoặc "Nhà Gấu". Theo truyền thuyết liên quan đến bộ lạc Crow, những vết rãnh trên ngọn tháp được tạo ra do một con gấu cào vào khối đá để cố gắng tiếp cận hai bé gái.
Theo Cục Công viên Quốc gia, tên gọi Devils Tower có thể là kết quả của một bản dịch sai, nhầm lẫn giữa các từ bản địa có nghĩa là "gấu" và "thần ác", hoặc nhà thám hiểm Richard Irving Dodge có thể đã cố tình đổi tên một địa điểm quan trọng của người bản địa. Những năm gần đây, đã có những kiến nghị đổi tên thành Bear Lodge (Nhà Gấu).
Tháp được hình thành hơn 50 triệu năm trước, hướng dẫn viên Cole cho biết. Nhưng nguồn gốc địa chất của nó vẫn còn mơ hồ. Các nhà địa chất không chắc chắn chính xác nó hình thành như thế nào, có nhiều giả thuyết khác nhau. Họ chỉ xác nhận Tháp Quỷ được tạo thành từ dung nham trồi lên từ lòng đất, nguội đi và đông cứng lại, sau đó nứt ra, tạo nên các cột đá có các vết nứt như hiện nay.
Tháp Quỷ cũng là điểm đến thu hút những người đam mê leo núi. Mỗi năm, khoảng 5.000 người đến đây chinh phục ngọn tháp.
Ngay bên trong cổng công viên là một "thị trấn" gồm 600 con chó nằm trên diện tích hơn 161.000m2, gần sông Belle Fourche. Quanh khu vực này có các điểm dừng chân cho du khách quan sát những con chó thảo nguyên hoạt động.
Ogden Driskill, một người dân địa phương chăn nuôi gia súc trên mảnh đất dưới chân tháp qua nhiều thế hệ, cho biết cánh đồng cỏ khô của họ đã trở thành trung tâm sản xuất bộ phim của Spielberg. Khi người của Spielberg đến đây tìm địa điểm quay phim, Driskill khi đó vẫn còn là một thiếu niên. Spielberg tự mình đến Wyoming và gặp bố mẹ ông để thỏa thuận về địa điểm quay phim.
Cục Công viên Quốc gia không cho phép phần chính của cảnh quay diễn ra bên trong công viên, vì vậy gia đình Driskill đã được trả 20.000 USD để sử dụng đồng cỏ của họ. Với số tiền này, mẹ của Driskill đã thuyết phục bố ông mở khu cắm trại đó ngay sau khi bộ phim hoàn thành. Ngày nay, gia đình vẫn sở hữu khu cắm trại này.
Ông Driskill đã dành phần lớn cuộc đời mình dưới chân ngọn tháp và ước tính mỗi năm ông chụp từ 3.000 đến 5.000 bức ảnh về nó khi ánh sáng hoặc khung cảnh xung quanh thay đổi.
"Không còn nghi ngờ gì nữa, người Mỹ bản địa đã đúng - đó là một nơi rất linh thiêng và rất đặc biệt" ông Driskill, đồng thời cũng là thượng nghị sĩ bang Wyoming, nói.
Mặc dù Driskill không xuất hiện trong phim, nhưng ông đã tham gia rất tích cực vào quá trình sản xuất, thường xuyên được đi trực thăng theo hợp đồng với Columbia Pictures.
"Đối với một cậu học sinh trung học, điều đó thật sự hấp dẫn", Driskill nói.
Gia đình Driskill từng sở hữu cửa hàng Devils Tower Trading Post ngay bên ngoài công viên, nơi bán các mặt hàng liên quan đến người ngoài hành tinh cùng với đồ ăn nhẹ và quà lưu niệm mang hình ảnh truyền thống hơn về ngọn tháp.
Điểm đến nổi tiếng hơn nhờ bộ phim nói về người ngoài hành tinh, tuy nhiên thực tế người sinh sống trong khu vực chưa từng nhìn thấy UFO.
"Chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ thứ gì", Driskill nói. Thứ gần nhất ông từng nhìn thấy từ ngoài vũ trụ là một thiên thạch đã rơi xuống đường cao tốc, ngay trước mặt mình 30 năm trước. Khi đó, ông đang lái xe vào trang trại của gia đình lúc 3h.
"Tôi chưa thấy bất kỳ UFO nào. Nhưng sóng điện thoại di động ở đây chập chờn, vì vậy tôi lại đổ lỗi cho người ngoài hành tinh", Teresa Brown, người bán hàng trong cửa hàng quà tặng tại khu cắm trại cười nói.