“Lực lượng Mỹ đã hoàn tất việc bàn giao tất cả các căn cứ chính của chúng tôi ở Syria, như một phần của quá trình chuyển giao có cân nhắc và dựa trên các điều kiện”, phát ngôn viên Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ Tim Hawkins cho hay.
Ông Hawkins cho biết thêm quân đội Mỹ sẽ tiếp tục hỗ trợ các nỗ lực chống khủng bố do các đối tác dẫn đầu, nhằm đảm bảo sự thất bại lâu dài của Tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS), và tăng cường an ninh khu vực.
Bộ Ngoại giao Syria cho hay việc Mỹ rút quân là kết quả của việc thực hiện thành công một thỏa thuận giữa chính phủ trung ương Syria ở Damascus và Lực lượng Dân chủ Syria (SDF) do người Kurd lãnh đạo. SDF từng kiểm soát phần lớn vùng đông bắc Syria, và thành công trong việc chống lại tàn dư của IS.
Những đoàn xe tải có thể được nhìn thấy rời khỏi căn cứ Qasrak vào ngày 16.4, chở theo các phương tiện và thiết bị quân sự, theo AP.
Lực lượng Mỹ bắt đầu rút khỏi căn cứ Qasrak vào cuối tháng 2, dường như là một phần của việc rút quân quy mô lớn hơn của lực lượng Mỹ ở Syria. Vào đầu tháng đó, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ và Bộ Quốc phòng Syria thông báo quân đội Mỹ đã rời khỏi căn cứ al-Tanf ở phía đông Syria gần biên giới với Jordan.
Việc lực lượng Mỹ rút khỏi các căn cứ ở Syria diễn ra sau khi quân đội Mỹ hoàn tất việc chuyển giao khoảng 5.700 thành viên IS từ các trung tâm giam giữ ở đông bắc Syria đến các nhà tù ở Iraq, nơi họ sẽ bị đưa ra xét xử.
Nhiệm vụ chính của quân đội Mỹ tại Syria là ngăn chặn sự trỗi dậy của IS. Tổ chức cực đoan này đã mất quyền kiểm soát lãnh thổ cuối cùng ở Syria vào năm 2019, nhưng những nhóm hoạt động ngầm của chúng vẫn tiếp tục tiến hành các cuộc tấn công ở Syria, Iraq và một số nước khác, theo AP.
Tin Gốc: Thanh Niên

Kể từ khi khai trương hồi tháng 4/2023, quán mì "Hà chan Ramen" tại Tokyo của Lương Văn Hà, đầu bếp gốc Việt 36 tuổi, nổi tiếng đến mức giờ mở cửa buổi trưa hay tối đều có khách xếp hàng dài.
Trên các trang review, nhiều thực khách Nhật Bản đánh giá cao hương vị của những món mì tại quán, một số thậm chí cho rằng "Hà chan Ramen" là một trong những quán ramen ngon nhất tại khu vực tây Tokyo.
"Sự công nhận của thực khách Nhật Bản là điều tôi lưu tâm nhất. Tôi rất vui khi có thể làm thay đổi quan điểm của những khách hàng từng không tin rằng người nước ngoài có thể nấu ramen ngon ở Nhật", Hà nói với VnExpress.
Hà là con út trong gia đình 4 anh chị em ở Hải Dương. Anh sang Nhật học tiếng từ năm 2013, sau đó theo học trường chuyên môn (senmon), rồi làm việc bán thời gian ở cùng lúc ba nhà hàng, trong đó có tiệm ramen Mendokoro Honda ở Đông Jujo thuộc quận Kita, Tokyo.
Đây là quán mì rất nổi tiếng trong giới sành ramen ở thủ đô Nhật, nhưng Hà không biết điều này khi ứng tuyển. Khi ấy, trong bếp chỉ mình anh là người nước ngoài.
Vốn thích nấu cơm cho cả nhà từ nhỏ, cùng sự chăm chỉ, không ngại việc, Hà dần được ông Honda Hiroki, chủ quán, người được coi là "thiên tài ramen", thừa nhận thái độ và năng lực.
Ông Hiroki nghiên cứu rất kỹ về ramen. Sau giờ làm hoặc vào ngày nghỉ, ông thường rủ Hà cùng đi ăn ramen tại nhiều tiệm khác nhau. Hà bắt đầu say mê món này, đến mức ngày nghỉ cũng tự đi một mình để "càn quét" các tiệm ramen. Có lần Hà, ông Hiroki cùng các đồng nghiệp lái xe 3-4 tiếng đến Fukushima hay Tochigi chỉ để ăn một bát ramen rồi quay về.
"Ông ấy bảo tôi thử chỗ này, chỗ kia, cho tôi biết quán nào ngon. Các món ramen nổi tiếng ở Nhật chắc tôi đã ăn gần hết, từ ramen niboshi (cá khô), đến tonkotsu (xương heo hầm) hải sản, rồi ramen Jiro, nhiều lắm", Hà nói.
Năm 2015, Hà tốt nghiệp trường senmon và trở thành nhân viên chính thức của quán và "toàn tâm toàn ý" với công việc trong bếp. Hàng ngày, anh đứng cạnh ông Hiroki, tiếp thu các kinh nghiệm quý báu của người thầy Nhật Bản.
Để có thể học cách nấu ramen ngon nhất, anh chủ động đến quán mì udon nổi tiếng ở Jujo xin học nghề, lấy thêm kinh nghiệm về mì thủ công suốt hai tháng.
Dần dần, Hà trở thành quản lý, rồi được bổ nhiệm làm bếp trưởng. Năm 2018, anh được toàn quyền quyết định thực đơn giới hạn mỗi thứ Tư của quán. Anh đáp lại sự tin tưởng này bằng cách tạo ra mỗi tuần một món mới trong suốt 5 năm, sáng tạo khoảng 240 loại ramen trong thời gian này.
"Một con số ngoài sức tưởng tượng", phóng viên Io Kawauchi của Tokyo Keizai nhận xét. Tên tuổi của Hà dần nổi tiếng trong giới, nhiều chủ quán ramen khác bắt đầu nhận ra, tới chào hỏi Hà khi anh đi ăn "khảo sát".
Năm 2023, Hà vay tiền từ người thân và ngân hàng, quyết định khởi nghiệp. Người Nhật có thể mở tiệm ramen theo hình thức hộ kinh doanh, nhưng người nước ngoài phải lập công ty, kèm nhiều thủ tục phức tạp.
Hà nghiên cứu kỹ địa điểm cho thuê, cân nhắc mức giá, mức độ an ninh, rồi quyết định thuê lại một nhà hàng Việt Nam cũ gần ga Hamamatsucho. Anh đặt tên quán là "Hà chan Ramen", lấy theo tên thân mật mà người Nhật thường gọi anh. Nhờ từng phụ bố làm thợ mộc, anh tự cải tạo quán.
Trước khi khởi nghiệp, cảm thấy vẫn chưa hài lòng về kinh nghiệm, vốn hiểu biết ramen của mình, Hà tìm đến Tomita Osamu, đầu bếp hàng đầu trong giới ramen Nhật Bản, xin ông "cho làm việc cùng một ngày".
Ông Osamu là chủ quán Chuka Soba Tomita, ba lần liên tiếp vô địch sự kiện Daitsukemenhaku, giải ramen hàng đầu Nhật Bản, lập kỷ lục 4 lần liên tiếp vô địch giải ramen ngon nhất Tokyo.
"Tôi muốn học, muốn biết đầu bếp ramen số một Nhật Bản làm việc như thế nào. Cùng làm khác hẳn chỉ đứng nhìn", Hà kể. Ông Osamu nhận lời, nói: "Nếu là Hà thì được".
Ngày 2/4/2023, Hà khai trương quán và ngay từ 7h sáng đã có người xếp hàng chờ. Trước giờ mở cửa, số khách xếp hàng đã lên khoảng 70 người.
Suốt ba năm qua, quán ramen của Hà ngày nào cũng ghi nhận hàng dài người xếp hàng đợi thưởng thức. Hà tự hào nói bát ramen của anh có ba tầng hương vị, sợi mì cũng được chăm chút kỹ lưỡng.
"Phần trên, phần giữa, phần đáy bát mì là ba hương vị khác nhau. Nước dùng tôi nấu từ gà địa phương Hakata, Kochi, thịt heo nội địa, các loại cá bào, rồi nghêu, tảo biển. Phần trên thơm mùi gà, phần giữa cho vị cá khô. Súp nguội dần ra vị nước dùng từ sò. Tôi muốn thực khách ăn đến cuối vẫn không chán", anh giới thiệu.
Hà dùng tới 5 loại thịt xá xíu. Trứng ngâm tương cũng được làm công phu. Anh đốt rượu whisky cho bay cồn, rồi trộn với xì dầu và gia vị để om trứng. Hà cho biết hương vị ramen do anh tạo ra khiến quán có rất nhiều khách quen.
Được thực khách Nhật đón nhận, tháng 11/2025, Hà mở cơ sở hai ở Shimbashi. Ngoài quản lý hai tiệm mì ramen, anh còn thường xuyên giúp đỡ đồng hương khởi nghiệp với món ăn này tại Nhật Bản.
Trong năm 2025, có ba tiệm ramen do người Việt làm chủ khai trương ở Tokyo. Cả ba chủ quán đều từng đến Hà chan Ramen "tu nghiệp" và được Hà hỗ trợ toàn diện, từ xây dựng menu đến hoàn thiện hương vị.
Hồi tháng 9/2025, khi nhà hàng Chuka Soba Tomita mở chi nhánh đầu tiên ở Hà Nội, Hà cũng tham gia hỗ trợ. Truyền thông Nhật Bản khi đó mô tả anh là "cầu nối ramen Nhật - Việt".
Hà cho biết bản thân cũng đang ấp ủ dự định mở một cơ sở ramen tại Hà Nội. "Được sống giữa ramen như vậy rất vui. Tôi muốn đưa những dòng ramen thịnh hành nhất ở Nhật đến với thực khách Việt", anh nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ngày 14/4 tới khảo sát thực địa và nghe giới thiệu bản đồ quy hoạch tổng thể khu khởi động và trao đổi kinh nghiệm xây dựng Khu mới Hùng An, nơi được gọi là "thành phố tương lai" của Trung Quốc, nằm cách Bắc Kinh 100 km về phía tây nam.
Trung Quốc công bố kế hoạch thành lập Khu mới Hùng An vào ngày 1/4/2017 trên diện tích 1.770 km2 ở tỉnh Hà Bắc, với nhiệm vụ chính là "giảm tải" cho thủ đô, đồng thời thúc đẩy phát triển vùng Bắc Kinh - Thiên Tân - Hà Bắc.
Sau 9 năm phát triển, Hùng An đến nay đã chuyển từ giai đoạn "xây dựng cơ bản" sang "xây dựng chất lượng cao", với 8 doanh nghiệp nhà nước trung ương đã hoàn tất việc di dời hoặc đang đẩy nhanh tiến độ xây dựng văn phòng tại Hùng An. Hơn 4.000 công ty có trụ sở tại Bắc Kinh cũng đã thiết lập sự hiện diện tại thành phố mới này.
Đối với Chu Phú Cường, nhân viên Tập đoàn quốc doanh Hoa Năng Trung Quốc, sức hấp dẫn của cuộc sống tại Hùng An đến từ không gian chạy bộ xanh và đẹp.
"Cơ sở vật chất thể thao ở đây rất tuyệt vời và có rất nhiều không gian xanh", Chu, người thường xuyên chạy bộ tại Công viên Thung lũng Xanh Trung tâm gần văn phòng, cho hay.
Chu đã chuyển từ Bắc Kinh đến Hùng An mùa thu năm ngoái, khi Tập đoàn Hoa Năng Trung Quốc dời trụ sở chính cùng hơn 1.000 nhân viên tới thành phố. Vợ và con trai út của Chu cũng đã tới định cư tại Hùng An, giúp anh thêm hài lòng với cuộc sống nơi đây và sẵn sàng hòa nhập tốt hơn vào sự phát triển của thành phố.
Ngoài ra, 4 trường đại học ở Bắc Kinh đã khởi công xây dựng cơ sở mới tại Hùng An và 2 bệnh viện đang xây dựng các chi nhánh mới tại đây. Làn sóng di dời này đang thay đổi diện mạo của thành phố, với hơn 5.300 tòa nhà đang mọc lên trên những nơi trước đây chỉ là ruộng đồng.
Theo quy hoạch tổng thể, đến năm 2035, Khu mới Hùng An về cơ bản sẽ phát triển thành một thành phố hiện đại, xanh, thông minh và đáng sống, tương tác hài hòa giữa con người và môi trường, đồng thời có khả năng cạnh tranh mạnh mẽ với các đô thị khác của Trung Quốc.
Ngoài vai trò hỗ trợ chức năng cho thủ đô Bắc Kinh, chính phủ Trung Quốc còn mong muốn Hùng An trở thành trung tâm mới cho mở cửa và hợp tác quốc tế.
Thành phố hài hòa
Vào một buổi sáng yên tĩnh gần đây, những tiếng cười rộn rã vang lên từ các lớp học của Trường Mầm non Bạch Tháp ở Hùng An. Trẻ em ngồi trong những căn phòng sáng sủa và rộng rãi, gấp giấy, học số và thực hành tiếng Anh. Những bức vẽ của các em treo dọc các bức tường, minh chứng đầy màu sắc về một thế hệ mới đang lớn lên tại thành phố này.
Jimmy Redinger, giáo viên người Mỹ tại Trường Mầm non Bạch Tháp, đã sinh sống gần 15 năm ở Trung Quốc. Với ông, tư duy cởi mở của người dân Hùng An chính là lý do khiến ông chọn sinh sống và làm việc tại đây.
"Hùng An không giống như một số nơi khác. Ở đây có sự cởi mở và phóng khoáng mà bạn khó có thể tìm thấy ở nơi nào khác", ông nói, thêm rằng thành phố mang lại cảm giác vừa mới mẻ vừa hòa nhập.
Jimmy hiện giảng dạy cho những đứa trẻ có gia đình đến từ khắp nơi trên đất nước Trung Quốc. Theo nhà trường, các học sinh tại đây phản chiếu chính sự đa dạng của thành phố, khi các gia đình từ nhiều khu vực ở Trung Quốc chuyển đến Hùng An để tìm kiếm cơ hội mới. Tính đến tháng 3, dân số thường trú tại đây đã đạt khoảng 1,41 triệu người.
Ngô Hạo, giám đốc khoa ngoại thần kinh tại Bệnh viện Tuyên Vũ Hùng An, cho hay trong ba năm qua, các tòa nhà quanh bệnh viện này đã mọc lên nhanh chóng và các đường phố ngày càng nhộn nhịp.
Ông Ngô, người thường xuyên đi lại giữa Bắc Kinh và Hùng An, đảm nhận vai trò kép, vừa đào tạo đội ngũ y tế địa phương, vừa cung cấp các dịch vụ chăm sóc sức khỏe chất lượng cao. Từ năm 2023, ông đã thực hiện gần 3.000 ca phẫu thuật tại Hùng An, góp phần vào sự phát triển nhanh chóng của hệ thống y tế nơi đây.
Với nhiều người, sự đầu tư về cơ sở vật chất và chất lượng y tế, giáo dục, đời sống là những yếu tố giúp họ quyết định lựa chọn gắn bó với Hùng An.
Thành phố công nghệ
Chạy xe dọc theo những con phố ở Hùng An, người ta dễ dàng nhận thấy một điều khá lạ lẫm: những dãy đèn xanh nối dài liên tiếp không ngắt quãng. Nhờ ứng dụng trí tuệ nhân tạo, hệ thống tín hiệu giao thông có thể điều chỉnh chỉ trong tích tắc, tùy theo lưu lượng phương tiện trên đường.
"Lái xe ở Hùng An, mọi người sẽ nhận thấy không còn phải canh cánh nhìn đèn giao thông nữa, chính hệ thống đèn đang chủ động quan sát dòng xe để điều tiết", Trương Yến, người đã chuyển đến thành phố 4 năm trước, nói.
Trương phụ trách đội ngũ triển khai hệ thống này khắp quận Dung Đông ở Hùng An. Nhờ hạn chế các quãng dừng đèn đỏ không cần thiết, hệ thống đã giúp giao thông thông suốt hơn và nâng cao đáng kể hiệu quả lưu thông.
Hệ thống này không chỉ điều tiết giao thông mà còn làm được nhiều hơn thế. Nó theo dõi tình trạng đường sá theo thời gian thực, phát hiện sự cố thiết bị và tự động phát cảnh báo bảo trì.
"Thậm chí, nó có thể nhận ra vấn đề trước khi phần lớn tài xế kịp nhận thấy", Bạch Gia Học, đại diện của Công ty Công nghệ Thành phố Kỹ thuật số China Telecom, cho hay.
Tại Hùng An, mọi người có thể thấy sự xuất hiện của taxi tự hành. Những chiếc xe này không có tài xế, vận hành êm ái và giá cước thấp, đại diện cho một hình thức di chuyển đô thị mới, theo Global Times.
Theo truyền thông địa phương, dịch vụ Apollo Go hiện hoạt động trên khu vực rộng khoảng 25 km² tại Hùng An, với khoảng 800 điểm đón trả. Hành khách có thể gọi xe bằng điện thoại thông minh, tương tự dùng Uber, với thời gian chờ chỉ vài phút và giá cước thường dưới 1 USD.
Trên bầu trời, máy bay không người lái (UAV) tuần tra khắp thành phố. Theo Hebei Daily, các UAV trang bị công nghệ nhận dạng tự động, theo đó có thể phát hiện cây đổ, hạ tầng hư hỏng, tắc nghẽn giao thông và thậm chí là dấu hiệu hỏa hoạn, truyền phát cảnh báo trong vòng 30 giây.
Dưới lòng đất, một lớp khác của thành phố đang dần hình thành, theo Global Times. Bên dưới khu trung tâm thương mại, một hệ thống giao thông quy mô lớn đang được xây dựng, tích hợp các tuyến tàu điện ngầm, đường sắt cao tốc và kết nối trực tiếp đến Sân bay Quốc tế Đại Hưng ở Bắc Kinh. Khi hệ thống này hoàn thành, thời gian di chuyển đến sân bay chỉ còn khoảng 30 phút.
Thành phố xanh
Nằm ở rìa Hùng An là hồ Bạch Dương Điện, nơi thường được mệnh danh là "lá phổi xanh của miền bắc Trung Quốc". Đối với nhiếp ảnh gia địa phương Trương Học Nông, đây cũng là điểm đến hàng tuần của ông.
"Tôi cảm thấy thực sự hạnh phúc khi chứng kiến Hùng An thành hình", ông Trương, chủ tịch Hiệp hội Nhiếp ảnh gia Bạch Dương Điện, cho biết.
Chất lượng nước ở Bạch Dương Điện đã cải thiện đáng kể qua nhiều năm, cho phép các loài sinh vật quý hiếm quay trở lại nơi đây.
"Chúng tôi lần đầu chụp được ảnh loài vịt lặn Baer vào năm 2018. Đến năm 2023, chúng tôi đã có thể chụp cảnh chúng bơi cùng đàn con. Giờ đây, chúng thường xuyên xuất hiện", ông Trương nói về loài có nguy cơ tuyệt chủng.
Theo Global Times, Hùng An đã triển khai các biện pháp phục hồi sinh thái có hệ thống, bao gồm nạo vét, bổ sung nước và kiểm soát ô nhiễm. Đến năm 2026, 74,22 km2 đất nông nghiệp đã được chuyển đổi thành vùng đất ngập nước, trong khi mực nước được duy trì ổn định ở mức khoảng 7 m. Hiện có 296 loài chim hoang dã và 50 loài cá sinh sống tại khu vực này.
Trong lòng thành phố, các nguyên tắc thiết kế xanh cũng được thể hiện rõ nét. Nhiều công viên đô thị với quy mô khác nhau được bố trí khắp nơi, thường liên kết với nhau bằng hệ thống kênh nước, tạo thành một mạng lưới sinh thái liên tục.
Cư dân mô tả những buổi tối mùa hè bên mặt nước tràn ngập tiếng ếch nhái và côn trùng, điều được xem như "chút hơi thở thiên nhiên" ngay giữa lòng thành phố.
Theo trang web chính thức của Khu mới Hùng An, thành phố đã đạt được mục tiêu quy hoạch giúp cư dân có thể "tiếp cận rừng trong vòng 3 km, vành đai xanh trong vòng 1 km và công viên trong vòng 300 m". Chất lượng nước mặt và tiêu chuẩn nước uống đều đạt mức tuân thủ 100%.
"Tôi chỉ muốn ghi lại hình ảnh quê hương mình", ông Trương nói. "Khi mới học nhiếp ảnh, tôi phải đi tìm phong cảnh. Giờ đây, mọi nơi ở Bạch Dương Điện đều đẹp, đi đến đâu bạn cũng có thể bắt được một khung hình đẹp".
Thành phố văn hóa
Yếu tố văn hóa cũng là điều mà Khu mới Hùng An chú trọng trong quá trình xây dựng thành phố.
Vào một buổi sáng trong tuần gần đây, sự yên tĩnh của Thư viện Hùng An bị phá vỡ khi nhóm học sinh xuất hiện. Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, các em tò mò di chuyển khắp tòa nhà.
"Thư viện Hùng An cung cấp dịch vụ cho mọi nhóm tuổi", Ngô Phàm Phàm, trưởng bộ phận vận hành thư viện, cho biết.
Tòa nhà bảy tầng này lưu giữ hơn 505.000 đầu sách và cung cấp khoảng 3.500 chỗ ngồi đọc. Thư viện còn có các bộ sưu tập chữ nổi, sách nói và thiết bị hỗ trợ đọc cho người khiếm thị, cũng như sách in chữ lớn và kính lúp cho người cao tuổi.
Kể từ khi mở cửa vào cuối tháng 9/2025, thư viện đã nhanh chóng trở thành một trong những không gian công cộng sôi động nhất thành phố. Nơi đây đã đón hơn 600.000 lượt khách, với khoảng 3.000 người mỗi ngày.
Trong khi đó, Bảo tàng Văn học Đầm Sen được xem là nơi kết nối giữa quá khứ với hiện tại.
"Văn học là sự trở về với cuộc sống và sáng tạo là sự phản hồi đối với thực tại", Bạch Diệp, chủ tịch danh dự của Hiệp hội Nghiên cứu Văn học Đương đại Trung Quốc, cho hay.
Giáo viên người Mỹ Jimmy Redinger cho hay Hùng An đang không ngừng thay đổi và phát triển mỗi ngày. "Tôi thực sự tò mò muốn xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 13/4 tuyên bố đã "xóa sổ" hải quân Iran, đánh chìm 158 tàu chiến, nhưng thừa nhận Tehran vẫn sở hữu các "xuồng tấn công nhanh", dù ông không cho rằng đây là mối đe dọa lớn.
Xuồng tấn công nhanh là những phương tiện cỡ nhỏ có thể di chuyển với tốc độ cao, trang bị súng máy và một số loại tên lửa chống hạm. Đây được coi là vũ khí chính được lực lượng hải quân thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng để tuần tra hoặc rải thủy lôi ở eo biển Hormuz, theo Chris Long, cựu sĩ quan hải quân Anh từng làm nhiệm vụ ở vịnh Ba Tư.
Trước chiến sự, IRGC được cho là sở hữu 3.000-5.000 xuồng tấn công nhanh. Báo WSJ của Mỹ dẫn các nguồn tin cho hay hơn 60% xuồng tấn công nhanh thuộc biên chế của IRGC vẫn nguyên vẹn sau gần hai tháng chiến sự với Mỹ - Israel. Các xuồng này thường được cất giấu trong các hang ngầm dọc bờ biển Iran và tận dụng tốc độ cao, khả năng cơ động linh hoạt để né tránh vệ tinh do thám.
Saeid Golkar, chuyên gia về IRGC kiêm giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Tennessee, Mỹ, gọi đây là "hạm đội muỗi" của Iran, do những xuồng này có kích thước nhỏ, chạy nhanh và linh hoạt, có thể tiến hành các đòn tấn công quấy nhiễu bằng súng máy, tên lửa và máy bay không người lái (UAV) mang theo. Chúng là lực lượng nòng cốt của hải quân thuộc IRGC, lực lượng độc lập với hải quân chính quy.
"Hải quân IRGC hoạt động giống như một lực lượng du kích trên biển", Golkar cho hay. "Họ tập trung vào lối đánh bất đối xứng, ưu tiên chiến thuật tấn công chớp nhoáng, đánh nhanh rút gọn, đặc biệt là tại vịnh Ba Tư và eo biển Hormuz".
Lực lượng hải quân thuộc IRGC được thành lập vào khoảng năm 1986. Theo chuyên gia Farzin Nadimi từ Viện Washington, Mỹ, trong cuộc chiến Iran - Iraq, hải quân chính quy Iran từng do dự khi tấn công tàu dầu của Kuwait và Arab Saudi, những quốc gia tài trợ cho Iraq lúc bấy giờ.
Vì vậy, IRGC đã nhập cuộc và đẩy mạnh các vụ tập kích, khiến Mỹ phải điều tàu chiến đến hộ tống các đoàn tàu dầu đi qua khu vực. Trong giai đoạn này, tàu USS Samuel B. Roberts của Mỹ từng suýt chìm vì trúng thủy lôi do Iran rải. Hải quân Mỹ đáp trả bằng cách phá hủy hai tàu hộ vệ cùng hàng loạt tàu quân sự khác của Iran trong một trận đối đầu sau đó.
3 năm sau, chứng kiến lực lượng Mỹ áp đảo quân đội Iraq trong cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất, Iran tin rằng họ khó lòng giành chiến thắng nếu đối đầu trực diện quân đội Mỹ. Do đó, theo Nadimi, nước này đã phát triển một lực lượng tinh nhuệ chuyên tấn công kiểu du kích tại vùng Vịnh.
Hải quân IRGC có khoảng 50.000 thành viên, chia làm 5 khu vực tác chiến dọc theo vùng Vịnh. Lực lượng này cũng duy trì hiện diện trên nhiều đảo trong tổng số 38 hòn đảo mà Iran kiểm soát tại đây.
IRGC đã xây dựng ít nhất 10 căn cứ kiên cố và được ngụy trang kỹ lưỡng để che giấu đội xuồng tấn công nhanh. Một trong số đó là Farur, trung tâm điều hành của lực lượng đặc nhiệm hải quân Iran.
Ban đầu, Iran sử dụng các loại xuồng hoán cải có gắn súng máy hoặc súng phóng lựu. IRGC sau đó chế tạo hàng loạt xuồng nhỏ chuyên dụng, cùng với các loại tàu ngầm mini và xuồng không người lái. Lực lượng này tuyên bố một số mẫu xuồng của họ có thể đạt tốc độ hơn 185 km/h.
Hải quân IRGC gần đây còn phát triển các loại tàu lớn và hiện đại hơn, nhiều chiếc trong số đó đã trở thành mục tiêu tấn công của Mỹ - Israel, theo Alex Pape, chuyên gia hàng hải hàng đầu tại nền tảng phân tích quốc phòng mã nguồn mở Janes. Trong số những tàu bị hư hại trong đòn tập kích của Mỹ có cả tàu sân bay UAV Shahid Bagheri, một tàu container được hoán cải có khả năng phóng cả tên lửa chống hạm.
Để đối phó chiến thuật "bầy đàn" từ các đội xuồng nhỏ của Iran, chiến hạm Mỹ đã được trang bị pháo hạng nặng và nhiều loại khí tài hiện đại khác. Song các tàu thương mại lại hoàn toàn không có khả năng tự vệ trước những cuộc tấn công kiểu này.
Xuồng cao tốc của IRGC hôm 18/4 đã áp sát hai tàu thương mại hoạt động gần eo biển Hormuz, nổ súng ngăn chặn một tàu dầu và dường như đã phóng UAV đánh trúng, gây hư hại một tàu container. Cả hai sự cố đều không ghi nhận thương vong về người.
Nicholas Carl, chuyên gia về Iran tại Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI) ở Washington, cho rằng những sự việc như vậy thể hiện mối đe dọa thường trực mà "hạm đội muỗi" Iran có thể gây ra với các tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz, ngay cả khi hải quân Mỹ đang hiện diện đông đảo gần đó để thực thi lệnh phong tỏa.
Các chiến hạm cỡ lớn của Mỹ đến nay vẫn tránh tuần tra tại khu vực eo biển Hormuz, bởi eo biển chật hẹp này không đủ chỗ cho tàu chiến xoay xở và gần như không có thời gian để kịp phản ứng nếu bị xuồng cao tốc Iran tấn công từ cự ly gần bằng UAV hay tên lửa.
Những tàu chiến Mỹ thực thi lệnh phong tỏa có thể đóng quân chủ yếu ngoài eo biển, tại vịnh Oman hoặc xa hơn nữa là biển Arab. Tại các vị trí này, họ vẫn có thể kiểm soát những tuyến vận tải hàng hải nhưng IRGC khó tấn công hơn nhiều.
Chuyên gia Carl chỉ ra rằng đây mới là những vụ tấn công đơn lẻ, nguy cơ với hải quân Mỹ và tàu thương mại sẽ cao hơn nhiều nếu Iran thực sự thử nghiệm chiến thuật bầy đàn, sử dụng hàng chục xuồng cao tốc cùng áp sát từ nhiều hướng để tung đòn tập kích trong các tình huống thực chiến.
Hải quân IRGC từ lâu đã áp dụng chiến thuật "mèo vờn chuột" với quân đội Mỹ ngay tại vịnh Ba Tư. Đô đốc Gary Roughead, cựu tư lệnh hải quân Mỹ, nhớ lại trong những năm 1990 và 2000, các xuồng tấn công cỡ nhỏ Iran thường lao thẳng về phía chiến hạm Mỹ với tốc độ cao rồi bất ngờ chuyển hướng khi chỉ còn cách khoảng một km.
"Chúng là lực lượng quấy nhiễu đầy khó chịu", đô đốc Roughead nói. "Bạn không bao giờ biết họ đang tính toán điều gì hay ý đồ thực sự của họ là gì".
Tác chiến UAV đã đẩy mức độ nguy hiểm của "hạm đội muỗi" lên tầm cao mới, Roughead cho hay. Những thiết bị này có giá thành rẻ và đôi khi rất khó phát hiện cũng như ngăn chặn, nhưng lại có khả năng gây thiệt hại nặng nề cho một chiến hạm trị giá hàng tỷ USD, đô đốc này nói.
Tin Gốc: Vnexpress

