Cô gái 17 tuổi ở An Phú, Tp.HCM vừa được các bác sĩ BVĐK Bình Dương cứu sống sau ca phẫu thuật khẩn cấp do chấn thương vùng bụng, mất nhiều máu.
Thông tin ban đầu trước đó, tối 11/4, bệnh nhân được đưa vào cấp cứu trong tình trạng sốc mất máu nặng, da niêm mạc nhợt, mạch nhanh khoảng 150 lần/phút, huyết áp còn 50/30 mmHg.
Đặc biệt vùng bụng có nhiều vết thương đang chảy máu. Đây là tình huống cấp cứu tối khẩn, đe dọa trực tiếp đến tính mạng người bệnh. Ngay khi tiếp nhận, ê kíp trực đã kích hoạt quy trình báo động đỏ, chuyển người bệnh thẳng vào phòng mổ để phẫu thuật cấp cứu kiểm soát chảy máu. Trong quá trình mổ, các bác sĩ ghi nhận ổ bụng có khoảng 2 lít máu.
Qua thăm dò, phát hiện nhiều tổn thương nặng như rách tĩnh mạch chủ dưới, tĩnh mạch thận trái, tổn thương bó mạch mạc treo tràng trên, thủng đại tràng ngang và nhiều vị trí ruột non. Đây đều là những tổn thương phức tạp, đặc biệt khi xảy ra đồng thời trên một người bệnh đang trong tình trạng sốc.
Ê-kíp phẫu thuật phải vừa kiểm soát chảy máu từ các mạch máu lớn, vừa xử trí tổn thương đường tiêu hóa trong điều kiện huyết động không ổn định. Ca mổ được thực hiện dưới sự chỉ đạo của BS.CKII Lê Ngọc Hà, Trưởng khoa Ngoại tổng hợp, BVĐK Bình Dương với sự phối hợp của nhiều chuyên khoa.
Theo các bác sĩ, đây là trường hợp bệnh nhân nặng, nguy cơ tử vong cao nếu không được can thiệp kịp thời.
Sau phẫu thuật, người bệnh tiếp tục được hồi sức tích cực, truyền máu khối lượng lớn, sử dụng thuốc vận mạch và theo dõi sát các chỉ số sinh tồn. Những ngày đầu sau mổ, tình trạng còn nặng, nhưng dần có cải thiện.
Sau 10 ngày, cô gái 17 tuổi ăn uống, ngồi dậy được và xuất viện.
Theo các bác sĩ, những trường hợp chấn thương bụng kèm tổn thương mạch máu lớn thường diễn biến rất nhanh, nguy cơ tử vong cao nếu không được cấp cứu kịp thời và xử trí đúng chuyên môn. Việc phát hiện sớm, vận chuyển nhanh và can thiệp kịp thời là yếu tố quyết định trong việc cải thiện tiên lượng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Chuyện về huyền thoại La Văn Cầu - người được đặt tên đường khi còn sống

Chiều 24/6, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu đã từ trần tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi.
Sự ra đi của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu khiến nhiều người xúc động nhớ về người chiến sĩ đã để lại một phần cơ thể nơi chiến trường.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông La Hồng Anh (con trai của Anh hùng La Văn Cầu) cho biết, gia đình đang tiến hành làm các thủ tục để tổ chức lễ tang vào tuần tới tại Nhà tang lễ Quốc gia số 5, Trần Thánh Tông, Hà Nội.
Anh hùng La Văn Cầu được ví là nhân vật huyền thoại, đã đi vào lịch sử với việc tham gia 29 trận đánh lớn nhỏ trong 2 chiến dịch ác liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi bị trúng đạn của địch, ông nhờ đồng đội cắt phần tay dập nát để tiếp tục ôm bộc phá lao lên phá lô cốt, mở đường cho đơn vị xung phong.
Suốt cuộc đời, ông là vị đại tá duy nhất chào cờ bằng tay trái và cũng là người duy nhất ở Việt Nam được đặt tên đường, tên trường học khi còn sống.
Nhờ đồng đội cắt tay để tiếp tục chiến đấu
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng).
Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo vùng biên giới, từ nhỏ đã sớm được giác ngộ cách mạng. Năm 1948, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, La Văn Cầu đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
"Khi đi tuyển quân, các chú bảo tôi còn nhỏ, chưa đủ tuổi. Nhưng tôi tha thiết xin được đi. Tôi nói nếu chưa cầm súng được thì cho tôi làm liên lạc, làm bất cứ việc gì để phục vụ bộ đội. Khi lớn hơn, có thể cầm chắc cây súng, tôi sẽ trực tiếp chiến đấu", Đại tá La Văn Cầu chia sẻ trong một cuộc trò chuyện với phóng viên Dân trí.
Từ cậu thiếu niên tuổi mười sáu, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ, tham gia hơn các trận đánh lớn nhỏ. Trong đó, trận đánh cứ điểm Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950 là dấu mốc đặc biệt nhất.
Đêm 17/9/1950, La Văn Cầu nhận nhiệm vụ mang bộc phá đánh lô cốt địch tại cứ điểm Đông Khê, mở đường cho quân ta tiến công. Trong lúc chiến đấu, ông trúng hai viên đạn, một viên xuyên qua má phải, viên còn lại bắn nát cánh tay phải.
"Bị trúng hai viên đạn, tôi ngất lịm đi", ông nhớ lại.
Khi tỉnh dậy giữa chiến trường, điều đầu tiên ông nghĩ đến không phải vết thương mà là nhiệm vụ còn dang dở. Cố gượng dậy, ông Cầu phát hiện cánh tay phải đã mất cảm giác, buông thõng bên người.
"Cánh tay bị thương cứ lủng lẳng vướng vào dây thép gai, đau hơn cả lúc trúng đạn. Tôi nghĩ đằng nào cũng bị thương rồi, nhiệm vụ còn đó, thà chặt luôn cánh tay cho đỡ vướng để tiếp tục chiến đấu", ông kể.
Nghĩ là làm, ông nhờ Tiểu đội trưởng Nông Văn Thêu dùng dao chặt phần cánh tay bị dập nát. Để chịu đựng cơn đau, ông nghiến chặt chiếc khăn mùi xoa trong miệng, rồi tiếp tục ôm bộc phá bằng tay trái lao về phía lô cốt địch.
"Sau khi giật nụ xòe, tôi chạy được một đoạn thì tiếng nổ vang lên và lại ngất đi. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy lô cốt đã bị phá hủy, bộ đội ta đang ào ạt tiến lên chiếm lĩnh trận địa", ông nhớ lại.
Chiến thắng Đông Khê mở màn cho những thắng lợi quan trọng của Chiến dịch Biên giới. Tuy nhiên, nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, còn ông vĩnh viễn mất đi cánh tay phải.
Những lúc trái gió trở trời, vết thương đau nhức. Tuy nhiên, ông cảm thấy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng của dân tộc.
Tinh thần lạc quan, nghị lực sống kiên cường
Nhắc đến Anh Hùng La Văn Cầu, con cháu luôn tự hào về nghị lực sống, tinh thần lạc quan của ông.
Sau trận Đông Khê, cánh tay bị tháo khớp đến bả vai, có lúc ông rơi vào tâm trạng hoang mang. Bằng ý chí của bản thân, trải qua 3 tháng tập luyện, ông có thể dùng tay trái như tay phải để làm mọi việc kể cả bắn súng.
"Chừng nào trái tim còn đập, tôi vẫn còn muốn được cống hiến, cống hiến thay cả phần đồng đội để xứng đáng với sự hy sinh của họ. Đây là điều tôi luôn tâm niệm trong suốt cuộc đời”, Anh hùng La Văn Cầu từng chia sẻ.
Chiến công của người chiến sĩ trẻ nhanh chóng trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu. Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông là một trong 7 chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó cũng là dịp ông được gặp và dùng bữa cơm cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nhiều năm đã trôi qua, kỷ niệm ấm áp đó vẫn in đậm trong tâm trí.
"Bác hỏi: 'Cháu ăn cơm ở đơn vị và ăn cơm với Bác hôm nay thấy thế nào?'. Tôi thưa rằng cơm ở đơn vị cũng ngon, nhưng hôm nay được ăn cơm với Bác và các đồng chí Trung ương thì ngon hơn nhiều. Nghe vậy, Bác cười và khen tôi trả lời khéo", ông xúc động nhớ lại.
Mang trên mình thương tật nặng, ông vẫn không ngừng học tập, rèn luyện, hoàn thành chương trình văn hóa và chính trị. Trong quân đội, ông đảm nhiệm nhiều cương vị trong lĩnh vực tuyên huấn, công tác thanh niên. Ông cũng từng công tác tại Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam).
Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Trở về với đời thường, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân La Văn Cầu sống giản dị bên người vợ tại phường Kim Liên, Hà Nội. Những ngày còn khỏe mạnh, ông vẫn tự tay chăm sóc cây cối, quét dọn nhà cửa, đọc báo và theo dõi thời sự hằng ngày.
Dẫu đã trải qua biết bao chiến công và được nhân dân cả nước biết đến, ông luôn mang trong lòng một niềm tiếc nuối. Bị thương quá sớm trên chiến trường khiến ông không có cơ hội tham gia nhiều trận đánh cùng đồng đội.
Trong suốt cuộc đời mình, ông luôn nỗ lực hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, mong được tiếp tục cống hiến một phần công sức nhỏ bé cho đất nước.
"Tôi tự hào vì đã góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Không có kẻ thù nào ngăn được bước tiến của dân tộc ta, bước chân của thế hệ trẻ Việt Nam", ông từng chia sẻ.
Ông là một trong những trường hợp đặc biệt ở Việt Nam được đặt tên đường khi còn sống. Năm 2019, ông được vinh danh là Công dân Thủ đô ưu tú - sự ghi nhận xứng đáng dành cho một người lính đã dành trọn tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Anh hùng La Văn Cầu được kết nạp Đảng năm 1950, đến nay đã 76 năm tuổi Đảng. Cuộc đời của Anh hùng La Văn Cầu được đưa vào bài tập đọc của sách giáo khoa tiểu học ở Việt Nam.
Tên ông được dùng để đặt cho nhiều trường học và một số con đường ở Thủ đô Hà Nội, TP Vũng Tàu, TP Nam Định và một khu phố ở thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương.
Tin Gốc: Dân Trí

Sự việc xảy ra ở Singapore khi cô Clarissa Tan đi tuyến xe buýt số 10 sau buổi gặp mặt bạn bè.
Khoảng 22h, khi xuống khu vực East Coast (Singapore), cô không may bỏ quên chiếc nhẫn kim cương trị giá 35.000 SGD (hơn 700 triệu đồng) trên xe.
Món trang sức không chỉ có giá trị lớn về vật chất mà còn mang ý nghĩa tinh thần đặc biệt đối với cô Tan. "Đó là một mất mát khiến tôi vô cùng đau lòng", cô Tan chia sẻ.
May mắn, chiếc nhẫn đã được tìm thấy chỉ ít giờ sau đó. Người phát hiện ra chiếc nhẫn là ông Teo Lai Huat, tài xế xe buýt của SBS Transit.
Sau khi đưa xe về bến Kent Ridge Terminal, ông kiểm tra xe như thường lệ. Lúc này, ông Teo phát hiện chiếc nhẫn nằm trên sàn xe nên lập tức báo cáo sự việc và giao lại cho quản lý, Asia1 đưa tin ngày 25/5.
Sáng hôm sau, cô Tan liên hệ với SBS Transit để hỏi về chiếc nhẫn thất lạc. Khi biết tài sản đã được tìm thấy và cất giữ tại văn phòng, cô Tan đã bật khóc vì quá xúc động.
"Tôi có thể cảm nhận được chiếc nhẫn có ý nghĩa lớn thế nào đối với cô ấy", ông Teo nói.
Cô Tan đã gửi một bức thư cảm ơn tới mục ý kiến bạn đọc của báo Straits Time, dành nhiều lời khen cho tài xế vì "sự trung thực, tử tế và chuyên nghiệp". "Sự việc này khiến tôi tin rằng quanh ta vẫn còn rất nhiều người tốt và đáng kính trọng", cô viết.
Trong khi đó, ông Teo cho biết mình chỉ đơn giản làm điều đúng đắn và mong chiếc nhẫn sớm trở về với chủ nhân thực sự. "Đó là điều đúng đắn cần phải làm. Tôi chỉ mong chiếc nhẫn sớm được trả lại chủ nhân", ông chia sẻ.
Thực tế, những câu chuyện nhặt được tài sản giá trị lớn luôn nhận được sự chú ý của dư luận.
Năm ngoái, một người đàn ông ở thành phố Thâm Quyến của Trung Quốc nhặt được 2kg vàng, trị giá gần 2 triệu tệ nhưng không tham lam mà mang nộp cho cảnh sát giao thông.
Tờ Tin tức Thế giới đưa tin, một thanh niên đã nhặt được ở bên đường một thỏi vàng nặng 2.267,83 gram, trị giá gần 2 triệu nhân dân tệ, tại Thủy Bối, La Hồ, Thâm Quyến (Quảng Đông, Trung Quốc) và mang nộp ngày cho cảnh sát giao thông.
Anh Tạ – người nhặt được vàng – cho biết lúc đó đang trên đường đi giao hàng thì thấy một thỏi vàng nằm bên lề đường, liền nhặt lên và mang nộp cho cảnh sát giao thông.
Anh Tạ nói trong đầu lúc ấy không có suy nghĩ gì khác, chỉ cảm thấy thứ không phải của mình thì không nên giữ.
Anh Tạ kể thêm, khi vừa nhặt được vàng, cầm trong tay ước lượng thấy rất nặng, chắc chắn rất đắt, nghĩ chủ nhân hẳn đang vô cùng lo lắng. Nhưng vì bản thân vội đi làm nên anh đã lập tức giao cho cảnh sát giao thông.
Sau khi nhận lại vàng, cảnh sát giao thông yêu cầu anh Tạ chờ một chút để làm rõ vàng bị rơi ra như thế nào. Do anh Tạ nhặt được vàng ở làn đường dành cho xe không động cơ, nên cảnh sát suy đoán rằng chủ nhân có thể đã làm rơi khi đang đi xe điện.
Qua xác nhận, thỏi vàng mà anh Tạ nhặt được nặng 2.267,83 gram, tính theo giá vàng hiện tại thì trị giá gần 2 triệu nhân dân tệ.
Cảnh sát giao thông Hầu Quốc Đống cho biết, khi ông và đồng nghiệp đang tiến hành chỉnh đốn trật tự giao thông tại đường Thủy Bối số 2 (La Hồ), thì có một người dân chạy đến nhờ giúp đỡ, nói rằng anh ta nhặt được một thỏi vàng.
Chỉ vài phút sau, một người đàn ông xuất hiện tại hiện trường, tự xưng là chủ nhân của thỏi vàng.
Qua kiểm tra, đối chiếu thông tin cá nhân, thông tin mua bán của chủ nhân, đồng thời trích xuất camera giám sát để xác nhận quá trình làm rơi, cuối cùng cảnh sát xác định thỏi vàng đúng là của người đàn ông này vô tình làm rơi trong lúc đi lại.
Thỏi vàng đã được trả lại cho chủ nhân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Từ 7h30', cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày, thuộc Điểm Y tế Thạch Bàn (Trung tâm y tế phường Long Biên) bắt đầu đón người dân tới thăm khám.
Từ 7h30', cơ sở chăm sóc sức khỏe ban ngày, thuộc Điểm Y tế Thạch Bàn (Trung tâm y tế phường Long Biên) bắt đầu đón người dân tới thăm khám.
Bà Kim Chi, 68 tuổi, được con gái chở đến và hẹn chiều sẽ đến đón. Từ sảnh, bà được nhân viên y tế hỗ trợ đưa vào thang máy để đi khám sức khỏe ban đầu, trước khi lên phòng sinh hoạt chung.
Bà Kim Chi, 68 tuổi, được con gái chở đến và hẹn chiều sẽ đến đón. Từ sảnh, bà được nhân viên y tế hỗ trợ đưa vào thang máy để đi khám sức khỏe ban đầu, trước khi lên phòng sinh hoạt chung.
Một số người cao tuổi khác đã đến từ sớm. Các điều dưỡng hướng dẫn các cụ tham gia trò chơi ném bóng nhựa vào khay. Bà Chi thi đấu cùng bà Lan, 79 tuổi. Mỗi lúc có quả bóng vào trúng khay, hai bà lại nở nụ cười trong tiếng vỗ tay tán thưởng từ nhân viên.
Một số người cao tuổi khác đã đến từ sớm. Các điều dưỡng hướng dẫn các cụ tham gia trò chơi ném bóng nhựa vào khay. Bà Chi thi đấu cùng bà Lan, 79 tuổi. Mỗi lúc có quả bóng vào trúng khay, hai bà lại nở nụ cười trong tiếng vỗ tay tán thưởng từ nhân viên.
Cạnh đó là trận đấu cờ cá ngựa của một nhóm khác.
Trong buổi sáng, người cao tuổi tham gia nhiều hoạt động khác nhau như hát karaoke, vẽ tranh, đọc sách, đánh cờ vua, cờ tướng hay chơi bài tam cúc.
Cạnh đó là trận đấu cờ cá ngựa của một nhóm khác.
Trong buổi sáng, người cao tuổi tham gia nhiều hoạt động khác nhau như hát karaoke, vẽ tranh, đọc sách, đánh cờ vua, cờ tướng hay chơi bài tam cúc.
"Các hoạt động này giúp kích thích trí não, tăng khả năng vận động tinh và tạo môi trường giao tiếp. Người cao tuổi được tháo gỡ tâm lý cô đơn, làm chậm quá trình lão hóa và phòng tình trạng sa sút trí tuệ", ThS.BS Nguyễn Khắc Thúy, giám đốc Trạm Y tế phường Long Biên, nói.
"Các hoạt động này giúp kích thích trí não, tăng khả năng vận động tinh và tạo môi trường giao tiếp. Người cao tuổi được tháo gỡ tâm lý cô đơn, làm chậm quá trình lão hóa và phòng tình trạng sa sút trí tuệ", ThS.BS Nguyễn Khắc Thúy, giám đốc Trạm Y tế phường Long Biên, nói.
Đây là cơ sở dưỡng lão bán trú công lập đầu tiên do trạm y tế vận hành tại Việt Nam. Khai trương từ 6/6, đến nay cơ sở đón hơn 100 lượt người, một số đăng ký sinh hoạt cả ngày.
Đây là cơ sở dưỡng lão bán trú công lập đầu tiên do trạm y tế vận hành tại Việt Nam. Khai trương từ 6/6, đến nay cơ sở đón hơn 100 lượt người, một số đăng ký sinh hoạt cả ngày.
Hà Nội có 1,2 triệu người cao tuổi. Hệ thống dưỡng lão công lập và tư nhân đáp ứng 3-5% nhu cầu. Ở các gia đình, con cháu đi làm, đi học cả ngày, người già ở nhà một mình, ăn uống qua loa, có nguy cơ cao gặp sự cố sức khỏe.
Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư về việc sớm có giải pháp "chống cô đơn" cho người cao tuổi, thành phố Hà Nội đã thí điểm mô hình dưỡng lão bán trú công lập tại 6 điểm. Long Biên vận hành đầu tiên; năm phường (Việt Hưng, Đống Đa, Tây Hồ, Quốc Oai, Bồ Đề) đang chuẩn bị.
Hà Nội có 1,2 triệu người cao tuổi. Hệ thống dưỡng lão công lập và tư nhân đáp ứng 3-5% nhu cầu. Ở các gia đình, con cháu đi làm, đi học cả ngày, người già ở nhà một mình, ăn uống qua loa, có nguy cơ cao gặp sự cố sức khỏe.
Thực hiện chỉ đạo của Tổng Bí thư về việc sớm có giải pháp "chống cô đơn" cho người cao tuổi, thành phố Hà Nội đã thí điểm mô hình dưỡng lão bán trú công lập tại 6 điểm. Long Biên vận hành đầu tiên; năm phường (Việt Hưng, Đống Đa, Tây Hồ, Quốc Oai, Bồ Đề) đang chuẩn bị.
Cơ sở này được tận dụng từ Trung tâm giáo dục thường xuyên bị dôi dư sau sáp nhập địa giới hành chính.
Phường Long Biên có 8.700 người cao tuổi (chiếm 13% dân số). Khảo sát cho thấy gần 70% người cao tuổi mắc bệnh mạn tính (tim mạch, huyết áp, tiểu đường, xương khớp) và 9% suy giảm chức năng, mất tự chủ sinh hoạt.
Theo bác sĩ Thúy, cơ sở đặt mục tiêu trước mắt phục vụ tối đa 40 cụ mỗi ngày theo hình thức bán trú. Mức phí dự kiến từ 5 đến 5,5 triệu đồng mỗi tháng. Khoản này dùng để trang trải tiền ăn, điện nước và thuê nhân sự phụ trợ, mang tính chất phi lợi nhuận.
Cơ sở này được tận dụng từ Trung tâm giáo dục thường xuyên bị dôi dư sau sáp nhập địa giới hành chính.
Phường Long Biên có 8.700 người cao tuổi (chiếm 13% dân số). Khảo sát cho thấy gần 70% người cao tuổi mắc bệnh mạn tính (tim mạch, huyết áp, tiểu đường, xương khớp) và 9% suy giảm chức năng, mất tự chủ sinh hoạt.
Theo bác sĩ Thúy, cơ sở đặt mục tiêu trước mắt phục vụ tối đa 40 cụ mỗi ngày theo hình thức bán trú. Mức phí dự kiến từ 5 đến 5,5 triệu đồng mỗi tháng. Khoản này dùng để trang trải tiền ăn, điện nước và thuê nhân sự phụ trợ, mang tính chất phi lợi nhuận.
Bên cạnh mức phí bằng khoảng 1/2 - 1/3 dưỡng lão bán trú tư nhân, trung tâm có lợi thế do trực thuộc Trạm Y tế phường. Cơ sở hiện sử dụng 17 nhân sự được trưng dụng từ các khoa phòng, vừa thực hiện chuyên môn khám chữa bệnh thông thường, vừa kiêm nhiệm chăm sóc các cụ; đồng thời kết nối trực tiếp với Bệnh viện Đa khoa Đức Giang để nhanh chóng xử lý trong các tình huống cấp cứu.
Bên cạnh mức phí bằng khoảng 1/2 - 1/3 dưỡng lão bán trú tư nhân, trung tâm có lợi thế do trực thuộc Trạm Y tế phường. Cơ sở hiện sử dụng 17 nhân sự được trưng dụng từ các khoa phòng, vừa thực hiện chuyên môn khám chữa bệnh thông thường, vừa kiêm nhiệm chăm sóc các cụ; đồng thời kết nối trực tiếp với Bệnh viện Đa khoa Đức Giang để nhanh chóng xử lý trong các tình huống cấp cứu.
Một ngày ở cơ sở bán trú của người cao tuổi trải qua nhiều hoạt động. Ngay khi mới đến, các cụ được đo huyết áp, nhịp tim và rà soát thuốc uống. Sau đó, họ tập dưỡng sinh, tập thiết bị ngoài sân và chơi các trò vận động nhẹ nhàng.
Bữa trưa lúc 11h có thực đơn được tính toán kỹ về lượng calo, đảm bảo dinh dưỡng cho người mắc bệnh tiểu đường, huyết áp. Đến chiều, các cụ tập yoga và bài tập chống ngã của tổ chức JICA (Nhật Bản). Trung tâm còn có phòng y học cổ truyền để ngâm chân, xoa bóp, bấm huyệt, châm cứu cho các cụ.
Một ngày ở cơ sở bán trú của người cao tuổi trải qua nhiều hoạt động. Ngay khi mới đến, các cụ được đo huyết áp, nhịp tim và rà soát thuốc uống. Sau đó, họ tập dưỡng sinh, tập thiết bị ngoài sân và chơi các trò vận động nhẹ nhàng.
Bữa trưa lúc 11h có thực đơn được tính toán kỹ về lượng calo, đảm bảo dinh dưỡng cho người mắc bệnh tiểu đường, huyết áp. Đến chiều, các cụ tập yoga và bài tập chống ngã của tổ chức JICA (Nhật Bản). Trung tâm còn có phòng y học cổ truyền để ngâm chân, xoa bóp, bấm huyệt, châm cứu cho các cụ.
Sự ra đời của cơ sở này đang mang lại niềm vui cho nhiều người cao tuổi và gia đình trên địa bàn.
Bà Lê Thị Thanh, 68 tuổi (bên phải), sống một mình bằng tiền cho thuê trọ. Hai con định cư ở nước ngoài. Khi trung tâm mở cửa, bà đến tham gia. "Ở đây có môi trường sinh hoạt, được chăm sóc sức khỏe. Tôi trải nghiệm trước, cuối tuần sẽ báo cho các con vui", bà nói.
Bà Lê Thị Lan (bên trái) sống cùng con cháu nhưng vì người trẻ đi làm nên bà quanh quẩn trong nhà, buổi trưa bà thường "có gì ăn nấy". Từ khi đến đây, bà cho biết làm quen được nhiều bạn mới và rất thích được ngâm chân, xoa bóp. Lo lắng lớn nhất của bà là đôi lúc nghĩ đến chuyện "không có người trông nhà".
Sự ra đời của cơ sở này đang mang lại niềm vui cho nhiều người cao tuổi và gia đình trên địa bàn.
Bà Lê Thị Thanh, 68 tuổi (bên phải), sống một mình bằng tiền cho thuê trọ. Hai con định cư ở nước ngoài. Khi trung tâm mở cửa, bà đến tham gia. "Ở đây có môi trường sinh hoạt, được chăm sóc sức khỏe. Tôi trải nghiệm trước, cuối tuần sẽ báo cho các con vui", bà nói.
Bà Lê Thị Lan (bên trái) sống cùng con cháu nhưng vì người trẻ đi làm nên bà quanh quẩn trong nhà, buổi trưa bà thường "có gì ăn nấy". Từ khi đến đây, bà cho biết làm quen được nhiều bạn mới và rất thích được ngâm chân, xoa bóp. Lo lắng lớn nhất của bà là đôi lúc nghĩ đến chuyện "không có người trông nhà".
Anh Nguyễn Văn Hà (ở tổ 10) có mẹ là bà Nguyễn Thị Múi, 82 tuổi. Hơn hai năm trước, bà ngã nên anh đón mẹ từ quê lên chăm sóc. "Mẹ bị cắt tuyến giáp, phải uống thuốc đúng giờ. Nhiều lần tôi về thấy 8h30 mẹ chưa ăn, chưa uống thuốc, trí nhớ suy giảm nên lo", anh nói.
Làm việc cách nhà 6 km, mỗi trưa anh về nấu cơm ăn cùng mẹ rồi trở lại cơ quan. Từng khảo sát viện dưỡng lão tư nhân nhưng e ngại chi phí, khi biết phường có cơ sở bán trú, anh đã đăng ký cho mẹ. Sau vài ngày, con cháu nhận thấy mẹ vui vẻ, cởi mở hơn.
"Ở nhà bà tiếc tiền không bật điều hòa, vào đây mát mẻ nên giờ về nhà đã đồng ý bật để ngủ. Chiều về bà vui vẻ kể các hoạt động ở lớp", người con chia sẻ.
Anh Nguyễn Văn Hà (ở tổ 10) có mẹ là bà Nguyễn Thị Múi, 82 tuổi. Hơn hai năm trước, bà ngã nên anh đón mẹ từ quê lên chăm sóc. "Mẹ bị cắt tuyến giáp, phải uống thuốc đúng giờ. Nhiều lần tôi về thấy 8h30 mẹ chưa ăn, chưa uống thuốc, trí nhớ suy giảm nên lo", anh nói.
Làm việc cách nhà 6 km, mỗi trưa anh về nấu cơm ăn cùng mẹ rồi trở lại cơ quan. Từng khảo sát viện dưỡng lão tư nhân nhưng e ngại chi phí, khi biết phường có cơ sở bán trú, anh đã đăng ký cho mẹ. Sau vài ngày, con cháu nhận thấy mẹ vui vẻ, cởi mở hơn.
"Ở nhà bà tiếc tiền không bật điều hòa, vào đây mát mẻ nên giờ về nhà đã đồng ý bật để ngủ. Chiều về bà vui vẻ kể các hoạt động ở lớp", người con chia sẻ.
Người cao tuổi tập yoga và bài tập chống ngã tại cơ sở chăm sóc bán trú thuộc Trung tâm y tế phường Long Biên.
Tin Gốc: Vnexpress

