“Tôi có việc phải bán dây chuyền vàng cưới khoảng 3,5 chỉ (quà mua ở dưới quê) ra tiệm vàng của người thân ở Hà Nội để bán.
Cô chủ bảo vàng này không đạt 99,99%, cháu mang về hiệu vàng đã mua để bán lại cho họ sẽ được giá (cô mua sẽ trừ 25%), cô chủ cho tôi mượn ít tiền để xoay xở công việc. Cuối tuần tôi đem vàng về quê bán được giá, chỉ bị trừ 10 nghìn đồng một chỉ do chênh lệch mua vào bán ra”.
Độc giả trieutylai chia sẻ câu chuyện “vàng mua đâu bán đó” như trên, sau bài viết Kim cương lậu, chứng thư giả của tác giả Vũ Ngọc Bảo. Tác giả kể lại rằng ngày đậu đại học, mang chiếc nhẫn vàng cha dành dụm đi bán. Chỉ khi đến đúng tiệm ghi trên giấy, tác giả mới hiểu giá trị của chiếc nhẫn không chỉ nằm ở vàng mà còn ở con dấu và uy tín của người bán.
Từ câu chuyện ấy, tác giả đặt vấn đề về vai trò của các cơ quan kiểm định, giám định độc lập trong việc tạo dựng niềm tin cho thị trường.
Độc giả nickname rhica95 nêu vấn đề: “Quay lại câu chuyện đi bán vàng của tác giả Vũ Ngọc Bảo, liệu có khi nào chiếc nhẫn đó quả thực là vàng non không? Và chủ tiệm ban đầu thực sự đã bán vàng non cho khách với giá vàng thật? Kim cương cũng vậy. Đem đi tiệm khác bán thì sẽ phát hiện ra. Nhưng đem về bán đúng tiệm thì vẫn nhận được đúng giá? Đó mới là vấn đề”.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi thuộc thế hệ đầu 9X. Mỗi khi nghe ai đó nói rằng bây giờ người trẻ có quá nhiều áp lực, tôi rất đồng cảm. Nhưng đồng thời, tôi cũng nghĩ mỗi thế hệ sẽ có những khó khăn rất riêng. Nếu phải so với thời mình bắt đầu bước vào đời, tôi thấy cơ hội ngày nay nhiều hơn rất nhiều. Thông tin dễ tiếp cận hơn, việc học linh hoạt hơn, thị trường lao động cũng rộng mở hơn.
Tôi không có một xuất phát điểm đáng mơ ước. Sau khi học xong cao đẳng, tôi đi làm ngay. Khi ấy, trong suy nghĩ của nhiều người, bằng cao đẳng vẫn bị xem là thấp hơn đại học, cơ hội thăng tiến cũng bị đặt dấu hỏi. Tôi từng nghe không ít lời so sánh, có lúc chạnh lòng khi nhìn bạn bè học đại học chính quy, còn mình đã phải tất bật với công việc để kiếm sống.
>> 'Bế tắc' vì học cao đẳng ở Hà Nội
Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu cứ mãi bận tâm đến việc mình thiếu gì, mình sẽ không còn thời gian nghĩ xem mình có thể làm gì? Thay vì tự ti, tôi chọn cách tiếp tục học. Ban ngày đi làm, buổi tối tôi đến lớp học liên thông đại học. Có những hôm tan làm muộn, ăn vội ổ bánh mì rồi chạy đến trường. Có những kỳ thi vừa áp lực công việc, vừa áp lực bài vở. Cuộc sống lúc ấy chỉ xoay quanh ba điểm: công ty, trường học và phòng trọ.
Đó là quãng thời gian không hề dễ dàng, nhưng cũng là giai đoạn giúp tôi trưởng thành nhất. Tôi học được cách quản lý thời gian, học cách kiên trì với mục tiêu và quan trọng hơn là hiểu rằng không có con đường nào dẫn đến kết quả tốt mà hoàn toàn bằng phẳng.
Sau khi hoàn thành chương trình đại học, tôi tiếp tục làm việc. Công việc dần ổn định, rồi tôi lập gia đình. Nhiều người nghĩ đến đó là đủ, vì cuộc sống đã có quá nhiều trách nhiệm phải lo. Nhưng tôi vẫn quyết định học tiếp cao học để lấy bằng Thạc sĩ.
>> Tôi chậm hơn bạn bè 10 năm vì không có tài sản thừa kế của bố mẹ
Quyết định ấy không phải để có thêm một tấm bằng treo trên tường. Tôi muốn bản thân có thêm kiến thức, có thêm cơ hội phát triển. Học khi đã đi làm và có gia đình còn khó hơn rất nhiều so với thời còn độc thân. Mỗi giờ tôi dành cho việc học đều phải đánh đổi bằng thời gian nghỉ ngơi hoặc thời gian dành cho người thân. Có những đêm tôi thức đến khuya để hoàn thành bài nghiên cứu rồi sáng hôm sau vẫn phải có mặt ở công ty đúng giờ. Có lúc mệt mỏi, tôi cũng từng tự hỏi liệu mình có đang quá sức hay không? Nhưng rồi từng học phần hoàn thành, từng kỳ thi trôi qua và cuối cùng tôi cũng cầm trên tay tấm bằng Thạc sĩ sau nhiều năm nỗ lực.
Đến hôm nay, tôi đang là trưởng phòng của một tập đoàn lớn. Tôi không kể điều này để nói rằng mình thành công hơn ai. Tôi chỉ muốn chia sẻ rằng con đường tôi đi không hề bằng phẳng, cũng không có bất kỳ lối tắt nào. Mỗi vị trí tôi có được đều là kết quả của quá trình học hỏi, làm việc và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Chính vì vậy, mỗi khi nghe ai đó mặc cảm vì học trường không nổi tiếng, chỉ có bằng cao đẳng hay xuất phát điểm không bằng người khác, tôi lại thấy hình ảnh của mình nhiều năm trước. Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng nếu cứ để sự tự ti giữ chân mình, chúng ta sẽ tự đánh mất những cơ hội đáng lẽ có thể nắm lấy.
Theo tôi, xã hội ngày nay thực tế hơn rất nhiều. Nhà tuyển dụng có thể nhìn vào bằng cấp ở vòng đầu tiên, nhưng điều giữ bạn ở lại và giúp bạn tiến xa luôn là năng lực, thái độ làm việc và tinh thần cầu tiến. Không ai có thể dựa mãi vào một tấm bằng nếu không liên tục học hỏi. Ngược lại, cũng không ai mãi bị đánh giá thấp chỉ vì xuất phát điểm khi họ luôn chứng minh được giá trị của mình bằng kết quả công việc.
Tôi luôn tin rằng điều quan trọng không phải là chúng ta bắt đầu ở đâu? Có người xuất phát chậm hơn nhưng bền bỉ hơn. Có người phải mất nhiều năm mới đạt được thứ người khác có từ sớm. Điều đó không đáng xấu hổ. Mỗi người đều có một hành trình riêng.
Nhìn lại chặng đường đã qua, điều khiến tôi tự hào nhất là việc mình chưa bao giờ từ bỏ khi hoàn cảnh còn nhiều khó khăn. Chính những năm tháng vừa học vừa làm, vừa xây dựng sự nghiệp vừa tiếp tục trau dồi kiến thức đã giúp tôi có được ngày hôm nay. Nếu có một điều muốn nhắn gửi đến các bạn trẻ, tôi chỉ muốn nói rằng đừng quá bận tâm đến xuất phát điểm của mình. Sự nỗ lực bền bỉ mỗi ngày luôn có giá trị hơn mọi thứ sĩ diện hay mặc cảm về quá khứ.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau vụ ôtô bốc cháy tại cây xăng xảy ra chiều 1/5 tại xã Thăng Điền (TP Đà Nẵng) khiến hai thiếu niên tử vong, hàng loạt hình ảnh được cho là của hai nạn nhân lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội.
Đó là ảnh hai thiếu niên mặc đồng phục học sinh, gương mặt sáng sủa, đứng cạnh nhau, kèm theo chú thích rằng đây là nạn nhân trong vụ cháy ôtô. Những bài đăng này nhanh chóng thu hút hàng chục nghìn lượt tương tác, chia sẻ cùng nhiều bình luận bày tỏ sự thương cảm. Thực chất, đó chỉ là sản phẩm do trí tuệ nhân tạo (AI) tạo ra nhằm mục đích câu view.
>> Nhóm bạn phát cuồng video 'cô gái hành động nhạy cảm' trên xe Mercedes
Có hai câu hỏi thật nhức nhối:
1.Vì sao nhiều người tin, hùa theo, và không ai phản biện?
2. Xử phạt thế nào với những kẻ bịa đặt và lan truyền thông tin giả mạo?
Tin Gốc: Vnexpress

Vài năm trở lại đây, khi chứng kiến giá bất động sản tăng chóng mặt, tôi nhận ra ở Việt Nam đang tồn tại một nghịch lý: nhà càng cũ, giá đôi khi lại càng cao. Điều này không còn đơn thuần là câu chuyện thị trường, mà dần trở thành một vấn đề xã hội đáng suy nghĩ.
Quan sát kỹ hơn, tôi hiểu rằng thứ tăng giá không hẳn là căn nhà, mà là mảnh đất bên dưới nó. Nhà có thể xuống cấp, nhưng đất thì không "đẻ thêm". Trong khi đó, dân số ngày càng đông, dòng người đổ về đô thị lớn ngày một nhiều, khiến quỹ đất ở vị trí thuận lợi trở nên khan hiếm. Cung không theo kịp cầu, giá đất vì thế tăng lên, kéo theo giá trị tổng thể của bất động sản, bất chấp tình trạng cũ kỹ của căn nhà.
Một yếu tố khác mà tôi thấy rất rõ là tâm lý "mua đất để giữ tiền". Mỗi khi lạm phát hoặc kinh tế có biến động, nhiều người xung quanh tôi lại ưu tiên mua đất, mua nhà như một cách trú ẩn tài sản. Không ít người mua không phải để ở, mà chỉ để đó chờ tăng giá vì "có mất gì đâu". Điều này vô hình trung khiến giá bị đẩy lên cao hơn nữa.
Ngoài ra, thị trường cũng đang thiếu những "van điều tiết" đủ mạnh. Việc sở hữu nhiều nhà đất hiện nay không chịu chi phí đáng kể, nên người có tiền sẵn sàng gom nhiều bất động sản rồi để trống, chờ thời. Khi không có áp lực phải bán hay khai thác, nguồn cung thực tế bị co lại, càng làm giá leo thang.
Điều khiến tôi lo lắng hơn cả là những hệ lụy phía sau. Với người trẻ như tôi và nhiều bạn bè đồng trang lứa, chuyện mua nhà ngày càng xa vời. Dù đi làm, tiết kiệm nhiều năm, tốc độ tăng thu nhập vẫn không thể theo kịp tốc độ tăng giá đất. Giấc mơ an cư vì thế trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
>> Bài toán mua hai mảnh đất dưỡng già nhưng bị đánh thuế như dân đầu cơ
Không chỉ vậy, dòng tiền trong xã hội đang có dấu hiệu lệch hướng. Thay vì đầu tư vào sản xuất, kinh doanh để tạo ra giá trị thực, nhiều người lại "chôn" vốn vào đất. Điều này có thể làm chậm lại sự phát triển bền vững của nền kinh tế. Khoảng cách giàu nghèo cũng từ đó mà nới rộng. Những người sở hữu nhiều đất đai ngày càng giàu lên nhờ giá tăng, trong khi người không có tài sản thì càng khó tiếp cận cơ hội sở hữu nhà ở.
Từ góc nhìn cá nhân, tôi cho rằng để giải quyết nghịch lý này, cần những thay đổi mạnh mẽ từ chính sách. Trước hết, việc đánh thuế cao đối với bất động sản thứ hai trở đi là cần thiết, để hạn chế tình trạng tích trữ và buộc những người nắm giữ nhiều tài sản phải đưa chúng vào sử dụng hoặc lưu thông.
Bên cạnh đó, thông tin quy hoạch cần được công khai, minh bạch hơn để tránh những cơn "sốt đất" do tin đồn. Khi người dân có thông tin rõ ràng, thị trường sẽ bớt đi những biến động ảo.
Tôi cũng tin rằng nhà ở xã hội cần đóng vai trò lớn hơn, không chỉ là giải pháp hỗ trợ mà còn là cách để điều tiết mặt bằng giá chung. Ngoài ra, tín dụng cũng nên được ưu tiên cho những người mua nhà để ở thực, thay vì phục vụ các hoạt động đầu cơ ngắn hạn.
Suy cho cùng, việc nhà cũ vẫn tăng giá phản ánh một thị trường đang bị méo mó bởi tâm lý tích trữ và thiếu công cụ kiểm soát. Theo tôi, chỉ khi chúng ta nhìn nhận nhà ở đúng với giá trị cốt lõi của nó - là nơi để ở, chứ không phải một món hàng để lướt sóng - thì nghịch lý này mới có cơ hội được giải quyết.
Tin Gốc: Vnexpress

