Tôi học cao đẳng vẫn ngồi ghế trưởng phòng

Tôi học cao đẳng vẫn ngồi ghế trưởng phòng

Tôi thuộc thế hệ đầu 9X. Mỗi khi nghe ai đó nói rằng bây giờ người trẻ có quá nhiều áp lực, tôi rất đồng cảm. Nhưng đồng thời, tôi cũng nghĩ mỗi thế hệ sẽ có những khó khăn rất riêng. Nếu phải so với thời mình bắt đầu bước vào đời, tôi thấy cơ hội ngày nay nhiều hơn rất nhiều. Thông tin dễ tiếp cận hơn, việc học linh hoạt hơn, thị trường lao động cũng rộng mở hơn.

Tôi không có một xuất phát điểm đáng mơ ước. Sau khi học xong cao đẳng, tôi đi làm ngay. Khi ấy, trong suy nghĩ của nhiều người, bằng cao đẳng vẫn bị xem là thấp hơn đại học, cơ hội thăng tiến cũng bị đặt dấu hỏi. Tôi từng nghe không ít lời so sánh, có lúc chạnh lòng khi nhìn bạn bè học đại học chính quy, còn mình đã phải tất bật với công việc để kiếm sống.

>> ‘Bế tắc’ vì học cao đẳng ở Hà Nội

Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu cứ mãi bận tâm đến việc mình thiếu gì, mình sẽ không còn thời gian nghĩ xem mình có thể làm gì? Thay vì tự ti, tôi chọn cách tiếp tục học. Ban ngày đi làm, buổi tối tôi đến lớp học liên thông đại học. Có những hôm tan làm muộn, ăn vội ổ bánh mì rồi chạy đến trường. Có những kỳ thi vừa áp lực công việc, vừa áp lực bài vở. Cuộc sống lúc ấy chỉ xoay quanh ba điểm: công ty, trường học và phòng trọ.

Đó là quãng thời gian không hề dễ dàng, nhưng cũng là giai đoạn giúp tôi trưởng thành nhất. Tôi học được cách quản lý thời gian, học cách kiên trì với mục tiêu và quan trọng hơn là hiểu rằng không có con đường nào dẫn đến kết quả tốt mà hoàn toàn bằng phẳng.

Sau khi hoàn thành chương trình đại học, tôi tiếp tục làm việc. Công việc dần ổn định, rồi tôi lập gia đình. Nhiều người nghĩ đến đó là đủ, vì cuộc sống đã có quá nhiều trách nhiệm phải lo. Nhưng tôi vẫn quyết định học tiếp cao học để lấy bằng Thạc sĩ.

>> Tôi chậm hơn bạn bè 10 năm vì không có tài sản thừa kế của bố mẹ

Quyết định ấy không phải để có thêm một tấm bằng treo trên tường. Tôi muốn bản thân có thêm kiến thức, có thêm cơ hội phát triển. Học khi đã đi làm và có gia đình còn khó hơn rất nhiều so với thời còn độc thân. Mỗi giờ tôi dành cho việc học đều phải đánh đổi bằng thời gian nghỉ ngơi hoặc thời gian dành cho người thân. Có những đêm tôi thức đến khuya để hoàn thành bài nghiên cứu rồi sáng hôm sau vẫn phải có mặt ở công ty đúng giờ. Có lúc mệt mỏi, tôi cũng từng tự hỏi liệu mình có đang quá sức hay không? Nhưng rồi từng học phần hoàn thành, từng kỳ thi trôi qua và cuối cùng tôi cũng cầm trên tay tấm bằng Thạc sĩ sau nhiều năm nỗ lực.

Đến hôm nay, tôi đang là trưởng phòng của một tập đoàn lớn. Tôi không kể điều này để nói rằng mình thành công hơn ai. Tôi chỉ muốn chia sẻ rằng con đường tôi đi không hề bằng phẳng, cũng không có bất kỳ lối tắt nào. Mỗi vị trí tôi có được đều là kết quả của quá trình học hỏi, làm việc và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Chính vì vậy, mỗi khi nghe ai đó mặc cảm vì học trường không nổi tiếng, chỉ có bằng cao đẳng hay xuất phát điểm không bằng người khác, tôi lại thấy hình ảnh của mình nhiều năm trước. Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng nếu cứ để sự tự ti giữ chân mình, chúng ta sẽ tự đánh mất những cơ hội đáng lẽ có thể nắm lấy.

Theo tôi, xã hội ngày nay thực tế hơn rất nhiều. Nhà tuyển dụng có thể nhìn vào bằng cấp ở vòng đầu tiên, nhưng điều giữ bạn ở lại và giúp bạn tiến xa luôn là năng lực, thái độ làm việc và tinh thần cầu tiến. Không ai có thể dựa mãi vào một tấm bằng nếu không liên tục học hỏi. Ngược lại, cũng không ai mãi bị đánh giá thấp chỉ vì xuất phát điểm khi họ luôn chứng minh được giá trị của mình bằng kết quả công việc.

Tôi luôn tin rằng điều quan trọng không phải là chúng ta bắt đầu ở đâu? Có người xuất phát chậm hơn nhưng bền bỉ hơn. Có người phải mất nhiều năm mới đạt được thứ người khác có từ sớm. Điều đó không đáng xấu hổ. Mỗi người đều có một hành trình riêng.

Nhìn lại chặng đường đã qua, điều khiến tôi tự hào nhất là việc mình chưa bao giờ từ bỏ khi hoàn cảnh còn nhiều khó khăn. Chính những năm tháng vừa học vừa làm, vừa xây dựng sự nghiệp vừa tiếp tục trau dồi kiến thức đã giúp tôi có được ngày hôm nay. Nếu có một điều muốn nhắn gửi đến các bạn trẻ, tôi chỉ muốn nói rằng đừng quá bận tâm đến xuất phát điểm của mình. Sự nỗ lực bền bỉ mỗi ngày luôn có giá trị hơn mọi thứ sĩ diện hay mặc cảm về quá khứ.

  Con trai út được 3/4 tài sản thừa kế dù nhà năm anh em

Tin Gốc: Vnexpress