Cuối tháng 6, nhà hàng Chef Xue đăng thông báo trên thực đơn và website với nội dung: “Hãy trông chừng con cái của bạn”, khẳng định dù chào đón các gia đình nhưng nhắc nhở rằng “đây không phải sân chơi”.
Theo quy định của nhà hàng, trẻ em phải ngồi tại chỗ, không chạy nhảy, la hét hay dùng bát đĩa tạo tiếng ồn. Các gia đình không tuân thủ sẽ bị yêu cầu rời đi hoặc bồi thường nếu làm hỏng tài sản.
Chef Xue công khai ba trường hợp khách hàng phải đền bù. Tháng 1/2026, một em nhỏ làm rơi vỡ tách trà trong phòng riêng, phụ huynh phải trả hơn 5 USD. Tháng 12/2025, một đứa trẻ dùng dụng cụ ăn khắc lên mặt bàn, mức bồi thường là 100 USD. Trước đó vào tháng 4/2025, một em nhỏ làm rơi vỡ màn hình máy quẹt thẻ khiến gia đình phải đền bù gần 330 USD.
You Xue, chủ nhà hàng, cho biết quy định tôn trọng không gian chung luôn được áp dụng, nhưng ông nhận thấy ý thức của một số thực khách đi xuống trong vài năm qua. Ông kể từng chứng kiến một phụ huynh thay tã cho con ngay trên ghế cạnh bàn của khách khác. Theo ông, nhân viên ngày càng phải làm thay vai trò của cha mẹ khi liên tục nhắc nhở trẻ giữ trật tự.
“Chúng tôi không chấp nhận hành vi gây rối và sẽ yêu cầu khách chịu trách nhiệm nếu con họ cố ý làm hỏng tài sản”, ông Xue nói. Mục tiêu của chính sách nhằm đảm bảo trải nghiệm cho những thực khách khác như các gia đình tổ chức sinh nhật hay các cặp đôi.
Kể từ khi có thông báo, chủ nhà hàng cho biết số vụ gây rối giảm. Nhiều phụ huynh chủ động chỉ vào nội quy để nhắc nhở con trước khi ăn. Ông dự định áp dụng quy định này tại cơ sở mới sắp khai trương.
Chính sách này lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người ủng hộ việc phụ huynh phải chịu trách nhiệm về hành vi của con tại nơi công cộng. Một tài khoản bình luận: “Điều này hoàn toàn hợp lý. Không thể để con mình làm phiền các doanh nghiệp nhỏ”. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng việc tính phí một tách trà vỡ là quá khắt khe.
Ông Xue cho biết phần lớn phản hồi về chính sách đều tích cực, chứng tỏ nhiều người thấy cần thiết nhưng ngại lên tiếng.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Lãng phí tuổi trẻ: Nếu không cố gắng phấn đấu, 10 năm nữa không so nổi với ai

Bài viết Đi làm cả ngày, tối nằm vật rồi lại ngày mới: Tuổi trẻ liệu có lãng phí? nhận về nhiều tranh luận của bạn đọc.
Guồng quay bận rộn là giai đoạn tự nhiên giúp ta rèn kỷ luật, tích lũy kinh nghiệm và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình. Nếu sự bận rộn ấy tạo ra giá trị và giúp ta tiến bộ mỗi ngày, thì mọi vất vả đều hoàn toàn xứng đáng.
Bạn đọc Lan Phương nói không hẳn là “lãng phí tuổi trẻ”, đây là giai đoạn rất bình thường của người mới đi làm.
“Nhịp sống đó rèn kỷ luật và tích lũy kinh nghiệm, thứ mà sau này muốn cũng không dễ có. Nhưng nếu kéo dài quá lâu mà không có mục tiêu rõ ràng thì đúng là dễ rơi vào cảm giác trống rỗng”, Phương bày tỏ.
Bạn đọc L.A.T. kể đã nghỉ hưu, nhìn lại thời thanh niên lao đầu vào công việc như bạn trẻ trong bài viết thấy không hối tiếc. Để được nghỉ hưu thảnh thơi phải làm việc cật lực, phải có đam mê công việc, lấy niềm vui từ công việc, từ việc kiếm tiền lo cho bản thân, cha mẹ già, con cái học hành chu đáo, đến việc thăng tiến trong công việc sẽ có đầy niềm vui trong cuộc sống, để khi về già ta không nuối tiếc.
“Giờ mới trẻ đã chỉ nghĩ ăn chơi, nhàn nhã, chỉ cần sau tuổi 40 sẽ thấy ngay sự nuối tiếc, dằn vặt trong tự bản thân khi thấy xung quanh ta, bạn bè cùng trang lứa hơn mình nhiều lần (mặc dù 10-20 năm trước họ còn thua kém xa mình)... Lúc đó sẽ cảm nhận rõ sự nuối tiếc một thời tuổi trẻ”, bạn đọc này bày tỏ.
Chung quan điểm, bạn đọc Linh cho rằng nhiều người đang phải nỗ lực để kiếm tiền, lo cho gia đình, đó cũng là một cách sống có trách nhiệm. Bạn đọc Phú thẳng thắn nói cùng một guồng quay nhưng người này thấy bế tắc, người khác lại thấy có động lực. Vấn đề nằm ở cách nhìn, không chỉ ở hoàn cảnh.
Còn bạn đọc Tín Phanh kể 23 tuổi, sáng cố vượt kẹt xe đi làm, tối về ăn xong là ngủ gục, lúc đó cậu cũng nghĩ đời mình sao nhạt vậy. Nhưng 2 năm sau nhìn lại, chính quãng đó cho mình kỹ năng, tiền bạc và sự lì đòn mà mấy thứ “trải nghiệm màu mè” không cho được.
Bạn đọc An Long Đặng nói không ai trả lời giùm được câu “tuổi trẻ liệu có lãng phí” ngoài chính bạn. Nhưng nếu bạn đã bắt đầu tự hỏi “mình có đang lãng phí không”, đó thường là dấu hiệu bên trong bạn đang muốn thay đổi.
“Nếu công việc mang lại giá trị, giúp học hỏi và tiến bộ thì guồng quay bận rộn là xứng đáng. Còn nếu chỉ làm để “tồn tại”, không học được gì thì đúng là nên xem lại”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Uyên cho rằng điều nguy hiểm không phải là bận rộn, mà là bận rộn nhưng không biết mình đang đi đâu, làm nhiều mà không tiến lên. Trong khi đó, bạn đọc Lan chia sẻ rằng nếu mỗi ngày trôi qua giống hệt nhau, thiếu trải nghiệm và sự phát triển, con người chỉ đang tồn tại chứ chưa thực sự sống.
Bạn đọc Hoa cho rằng nhiều người trẻ đang đánh đổi sức khỏe và thời gian cá nhân để giữ công việc, nhưng lại chưa chắc đạt được thứ mình thật sự muốn.
Bạn đọc Anh 7 thẳng thắn nhìn nhận thứ nguy hiểm nhất không phải là bận, mà quen với sự bận rộn vô nghĩa, thiệt đó. Một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra 25, 26 tuổi rồi mà mọi thứ vẫn y chang 23, chán lắm.
“Mình từng nghĩ “đợi đỡ mệt rồi sẽ học thêm, sẽ thay đổi”, nhưng sự thật là nếu không chủ động cắt bớt hoặc điều chỉnh, bạn sẽ không bao giờ đỡ mệt cả”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Lão gàn nhấn mạnh nếu không cố gắng phấn đấu, thì 10 năm nữa, ăn mày cũng không đến lượt. Những người mà chỉ thấy nhàm chán, là những người không có khả năng tư duy, không biết giao tiếp và trước đó là ở nhà, nhưng không phải làm gì, không biết làm việc gì. Gieo gì gặt đó thôi.
Còn bạn đọc Trần Minh kể đã 39 tuổi. Anh làm việc từ 8 - 17h liên tục, đi học thêm văn bằng 2 từ 17h30 - 20h30. Về nhà ăn cơm, vệ sinh, học thêm tiếng Anh từ 22 - 23h. Lúc nào cũng cảm thấy thiếu thời gian để bổ sung thêm kiến thức.
Với bạn đọc nguy****@gmail.com nói thẳng "trẻ không chơi, già đổ đốn".
“Tôi chỉ cảm thấy tôi đã quá lãng phí vì "không đủ thời gian dành cho con, cho cha mẹ, cho gia đình". Đến khi muốn lãng phí thì không làm được”, bạn đọc này chia sẻ.

Mỗi buổi chiều, khu vực này tụ hội hàng trăm chiếc diều đủ loại, từ diều sáo truyền thống đến diều hình con vật và diều khí động học (loại không có khung, sử dụng nguyên lý khí động học và sức gió để giữ hình dạng và bay cao).
Mỗi buổi chiều, khu vực này tụ hội hàng trăm chiếc diều đủ loại, từ diều sáo truyền thống đến diều hình con vật và diều khí động học (loại không có khung, sử dụng nguyên lý khí động học và sức gió để giữ hình dạng và bay cao).
Nhóm học sinh lớp 8A1, 8A2 Trường THCS Phú Cường mang diều in hình cờ Tổ quốc ra bãi bay sau giờ học. "Chúng em giải tỏa áp lực học tập qua trò chơi này", Minh Quân nói.
Nhóm học sinh lớp 8A1, 8A2 Trường THCS Phú Cường mang diều in hình cờ Tổ quốc ra bãi bay sau giờ học. "Chúng em giải tỏa áp lực học tập qua trò chơi này", Minh Quân nói.
Nhóm học sinh cố định sáo vào diều trước khi thả.
Nhóm học sinh cố định sáo vào diều trước khi thả.
Anh Nguyễn Văn Nam (áo xanh đen), 32 tuổi, ở phường Hà Đông cùng con thả diều. Anh cho biết sân chơi này không chỉ giúp gia đình có thêm không gian thư giãn cuối ngày, mà còn mang lại trải nghiệm tuổi thơ ý nghĩa cho trẻ em thành phố.
Anh Nguyễn Văn Nam (áo xanh đen), 32 tuổi, ở phường Hà Đông cùng con thả diều. Anh cho biết sân chơi này không chỉ giúp gia đình có thêm không gian thư giãn cuối ngày, mà còn mang lại trải nghiệm tuổi thơ ý nghĩa cho trẻ em thành phố.
Không chỉ các em nhỏ, nhiều người lớn cũng say mê với diều.
Không chỉ các em nhỏ, nhiều người lớn cũng say mê với diều.
Chị Nguyễn Thị Thu Thảo, 34 tuổi, ở làng Hà Trì, phường Hà Đông cùng chồng và hai con ra bãi thả diều. "Công việc bận rộn, mỗi chiều cùng gia đình ra đây thả diều khiến đầu óc thư giãn. Tôi mong Hà Nội sẽ có nhiều bãi thả diều để người dân có thể tham gia", chị nói.
Chị Nguyễn Thị Thu Thảo, 34 tuổi, ở làng Hà Trì, phường Hà Đông cùng chồng và hai con ra bãi thả diều. "Công việc bận rộn, mỗi chiều cùng gia đình ra đây thả diều khiến đầu óc thư giãn. Tôi mong Hà Nội sẽ có nhiều bãi thả diều để người dân có thể tham gia", chị nói.
Cạnh khu vực thả diều loại nhỏ (sải cánh dưới 2 m) là không gian dành riêng cho các loại diều khổng lồ. Anh Nguyễn Đức Cường, 39 tuổi, trưởng Câu lạc bộ diều khổng lồ Hà Nội (Hanoikiteteam), cùng các thành viên mang diều khí động học cỡ lớn, loại chiều dài 16-30 m và sải cánh 15 m, ra thả. Họ có mặt từ trưa để đo hướng gió, tốc độ gió chuẩn bị bay và chọn vị trí rộng, thoáng để thả.
"Chúng tôi tuân thủ tiêu chuẩn bay, cấm người và phương tiện đứng dưới bãi thả nhằm phòng tránh rủi ro", anh Cường nói. Nhóm anh luôn cắt cử thành viên túc trực quanh bãi cất cánh.
Cạnh khu vực thả diều loại nhỏ (sải cánh dưới 2 m) là không gian dành riêng cho các loại diều khổng lồ. Anh Nguyễn Đức Cường, 39 tuổi, trưởng Câu lạc bộ diều khổng lồ Hà Nội (Hanoikiteteam), cùng các thành viên mang diều khí động học cỡ lớn, loại chiều dài 16-30 m và sải cánh 15 m, ra thả. Họ có mặt từ trưa để đo hướng gió, tốc độ gió chuẩn bị bay và chọn vị trí rộng, thoáng để thả.
"Chúng tôi tuân thủ tiêu chuẩn bay, cấm người và phương tiện đứng dưới bãi thả nhằm phòng tránh rủi ro", anh Cường nói. Nhóm anh luôn cắt cử thành viên túc trực quanh bãi cất cánh.
Anh Cường chơi diều khí động học từ năm 2021 và áp dụng hàng loạt kỹ thuật điều khiển. Người chơi tốn 4-8 triệu đồng cho đến hàng chục triệu đồng cho một sản phẩm đặt hàng từ nước ngoài. Điểm đặc biệt của loại diều này là cho phép người chơi gắn 5-10 con diều trên cùng một trục dây.
Anh Cường chơi diều khí động học từ năm 2021 và áp dụng hàng loạt kỹ thuật điều khiển. Người chơi tốn 4-8 triệu đồng cho đến hàng chục triệu đồng cho một sản phẩm đặt hàng từ nước ngoài. Điểm đặc biệt của loại diều này là cho phép người chơi gắn 5-10 con diều trên cùng một trục dây.
Quá trình cất cánh và hạ cánh yêu cầu sự phối hợp nhóm. Trọng lượng và lực gió buộc 3-5 người cùng giữ dây, điều hướng diều. Nhóm anh Cường duy trì lịch bay hai buổi mỗi tuần tại Hà Đông và Long Biên. Anh thực hiện hoạt động này nhằm tạo không gian vui chơi cho trẻ em và cư dân sau giờ làm.
Tuy nhiên nhóm chơi của anh Cường gặp cản trở trong việc tìm kiếm bãi bay do khu vực nội thành vướng dây điện và diện tích hẹp. "Chúng tôi mong có bãi bay quy mô đáp ứng đam mê", anh nói.
Quá trình cất cánh và hạ cánh yêu cầu sự phối hợp nhóm. Trọng lượng và lực gió buộc 3-5 người cùng giữ dây, điều hướng diều. Nhóm anh Cường duy trì lịch bay hai buổi mỗi tuần tại Hà Đông và Long Biên. Anh thực hiện hoạt động này nhằm tạo không gian vui chơi cho trẻ em và cư dân sau giờ làm.
Tuy nhiên nhóm chơi của anh Cường gặp cản trở trong việc tìm kiếm bãi bay do khu vực nội thành vướng dây điện và diện tích hẹp. "Chúng tôi mong có bãi bay quy mô đáp ứng đam mê", anh nói.
Ngọc Đỗ, 42 tuổi, ở phường Hà Đông cho biết, hai tuần nay, chiều nào anh cũng chuẩn bị 10-20 chiếc diều làm bằng nilon, dễ cất cánh để tặng các em nhỏ.
"Đây cũng là cách khuyến khích đám trẻ hạn chế dùng điện thoại để giải trí. Nhìn tụi nhỏ vui đùa bên con diều, tôi như được trở về tuổi thơ", anh nói.
Ngọc Đỗ, 42 tuổi, ở phường Hà Đông cho biết, hai tuần nay, chiều nào anh cũng chuẩn bị 10-20 chiếc diều làm bằng nilon, dễ cất cánh để tặng các em nhỏ.
"Đây cũng là cách khuyến khích đám trẻ hạn chế dùng điện thoại để giải trí. Nhìn tụi nhỏ vui đùa bên con diều, tôi như được trở về tuổi thơ", anh nói.
Ngoài nhóm thả diều, không ít gia đình đưa con đến bãi để ngắm cảnh, vui chơi sau giờ học.
Ngoài nhóm thả diều, không ít gia đình đưa con đến bãi để ngắm cảnh, vui chơi sau giờ học.
17h30, dòng người đổ về bãi thả diều ngày càng đông, buộc cơ quan chức năng phải cắt cử người ra điều tiết, tránh ùn tắc.
"Để có không gian cho các con vui chơi, người dân chúng tôi dặn nhau phải giữ vệ sinh chung, nhắc nhở nhau xếp xe đúng nơi quy định, không gây ảnh hưởng đến người xung quanh", anh Hữu Hùng, ở phường Thanh Xuân nói.
17h30, dòng người đổ về bãi thả diều ngày càng đông, buộc cơ quan chức năng phải cắt cử người ra điều tiết, tránh ùn tắc.
"Để có không gian cho các con vui chơi, người dân chúng tôi dặn nhau phải giữ vệ sinh chung, nhắc nhở nhau xếp xe đúng nơi quy định, không gây ảnh hưởng đến người xung quanh", anh Hữu Hùng, ở phường Thanh Xuân nói.
Người Hà Nội thả diều tại bãi đất trống trên đường Văn Khê (gần khu vực vườn đào Kiến Hưng), chiều 22/4.
Tin Gốc: Vnexpress

Câu chuyện phân công chăm sóc cha mẹ bệnh "Tuần này con trực, tuần sau anh hai" trên Tuổi Trẻ Online chạm đến nỗi lòng của nhiều gia đình thời hiện đại.
Mỗi gia đình có 1-2 con, mà mỗi đứa con đều có gia đình, công việc, sự nghiệp riêng cần sắp xếp nên khi cha mẹ ốm đau, việc phân công nhau chăm sóc là chuyện không lạ.
Bạn đọc để tên Noithatlong cho rằng để tình cảm được lâu dài cần rõ ràng minh bạch. Các con phân chia rõ ràng mới giữ được tình cảm anh em. "Ai cũng phải mưu sinh, trong gia đình đông con mà họ cân bằng được thì quá tốt", bạn đọc để tên Heo mọi đồng tình.
Nếu các con không có điều kiện phân chia thời gian thì phân chia công việc để lo: người có công chăm, người có tiền thì lo chi phí.
Bạn đọc tên Phong cho rằng các con còn yêu thương, chăm sóc cha mẹ, còn phân công, gửi tiền về là tốt quá rồi. Không phải cứ thương thì ôm hết vào, phải phân chia để ai cũng có trách nhiệm, ai cũng được bày tỏ tình thương của mình.
Tuy nhiên, không phải bạn đọc nào cũng bằng lòng với cách phân chia thương yêu như vậy.
Bạn đọc tên Duy nhắc nhở: "Mai này ở vị trí của ba mẹ mình, con em cũng nói bận lắm, ghé thăm chút là được rồi, ba/mẹ đừng khắt khe với con nha. Thôi con đi làm đây, biếu ba/mẹ 10 triệu, ba/mẹ muốn ăn gì ăn, trễ giờ họp rồi, bye ba/mẹ".
Lập tức có nhiều bạn đọc khác phản hồi rằng chỉ có những đứa con đầy đủ kinh tế rồi thoái thác trách nhiệm chăm sóc cha mẹ, dùng tiền thay mình báo hiếu thì mới có thái độ như vậy.
Người để nick No Name cho rằng cha mẹ thời nay phải chấp nhận vì xã hội, cuộc sống thay đổi, không ai sống thay ai. "Con cái ta lúc đó cũng thành cha mẹ, cũng có con cái. Hãy thử nghĩ xem các con phải đang phân chia sự quan tâm của chính cháu mình. Nếu cứ mong muốn thời gian của con dành cho mình nhiều hơn thì các cháu sẽ thấy thế nào?".
"Thời buổi này khác xưa, con cái bận nhiều việc và áp lực, sắp xếp được để lo cho cha mẹ cũng là điều quý rồi, đừng quá khắt khe", bạn đọc tên Sang cùng suy nghĩ.
Còn bạn đọc Da Nang gửi đến góc nhìn khác: "Phân công như vậy là gia đình còn may mắn và hạnh phúc. Nhiều gia đình không có cơ hội anh em ngồi lại với nhau chia ca kíp nữa vì họ đã từ mặt và lâu không còn ngồi chung. Buồn nhất là có bữa ăn hai người con đều đem tới, có bữa không ai đem vì anh em không nói chuyện với nhau thì làm sao biết".
"Ai có phước nhiều mới được chăm cha mẹ nhiều", một bạn đọc viết.
Cũng có người lên án sự phân công rạch ròi việc chăm sóc cha mẹ là tính toán, vô tình. Bạn đọc Quỳnh Như dẫn câu ca dao "Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày" rồi viết: nghĩ thôi là thấy đau lòng thay cho những đấng sinh thành.
"Chúng ta thường vin vào cớ bận rộn để cơ học hóa tình thân. Bài viết là một khoảng lặng cần thiết để mỗi đứa con tự nhìn lại mình", bạn đọc tên Lan lưu ý.
Tuy nhiên bạn đọc tên Hồng Hà cho rằng: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Không có phương án chung cho tất cả mọi người. Ở hoàn cảnh của bạn đó là cách xử lý tuyệt vời nhưng ở hoàn cảnh của tôi nếu làm thế thì lại dở ẹc và ngược lại".
Bạn đọc No Name đồng tình: "Mỗi hoàn cảnh có cách giải quyết phù hợp với người trong cuộc. Có chăng bài học rút ra là sự khéo léo của những người con trong vấn đề chăm sóc cha mẹ. Sự khéo léo đó làm cho bản thân họ vừa chu toàn được trách nhiệm cho ba mẹ, con cái và gia đình nhỏ của họ".
Và như bạn đọc tên Khoa viết: tất cả mọi việc đều có quy luật vận hành, nên đừng quá khắc khe. Ngày xưa cha mẹ đau bệnh là con cái tụ họp lại đầy nhà cùng chăm sóc. Đó là những gia đình làm nông nghiệp, nghỉ làm không ảnh hưởng nhiều tới người khác. Xã hội giờ đã khác xưa, không phân công sắp xếp cho nhau thì mất việc.
Và sự phân công chỉ là chia sẻ trách nhiệm và theo bạn đọc tên An, chính "thái độ, giọng điệu và tình cảm đi kèm mới là thứ quyết định hơi ấm gia đình".
"Quan trọng là tấm lòng, là sự tự giác. Phân chia rạch ròi mà có người không muốn làm thì cũng như không", bạn đọc Hữu Nhân nhắc nhở. Và bạn đọc này nhấn mạnh rằng: con mình sẽ đối xử mình như cách mình đã làm với cha mẹ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

