“Mình từng chụp màn hình tin nhắn của cô bạn, trong đó có một câu tượng trưng cho câu chuyện bạn ấy đang kể, rồi gửi cho một đồng nghiệp mình tin tưởng”, Thùy Anh (30 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP.HCM) kể lại chuyện rắc rối cách đây một năm.
Đó chỉ là chuyện về một sai sót nhỏ trong công việc và cô “rin sọt” (screen shot – chụp màn hình) gửi đi như một cách bày tỏ sự bênh vực bạn mình.
Thế nhưng câu chuyện đã lan truyền cho nhiều người. Cô bạn của Thùy Anh tỏ ra cực kỳ tức giận. Tá hỏa hỏi lại, Thùy Anh mới biết ngay tối hôm trước, màn hình “rin sọt” từ cô đã được lan đi nhiều nơi.
Thùy Anh bày tỏ: “Lúc đó nghe chuyện mình thấy cao trào nên chỉ muốn chia sẻ cho một người biết thôi, không ngờ mọi việc đi quá xa. Mình phải giải thích, giải quyết vấn đề rất mệt mỏi”.
Sau lần đó, mối quan hệ giữa cô và người đồng nghiệp “ra đa” thích buôn chuyện cũng nhạt dần.
Còn với Phúc Minh (28 tuổi, ngụ Đồng Nai), do trong công ty phải làm việc nhóm nhiều nên anh hay chụp màn hình tin nhắn của sếp và đồng nghiệp nhằm trao đổi công việc cho tiện.
Ban đầu anh chú ý chỉ cắt phần tin nhắn liên quan để gửi đi. “Sau này lười hơn nên tôi cứ vậy gửi nguyên xi. Có mấy lần gửi nội dung đồng nghiệp chốt phương án nhưng kèm theo là những dòng hối thúc, than phiền một vài người trong nhóm chậm deadline…”, anh kể.
Cứ nghĩ mọi thứ bình thường, nhưng dần dần Minh cảm thấy mọi người có vẻ khách sáo với mình hơn trước. Phần trả lời, trao đổi trong nhóm chat cũng trở nên ngắn gọn, vắng hẳn những câu đùa giỡn xả stress.
Mãi đến khi có người ở bộ phận thiết kế nửa đùa nửa thật nói với Minh: “Chat nhiều với ông tôi sợ ông gửi vào nhóm, mấy người kia lại hiểu sai ý tôi. Thôi cứ gặp mặt trao đổi cho tiện”.
Theo Thùy Anh, dù biết tin nhắn giữa các cá nhân là riêng tư, nhưng nhiều lúc để truyền đạt lại ý cấp trên hoặc đồng nghiệp, cô buộc phải chụp gửi đi cho trọn vẹn.
Từ sau lần đó, cô rút kinh nghiệm chỉ chụp những tin nhắn không ảnh hưởng tới ai, hoặc đối với những người mà người được kể không biết là ai.
Thùy Anh nói: “Với những tin nhắn dễ bị lan truyền, ảnh hưởng tới người chia sẻ, tôi sẽ suy nghĩ, tự tóm tắt nội dung chứ không chụp màn hình. Đặc biệt, những gì người khác tin tưởng chia sẻ với mình thì nên giữ bí mật”.
Việc này rất quan trọng, vì có khi người đọc được màn hình “rin sọt” đó không hiểu đúng tinh thần cuộc trò chuyện, hoặc họ vô tình nhắc tới câu chuyện với người khác. Tam sao thất bản, nghiêm trọng hơn, niềm tin trong mối quan hệ sẽ bị mất đi.
Có những lúc “mắc” kể, Thùy Anh chụp màn hình nhưng lắng lại một chút rồi quyết định không gửi đi. Cô nghĩ tới tình huống gửi đi sẽ gây ra hậu quả gì, nhất là những chuyện liên quan đời tư.
Phúc Minh nhận thấy việc chụp màn hình tin nhắn trở nên quá đỗi bình thường, nên đôi khi người ta quên đi giới hạn của việc chung và sự riêng tư.
Nếu chia sẻ nội dung liên quan công việc, ngày giờ, địa điểm hội họp… thì không sao, và anh hạn chế tối đa chụp với mục đích lan truyền những thông tin gây hiểu lầm.
Chưa kể, việc chăm chăm lan truyền chuyện này chuyện kia sẽ khiến chính người lan truyền tốn thời gian, công sức, ảnh hưởng hiệu quả công việc. Đồng thời họ có thể bị “nạn nhân” nghỉ chơi, bị mất niềm tin, mất uy tín.
Nguyễn Thảo (29 tuổi, trưởng nhóm một công ty truyền thông tại TP.HCM) cũng từng “dính đạn” khi chụp màn hình tin nhắn tám chuyện. Cô nhận thấy khi mình căng thẳng, bực bội trong người thì thường có xu hướng quan tâm chuyện tiêu cực, bàn tán nhiều hơn.
Do đó, những lúc cần tập trung hoàn thành deadline, Thảo sẽ đóng trang web Facebook, đóng cửa sổ chat Zalo, xong việc mới mở lên.
“Như vậy, mình không bị phân tâm, tránh sai lầm, “tay nhanh hơn não” khi biết được một câu chuyện, vấn đề nào đó. Khi đầu óc thảnh thơi hơn, tiếp nhận thông tin mới, mình sẽ bình tĩnh để không “rin sọt”, gửi đi hoặc bàn tán linh tinh”, Thảo nói.
Đó là câu chuyện của các bạn trẻ Câu lạc bộ Ngôn ngữ ký hiệu (khoa công tác xã hội - nhân học - xã hội học Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM) chọn cách lắng nghe bằng ánh mắt và trái tim, mong muốn xã hội đổi thay cách nhìn với người khiếm thính.
Những buổi sinh hoạt của câu lạc bộ diễn ra trong không gian khá đặc biệt. Ở đó chỉ có những đôi tay chuyển động, những ánh mắt tập trung và từng nụ cười nhẹ. Mỗi động tác được thực hiện chậm rãi, chính xác. Họ giao tiếp không cần âm thanh.
Điều đáng nói phần lớn thành viên câu lạc bộ đều không phải người điếc hay khiếm thính. Họ là những sinh viên bình thường song lại chọn học một ngôn ngữ không lời để hiểu những con người mà đôi khi vốn ít được lắng nghe trong xã hội.
Thành lập năm 2012, Câu lạc bộ Ngôn ngữ ký hiệu nhiều năm qua đã trở thành điểm đến của những sinh viên yêu thích hoạt động xã hội. Họ còn có điểm chung khác là mong muốn tìm hiểu, hỗ trợ cộng đồng người điếc. Các bạn không đến câu lạc bộ với suy nghĩ cho đi như bao hội, nhóm thiện nguyện khác mà là hướng đến sự hiểu đúng và tôn trọng dành cho những người kém may mắn này.
"Ban đầu tụi mình cũng nghĩ học cho biết thôi nhưng càng học, càng tiếp xúc mới thấy đây không chỉ là một ngôn ngữ mà là cả một thế giới" - bạn Cao Thị Hải Yến, sinh viên năm 4 khoa văn hóa học Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM), chia sẻ.
Sinh viên Huỳnh Quốc Nam - chủ nhiệm câu lạc bộ - kể từng nghĩ người điếc cần được giúp đỡ nhưng khi tiếp xúc đã nhận ra họ không cần sự thương hại mà chỉ cần sự tôn trọng và được hiểu đúng. Điều này cũng làm thay đổi góc nhìn của nhiều bạn trong câu lạc bộ. "Có không ít người vô thức dùng cụm từ người khiếm khuyết với ý nghĩa tiêu cực nhưng thực ra họ có văn hóa riêng và cách giao tiếp riêng, tức là họ không thiếu mà chỉ là họ khác chúng ta", Nam nói.
Cuối tháng 3 vừa qua, chương trình thiện nguyện "Dấu yêu" do câu lạc bộ phối hợp tổ chức tại Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập tỉnh Đồng Nai đã để lại nhiều cảm xúc cho các thành viên. Không có lời dẫn chuyện qua micro, không có những bài hát được nghe bằng tai nhưng ấy là không gian tràn ngập niềm vui.
Những trò chơi đơn giản, những tiết mục "múa dấu" theo nhịp nhạc, những cái nắm tay thật chặt… tạo nên một ngày kết nối rất khác. Các bạn nhỏ không cần cố gắng "nghe" để hòa nhập với người khác mà chính sinh viên chủ động bước vào thế giới của trẻ. "Có những khoảnh khắc mình không cần nói gì, chỉ cần nhìn ánh mắt và nụ cười của các em là hiểu, sự im lặng không còn là rào cản", một thành viên câu lạc bộ kể lại.
Sinh hoạt cùng câu lạc bộ, nhiều bạn sinh viên bảo rằng tìm được môi trường giúp mình thay đổi. Bạn Cao Thị Hải Yến, sinh viên năm 4 khoa văn hóa học, khoe rất tình cờ song bạn đã gắn bó khá lâu dù ban đầu khá rụt rè, giao tiếp không tốt.
Tham gia câu lạc bộ, Yến nói buộc phải quan sát nhiều hơn, chú ý đến người khác nhiều hơn, chưa kể việc học ngôn ngữ ký hiệu không chỉ là học động tác tay mà còn là học cách cảm nhận.
"Mình nhận ra trước đây nghe nhiều nhưng chưa chắc đã hiểu, còn bây giờ mình học cách lắng nghe bằng mắt, bằng cảm xúc, Nhờ đó thấy tự tin vào khả năng kết nối của bản thân hơn trước", Yến bộc bạch.
Một tình huống tưởng chừng bình thường trong quá trình cải tạo lại tầng hầm một căn biệt thự cũ ở Vienna, Áo đã bất ngờ dẫn tới phát hiện gây chấn động một kho báu trị giá hàng triệu euro được chôn giấu ngay dưới nền bê tông.
Theo truyền thông quốc tế, sự việc xảy ra khi một người thợ phát hiện sợi dây nhỏ nhô lên từ sàn nhà. Nghĩ rằng đây chỉ là vật thừa, ông đã kéo thử mà không ngờ phía dưới lại có vật nặng bị chôn sâu.
Sau khi kiểm tra kỹ hơn, nhóm thi công phát hiện một chiếc hộp kim loại được giấu kín dưới lớp bê tông. Khi mở ra, tất cả đều sững sờ trước hàng chục kilogram tiền vàng và nhiều đồng xu cổ quý hiếm bên trong.
Giới chuyên gia ước tính khối tài sản này trị giá khoảng 2,3 triệu euro, (tương đương khoảng 70 tỷ đồng). Điều đáng chú ý là một công nhân trước đó từng nhìn thấy sợi dây nhưng bỏ qua vì nghĩ không quan trọng.
Theo nhận định ban đầu, số vàng có thể đã được cất giấu từ trước Thế chiến II. Tuy nhiên, chủ nhân thực sự và nguồn gốc của kho báu đến nay vẫn chưa được xác định, tiếp tục là một bí ẩn.
Theo The Sun vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế, không chỉ vì giá trị khổng lồ mà còn bởi cách kho báu được phát hiện đầy tình cờ, như một tình tiết trong phim phiêu lưu.
Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh là nơi nghiên cứu, sưu tầm, bảo quản và trưng bày các chứng tích về tội ác và hậu quả của chiến tranh xâm lược tại Việt Nam.
Nhiều người dân đặc biệt là du khách nước ngoài đã có mặt ở bảo tàng từ rất sớm để mua vé vào tham quan. Trong không khí cả nước kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bảo tàng là sự lựa chọn để người ta hiểu hơn về quá khứ, trân trọn hiện tại và hướng tới tương lai.
Các khu trưng bày trong bảo tàng luôn kín khách tham quan, 2 căn phòng khiến người ta dừng lại lâu nhất để suy ngẫm là phòng cho thấy hậu quả chất độc da cam và tội ác chiến tranh.
"Sáng sớm tôi và vợ chuẩn bị trang phục chỉnh tề cho mình và hai con trai, chúng tôi đến đây tham quan và cho các con học hỏi được nhiều hơn. Có lẽ các con còn nhỏ chưa hiểu hết giá trị của hòa bình, nhưng mỗi ngày một chút chúng tôi hun đúc tình yêu nước cho các bé.
Tôi hy vọng rằng mọi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, sẽ hiểu hơn về lịch sử dân tộc, để thêm tự hào và trân trọng giá trị của nền hòa bình hôm nay" - anh Trịnh An Nam chia sẻ.
Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh lần đầu mang đến sự kết hợp đặc biệt giữa piano, violin và guitar đến với khách tham quan.
Giữa không gian của ký ức, những phím đàn piano mang “Giai điệu Hòa bình” đến với công chúng. Không còn ranh giới giữa người Việt Nam hay bạn bè quốc tế, không còn khoảng cách giữa những thế hệ đã đi qua chiến tranh và thế hệ hôm nay, chỉ còn những trái tim cùng chung một nhịp đập của hòa bình.
Những giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, mang theo thông điệp hòa bình đến với mọi người. Giữa lòng Sài Gòn hiện đại, Bảo tàng Chứng tích chiến tranh như một nốt trầm sâu lắng, đưa người xem trở về với quá khứ đau thương mà oai hùng của dân tộc.
Trong dịp nghỉ lễ này, bảo tàng vẫn mở cửa xuyên suốt từ 7h30 đến 17h30 hằng ngày.