Theo Mtime, tác phẩm liên tiếp dẫn đầu doanh thu phòng vé, làm ấm thị trường điện ảnh vốn đang ảm đạm. Một số trang quan sát thị trường dự đoán phim đạt tổng doanh thu trên 3 tỷ nhân dân tệ (423 triệu USD).
Doanh thu tốt không phản ánh chất lượng nội dung, theo Dahao News, một bộ phận khán giả đánh giá tác phẩm “hay, gây cười”, phe còn lại nhận xét nội dung sơ sài, kỹ xảo giả.
Trên diễn đàn phim Douban, gần 190.000 khán giả chấm Kungfu nữ túc 6.5/10 điểm, phần lớn đánh giá mức trung bình. Phim xoay quanh đội bóng nữ Nga Mi vượt các trở ngại tâm lý, mâu thuẫn nội bộ để chinh phục một giải đấu quốc tế.
Trong video trên trang cá nhân, đạo diễn Vương Tinh – cộng sự cũ của Châu Tinh Trì, bình luận: “Phim hay, nhưng không bằng Thiếu Lâm túc cầu”. Thiếu Lâm túc cầu cũng là tác phẩm chủ đề bóng đá mà Châu Tinh Trì thực hiện, ra mắt năm 2001.
Theo Vương Tinh, Kungfu nữ túc không bằng tác phẩm trước vì thiếu những người diễn xuất biến hóa như Ngô Mạnh Đạt, Hoàng Nhất Phi. Các diễn viên nữ ở Kungfu nữ túc “không truyền tải hết chất hài hước của Châu Tinh Trì”. Dù vậy, ông nhận định kịch bản được xử lý tốt, là phim hay nhất của Châu Tinh Trì 10 năm qua.
Ngoài vai trò đạo diễn, ông biên kịch đồng thời là nhà sn xuất của tác phẩm. Công ty của Châu Tinh Trì là một trong ba hãng chi vốn đầu tư thực hiện, kinh phí 380 triệu nhân dân tệ (55,8 triệu USD). Gần 50% trong số đó dành cho thực hiện nội dung, kỹ xảo. 18% kinh phí cho dựng bối cảnh, cát-xê của dàn diễn viên chỉ chiếm 15%.
Châu Tinh Trì không đóng phim từ năm 2008, chuyên tâm làm đạo diễn, nhà sản xuất. Năm 2016, phim Mỹ nhân ngư của ông gây sốt với hơn 550 triệu USD doanh thu, trở thành tác phẩm ăn khách nhất lịch sử phòng vé Trung Quốc, cho đến khi Chiến lang 2 của Ngô Kinh phá kỷ lục. Nghệ sĩ kín tiếng đời tư, theo HK01, ông sở hữu biệt thự trị giá 1,1 tỷ HKD (141 triệu USD), từng thế chấp biệt thự để vay tiền sản xuất phim.
Phim Thẩm mỹ viện âm phủ có đề tài khá hấp dẫn: nỗi ám ảnh sắc đẹp, thẩm mỹ viện, tà thuật và hành trình xuống cõi âm. Lại thêm sự xuất hiện của Ngọc Trinh trong vai chính, tác phẩm đủ yếu tố để gây tò mò. Tuy nhiên, sự tò mò ban đầu không chuyển hóa thành sức bật phòng vé. Theo Box Office Vietnam, tính đến hiện tại, phim đạt hơn 12,3 tỉ đồng doanh thu, con số khá khiêm tốn nếu đặt cạnh kỳ vọng và mặt bằng dòng phim kinh dị Việt gần đây.
Vấn đề lớn nhất của Thẩm mỹ viện âm phủ nằm ở kịch bản. Ý tưởng về cái đẹp như một lời nguyền, thẩm mỹ như một cánh cửa dẫn vào bi kịch con người vốn có nhiều tiềm năng. Nhưng thay vì đào sâu vào nỗi ám ảnh ngoại hình, sự đánh đổi đạo đức hay mặt tối của ngành làm đẹp, phim lại sa vào chuỗi tình tiết hù dọa dày đặc. Các nút thắt về tà thuật, cõi âm, động cơ của phản diện và hành trình của nữ chính được triển khai thiếu chặt chẽ, khiến câu chuyện càng đi càng lỏng. Nhiều chi tiết bị cảm giác "nhồi" hơn là phát triển tự nhiên, còn phần kết lại giải quyết vội, không đủ sức nặng để khép lại những gì phim đã gợi ra.
Với phim kinh dị, hù dọa không sai, nhưng hù dọa quá nhiều mà thiếu nền tảng tâm lý sẽ dễ phản tác dụng. Đây cũng là điểm khiến phim lép vế so với những tác phẩm kinh dị Việt gần đây có hiệu ứng truyền miệng tốt hơn. Và khán giả ngày nay không chỉ cần "ma hiện ra", mà cần một câu chuyện đủ logic để tin và đủ cảm xúc để sợ.
Sự xuất hiện của Ngọc Trinh tạo chú ý truyền thông, nhưng lại không đủ để "gánh" phim. Vai Thanh đòi hỏi nhân vật phải có biến chuyển tâm lý rõ: từ một bác sĩ lý trí, bị cuốn vào thế giới tâm linh, đối diện mất mát, sợ hãi và lựa chọn sinh tử. Tuy nhiên, diễn xuất của Ngọc Trinh chưa tạo được độ căng cần thiết. Ở nhiều phân đoạn, phản ứng của nhân vật trước các hiện tượng ma quái bị nhận xét là thiếu tự nhiên, chưa truyền được cảm giác hoảng loạn hay bất an. Điểm yếu về thoại, biểu cảm và sự tương tác với bạn diễn khiến nhân vật trung tâm trở nên nhạt, trong khi đây lẽ ra phải là trục cảm xúc của toàn bộ phim.
Các vai còn lại cũng chưa đủ sức bù đắp. Xuân Lan có tạo hình và màu sắc phản diện, nhưng nhân vật chưa được đào sâu để trở thành một ác nhân có bi kịch và sức ám ảnh. Xuân Tiền trong tuyến tình cảm với Ngọc Trinh lại thiếu "phản ứng hóa học", khiến động lực hy sinh, cứu người yêu của nữ chính kém thuyết phục. Khi tuyến tình cảm không đủ chạm, tuyến kinh dị không đủ sợ, còn tuyến phản diện không đủ sắc, bộ phim rơi vào thế chông chênh.
Thất thế của Thẩm mỹ viện âm phủ vì vậy không đơn thuần là chuyện Ngọc Trinh có kéo được khán giả hay không. Đây là bài toán cũ của nhiều phim Việt: ngôi sao có thể giúp phim được chú ý, nhưng không thể thay thế kịch bản. Một cái tên nổi tiếng có thể tạo tò mò ở ngày đầu, song doanh thu đường dài phụ thuộc vào chất lượng kể chuyện, diễn xuất và hiệu ứng truyền miệng. Khi những yếu tố đó không đủ vững, phòng vé sẽ phản ứng rất nhanh.
Thẩm mỹ viện âm phủ có thể trở thành một phim kinh dị mang màu sắc riêng nếu biết khai thác sâu hơn nỗi ám ảnh sắc đẹp trong xã hội hiện đại. Nhưng cuối cùng, phim lại chọn cách "hù ma" nhiệt tình hơn là xây dựng nỗi sợ có chiều sâu. Và khi một bộ phim kinh dị khiến khán giả tranh luận nhiều về sự gượng gạo của diễn xuất hơn là ám ảnh sau khi rời rạp, việc "lép vế" ở phòng vé gần như là kết quả khó tránh.
Êkíp tái hiện bối cảnh làng quê Bắc Bộ với những hình ảnh như mái nhà ba gian hai chái, giàn trầu, cây cau, sân gạch, ao nước. Nhân vật chính là một chàng chuột đang mong ngóng tới ngày rước dâu. Xung quanh chú rể chuột, gia đình, họ hàng chuẩn bị sính lễ. Ở phía nhà cô dâu, cha mẹ cũng tất bật sửa soạn giúp nàng. Các cảnh phim phản ánh phong tục cưới hỏi truyền thống của người Việt. Đạo diễn Xuân Mạnh cho biết trước khi sử dụng AI để hoàn thiện công đoạn cuối, anh phải thao tác nhiều khâu thiết kế để có hình ảnh đẹp.
Đám cưới chuột là một trong những bức tranh Đông Hồ tiêu biểu, có tuổi đời hơn 500 năm. Tác phẩm là tiếng nói châm biếm sâu sắc xã hội phong kiến thông qua hình ảnh chuột dâng lễ vật cho mèo để được yên ổn tổ chức đám cưới. Bức tranh cũng gửi gắm ước vọng hạnh phúc, sự hài hòa giữa tầng lớp thống trị và bị trị thời đó. Trong MV Tính chuyện trăm năm, tác giả kịch bản bỏ chi tiết họ nhà chuột cống nạp cho mèo để phù hợp tinh thần hiện đại.
Theo êkíp, AI hiện là giải pháp hiệu quả để có MV đẹp, chỉn chu với chi phí vừa phải, hợp lý. Họ tốn khoảng vài chục triệu đồng thực hiện sản phẩm, trong khi số tiền phải bỏ ra để có MV ghi hình do người đóng hoặc làm phim hoạt hình truyền thống có thể gấp 10, 20 lần. Trước đó, họ từng có MV Thương câu dân ca với hình thức tương tự.
Ca khúc của Nguyễn Quang Long có âm hưởng dân ca Bắc Bộ, phản ánh khát khao gắn bó của lứa đôi. Nhạc sĩ viết theo cấu trúc đối đáp, gần với lối hát giao duyên. Những câu như "Ngày mai em mơ ước những gì", "Còn anh, anh mơ ước rất nhiều" tạo cảm giác nhân vật đang đối thoại. Trong bài hát, nghệ sĩ chèo Thanh Hoài ngâm một đoạn theo lối lẩy Kiều với nội dung về tình cảm vợ chồng: "Vui thay thấy cảnh sum vầy. Trầu cau đỏ thắm từ nay một nhà. Ở đời nghĩa nặng tình sâu. Bên nhau nương tựa bền lâu chẳng rời".
Tính chuyện trăm năm là ca khúc nằm trong album cùng tên của nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ Thanh Cường. Đĩa nhạc lấy cảm hứng từ dân ca quan họ, pha trộn các chất liệu âm nhạc hiện đại. Nghệ sĩ Nguyễn Quang Hưng làm giám đốc âm nhạc. Đồng hành anh là nghệ sĩ Thanh Hoài, Vân Mai (đàn tranh), Hải An (sáo, tiêu), Duy Thông (đàn nhị).
Nhạc sĩ Quang Long 50 tuổi, quê Bắc Ninh, tốt nghiệp Lý luận Âm nhạc tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Anh có 30 năm theo đuổi việc nghiên cứu, phục hồi, lưu giữ các dòng nhạc dân gian, nhất là nghệ thuật xẩm. Nhạc sĩ từng cùng nghệ sĩ Mai Tuyết Hoa thành lập nhóm Xẩm Hà Thành, mong muốn tái hiện nét đẹp của xẩm Hà Nội xưa. Tác giả cũng phát hành album Trách ông nguyệt lão, năm 2019.
Ca sĩ Thanh Cường 34 tuổi, quê Hải Dương, từng theo học chuyên ngành Thanh nhạc tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Anh trưởng thành từ cuộc thi Giọng hát hay Hà Nội 2018. Để theo đuổi nghề hát, anh trải qua nhiều khó khăn, làm các công việc lao động chân tay để duy trì đam mê. Ca sĩ cũng từng trải qua biến cố bị tràn khí màng phổi, phải phẫu thuật, mất nhiều thời gian hồi sức. Ở dự án mới Thương câu dân ca, anh đổi nghệ danh thành AnhHI Thanh Cường. Theo anh, đây vừa là cách chơi chữ của từ "anh hai" trong tiếng Việt, vừa mang ý nghĩa "xin chào" (hi) trong tiếng Anh.
Thị trường sưu tầm đồ điện ảnh vừa chứng kiến một cột mốc mới. Theo thông tin từ hãng đấu giá Heritage Auctions công bố hôm 20.7, một thanh kiếm ánh sáng gắn liền với thương hiệu Star Wars chính thức có chủ nhân mới với mức giá "khủng": 3,75 triệu USD (gần 96 tỉ đồng).
Đáng chú ý, đây không phải là món đồ lưu niệm thông thường. Theo AP, đây là thanh kiếm ánh sáng mà nam diễn viên Mark Hamill từng sử dụng trên màn ảnh trong phần phim Đế chế phản công (1980).
Món đồ này gắn liền với trận chiến đỉnh điểm tại Thành phố Mây, nơi diễn ra câu thoại kinh điển khi Darth Vader tuyên bố "Ta là cha ngươi". Đặc biệt, đi kèm với thanh kiếm là cả mô hình... bàn tay bị chặt đứt của Luke Skywalker, được sử dụng trong phân cảnh Vader chém lìa tay nhân vật này.
Theo Heritage Auctions, mức giá 3,75 triệu USD đã giúp món đồ này trở thành đạo cụ đắt giá nhất từng được trả trong lịch sử các cuộc đấu giá liên quan đến loạt phim Chiến tranh giữa các vì sao.
Không chỉ có thanh kiếm của Luke Skywalker, phiên đấu giá Hollywood & Entertainment Signature Auction còn chứng kiến nhiều món đồ kinh điển khác tìm được chủ nhân mới với giá trên trời. Danh tính của người mua lẫn người bán đều được giữ kín theo yêu cầu.
Cụ thể, chiếc mũ của Phù thủy độc ác miền Tây do nữ diễn viên Margaret Hamilton đội trong bộ phim kinh điển Phù thủy xứ Oz (1939) được chốt ở mức 550.000 USD (hơn 14 tỉ đồng). Trong khi đó, chiếc mũ chóp màu ca cao của tài tử Gene Wilder trong vai Willy Wonka (Willy Wonka và nhà máy sô cô la, 1971) về tay chủ mới với giá 350.000 USD (khoảng 8,9 tỉ đồng).
Cơn sốt sưu tầm cũng lan sang truyền hình. Chiếc rương đựng trứng rồng của nhân vật Daenerys Targaryen từ mùa đầu tiên của series đình đám Game of Thrones đã thu về 312.500 USD (gần 8 tỉ đồng).
Thậm chí, những món đồ thoạt nhìn rất bình thường cũng có sức hút kỳ lạ. Đơn cử như hai tấm thảm từng xuất hiện trong bộ phim The Big Lebowski (1998). Tấm thảm thuộc về nhân vật The Dude của Jeff Bridges, vật dụng được châm biếm là "thực sự làm cho căn phòng trở nên hoàn chỉnh" và bị bẩn ngay đầu phim, được bán với giá 350.000 USD.
Bất ngờ hơn, tấm thảm sạch sẽ và đẹp đẽ hơn mà nhân vật này lấy từ người cha giàu có cùng tên lại vượt trội hơn với mức giá 375.000 USD. Cả hai con số này đều vượt xa mức khởi điểm khiêm tốn chỉ 15.000 USD ban đầu.