Một phụ nữ đã sinh bốn đứa trẻ cùng lúc trên xe ba bánh khi đang được đưa đến bệnh viện ở huyện Mandla, bang Madhya Pradesh (Ấn Độ). Không may, cả bốn đứa bé đều tử vong ngay sau khi sinh, các quan chức cho biết hôm thứ Ba.
Gia đình người phụ nữ cáo buộc rằng việc thiếu xe cứu thương đã cướp đi sinh mạng của các bé sơ sinh, trong khi các quan chức y tế cho biết các bé tử vong vì sinh non và chưa phát triển đầy đủ.
Sản phụ Rajni Singaram, hiện đã được nhập viện tại Trung tâm Y tế cộng đồng Bichhiya và đã qua khỏi nguy hiểm. Chồng cô cho biết các em bé có thể đã sống sót nếu có xe cứu thương đến kịp thời.
Bác sĩ DJ Mohanty, Trưởng phòng Y tế và Sức khỏe huyện, cho biết Rajni Singaram, cư dân của Naigaon, được đưa đến trung tâm y tế chính phủ ở Ghuthas bằng xe riêng sau khi cô bắt đầu có cơn đau chuyển dạ vào tháng thứ Bảy của thai kỳ.
Do tình trạng nguy kịch, sản phụ đã được chuyển đến Trung tâm Y tế cộng đồng ở Bichhiya và được đưa đến đó bằng xe tuk-tuk (một loại xe ba bánh có gắn cabin), ông Mohanty cho hay.
Trước khi đến trung tâm y tế cộng đồng, người phụ nữ này đã sinh bốn đứa bé trong xe. Ông nói thêm: “Cả bốn đứa bé – ba bé gái và một bé trai – đều tử vong vì sinh non và chỉ nặng khoảng 1,5 kg mỗi bé.”
Các thành viên trong gia đình cho biết họ đã gọi dịch vụ xe cấp cứu sau khi Rajni chuyển dạ nhưng không nhận được phản hồi và phải đưa cô đến bệnh viện bằng xe ba bánh.
Chồng cô, Ganesh Singaram, khẳng định rằng nếu xe cứu thương đến kịp thời, các con của anh đã có thể được cứu sống.
Khi được hỏi về những cáo buộc này, ông Rahul Namdev Dhote, quan chức đứng đầu huyện Mandla, nói với hãng tin PTI rằng ông chưa nhận được bất kỳ khiếu nại nào về vấn đề này cho đến nay.
Ông cho biết vụ việc sẽ được điều tra và có biện pháp xử lý cần thiết nếu nhận được đơn khiếu nại.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Tiếng hét của bé trai ở Tuyên Quang cứu em gái thoát chết dưới bể nước

Sự nhanh trí của bé trai
Mới đây, đoạn video ghi lại khoảnh khắc bé trai hoảng hốt, cầu cứu người lớn khi em gái bị rơi xuống bể cá thu hút nhiều lượt tương tác. Dưới đoạn video, nhiều ý kiến dành lời khen cho phản ứng nhanh nhạy của cậu bé, giúp em gái không bị đuối nước.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, chị Nguyễn Thị Đình (trú tại xã Quản Bạ, tỉnh Tuyên Quang) xác nhận, hai đứa trẻ xuất hiện trong đoạn video là con của vợ chồng chị. Sự việc xảy ra hôm 11/7.
Theo chị Đình, thời điểm đó, hai con theo bố sang nhà họ hàng để lấy một số đồ đạc.
Trong lúc người lớn mải làm việc, bé Hoàng Anh (4 tuổi) và em gái là Minh Thư (2 tuổi) chơi gần bể cá có độ sâu khoảng 2,6m ở góc sân. Không may, Minh Thư trượt chân, rơi xuống bể.
Toàn bộ diễn biến sự việc diễn ra trong khoảng 10 giây. Bị rơi xuống bể chứa đầy nước, bé gái hoảng loạn, liên tục vùng vẫy, cố ngoi lên thở.
"Phát hiện em gái gặp nguy hiểm, Hoàng Anh lập tức hét lớn, chạy nhanh vào nhà gọi bố: "Cứu, cứu". Nghe tiếng con trai, chồng tôi vội lao ra, kịp thời kéo bé Minh Thư lên khỏi bể. Đó thực sự là tình huống khiến cả gia đình thót tim. Mỗi lần nhắc lại, tôi rất sợ", chị nói.
Theo chị Đình, Hoàng Anh ngoan ngoãn, biết nghe lời bố mẹ. Bé sớm bộc lộ tố chất thông minh, thích đặt câu hỏi về thế giới xung quanh.
Hàng ngày, khi theo dõi các video dạy kỹ năng sống, chị Đình đều cho hai con xem cùng, giúp các bé biết cách xử trí khi gặp nguy hiểm.
"Tôi luôn dặn dò con, lúc gặp tình huống nguy hiểm phải báo ngay cho bố mẹ hoặc người lớn. Trong sự việc vừa qua, nếu không có Hoàng Anh, có lẽ Minh Thư sẽ bị đuối nước", chị Đình bày tỏ.
Sau sự việc, người phụ nữ dự định cho Hoàng Anh, Minh Thư học bơi, trang bị kỹ năng xử trí khi bị rơi xuống nước. Vợ chồng sẽ chú ý giám sát các con trong mùa hè kỹ lưỡng hơn.
Cần dạy trẻ kỹ năng nhận biết sự cố
Anh Phạm Quốc Việt, Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, cho rằng một trong những kỹ năng quan trọng cần đào tạo cho trẻ là kỹ năng nhận biết sự cố. Đây là bước đầu tiên và cốt lõi để xử lý bất kỳ tình huống nguy hiểm nào, từ đuối nước, tai nạn giao thông đến hỏa hoạn.
Theo anh Việt, trẻ cần được dạy nhận diện được tình huống nguy hiểm để không rơi vào các tình huống đó và biết cách kêu cứu khi gặp sự cố.
Ví dụ, khi thấy bạn bè chới với, vùng vẫy dưới nước, trẻ cần hiểu rằng đó không phải là đang bơi mà là dấu hiệu của đuối nước. Việc nhận biết này giúp trẻ phản ứng kịp thời, chẳng hạn như kêu gọi sự trợ giúp của người khác bằng cách hét lớn nhiều lần.
"Ngay cả người lớn đôi khi cũng không nhận ra sự cố. Nếu không nhận biết được sự cố, chúng ta không thể xử lý đúng cách", anh Việt nhấn mạnh.
Theo Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, bước tiếp theo là xử lý sự cố một cách an toàn và hiệu quả.
Anh Việt chia sẻ 3 khía cạnh quan trọng trong trường hợp sơ cứu người đuối nước:
Đầu tiên là sử dụng công cụ phù hợp: Khi gặp tình huống đuối nước, việc sử dụng công cụ như dây thừng hay cây sào là cách tiếp cận phổ biến, hiệu quả. Người cứu hộ cần biết cách chọn và sử dụng các công cụ này để hỗ trợ nạn nhân mà không gây nguy hiểm cho bản thân.
Hai là tiếp cận nạn nhân an toàn: Nếu không có công cụ hỗ trợ và buộc phải xuống nước, người cứu hộ cần biết bơi và học cách tiếp cận an toàn để tránh trở thành nạn nhân thứ hai.
Ba là áp dụng kỹ thuật sơ cấp cứu: Sau khi đưa nạn nhân lên bờ, việc thực hiện sơ cấp cứu (như hồi sức tim phổi) là rất quan trọng. Nhiều người chỉ biết một phần kỹ thuật, biết ép tim nhưng không biết thổi ngạt, hoặc ép tim không đúng vị trí. Do đó, mỗi cá nhân cần trang bị cho mình những kiến thức sơ cứu cơ bản này.
Năm nguyên tắc vàng sơ cứu đuối nước
Bác sĩ Bệnh viện Nhi Trung ương gợi ý:
Bước 1: Gọi trợ giúp, cần nhanh chóng tìm sự trợ giúp của những người xung quanh khi thấy trẻ bị đuối nước bằng cách gọi to, gọi cấp cứu 115.
Bước 2: Nhanh chóng đưa trẻ ra khỏi nước bằng mọi cách. Có hai phương pháp là cứu đuối gián tiếp và cứu đuối trực tiếp.
- Cứu đuối gián tiếp: Sử dụng các dụng cụ sẵn có (phao, dây, gậy, quần áo, các vật có thể nổi trên nước…) để cứu người đuối nước khi còn đang tỉnh. Tùy theo tình hình mà chọn phương án phù hợp, an toàn và hiệu quả.
- Cứu đuối trực tiếp: Phương pháp này dành cho đối tượng cứu hộ chuyên nghiệp, được đào tạo có đủ sức khỏe và năng lực ở thời điểm thực hiện hoặc đối tượng không chuyên có kỹ năng bơi và cứu đuối. Người cứu xuống nước, bơi đến đưa nạn nhân lên bờ.
Bước 3: Kiểm tra xem trẻ có thở và tỉnh không
Khi trẻ được đưa lên bờ, ngay lập tức xem trẻ có thở không bằng cách nhìn xem lồng ngực của trẻ có di động không.
Đặt tai của mình lên gần miệng và mũi trẻ xem có cảm thấy không khí thở ra không (thở ngáp được xem là không thở). Trong khi kiểm tra hơi thở, người cứu cũng có thể lay gọi để xem đứa trẻ có phản ứng không.
Bước 4: Nếu trẻ không thở, hãy bắt đầu hồi sức tim, phổi (CPR) ngay:
- Đặt trẻ nằm ngửa trên nền cứng.
- Nếu nghi ngờ chấn thương cổ, hãy di chuyển trẻ trẻ bằng cách di chuyển toàn bộ cơ thể (đầu, cổ, cột sống và hông) với nhau, giữ cho tất cả chúng thẳng hàng; không ngửa đầu nâng cằm, chỉ cần ấn góc hàm.
- Nếu không nghi ngờ chấn thương cổ, giữ đầu trẻ ngửa ra sau và nâng cằm để thông đường thở (kỹ thuật ngửa đầu - nâng cằm).
- Tiến hành hồi sức tim, phổi (CPR) cho trẻ bằng cách:
Thổi ngạt: Với trẻ nhỏ, đặt miệng của bạn trên cả mũi và miệng của trẻ để thổi ngạt được kín. Với trẻ lớn hơn, một tay ép cánh mũi và đưa miệng của bạn thổi vào miệng của trẻ. Thổi chậm, đều trong 1- 2 giây và ngực sẽ phồng lên, thổi ngạt 5 nhịp thở đầu tiên.
Ép tim ngoài lồng ngực: Ngay sau thổi ngạt 5 nhịp đầu tiên, tiến hành ép tim ngoài lồng ngực. Sử dụng một tay đặt vuông góc với lồng ngực, (trẻ lớn/người lớn có thể dùng hai tay).
Vị trí ép tim: 1/2 dưới xương ức, ấn xuống ngực sâu khoảng 1/3 -1/2 lồng ngực theo đường kính trước sau. Tốc độ ép tim 100-120 lần/phút. Những lần tiếp theo tiếp tục thực hiện theo chu kỳ 30 lần ép tim/2 lần thổi ngạt.
Tiếp tục ép tim và thổi ngạt liên tục (cả trong quá trình vận chuyển cấp cứu) cho tới khi trẻ tự thở lại được, hồng hào trở lại.
Bước 5: Sau khi nạn nhân tỉnh cần đặt nạn nhân ở tư thế an toàn: Nằm nghiêng, kê cao gối hai bên vai, nới rộng quần áo để phòng tránh trẻ bị ngạt thở trở lại. Lau khô người, thay quần áo và ủ ấm bé sau đó nhanh chóng đưa trẻ đến cơ sở y tế gần nhất.
Tin Gốc: Dân Trí

Nhiều người kỳ vọng khi 80 tuổi vẫn có cơ thể dẻo dai, ít bệnh tật và nhiều năng lượng như ở tuổi 40.
Jan Gerber, nhà sáng lập phòng khám tâm lý Paracelsus Recovery tại Zurich, Thụy Sĩ, cho biết ngày càng nhiều doanh nhân tìm đến ông vì chứng sợ già. "Họ có thể mua gần như mọi thứ, nhưng không thể mua thêm thời gian", Gerber nói.
Ban đầu, nhóm khách hàng này ăn uống lành mạnh và tập thể dục. Sau đó, họ bị cuốn vào việc kiểm soát cơ thể. Họ dành nhiều giờ mỗi ngày để xem dữ liệu trên đồng hồ thông minh, đeo nhẫn theo dõi sức khỏe, máy đo đường huyết; dùng thực phẩm chức năng và thử nghiệm các liệu pháp kéo dài tuổi thọ.
Tuy nhiên, những thói quen nhằm cải thiện sức khỏe lại làm họ thêm căng thẳng. Nhiều người từ chối dự họp mặt gia đình hoặc hủy hẹn với bạn bè để tuân thủ chế độ ăn, lịch tập luyện. Cuộc sống dần bị chi phối bởi những nguyên tắc tự đặt ra.
Gerber cho biết, không ít khách hàng rơi vào trạng thái cô đơn, mất ngủ, mệt mỏi, lo âu hoặc trầm cảm. "Nếu bỏ lỡ một buổi tập hoặc ngủ không đủ giấc, họ cảm thấy có lỗi vì nghĩ mình đang làm tổn hại tương lai", ông nói.
Tiến sĩ Jordan Shlain, nhà sáng lập hệ thống Private Medical tại Mỹ, cho biết ông cũng ghi nhận tình trạng tương tự ở khách hàng giàu có. Ông cho biết thay vì tận hưởng cuộc sống, họ mất thời gian tính toán từng bữa ăn, theo dõi chỉ số và lo lắng về các căn bệnh chưa xảy ra.
Sự ám ảnh này có thể gây hại cho thể chất. Một số người gặp vấn đề sức khỏe do lạm dụng thực phẩm chức năng, nhịn ăn hoặc tập luyện quá mức.
Theo các chuyên gia, mong muốn sống lâu và khỏe mạnh là điều hoàn toàn tự nhiên. Tuy nhiên, khi nỗi sợ tuổi già trở thành trung tâm của mọi quyết định, nó có thể khiến con người đánh mất điều quý giá nhất của hiện tại.
Một cuộc sống khỏe mạnh không chỉ được đo bằng số năm tồn tại, mà còn bằng khả năng tận hưởng những năm tháng đang có. Và nghịch lý của nỗi sợ già là càng cố kéo dài tương lai, nhiều người càng bỏ lỡ cuộc sống trước mắt.
Tin Gốc: Vnexpress

Một đám con nít trong xóm trưa ngày ấy hay tập trung đằng bụi trẩy nhà ông Tư (trẩy cùng họ tre nhưng thân nhỏ và thấp hơn). Bụi trẩy to rộng được khoét trống ở giữa. Chỗ trống đó để hai ghế gỗ dài xù xì, chân đóng hẳn dưới đất không dịch chuyển được.
Khi tôi, con Mọn, con Tí, Mừ Lùn, chị Bảy, bé Thu, thằng Gái, thằng Tèo Lùn... biết tới đó chơi thì đã thấy hai cái ghế dài trụ ở đó rồi. Mừ Lùn nói ông Tư làm cho mấy người ép đường trưa nắng vô ngồi nghỉ.
Phí trong bụi trẩy là một đám đất rộng trống không, chỉ có vài bụi cỏ gấu, vài lùm cây mắc cỡ. Đám đất trống vậy để chất mía, tới mùa mía tập trung về đây ép đường.
Tới mùa mía, xe bò lộc cộc chở mía về chất đống trong đám đất. Giữa đám đất có che ép mía, lò nấu có nhiều ô, trên có mấy cái chảo gang to. Đàn ông vác mía, khiêng bã phơi. Đàn bà ngồi đút mía vô che, gọi là cho che ăn.
Nắng hè chói chang phả xuống đất trắng, công việc nặng nhọc rớt độp mồ hôi. Con trâu ì ạch kéo che đi vòng tròn, vòng tròn. Nước mía chảy ra, hứng từng thùng đổ vô mấy chảo gang. Bã mía khô đút vô lò cháy rừng rực, có khi nghe lốp bốp.
Đứng lò nóng lắm, ông Tư đứng xa cầm vợt hớt bọt trong mấy chảo đường sôi sùng sục. Mùi đường ngọt thơm lừng bốc lên, ở xa lắc cũng nghe thơm. Mấy đứa con nít chúng tôi muốn coi, đứng xớ rớ bị người lớn làm mệt la om sòm, la mấy đứa nhỏ đi qua bụi trẩy chơi coi, chỗ củi lửa con nít vô đây chi...
Lúc đường tới nước nghe bà Tư kêu mấy nhà trong xóm chạy u ra quán mợ Hai Trầm mua bánh tráng nướng về nhúng. Ông Tư lấy cọng lạt cột bánh tráng thành một xâu rồi nhúng vô chảo đường. Đường phủ hai mặt bánh vàng rượm, ai thấy cũng mê...
Khu vực bụi trẩy đông vui nhộn nhịp, không khí trong xóm khác hẳn ngày thường. Nhà có mía chờ đường ra, chờ đường nguội đổ vô thạp, vô công khiêng về, để trong nhà ăn quanh năm. Nhà không có mía cũng chộn rộn "vui ké".
Mùa mía đường kéo dài chừng hơn nửa tháng. Hết mùa, đám đất vắng không, cái che và mấy cái chảo gang nằm trơ trơ phơi nắng.
Hết mùa mía, con nít không còn chộn rộn nhìn ngó người lớn mà quay về thế giới của mình. Vô bụi trẩy.
Lại bắt chước người lớn dạy học, phân nhau đóng vai cô giáo, học trò. Xé lá chuối xanh làm vở, gai bưởi làm viết, bẻ cây hàng rào làm thước, cái ghế dài làm bàn.
Mấy cái đầu cắm cúi, mấy con mắt dán trên miếng lá chuối gò gẫm, nắn nót. Cô giáo đọc chánh tả học trò viết, giọng cô lên xuống, diễn vai uy nghiêm không cần giữ kẽ.
Có lúc chơi trò gia đình, vô vai cha, má, con. Cha má diễn vai nghiêm khắc không cần ý tứ.
Có lúc chơi trò bán hàng, hái đọt thanh long xanh, vỏ thanh long đỏ xắt nhỏ và mấy hột chùm rụm ngoài hàng rào trộn lại, ngâm trong lon sữa bò tưởng tượng ra món chè bông cỏ. Thân bèo xẻ ra bỏ mấy thứ linh tinh tưởng tượng ra món bánh mì thịt. Mua bán dễ chịu muốn bao nhiêu cũng thêm không sợ lỗ lã, cụt vốn...
Lăn lết trên cái ghế dài thô ráp xù xì, cái đũng quần mòn lĩn mà cái trí tưởng tượng dường như bất tận không bao giờ cạn. Để có chỗ cho những giờ phút vô tư, tranh thủ những giờ khắc trong trẻo trong thế giới tưởng tượng. Để rồi sau đó trở về cuộc đời thật, làm những đứa con biết nghĩ. Những đứa con biết giúp cha phụ mẹ trong thời buổi khốn khó, lo chạy về ẵm em, cắt rau heo, lo chăn bò, cắt cỏ...
Ngày ấy cách đây lâu lắm rồi. Ông, bà Tư và nhiều người đã về cát bụi. Bụi trẩy đã không còn bóng dáng. Bãi đất trống đã mọc lên một xóm nhà có con đường bê tông trước mặt.
Không còn trang vở lá chuối xanh, cây viết gai bưởi mới hái... Nhưng còn vang vọng đâu đây tiếng bà Tư xách nước trên giếng, cạnh bụi trầu, kêu vói xuống "cô Mừ mai kiu mấy nhỏ mua bánh tráng đem qua cho ổng nhúng đường nhen cô Mừ".
Và hình ảnh con bé lùn đủn bưng thau bánh tráng nhúng đường mặt hớn hở te te chạy về...
Tất cả còn hiện hữu trong tôi, tươi như trang vở lá chuối xanh trong lớp học đầu đời - lớp học bụi trẩy.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

