Những du khách muốn cảm nhận vẻ đẹp yên tĩnh của Hội An có thể dậy từ khoảng 6h, khi đường phố chỉ lác đác vài người địa phương.
Những du khách muốn cảm nhận vẻ đẹp yên tĩnh của Hội An có thể dậy từ khoảng 6h, khi đường phố chỉ lác đác vài người địa phương.
Hàng quán tại Hội An thường mở cửa sau 8h do chủ yếu phục vụ khách du lịch. Một số ít quán chuyên bán cho người địa phương mở từ 5h và đóng trước giờ trưa. Các món sáng phổ biến gồm mì Quảng, cao lầu, xôi và bánh mì, giá 25.000-40.000 đồng.
Hàng quán tại Hội An thường mở cửa sau 8h do chủ yếu phục vụ khách du lịch. Một số ít quán chuyên bán cho người địa phương mở từ 5h và đóng trước giờ trưa. Các món sáng phổ biến gồm mì Quảng, cao lầu, xôi và bánh mì, giá 25.000-40.000 đồng.
Mở hàng từ 7h, ông Nguyễn Thành Nhân, chủ quán cà phê The Son Bistro, cho biết cảnh sắc sáng sớm ở Hội An đẹp, tất nhiên sự nhộn nhịp, sôi động vào giờ cao điểm cũng mang nét thú vị riêng.
Ông nói “lớp vỏ kiến trúc” bình dị của Hội An cần được thổi hồn bởi những không gian âm nhạc nhẹ nhàng hay các trò chơi dân gian. Trước kia, ông thường mời dàn nhạc sống, chơi nhẹ nhàng buổi chiều ngoài vỉa hè, nhưng nay thu gọn vào trong nhà. Lượng khách vì thế cũng giảm theo.
Mở hàng từ 7h, ông Nguyễn Thành Nhân, chủ quán cà phê The Son Bistro, cho biết cảnh sắc sáng sớm ở Hội An đẹp, tất nhiên sự nhộn nhịp, sôi động vào giờ cao điểm cũng mang nét thú vị riêng.
Ông nói “lớp vỏ kiến trúc” bình dị của Hội An cần được thổi hồn bởi những không gian âm nhạc nhẹ nhàng hay các trò chơi dân gian. Trước kia, ông thường mời dàn nhạc sống, chơi nhẹ nhàng buổi chiều ngoài vỉa hè, nhưng nay thu gọn vào trong nhà. Lượng khách vì thế cũng giảm theo.
Elena, người Pháp, trong chuyến du lịch dài ngày ở Đà Nẵng chọn lưu trú ở Hội An một tuần.
Cô thích dậy sớm chạy bộ, ngắm những con đường vắng lặng, đối lập hoàn toàn với khung cảnh đông đúc sau 16h, thời điểm đi bộ cũng khó khăn.
Elena, người Pháp, trong chuyến du lịch dài ngày ở Đà Nẵng chọn lưu trú ở Hội An một tuần.
Cô thích dậy sớm chạy bộ, ngắm những con đường vắng lặng, đối lập hoàn toàn với khung cảnh đông đúc sau 16h, thời điểm đi bộ cũng khó khăn.
Con ngõ tấp nập khách chờ chụp ảnh vào buổi chiều trong khi buổi sáng chỉ lác đác vài người dân đi lại.
Theo Trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa thế giới Hội An, các con ngõ tại đây thường không cụt với kết cấu phố nối phố, đường liền đường. Ngõ nhỏ và hẹp, có nơi chỉ vừa một người qua, khiến người đi ngược chiều phải nép sát tường.
Con ngõ tấp nập khách chờ chụp ảnh vào buổi chiều trong khi buổi sáng chỉ lác đác vài người dân đi lại.
Theo Trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa thế giới Hội An, các con ngõ tại đây thường không cụt với kết cấu phố nối phố, đường liền đường. Ngõ nhỏ và hẹp, có nơi chỉ vừa một người qua, khiến người đi ngược chiều phải nép sát tường.
Giữa tháng tư, ông Lương Đình Long cùng con trai khai trương cửa hàng đồ may sẵn tại trung tâm phố cổ Hội An. Trong khi con chuẩn bị hàng hóa, ông Long sắp mâm cỗ nhỏ gồm gà luộc, hoa quả, chè và vàng mã.
“Phải dậy sớm cho đúng giờ để mọi sự hanh thông”, ông nói.
Giữa tháng tư, ông Lương Đình Long cùng con trai khai trương cửa hàng đồ may sẵn tại trung tâm phố cổ Hội An. Trong khi con chuẩn bị hàng hóa, ông Long sắp mâm cỗ nhỏ gồm gà luộc, hoa quả, chè và vàng mã.
“Phải dậy sớm cho đúng giờ để mọi sự hanh thông”, ông nói.
Trong những căn nhà 2-3 gian, người dân thường tận dụng gian ngoài cùng làm nơi kinh doanh.
Các mặt hàng tại Hội An đa dạng, trong đó quần áo giá rẻ, đồ lưu niệm và tạp hóa được khách ưa chuộng nhất. Do mức giá không đồng nhất, du khách có thể mua được hàng rẻ tại một số nơi, nhưng cũng có điểm bán giá cao hơn.
Trong những căn nhà 2-3 gian, người dân thường tận dụng gian ngoài cùng làm nơi kinh doanh.
Các mặt hàng tại Hội An đa dạng, trong đó quần áo giá rẻ, đồ lưu niệm và tạp hóa được khách ưa chuộng nhất. Do mức giá không đồng nhất, du khách có thể mua được hàng rẻ tại một số nơi, nhưng cũng có điểm bán giá cao hơn.
Một số du khách dậy sớm chụp hình, tránh giờ cao điểm thường phải chờ 5-10 phút trước các bụi hoa giấy nở rộ ở Hội An.
Một số du khách dậy sớm chụp hình, tránh giờ cao điểm thường phải chờ 5-10 phút trước các bụi hoa giấy nở rộ ở Hội An.
“Tôi chụp cả chiều qua nhưng không ưng tấm nào, phải cố dậy sớm để khỏi chen chúc”, Hà Minh, khách Hà Nội, chia sẻ.
Theo cô, dù phải đánh đổi giấc ngủ, thành quả nhận được lại “miễn chê” khi cả khu phố cổ thành bối cảnh chụp ảnh, từ những bức tường vàng, biển hiệu cho đến bụi hoa giấy.
“Tôi chụp cả chiều qua nhưng không ưng tấm nào, phải cố dậy sớm để khỏi chen chúc”, Hà Minh, khách Hà Nội, chia sẻ.
Theo cô, dù phải đánh đổi giấc ngủ, thành quả nhận được lại “miễn chê” khi cả khu phố cổ thành bối cảnh chụp ảnh, từ những bức tường vàng, biển hiệu cho đến bụi hoa giấy.
“Tôi chụp cả chiều qua nhưng không ưng tấm nào, phải cố dậy sớm để khỏi chen chúc”, Hà Minh, khách Hà Nội, chia sẻ.
Theo cô, dù phải đánh đổi giấc ngủ, thành quả nhận được lại “miễn chê” khi cả khu phố cổ thành bối cảnh chụp ảnh, từ những bức tường vàng, biển hiệu cho đến bụi hoa giấy.
Hơn 8h, âm thanh rộn rã từ tiếng xe máy, trò chuyện, báo hiệu nhịp sống sôi động của phố cổ tiếp diễn.
Bà Nguyễn Thị Xuân, chủ quán ăn vỉa hè hơn 30 năm, nói phố cổ thay đổi quá nhiều. Nhiều khi ra đường, bà chỉ thấy tiếng người nước ngoài, những người bán hàng rong chào khách bằng giọng tiếng Anh bồi “lơ lớ”.
“Tôi chỉ thích bán sáng sớm, khách toàn người địa phương, tới giữa trưa hết là về”, bà nói, cho biết cảnh sáng sớm ở Hội An thực sự là một thế giới khác cho những du khách yêu sự yên bình.
Chợ Hội An buổi sớm (ảnh) khi vài tiểu thương dọn hàng. Đây là điểm đến yêu thích của nhiều khách khi tìm thấy đủ loại hàng hóa và ẩm thực chỉ trong một nơi.
Hơn 8h, âm thanh rộn rã từ tiếng xe máy, trò chuyện, báo hiệu nhịp sống sôi động của phố cổ tiếp diễn.
Bà Nguyễn Thị Xuân, chủ quán ăn vỉa hè hơn 30 năm, nói phố cổ thay đổi quá nhiều. Nhiều khi ra đường, bà chỉ thấy tiếng người nước ngoài, những người bán hàng rong chào khách bằng giọng tiếng Anh bồi “lơ lớ”.
“Tôi chỉ thích bán sáng sớm, khách toàn người địa phương, tới giữa trưa hết là về”, bà nói, cho biết cảnh sáng sớm ở Hội An thực sự là một thế giới khác cho những du khách yêu sự yên bình.
Chợ Hội An buổi sớm (ảnh) khi vài tiểu thương dọn hàng. Đây là điểm đến yêu thích của nhiều khách khi tìm thấy đủ loại hàng hóa và ẩm thực chỉ trong một nơi.
Những ngày qua, clip ghi lại cảnh một người đàn ông xách thùng kem bán tại lễ hội pháo hoa Quốc tế Đà Nẵng (DIFF) 2026, liên tục cất tiếng rao lớn đã thu hút sự chú ý. Nhiều người thích thú trước cách bán hàng đầy năng lượng của người đàn ông này.
Nhân vật trong câu chuyện là anh Nguyễn Thanh Quang (45 tuổi, trú phường Liên Chiểu, Đà Nẵng). Anh thường bán kem vào những đêm thi pháo hoa, khi hàng nghìn người đổ về bờ sông Hàn dọc tuyến đường Đống Đa (phường Hải Châu, Đà Nẵng).
Giữa tiếng nhạc và không khí náo nhiệt của lễ hội, giọng rao “kem đây!, kem sôcôla, kem dâu đây!” của anh vang lên liên tục. Nhiều người đùa rằng ban đầu nghe thấy còn "giật mình tưởng ai đang quát", nhưng sau đó lại bật cười vì sự vui vẻ của người bán kem. Không ít khách quen còn chủ động gọi anh lại mua kem.
Chia sẻ với phóng viên, anh Quang cho biết mình không cố tình tạo sự chú ý nhưng tiếng rao lớn là điều bắt buộc trong những đêm pháo hoa vì khu vực này rất đông người, nhạc lớn nên nếu nói nhỏ khách không nghe thấy.
“Đông người quá nên phải nói lớn để mọi người biết có người bán kem. Nhạc mở liên tục, nếu nói bình thường chẳng ai nghe thấy. Không ngờ cách rao hàng của mình lại khiến mọi người thấy thích thú”, anh Quang chia sẻ.
Công việc bán kem bắt đầu với anh Quang từ mùa pháo hoa năm 2024. Mỗi đêm diễn ra cuộc thi pháo hoa, khoảng 17h, anh chuẩn bị hơn 100 cây kem với nhiều hương vị như dâu, chuối, sầu riêng, sôcôla, đi bộ quanh đường Đống Đa.
Theo anh Quang, công việc bán kem bắt đầu từ mùa pháo hoa năm 2024. Mỗi đêm thi, khoảng 17h, anh chuẩn bị hơn 100 cây kem rồi đi bộ quanh khu vực tổ chức lễ hội.
Bán kem chỉ là nghề tay trái. Công việc chính của anh là làm vật lý trị liệu. Tuy nhiên, những đêm pháo hoa đông khách giúp anh có thêm nguồn thu nhập. Mỗi cây kem được bán với giá 10.000 đồng. Trung bình một tối, anh thu về khoảng 700.000 đồng doanh thu, lãi khoảng 300.000 đồng sau khi trừ các chi phí.
Điều khiến anh Quang vui nhất không phải là số kem bán được mà là sự đón nhận của mọi người. Nhiều khán giả xem pháo hoa nhiều đêm liên tiếp đã quen mặt, khi nghe thấy tiếng rao "siêu lớn" của anh từ xa là gọi lại mua kem.
Chị Võ Thị Thu Trang (trú phường Liên Chiểu) cho biết điều chị nhớ nhất ở người bán kem này chính là giọng rao lớn đầy năng lượng và hài hước. Khi gặp anh Quang bán kem chị đều quay clip lại.
Trong khi đó, Nguyễn Bích Trân (30 tuổi, trú phường An Khê, Đà Nẵng) nhận xét bản thân ấn tượng với nguồn năng lượng tích cực của người bán kem này mang đến giữa đám đông. Theo chị, dù khách có mua hay không, anh vẫn giữ thái độ vui vẻ, niềm nở và pha trò, tạo tiếng cười cho những người xung quanh.
Lễ hội pháo hoa Đà Nẵng 2026 là một trong những sự kiện du lịch - văn hóa nổi bật nhất mùa hè tại thành phố Đà Nẵng. Lễ hội diễn ra từ ngày 30/05 đến 11/7 bên bờ sông Hàn với sự tham gia của nhiều đội pháo hoa quốc tế.
DIFF 2026 diễn ra xuyên suốt trong 6 đêm thi với nhiều chủ đề khác nhau, mang đến hành trình nghệ thuật đa sắc màu trên bầu trời sông Hàn.
Theo số liệu của ban tổ chức, đêm khai mạc (30/5) ghi nhận khoảng 106.200 lượt khách đến thành phố Đà Nẵng, đến đêm thi thứ ba (13/6), con số này đã tăng lên 114.700 lượt.
Tính chung 3 đêm đầu của DIFF 2026, các cơ sở lưu trú tại Đà Nẵng đã phục vụ hơn 326.000 lượt khách. Trong đó, khách quốc tế đạt hơn 136.000 lượt, khách nội địa gần 190.000 lượt. Công suất phòng bình quân của toàn hệ thống lưu trú đạt trên 70%, tăng khoảng 20% so với cùng kỳ 2025.
Theo bảng xếp hạng cập nhật cuối tháng 3/2026, lươn đông nằm trong danh sách "10 món ăn dở nhất thế giới" được tổng hợp từ hơn 483.000 lượt đánh giá hợp lệ trên toàn cầu. Đại diện TasteAtlas cho biết mục đích của bảng xếp hạng không phải đưa ra "phán quyết cuối cùng" về ẩm thực thế giới mà nhằm giới thiệu các món ăn địa phương, khơi gợi niềm tự hào văn hóa và khuyến khích thực khách khám phá những hương vị mới.
Lươn đông là món ăn truyền thống của người Cockney ở London, xuất hiện từ thế kỷ 18 khi lươn từng sinh sống dày đặc trên sông Thames. Thời điểm đó, đây được xem là món ăn rẻ tiền nhưng giàu dinh dưỡng dành cho tầng lớp lao động.
Món ăn được chế biến bằng cách cắt khúc lươn rồi luộc với nước, giấm cùng các loại gia vị như tiêu, lá nguyệt quế, nhục đậu khấu hoặc chanh. Trong quá trình nấu, lượng collagen tự nhiên trong da và xương lươn tiết ra hòa vào nước dùng. Khi để nguội, phần nước này đông lại thành lớp thạch bao quanh miếng lươn.
Lươn đông có thể dùng nóng hoặc lạnh, thường ăn kèm bánh pie, khoai nghiền, giấm mạch nha và rắc thêm tiêu trắng để tăng hương vị. Một số thực khách mô tả món ăn có vị hơi mặn và kết cấu giống thạch cá. Theo nhiều chuyên gia ẩm thực, món ăn này ngon nhất khi dùng kèm giấm ớt.
Những cửa hàng chuyên bán lươn, bánh pie và khoai nghiền bắt đầu xuất hiện ở London từ thế kỷ 18. Trong số đó, quán M. Manze mở cửa từ năm 1902 hiện được xem là một trong những địa chỉ lâu đời nhất còn hoạt động.
Sau Thế chiến II, London từng có khoảng 100 cửa hàng bán lươn đông. Tuy nhiên, số lượng giảm mạnh trong nhiều thập niên sau đó khi người dân dần mất hứng thú với món ăn và nguồn lươn trên sông Thames suy giảm nghiêm trọng vì ô nhiễm.
Năm 1957, Natural History Museum từng tuyên bố sông Thames "đã chết về mặt sinh học". Báo chí Anh thời điểm đó mô tả dòng sông như "một cống thoát nước lộ thiên bị quản lý yếu kém".
Dù vậy, các cửa hàng truyền thống vẫn duy trì món ăn bằng nguồn lươn nhập từ nơi khác. Chất lượng nước sông Thames được cải thiện đáng kể từ thập niên 1960, giúp lươn quay trở lại sinh sống. Tuy nhiên, lươn châu Âu hiện được xếp vào nhóm loài cực kỳ nguy cấp.
Hiện lươn đông vẫn được bán tại một số quán ăn truyền thống và siêu thị ở London. Tuy nhiên, với nhiều du khách lần đầu thử, món ăn này bị đánh giá khó ăn do mùi tanh đậm và kết cấu lạnh, mềm.
Mì là một trong những món ăn được du khách quốc tế ưa chuộng và thường xuyên gọi khi ghé thăm Hàn Quốc nhờ hương vị thơm ngon từ sợi mì cho đến nước dùng. Do đó, không ít người tò mò việc một gói mì ở Hàn Quốc được sản xuất như thế nào.
Tại nhà máy mì Nongshim ở thành phố Gumi, một bản giao hưởng công nghiệp diễn ra liên tục hàng ngày: tiếng xay bột, tiếng lách cách của con lăn và tiếng xèo xèo nhịp nhàng của lưỡi dao cắt bột. Những sợi mì tươi được hấp với tiếng xì xì, chiên nhanh với tiếng nổ lách tách, sau đó được đưa đi trên băng chuyền hoạt động không ngừng và đóng gói vào bao bì bằng nhựa.
Mỗi phút, 600 gói mì ăn liền (còn được gọi là ramyun và ramen) được đưa ra khỏi dây chuyền sản xuất tự động hóa vào các thùng carton, được robot vận chuyển đến khu vực bốc dỡ.
Cơ sở rộng hơn 42.000 m2 này là nhà máy mì ăn liền lớn nhất nước, sản xuất 6 triệu gói mỗi ngày. Năm 2025, nơi đây đã bán ra 1,23 tỷ gói mì, trị giá 884 tỷ won (598 triệu USD), theo giám đốc nhà máy Sang Hoon Kim.
Nhà máy Gumi có 600 nhân viên, sản xuất 80% lượng mì Shin Ramyun và 90% lượng mì Chapagetti (mì sợi dày và dai giống spaghetti, ăn cùng tương đậu nành đen) bán trong nước. Nơi này có ít nhân công nhưng vẫn sản xuất khối lượng lớn là nhờ vào hệ thống tự động hóa, camera thông minh giám sát mọi khâu sản xuất, đảm bảo an toàn và chất lượng.
Nhưng ở Gumi, mì ramyeon không chỉ là một món ăn - nhà máy và sản phẩm đã trở thành điểm tựa văn hóa của thành phố. Nhiều người đã gọi Gumi với biệt danh "thành phố mì ramyeon".
Nằm cách thủ đô Seoul khoảng 270 km về phía đông nam, Gumi là thành phố tầm trung với khoảng 400.000 cư dân, vốn có lịch sử lâu đời là trung tâm công nghiệp. Ban đầu, thành phố nổi tiếng với ngành dệt may, điện tử và ngày nay là trung tâm công nghệ thông tin liên lạc lớn nhất nước.
Thành phố này không hút khách du lịch như Seoul hay Busan, nhưng điều đó đang thay đổi.
Năm 2022, Gumi đã tập trung đẩy mạnh quảng bá sản phẩm mì bằng cách tổ chức "lễ hội mì ramyeon" lần đầu tiên. Người chỉ đạo tổ chức lễ hội năm đó, Jeong Tae Kim, cũng là một quan chức cấp cao của thành phố, cho biết mục tiêu sự kiện là biến Gumi từ một thành phố công nghiệp buồn tẻ thành điểm đến vui vẻ cho người dân, du khách.
Tòa thị chính đã liên hệ với Nongshim và công ty này đã hợp tác với hội đồng thành phố trong lễ hội. Qua từng năm, lễ hội trở thành sự kiện thu hút khách lớn của thành phố. Trong năm đầu tiên, hơn 10.000 khách ghé thăm và cho đến năm ngoái, sự kiện này đã đạt con số kỷ lục: đón 350.000 lượt khách, bán ra 54.000 bát mì và 480.000 gói mì trong ba ngày.
Điểm nhấn của lễ hội là khu phố đi bộ dài 475 m với các gian hàng mà ban tổ chức gọi là "nhà hàng ramen dài nhất thế giới". Tại đây, hàng chục nhà hàng và đầu bếp phục vụ ramen cùng các món ăn lấy cảm hứng từ mì, với bánh mì kẹp ramen đến mì nước thịt lợn xông khói Asado.
Các gian hàng được cung cấp mì từ nhà máy Nongshim. "Mì ramen mới chiên rất ngon", ông Sang Hoon Kim, quản lý nhà máy, cho biết, đồng thời nói thêm khách du lịch đổ xô đến Gumi "đã mang lại cho chúng tôi niềm tự hào lớn".
Vào những ngày cuối tuần lễ hội, vé tàu từ thành phố Daegu gần đó bán hết sạch, các tiểu thương địa phương báo cáo doanh số tăng vọt, Jeong-tae Kim cho biết. Thách thức hiện nay, ông nói, là làm sao để kéo dài lợi ích này vượt ra ngoài sự kiện.
Mì ăn liền du nhập Hàn Quốc vào những năm 1960, khi đất nước vẫn đang phục hồi sau chiến tranh: lương thực khan hiếm, đặc biệt là gạo. Vì vậy, người dân bắt đầu làm mì bằng bột mì do quân đội Mỹ cung cấp, điều này được chính phủ tích cực khuyến khích vào những năm 1960.
Samyang Foods, thương hiệu đứng sau loại mì cay Buldak Ramen, trở thành nhà sản xuất mì ăn liền đầu tiên của Hàn Quốc vào năm 1963, lấy cảm hứng từ kiểu mì ăn liền Nhật Bản.
Nongshim ra đời năm 1965, cùng với các thương hiệu trong nước khác như Paldo và Ottogi vào những năm 1980. Ông Sang Hoon Kim nhớ lại khi mì ăn liền Shin Ramyun ra mắt năm 1986, lúc ông vẫn còn là sinh viên. Món ăn này vừa no bụng lại rẻ, chỉ 200 won (0,13 USD) là bữa ăn hoàn hảo cho sinh viên.
Kim nhớ lại hồi đó đã mua cả thùng về ăn dần, có ngày ông ăn tới 10 gói. Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc cho Nongshim chi nhánh Busan, sau đó chuyển đến Gumi vào năm 1992 và thăng tiến đến vị trí hiện tại.
30 năm trôi qua, Kim vẫn "không chán" ăn mì, dù mỗi ngày ông đều nếm thử mì ăn liền sản xuất tại nhà máy. Vào những ngày lễ, ông vẫn nấu mì ở nhà để ăn.
Sang Hoon Kim không phải là người duy nhất yêu thích mì ăn liền. Theo Hiệp hội Mì ăn liền Thế giới, vào năm 2025, người Hàn Quốc đã tiêu thụ hơn 4 tỷ phần mì ăn liền, tương đương khoảng 77 bát mỗi người mỗi năm.
Sự phổ biến của mì ăn liền Ramyeon cũng đang tăng vọt trên toàn cầu khi xuất khẩu mì ăn liền của Hàn Quốc đã tăng 22% trong năm 2025, đạt kỷ lục 1,5 tỷ USD. Món ăn này cũng trở thành hình ảnh quen thuộc với khách quốc tế thông qua sự phổ biến trong các bộ phim Hàn.
Nongshim đang xây dựng nhà máy xuất khẩu Noksan trị giá 191,8 tỷ won (130 triệu USD) tại Busan, dự kiến sản xuất 500 triệu gói mì ăn liền mỗi năm, tăng gần gấp đôi lượng xuất khẩu nội địa hiện tại của công ty khi đi vào hoạt động vào cuối năm nay.
Ông Kim cho biết tại Nongshim, đằng sau quá trình tự động hóa, mỗi sản phẩm vẫn giữ được dấu ấn riêng của con người phía sau. Trên bao bì các gói mì, phía dưới ngày hết hạn đều ghi tên người đã đóng gói mì.
"Hồi tôi còn là quản lý khu vực, tên tôi được in trên bao bì. Nếu 500 triệu gói mì Shin Ramyun được bán ra, cảm giác như cả nước đều biết tên tôi vậy", Kim nói.