Ngày 2-4, UBND TP Đà Nẵng đã triển khai phương án tạm thời chấm điểm hằng tháng đối với các sở, ban, ngành, UBND xã, phường và người đứng đầu trong thực hiện nhiệm vụ khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.
Việc chấm điểm hướng đến mục tiêu đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ, hiệu quả triển khai, đồng thời gắn trách nhiệm người đứng đầu với kết quả thực hiện của cơ quan.
Phương án cũng tạo cơ sở để khen thưởng, đánh giá cán bộ, công chức, viên chức.
Theo quyết định này, phạm vi áp dụng gồm 15 cơ quan thuộc UBND thành phố Đà Nẵng và 93 UBND xã, phường.
Nguyên tắc chấm điểm sẽ được bảo đảm công bằng, thực chất, ưu tiên các chỉ số định lượng, dữ liệu tự động từ hệ thống thông tin, đồng thời có cơ chế quy đổi điểm trong trường hợp không phát sinh nhiệm vụ.
Khung chỉ số đánh giá được xây dựng trên thang điểm 100, trong đó 95 điểm từ các bộ chỉ số và 5 điểm khuyến khích cho sáng kiến đột phá.
Kết quả được phân loại thành 4 mức: Loại A xuất sắc từ 85-100 điểm, loại B tốt từ 70 đến 85 điểm, loại C khá, từ 50 đến 70 điểm và loại D dưới 50 điểm.
Các cơ quan đạt loại A sẽ được kiến nghị tuyên dương, khen thưởng tại cuộc họp UBND thành phố.
Điểm khuyến khích tối đa 5 điểm sẽ dành cho những sáng kiến đột phá trong tháng.
Để việc chấm điểm triển khai thực chất và hiệu quả, UBND thành phố Đà Nẵng giao Sở Khoa học và Công nghệ chủ trì tổng hợp số liệu, chấm điểm và công bố kết quả trên Hệ thống Giám sát, điều hành thông minh thành phố (IOC) vào ngày 2 hằng tháng.
Là địa phương được xếp hạng cao trong các bộ chỉ số về chuyển đổi số, việc chấm điểm lần này được kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao chất lượng quản lý nhà nước và phục vụ người dân, doanh nghiệp tại Đà Nẵng.

Tôi lấy chồng sau 5 năm hẹn hò. Anh là kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, lương khá. Còn tôi là một giáo viên hợp đồng tại một trung tâm tiếng Anh nhỏ. Chúng tôi yêu rồi cưới nhau, như hầu hết các cặp vợ chồng khác.
Cưới nhau đầu năm, cuối năm tôi có tin vui. Khi biết vợ mang thai, anh háo hức gọi điện báo cho cả họ hàng. Tối hôm ấy, anh mua rất nhiều đồ ăn tôi thích. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, tôi thấy những tháng ngày mang thai trở nên nhẹ nhõm hơn.
Suốt thời gian tôi có bầu, anh chăm sóc rất kỹ. Anh đọc sách nuôi con, xem video chăm trẻ sơ sinh. Có hôm đêm khuya tôi thèm ăn thứ gì, anh vẫn chạy xe đi tìm khắp con phố. Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ngày con trai chào đời, anh khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh bế con rất vụng về nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Người thân nhìn vào đều bảo anh sẽ là một người cha tốt.
Nhưng nuôi con mọn quả thực vất vả. Không biết con tôi kiểu gì, cứ ngày ngủ, nửa đêm bắt đầu dậy khóc tới sáng. Tình trạng ấy diễn ra mấy tháng liền khiến tôi mệt mỏi và lo lắng tới mức muốn trầm cảm. Cũng may, bà ngoại ở xa nhưng có bà nội ở gần chia sẻ với tôi đôi chút
Chồng tôi vẫn ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc vì “mai anh còn phải đi làm”. Công trình xa nhà nên sáng sớm đã đi, tối muộn mới về. Tôi hiểu anh mệt. Vì thế tôi cố gắng tự xoay xở. Nhiều việc trong nhà tôi cũng không muốn phiền đến anh.
Sau 4 tháng ở cữ, tôi muốn đi làm trở lại. Nghĩ đến đi làm, tôi cảm thấy phấn chấn. Ít nhất, tôi không phải suốt ngày quanh quẩn từ bếp lên phòng ngủ và nhà vệ sinh nữa. Tôi muốn đi làm, dù biết sẽ vất vả hơn, nhưng tôi còn có quãng nghỉ.
Tôi bàn chồng nhờ bà nội sang giúp chăm cháu, đợi con cứng cáp sẽ cho đi nhà trẻ. Dù chồng nói tôi nên nghỉ thêm, nhưng tôi không muốn. Khó khăn lắm tôi mới có công việc ổn định tại trung tâm. Nếu nghỉ quá lâu, trung tâm sẽ tìm giáo viên mới thay thế. Hơn nữa, gia đình cũng cần thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống và chuẩn bị cho tương lai của con.
May mắn là mẹ chồng tôi đã nghỉ hưu nên nhận giúp việc chăm cháu. Tôi rất biết ơn bà vì điều đó. Thế nhưng công việc của tôi lại có đặc thù khác với nhiều nghề khác.
Học viên thường học vào buổi chiều và buổi tối nên giờ giấc làm việc của tôi không cố định. Tôi thường ở nhà buổi sáng và ra khỏi nhà vào giữa buổi chiều đến tối muộn. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng dần dần, việc tôi thường xuyên vắng nhà vào buổi tối khiến những lời phàn nàn xuất hiện nhiều hơn.
Mẹ chồng than rằng cháu khó chăm, lười ăn, hay quấy khóc vì nhớ hơi mẹ. Chồng tôi cũng bắt đầu cho rằng tôi đang lơ là con cái, phó thác việc chăm con cho mẹ chồng. Từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình ngày một nhiều hơn.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối. Hôm đó, sau giờ dạy, trung tâm diễn ra một cuộc họp ngắn bàn về công tác đào tạo. Tôi đã gọi điện cho mẹ chồng, nói sẽ về muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận bầu không khí nặng nề trong nhà. Con trai vẫn đang khóc ngằn ngặt trong vòng tay bà nội.
Chồng tôi đứng giữa phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận. Anh nói rằng con đã quấy khóc cả buổi tối và không ai dỗ được. Rốt cuộc, tôi có thương con không? Tôi vội vàng ôm lấy con và bảo với chồng: “Em đi làm chứ đâu phải đi chơi mà anh phải gay gắt thế. Chẳng lẽ nhà có bố và bà nội chăm còn chưa đủ yêu thương à?”. Tôi vừa dứt lời, anh liền vung tay tát mạnh vào má tôi, ngay trước mặt mẹ chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát, mà là việc người đàn ông từng nâng niu, chăm sóc tôi trong những ngày mang thai lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi nhìn con đang khóc, nhìn mẹ chồng bối rối đứng bên cạnh, rồi nhìn người chồng của mình. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa đến thế.
Vài ngày sau chuyện đó, khi con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi trong phòng khách. Giọng anh không còn gay gắt như trước nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh nói: "Từ tháng sau em nghỉ ở nhà đi. Tiền bạc để anh lo. Phụ nữ nên đặt gia đình lên hàng đầu. Anh không cần em kiếm tiền. Điều anh cần là con có mẹ ở bên".
Nếu không có cái tát trước đó, có lẽ tôi đã cảm động vì câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy nghẹn ngào. Tôi hỏi, anh có bao giờ nghĩ công việc ấy không chỉ là tiền bạc hay không?
Tôi đã dành nhiều năm học tập, tích lũy kinh nghiệm để có được công việc mình yêu thích. Tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, còn là vì muốn sống một cuộc sống tự chủ, độc lập. Tại sao sau khi trở thành mẹ, tôi phải từ bỏ tất cả?
Anh nói rằng một đứa trẻ chỉ có một tuổi thơ. Nếu bỏ lỡ những năm tháng đầu đời của con, tôi sẽ không bao giờ bù đắp lại được. Tôi đáp rằng, một người phụ nữ cũng chỉ có một cuộc đời. Nếu tôi chỉ sống vì người khác, liệu tôi có còn là chính mình nữa không?
Cuộc trò chuyện dần biến thành tranh cãi. Anh cho rằng tôi đang đặt mong muốn của mình lên trên con cái. Tôi cho rằng anh đang bắt tôi lựa chọn giữa việc làm mẹ và việc được sống với nghề nghiệp của mình.
Đến cuối cùng, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: "Nếu phải chọn giữa nghề dạy học và con trai, em sẽ chọn thế nào?".
Tôi bật khóc. Bởi tôi biết đó là một câu hỏi không công bằng. Chưa bao giờ tôi đặt con và nghề nghiệp lên bàn cân. Chưa bao giờ tôi yêu con ít đi chỉ vì tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Nhưng dường như trong mắt anh, chỉ cần tôi không từ bỏ công việc, điều đó đã là bằng chứng cho sự ích kỷ.
Tôi kể câu chuyện này không phải để trách chồng. Có thể anh cũng có những suy nghĩ riêng mà tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi biết, rất nhiều người mẹ đã đi làm trở lại sau khi sinh con và không mấy ai cho rằng đó là một lựa chọn ích kỷ. Tại sao chồng tôi không thấu hiểu, thông cảm và sẻ chia thay vì yêu cầu vợ phải hi sinh cho con cái, cho gia đình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Số ca mắc tay chân miệng tại Khánh Hòa tăng gấp 4 lần, bước vào chu kỳ bùng phát

Ngày 2-4, bác sĩ Tôn Thất Toàn - Phó giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa - cho biết từ đầu năm đến hết tháng 3-2026, toàn tỉnh có gần 1.400 ca mắc tay chân miệng, chủ yếu do chủng Enterovirus 71 (EV71) - chủng có độc lực cao, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh nặng.
Theo bác sĩ Toàn, tay chân miệng là bệnh có tính chu kỳ, thường bùng phát theo chu kỳ 3 - 5 năm. Năm 2026 được xác định rơi vào giai đoạn cao điểm nên nguy cơ gia tăng số ca mắc là điều đã được dự báo.
Ngoài ra, theo quy luật hằng năm, số ca bệnh thường tăng từ tháng 4 và kéo dài đến giữa tháng 5.
Cùng với đó, thời tiết giai đoạn này biến động thất thường, xen kẽ nắng mưa, độ ẩm cao tạo điều kiện thuận lợi cho virus tồn tại và lây lan trong cộng đồng.
Theo Khoa Truyền nhiễm - HIV/AIDS bệnh viện Bệnh nhiệt đới tỉnh Khánh Hòa, số trẻ nhập viện vì tay chân miệng đã tăng từ tháng 1-2026, chủ yếu ở độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo.
Phần lớn bệnh nhân ở mức độ nhẹ (độ 1, 2a), chiếm khoảng 80%, chỉ có một số ít trường hợp độ 2b; chưa ghi nhận ca nặng hay tử vong.
Theo số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa, toàn tỉnh ghi nhận 21 ổ dịch, tăng 4,2 lần so với cùng kỳ năm 2025; hiện vẫn còn 8 ổ dịch tại một số địa bàn như Ninh Hòa, Cam Lâm, Cam Ranh...
Trước diễn biến này, ngành y tế Khánh Hòa đang tăng cường giám sát, phát hiện sớm và xử lý triệt để các ổ dịch; đồng thời đẩy mạnh truyền thông phòng bệnh tại cộng đồng và trường học.
Tình Yêu Giới Tính
Bị nhân tình ghen ngược, ép ly hôn, tôi trả giá đắt vì ngoại tình

Tôi đang ngồi gục vô lăng trong bãi đỗ xe của công ty, đồng hồ điểm 8h tối mà không dám nổ máy. Về nhà thì sợ sự chất vấn tĩnh lặng của vợ, còn đến căn hộ của nhân tình thì tôi thực sự ám ảnh bởi những trận cuồng phong ghen tuông ngột ngạt.
Người đời thường bảo đàn ông ngoại tình là những kẻ tham lam, muốn thêm chứ không muốn bớt. Tôi thừa nhận mình tham lam, nhưng giờ đây, tôi đang bị chính lòng tham đó thít chặt lấy cổ, tước đoạt đi từng chút dưỡng khí cuối cùng.
Tôi từng có một gia đình hoàn hảo với người vợ hiền lành và hai đứa con ngoan. Nhưng đồng thời, tôi cũng có... một cô nhân tình trẻ đẹp, nóng bỏng. Những tưởng mình là kẻ chiến thắng, ôm trọn cả hai thế giới, nào ngờ tôi đang rơi vào một chốn địa ngục trần gian do chính tay mình tạo ra.
Nhân tình của tôi tên Hân, kém tôi 8 tuổi. Khi mới quen, Hân như một làn gió mát lành thổi vào cuộc hôn nhân 7 năm đang bước vào giai đoạn nhạt nhẽo, rập khuôn của tôi.
Lúc đó, Hân hiểu chuyện, dịu dàng và luôn miệng nói: “Em biết thân phận mình, em không cần danh phận, chỉ cần những lúc anh mệt mỏi, hãy đến bên em để em chăm sóc”. Lời nói ngọt ngào ấy khiến thằng đàn ông trong tôi mềm nhũn. Tôi lao vào Hân như con thiêu thân, đinh ninh rằng mình đã tìm được một chốn bình yên hoàn hảo ngoài hôn nhân. Nhưng tấm mặt nạ hiểu chuyện ấy chỉ tồn tại được vỏn vẹn 6 tháng.
Khi tình cảm đã lún sâu, Hân bắt đầu bộc lộ sự chiếm hữu đến mức cực đoan. Ban đầu chỉ là những hờn dỗi vu vơ khi tôi về ăn cơm tối cùng gia đình. Sau đó, nó nâng cấp thành những cuộc gọi video kiểm tra bất thình lình vào lúc nửa đêm để xem tôi đang ngủ ở đâu, có nằm chung giường với vợ hay không.
Hân cấm tôi không được đăng bất cứ hình ảnh nào có mặt vợ lên Facebook cá nhân. Thậm chí, có lần cô ấy còn ngửi cổ áo tôi, thấy mùi nước hoa của vợ liền thẳng tay vứt chiếc áo sơ mi hàng hiệu của tôi vào thùng rác rồi khóc lóc ầm ĩ.
Nhưng kịch tính nhất và đẩy tôi vào sự hoảng loạn tột độ là chuyến du lịch gia đình 4 ngày 3 đêm tại Phú Quốc vào đầu tháng trước.
Đó là chuyến đi vợ tôi đã lên kế hoạch từ nửa năm nay để kỷ niệm ngày cưới và mừng sinh nhật con gái lớn. Trước khi đi, tôi đã dỗ dành Hân, chuyển khoản cho cô ấy một số tiền lớn để đi mua sắm và hứa sẽ gọi điện mỗi ngày. Hân ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng bi kịch bắt đầu ngay từ buổi chiều ngày thứ hai. Khi tôi đang cùng vợ con xây lâu đài cát trên bãi biển, điện thoại trong túi tôi rung lên từng hồi liên tục như muốn cháy máy. Mở ra, tôi tá hỏa thấy 47 cuộc gọi nhỡ và hàng chục tin nhắn trên Zalo từ Hân. Vợ tôi vừa đăng một tấm ảnh cả nhà cười rạng rỡ trên bãi biển và trong ảnh, tay tôi đang ôm eo vợ.
Tin nhắn của Hân đập vào mắt tôi rợn người: “Anh giỏi lắm! Anh nói đi công tác mà anh đi nghỉ dưỡng, ôm ấp mặn nồng với chị ta à?”, “Anh lừa dối tôi!”, “Nếu trong 5 phút nữa anh không gọi lại, tôi sẽ uống hết lọ thuốc ngủ này cho anh xem! Anh ôm vợ anh đi mà sống cả đời với sự dằn vặt!” kèm theo đó là bức ảnh cô ấy đang cầm một nắm thuốc trên tay.
Máu trong người tôi như đông cứng. Tôi viện cớ đau bụng, chạy thục mạng về phòng khách sạn. Khóa trái cửa nhà vệ sinh, mở vòi sen ở mức to nhất để át tiếng ồn, tôi run rẩy gọi lại cho Hân. Đầu dây bên kia là tiếng gào thét, khóc lóc điên dại. Hân chửi rủa, bắt tôi phải chứng minh tình yêu bằng cách… ngay lập tức lấy cớ công ty có việc gấp để bay về Hà Nội với cô ấy.
“Hân ơi, anh xin em, con gái anh đang ngoài kia, anh không thể bỏ về lúc này được. Anh xin em bình tĩnh lại, về anh sẽ bù đắp cho em”, tôi hạ giọng van nài, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với nước từ vòi sen văng tung tóe.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa nhà vệ sinh vang lên. Tiếng vợ tôi hốt hoảng bên ngoài: “Anh sao thế? Có phải trúng thực không? Anh mở cửa ra em xem nào!”.
Bên ngoài là vợ đang lo lắng, bên trong điện thoại là nhân tình đang gào thét dọa tự tử. Quả thực khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Tôi tắt phụt máy, rửa mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo bước ra ngoài bảo vợ mình không sao. Những ngày còn lại ở Phú Quốc, tôi sống như một bóng ma, tay lúc nào cũng khư khư cái điện thoại, lén lút nhắn tin dỗ dành Hân trong từng giây phút vợ quay lưng đi. Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.
Trở về Hà Nội, chào đón tôi tại căn hộ của Hân là những mảnh vỡ của ly cốc lăn lóc trên sàn. Hân tiều tụy, mắt sưng vù, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm như dao.
Cô ấy không khóc nữa, mà lạnh lùng ra tối hậu thư: “Em chán ngấy cái cảnh phải sống chui lủi, dùng chung người đàn ông với một người đàn bà khác rồi. Em cho anh đúng 1 tháng. Hoặc là anh đem tờ đơn ly hôn có chữ ký của chị ta đến đây. Hoặc là, toàn bộ tin nhắn, hình ảnh ân ái của chúng ta, và cả những sao kê anh chuyển tiền cho em, sẽ nằm trên bàn làm việc của vợ anh và được gửi cho cả sếp của anh nữa”.
Tôi sững sờ, cảm thấy đất dưới chân đang sụp lún. Ly hôn ư? Tôi chưa bao giờ có ý định đó! Tôi ngoại tình nhưng tôi vẫn rất tôn trọng vợ, vợ tôi không có lỗi gì cả và tôi còn hai đứa con thơ đang tuổi ăn tuổi lớn. Tôi không thể phá nát gia đình này.
Nhưng Hân không nói đùa. Cô ấy biết nơi tôi làm việc, biết trường con tôi học, thậm chí biết cả địa chỉ nhà bố mẹ vợ tôi. Sự ghen tuông đã biến một cô gái hiền lành ngày nào trở thành một người phụ nữ sẵn sàng hủy diệt tất cả.
Giờ đây, mỗi ngày trôi qua với tôi đều là một màn tra tấn tâm lý kinh hoàng. Tôi ở nhà, nhìn vợ nấu cơm, nhìn các con cười đùa mà ruột gan như lửa đốt, cảm giác tội lỗi và sợ hãi dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Tôi không dám phớt lờ Hân, phải chiều chuộng, cung phụng cô ấy để câu giờ, nhưng tôi biết thời hạn 1 tháng đang cạn dần.
Tôi đang bị dồn vào chân tường bởi chính sự phản bội của mình. Tôi thực sự hối hận rồi, nếu thời gian quay trở lại, tôi không bao giờ bước vào mối tình vụng trộm đó. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi phải làm sao để thoát khỏi mớ bòng bong này mà không làm tổn thương đến vợ con tôi? Tôi sắp phát điên mất rồi!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

