Chiều 9-4, tại buổi họp báo định kỳ ở Trung tâm Báo chí TP.HCM, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM phản hồi rằng sở đang trong quá trình thẩm định, đánh giá, lấy ý kiến chuyên môn của hội đồng nghệ thuật, các cơ quan chức năng và các chuyên gia về MV Truth or dare? gây tranh cãi của Jun Phạm. Sở cho biết thêm sẽ sớm có kết luận chính thức và thông tin đến báo chí.
Theo Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM, tại Việt Nam, các MV phát hành trên không gian mạng hiện nay chịu sự điều chỉnh của nhiều văn bản pháp luật khác nhau, từ quy định về nghệ thuật biểu diễn đến an ninh mạng và sở hữu trí tuệ.
Đối với quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, Nghị định 144 của Chính phủ quy định cụ thể ở Điều 3, Điều 7 và Điều 21. Việc phân loại độ tuổi cho sản phẩm âm nhạc phát hành trên các nền tảng số hiện nay chưa có quy định dán nhãn phân loại độ tuổi.
Trước đó, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM có văn bản đề nghị các tổ chức, cá nhân, doanh nghiệp hoạt động biểu diễn nghệ thuật trên địa bàn TP.HCM tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Văn bản nhấn mạnh việc chấn chỉnh tình trạng biểu diễn không trung thực, đồng thời định hướng hành vi của tổ chức, cá nhân trong môi trường số theo chuẩn mực văn hóa, đạo đức và pháp luật Việt Nam, qua đó nâng cao chất lượng nghệ thuật, giữ gìn hình ảnh người nghệ sĩ, và xây dựng môi trường văn hóa – số lành mạnh, chuẩn mực.
Nguồn: https://tuoitre.vn/so-van-hoa-dang-tham-dinh-mv-goi-an-y-tinh-duc-cua-jun-pham-20260409155809788.htm

Gần đây, nghệ sĩ Quang Minh gây chú ý khi góp mặt trong phim điện ảnh Đại tiệc trăng máu 8 của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh. Trong phim, nam nghệ sĩ có những phân đoạn tung hứng với Vân Sơn, khiến khán giả nhớ về những tiểu phẩm duyên dáng của cả hai cách đây hàng chục năm. Trò chuyện với chúng tôi, Quang Minh không ngần ngại thừa nhận một trong những lý do anh nhận lời tham gia dự án là vì Vân Sơn và nhà sản xuất Charlie Nguyễn.
Nam nghệ sĩ chia sẻ: “Phim này 50% tôi nhận vì Charlie Nguyễn, còn anh Vân Sơn giấu nửa đường thì ê kíp mới cho tôi biết. Điều đó khiến tôi bất ngờ. Có những phân đoạn của cả hai khiến tôi xúc động vì nhớ lại quãng thời gian từng hợp tác trước đây”.
Quang Minh tâm sự vì từng hợp tác trước đó nên giữa anh và Vân Sơn có nhiều kỷ niệm khó quên. Thời điểm nam nghệ sĩ mới sang Mỹ, phong trào văn nghệ ở hải ngoại chưa phát triển mạnh. Vì chưa được làm nghề nhiều nên cuối tuần diễn viên Ngôi nhà bươm bướm thường di chuyển ra chợ trời, rồi chờ người ta gọi vào làm việc.
“Có hôm tôi sắp tranh, có hôm tôi ra dọn dẹp… Có lần Vân Sơn - Bảo Liêm ghé thăm, khi hai người bạn ngủ, tôi tranh thủ đi làm, đến lúc tôi về thì cả hai lại phải đi làm”, anh nhớ lại.
Có quãng thời gian, Quang Minh cùng 2 đồng nghiệp là Vân Sơn - Bảo Liêm cùng thuê một căn hộ để sinh sống. Nhớ lại giai đoạn này, nam nghệ sĩ bộc bạch: “Khi đó Vân Sơn cùng vợ ở một phòng, Bảo Liêm cùng vợ ở một phòng, còn tôi ngủ ngoài sofa. Khi trời lạnh, tôi ngủ ngay đường đi của 2 phòng. Những ký ức đó tôi không bao giờ quên. Bởi chính trải qua quãng thời gian đó mà chúng tôi trưởng thành hơn. Đến năm 1992, trung tâm hải ngoại mới phát hiện và mời chúng tôi đi diễn”.
Vì từng đồng hành cùng nhau trong những ngày gian khó nên với Quang Minh, Vân Sơn không chỉ là đồng nghiệp mà còn là những người anh em. Do đó, tất cả mọi thứ họ đều ưu tiên cho nhau. Có lần một trung tâm hải ngoại mở lời để họ trả tiền nhà thay cho gia đình Quang Minh, mời anh trở thành nghệ sĩ độc quyền. Trước đề nghị này, Quang Minh chia sẻ: “Khi đó trong đầu tôi nghĩ đến Vân Sơn liền. Muốn mời độc quyền, tôi có thể hạn chế ở đâu được nhưng cho tôi được làm việc với Vân Sơn. Vì ngoài tình đồng nghiệp ra chúng tôi còn là tình anh em nữa”.
Cũng theo tiết lộ của Quang Minh, trong ngày ra mắt phim Đại tiệc trăng máu 8, vợ của Vân Sơn sau khi xem phim xong đã nhắn tin cho anh rằng: “Xem tới đoạn của ông với Vân Sơn, tôi khóc vì nhớ đến 2 người của ngày xưa”. Chứng kiến người bạn của mình có một vai diễn ấn tượng sau nhiều năm rời xa điện ảnh nước nhà, Quang Minh nói bản thân mừng cho đồng nghiệp.
“Ban đầu tôi cũng lo lắm, vì 20 năm rồi mới về đây, đâu biết thị trường thế nào. Vai này đúng dành cho Vân Sơn nên tôi mừng cho bạn mình. Phải công nhân Vân Sơn khỏe vì phim đó đòi hỏi thể lực nhiều, điển hình là cảnh quay 30 phút ở đầu phim”, nam diễn viên kể.
Nói thêm về cảnh quay oneshot này, Quang Minh cho hay: “Ban đầu, tôi sợ khán giả không kiên nhẫn, đặc biệt là người trẻ. Nhưng tôi thương các bạn đóng phân đoạn này vì cực lắm. Đúng là phim này nói về nghề, nên anh chị em nghệ sĩ coi thích hơn, và khán giả thì cũng tò mò, thông cảm cho cái nghề này. Đây là phim mà phải nói nhà sản xuất với đạo diễn phải gan lì lắm mới dám thử nghiệm vì hình thức mới. Chính vì phần đầu căng thẳng nên phần sau nó nhẹ nhàng, vui hơn”.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhưng sự phát triển đó tồn tại một nghịch lý: một nền điện ảnh có thể chiến thắng trên sân nhà mà vẫn vắng mặt trên bản đồ thế giới.
Năm 2025, với tổng doanh thu đạt 5.593 tỉ đồng (khoảng 215 triệu USD), thị trường điện ảnh Việt Nam vượt qua Thái Lan và vươn lên vị trí thứ 2 tại Đông Nam Á, xếp sau Indonesia (khoảng trên 300 triệu USD). Nếu xét trên phạm vi toàn cầu, quy mô thị trường điện ảnh Việt Nam đang ở vị trí 20-25.
Dù vậy, xét về vị thế quốc tế, điện ảnh Việt vẫn thua xa Thái Lan vì họ xuất khẩu tốt nhất khu vực. Năm 2025, bộ phim Gia tài của ngoại trở thành hiện tượng thành công khắp Đông Nam Á và Trung Quốc, bán bản quyền cho 129 thị trường quốc tế, thu về doanh thu 73 triệu USD toàn cầu. Phim cũng lọt vào "shortlist" của giải Oscar.
Trong khi đó, phim Việt có doanh thu quốc tế cao nhất (Mai và Thỏ ơi! của Trấn Thành) có doanh thu khoảng 1,5 đến 2 triệu USD nhưng chủ yếu phục vụ cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Nếu nhìn từ bên trong, điện ảnh Việt Nam đang trải qua một giai đoạn tăng trưởng mạnh mẽ chưa từng có: doanh thu phòng vé liên tục lập kỷ lục, phim nội địa chiếm ưu thế tuyệt đối trên sân nhà, số lượng dự án mới gia tăng với tốc độ chóng mặt.
Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài, trên bản đồ điện ảnh thế giới, sự hiện diện của Việt Nam vẫn còn khá mờ nhạt. Phim Việt hiếm khi xuất hiện ở các hạng mục chính thức trong các liên hoan phim hạng A, càng hiếm hơn khi tạo được tiếng vang đủ lớn để bước ra thị trường quốc tế.
Nghịch lý này đặt ra một câu hỏi không dễ trả lời: liệu sự tăng trưởng của thị trường nội địa có thực sự phản ánh sức mạnh của một nền điện ảnh hay chỉ là dấu hiệu của một giai đoạn đang phát triển?
Một trong những nguyên nhân cốt lõi của nghịch lý này nằm ở cách thị trường điện ảnh Việt Nam đang vận hành. Khi phòng vé nội địa tăng trưởng nhanh, phần lớn các nhà sản xuất có xu hướng ưu tiên những dự án có khả năng thu hồi vốn nhanh, phù hợp với thị hiếu số đông và tận dụng tối đa các "thời điểm vàng" phát hành trong năm.
Cách tiếp cận này không sai, thậm chí là cần thiết trong giai đoạn phục hồi sau đại dịch, nhưng nó cũng vô tình thu hẹp không gian cho những thử nghiệm mang tính nghệ thuật hoặc những dự án có khả năng đi xa hơn trên thị trường quốc tế.
Nói cách khác điện ảnh Việt Nam đang phát triển theo chiều rộng của thị trường nhưng vẫn thiếu chiều sâu để tạo ra một dấu ấn bền vững trên bản đồ điện ảnh thế giới.
Vài năm qua có một số phim Việt đặt chân đến được các liên hoan phim quốc tế hạng A của thế giới như Cannes, Venice, Berlin... hay hàng đầu ở châu Á như Busan, Tokyo và gặt hái được một số giải thưởng phim đầu tay của các đạo diễn trẻ.
Nhưng ngoại trừ phim độc lập Ròm của đạo diễn Trần Thanh Huy, các phim đó lại quá xa lạ với thị hiếu của khán giả trong nước nên doanh thu thường rất thấp.
Cũng chưa có những chính sách, quỹ hỗ trợ hay chiến lược phát hành quốc tế song hành những phim này khiến các đạo diễn đi theo con đường làm phim độc lập hoặc nghệ thuật càng cô độc hoặc rất khó có cơ hội đi xa.
Điện ảnh Việt đang chạy theo cuộc đua phòng vé nội địa nhưng chưa có chiến lược dài hơi, chưa tạo ra những "làn sóng" mạnh mẽ như Korean wave (Làn sóng Hàn Quốc), Thailand horror wave (Làn sóng phim kinh dị Thái)...
Hiện tượng "5 phim Việt chen chân nhau mùa lễ và vỡ trận" vừa qua là biểu hiện rõ ràng của một thị trường chưa trưởng thành về cấu trúc - nơi các quyết định sản xuất - phát hành vẫn mang tính ngắn hạn, thiếu sự điều tiết và gần như không có một chiến lược chung.
Chính cách vận hành này cũng là lý do khiến điện ảnh Việt khó bước ra thế giới. Khi toàn bộ hệ thống sản xuất phim được thiết kế để tối đa hóa doanh thu trong nước trong thời gian ngắn, mọi yếu tố khác, từ phát triển kịch bản, đầu tư chiều sâu đến chiến lược phát hành quốc tế... đều trở thành thứ yếu.
Rõ ràng giới hạn toàn cầu của điện ảnh Việt không nằm ở việc thiếu tài năng hay thiếu câu chuyện mà nằm ở chính cấu trúc của thị trường nội địa.
Một biểu hiện dễ thấy là sự bùng nổ ồ ạt của một số dòng phim "ăn khách" trong thời gian ngắn. Chỉ cần một vài tác phẩm thành công, cả thị trường lập tức chạy theo công thức đó, rút ngắn tối đa thời gian sản xuất để kịp "ăn theo làn sóng".
Dòng phim kinh dị trong thời gian qua là một ví dụ điển hình: bên cạnh một vài tác phẩm chỉn chu, không ít dự án được thực hiện vội vã trong vài tháng với chất lượng đáng báo động.
Hiện tượng này không mới. Điện ảnh Việt từng trải qua một chu kỳ tương tự với dòng phim "mì ăn liền" vào thập niên 1990, đánh dấu một giai đoạn tăng trưởng nhanh nhưng thiếu bền vững và cuối cùng dẫn đến sự thoái trào.
Những gì diễn ra hôm nay, ở một quy mô lớn hơn, cho thấy một vòng lặp quen thuộc: tăng trưởng nhanh, chạy theo xu hướng để rồi đối mặt với nguy cơ tự bào mòn chính mình.
Thị trường điện ảnh Việt đang tăng trưởng nhanh nhưng đồng thời bộc lộ một giới hạn quan trọng: thành công trong nước không tự động chuyển hóa thành vị thế quốc tế. Nếu không có một sự điều chỉnh về cách sản xuất phim, đầu tư và định vị..., khoảng cách này sẽ ngày càng bị kéo giãn ngay cả khi doanh thu phòng vé trong nước tiếp tục lập kỷ lục.
Điện ảnh Việt hôm nay đang đứng trước một ngã rẽ đầy thách thức, đó là tiếp tục khai thác tối đa thị trường nội địa đang tăng trưởng nhanh hay đầu tư cho một chiến lược dài hạn để bước ra thế giới? Hai con đường này không loại trừ lẫn nhau, vấn đề là cách kết nối.
Bởi suy cho cùng, một nền điện ảnh chỉ thực sự trưởng thành khi nó không chỉ chinh phục khán giả trong nước mà còn có thể kể những câu chuyện của mình với thế giới, theo cách mà thế giới muốn lắng nghe. Chỉ khi đó điện ảnh Việt mới có vị thế trên bản đồ thế giới.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tối 5-5, ban tổ chức cuộc thi MGI All Stars mùa đầu tiên công bố kết quả bình chọn top 3 ứng viên đạt điểm số cao nhất, xuất hiện tại sự kiện “Welcome All the Stars to Bangkok”, dự kiến diễn ra ngày 20-5 tới.
Đứng đầu danh sách này là hoa hậu Hương Giang - đại diện của Việt Nam. Hai người đẹp còn lại trong top 3 là Alexia Nunez (Philippines) và Francia Cortes (Mexico).
Đây là kết quả do fan sắc đẹp bình chọn, ủng hộ cho người đẹp mình yêu thích trên fanpage và Instagram của Tổ chức Miss Grand International từ ngày 30-4 đến 18h ngày 5-5 (theo giờ Bangkok, Thái Lan).
Trên fanpage, Tổ chức Miss Grand International cảm ơn khán giả đã ủng hộ và bình chọn cho các người đẹp, đồng thời cho biết sẽ có thêm nhiều hoạt động thú vị khác trong thời gian tới.
Fan sắc đẹp Việt để lại nhiều bình luận chúc mừng hoa hậu Hương Giang đứng vị trí đầu top 3 giải All Stars: World Famous.
Sau khi kết quả được công bố, cộng đồng fan sắc đẹp Việt Nam để lại nhiều bình luận chúc mừng Hương Giang khi đứng đầu top 3 trên fanpage chính thức của cuộc thi.
Tổ chức Miss Grand International công bố người đẹp đăng quang mùa giải đầu tiên nhận được vương miện và giải thưởng tiền mặt hấp dẫn từ 100.000 USD (hơn 2,6 tỉ đồng) đến 1.000.000 USD (hơn 26 tỉ đồng).
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

