Theo Hãng tin AFP, Trung Quốc ngày 8-4 tuyên bố hoan nghênh thỏa thuận ngừng bắn giữa Mỹ và Iran, trong khi Nga nhận định cách tiếp cận “tấn công đơn phương, hung hăng” của Washington đã chịu “thất bại nặng nề”.
Theo thỏa thuận, Mỹ sẽ tạm ngừng các cuộc tấn công nhằm vào Iran trong hai tuần, đổi lại Tehran mở lại tạm thời eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển trọng yếu của dầu mỏ, khí đốt và phân bón toàn cầu. Ông Trump cũng ghi nhận Trung Quốc có vai trò trong việc đưa Tehran trở lại bàn thương lượng.
Thông báo này được đưa ra ngay trước thời hạn do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề ra trước đó, trong đó ông từng đe dọa sẽ “xóa sổ toàn bộ nền văn minh” nếu Iran không chấp nhận đàm phán và mở lại eo Hormuz.
Phát biểu tại Bắc Kinh, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mao Ninh cho biết Trung Quốc “hoan nghênh các bên liên quan đạt được thỏa thuận ngừng bắn”, đồng thời khẳng định Bắc Kinh sẽ tiếp tục nỗ lực nhằm hạ nhiệt tình hình và thúc đẩy chấm dứt xung đột.
Đặc biệt, Bắc Kinh cho biết Ngoại trưởng Vương Nghị đã thực hiện 26 cuộc điện đàm với các nước liên quan, trong khi đặc phái viên Trung Đông của nước này liên tục di chuyển trong khu vực để thúc đẩy đối thoại.
Trong khi đó cùng ngày, Nga chỉ trích gay gắt chiến dịch quân sự của Washington cho rằng hành động “tấn công đơn phương, hung hăng, vô cớ” nhắm vào Iran đã phải chịu “thất bại nặng nề”.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova nhấn mạnh Matxcơva ngay từ đầu đã kêu gọi chấm dứt “hành động gây hấn” nhằm vào Iran và theo đuổi giải pháp chính trị, ngoại giao, đồng thời khẳng định không có giải pháp quân sự cho tình hình xung đột hiện tại.
Trong khi đó, Israel ủng hộ quyết định của Mỹ nhưng khẳng định lệnh ngừng bắn không áp dụng đối với các chiến dịch quân sự của nước này tại Lebanon.
Về phía Iran và Mỹ, truyền thông gần đây cho biết hai nước dự kiến sẽ có cuộc đàm phán tại Pakistan vào ngày 10-4 sắp tới, thương lượng về đề xuất 10 điểm của Tehran để chấm dứt xung đột, bao gồm kêu gọi kiểm soát eo biển Hormuz và dỡ bỏ toàn bộ các lệnh trừng phạt.
Đáng chú ý, dù đồng ý ngồi vào bàn đàm phán, Iran khẳng định “hoàn toàn không tin tưởng phía Mỹ” vì đối phương đã “ba lần thất hứa”. Nước này cảnh báo sẽ “đáp trả mạnh mẽ và khiến Mỹ hối hận” nếu Washington vi phạm cam kết.
Đồng thời, Tehran kỳ vọng Nga, Trung Quốc cùng các nước trung gian như Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ đóng vai trò bảo đảm Mỹ không tái khởi động chiến sự.

Tổng thống Donald Trump tối 5/5 gây bất ngờ khi thông báo dừng Dự án Tự do, chiến dịch dẫn đường cho tàu thuyền qua eo biển Hormuz, chỉ sau một ngày triển khai. Ông tuyên bố muốn "xem liệu thỏa thuận với Iran có thể được hoàn tất và ký kết hay không".
Việc ông Trump phát động chiến dịch Dự án Tự do hôm 4/5 đã châm ngòi cho cuộc đấu hỏa lực giữa hai bên, khiến eo biển Hormuz tiếp tục dậy sóng sau gần một tháng yên tĩnh nhờ lệnh ngừng bắn. Trong khi Mỹ tuyên bố tấn công loạt xuồng cao tốc Iran và hộ tống một số tàu hàng đi qua Hormuz, Iran phóng tên lửa, UAV vào cơ sở dầu khí trọng yếu của UAE và bị cáo buộc tập kích các tàu thương mại gần eo biển.
Giao tranh tái bùng phát đe dọa thỏa thuận ngừng bắn mong manh giữa hai bên. Vài giờ trước thông báo của ông Trump, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth tuyên bố chiến dịch dẫn đường tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz chỉ "tạm thời và mang tính phòng vệ", khẳng định lệnh ngừng bắn vẫn được duy trì.
"Động thái của Tổng thống Trump cho thấy cánh cửa ngoại giao với Iran có thể vẫn chưa khép lại", Stephen Collinson, cây viết mảng chính trị của CNN, cho biết.
Theo Collinson, đây có thể là nhượng bộ chiến thuật của ông Trump nhằm mở đường cho đối thoại, một bước điều chỉnh để giảm nguy cơ đối đầu ngoài ý muốn, hoặc là một phần trong chiến lược gây áp lực tối đa mà ông chủ Nhà Trắng thường sử dụng.
Tạo dư địa cho ngoại giao
Eo biển Hormuz là tiêu điểm trong xung đột giữa Mỹ - Israel với Iran. Trong thời bình, đây là tuyến đường biển vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới đến từ vùng Vịnh. Hormuz đã bị Iran phong tỏa gần như hoàn toàn ngay khi chiến sự bùng phát ngày 28/2, chỉ cho phép tàu của quốc gia "thân thiện" đi qua. Mỹ đáp trả bằng cách áp lệnh phong tỏa với mọi cảng biển Iran từ ngày 13/4.
Theo Tổ chức Hàng hải Quốc tế, hàng trăm tàu và khoảng 20.000 thủy thủ đã không thể đi qua Hormuz trong suốt cuộc xung đột. Tổng thống Trump ngày 3/5 cho biết nhiều nước đã liên hệ với Mỹ đề nghị hỗ trợ và Washington triển khai chiến dịch Dự án Tự do để "giải cứu" những phương tiện mắc kẹt.
Đụng độ lập tức xảy ra khi Mỹ ngày 4/5 điều các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đi qua eo biển Hormuz và hỗ trợ hai tàu treo cờ nước này rời khỏi đây.
"Tuy nhiên, các cuộc đụng độ này chỉ ở quy mô nhỏ và không leo thang, cho thấy cả hai bên đều không muốn quay lại một cuộc chiến toàn diện", Collinson nhận định.
Cách tiếp cận cũng phản ánh phong cách quen thuộc của Tổng thống Trump trong chính sách đối ngoại. Ông thường đẩy áp lực lên mức cao, sau đó bất ngờ để ngỏ cánh cửa đối thoại khi cho rằng đối phương đã bị đặt vào tình thế phải cân nhắc thỏa hiệp.
Mỹ dừng Dự án Tự do có thể là dấu hiệu cho thấy Washington và Tehran đang tìm cách khôi phục động lực ngoại giao, sau khi các cuộc đàm phán giữa hai bên tại Pakistan hồi tháng 4 rơi vào bế tắc, một bình luận viên quốc tế khác của CNN là Nic Robertson nhận định.
Robertson cho rằng việc Mỹ ngừng "hoạt động quân sự mang tính tấn công" quanh eo biển Hormuz có thể giúp những tiếng nói ôn hòa hơn trong chính quyền Iran trở lại bàn đàm phán.
Trong khi đó, Collinson cho biết cần có thời gian để đánh giá hiệu quả của chiến lược này, bởi Iran vẫn giữ quan điểm cứng rắn về chương trình hạt nhân và khả năng kiểm soát eo biển Hormuz, điểm mấu chốt trong tiến trình đàm phán.
"Diễn biến tiếp theo sẽ phụ thuộc vào việc liệu Tổng thống Trump và giới lãnh đạo Iran có sẵn sàng cho nhau một lối thoát để hai bên giữ thể diện hay không", Collinson bình luận.
Giảm rủi ro xung đột
Triển vọng đàm phán là yếu tố đáng chú ý, nhưng tình hình thực địa ở eo biển Hormuz cũng cho thấy Mỹ khó có thể duy trì chiến dịch "Dự án Tự do" lâu dài. Dù chịu thiệt hại đáng kể từ đầu xung đột, Iran vẫn đủ năng lực quân sự để siết kiểm soát Hormuz. Iran còn áp đặt quy định về cấp phép và thu phí đối với tàu qua lại eo biển, rải thủy lôi để gây sức ép.
Theo cựu quan chức Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ Jennifer Gavito, việc vô hiệu hóa toàn bộ năng lực mà Iran có thể triển khai dọc tuyến hàng hải này là "cực kỳ khó khăn", ngay cả khi Mỹ tìm cách thiết lập một hành lang an toàn qua Hormuz cho các tàu thương mại.
"Theo tôi, gần như không thể làm được điều đó", bà Gavito nói với Bloomberg.
Hải quân Mỹ có thể dễ dàng xác định và phá hủy các mục tiêu cố định của Iran ven eo biển, nhưng sẽ rất khó đối phó với các hệ thống vũ khí cơ động. Iran có thể giấu bệ phóng tên lửa chống hạm trong hệ thống hầm ngầm ven núi, trong khi máy bay không người lái được phóng từ xe tải, còn xuồng cao tốc và thủy lôi tạo ra những mối đe dọa khó lường trên mặt biển.
Trong một ngày thực thi, Dự án Tự do đã đẩy hải quân Mỹ vào thế đối đầu trực diện với lực lượng Iran. Chỉ cần một tính toán sai ở Hormuz, xung đột có thể nhanh chóng leo thang.
Cựu phó tư lệnh tác chiến hải quân Mỹ Joe Sestak cảnh báo Iran vẫn còn khoảng 5.000 thủy lôi có thể được triển khai nhanh chóng, và nếu Washington rà quét chúng, "Tehran hoàn toàn có thể rải thêm 50 hoặc 60 quả khác". Điều đó khiến nhiệm vụ bảo đảm an toàn tuyệt đối cho tuyến hàng hải trở thành cuộc chơi tiêu hao kéo dài, tốn kém và chưa có hồi kết.
"Liệu Mỹ có thể loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa đó hay không?", Collin Koh, nhà nghiên cứu tại Trường S. Rajaratnam về Nghiên cứu Quốc tế ở Singapore, đặt câu hỏi.
Bài toán hộ tống cũng không đơn giản. Trước chiến sự, có hơn 100 chuyến tàu thương mại đi qua Hormuz mỗi ngày, trong khi Mỹ hiện chỉ có khoảng 12 khu trục hạm trong khu vực và mới hộ tống thành công hai tàu mang cờ Mỹ. Khoảng cách giữa quy mô nhiệm vụ và năng lực triển khai thực tế là rất lớn.
Quan trọng hơn, Iran không nhất thiết phải phong tỏa hoàn toàn Hormuz để đạt mục tiêu. Chỉ cần khiến các chủ tàu, hãng bảo hiểm và giới vận tải biển cảm thấy rủi ro quá lớn, lưu lượng hàng hải qua khu vực cũng có thể sụt giảm mạnh.
"Bạn không cần phải chặn hoàn toàn giao thông. Bạn chỉ cần khiến mọi người phải nghĩ lại trước khi đi qua", Gavito nhận định.
Tuy nhiên, việc dừng chiến dịch hộ tống không đồng nghĩa Mỹ đã từ bỏ chính sách gây sức ép với Iran. Ngay trong thông báo của mình, Tổng thống Trump đã khẳng định Mỹ vẫn duy trì lệnh phong tỏa với các cảng Iran. Theo ông chủ Nhà Trắng, biện pháp này đang khiến nền kinh tế Iran chịu áp lực nặng nề, do không thể xuất khẩu dầu bằng đường biển.
Maisoon Kafafy, cố vấn cấp cao về chương trình Trung Đông tại viện chính sách Hội đồng Đại Tây Dương, cho rằng có nhiều kịch bản có thể xảy ra trong thời gian tới.
"Kịch bản tích cực nhất là sức ép quân sự hiện nay tạo ra đòn bẩy đủ lớn để thúc đẩy một thỏa thuận ngoại giao nghiêm túc, không chỉ giải quyết vấn đề lưu thông qua eo biển mà còn xử lý cả cấu trúc an ninh nền tảng phía sau", bà Kafafy nói với ABC.
"Kịch bản đáng lo ngại hơn là thế đối đầu kéo dài, trong đó mỗi bước leo thang của một bên lại thu hẹp không gian để bên kia xuống thang mà không bị xem là nhượng bộ", bà tiếp tục.
Theo cố vấn này, ngay cả khi các điều kiện cho phép hoạt động vận tải thương mại nối lại an toàn, lưu lượng tàu thuyền qua Hormuz sẽ cần nhiều thời gian để quay lại như trước đây.
"Những gián đoạn nguồn cung hàng hóa, từ năng lượng, phân bón đến nguyên liệu đầu vào cho công nghiệp, đang từng bước tái định hình dòng chảy thương mại toàn cầu theo cách khó có thể sớm trở lại như trước", bà Kafafy nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Mariko vẫn còn là một cô bé vị thành niên vào cái ngày cô nhận ra mình đang trong một toa tàu vắng vẻ, đối diện là một người đàn ông đang phơi bày bộ phận sinh dục và bắt đầu thủ dâm. Sợ rằng bỏ chạy hay hét lên có thể kích động gã làm điều tồi tệ hơn, cô chỉ biết nhìn ra chỗ khác và đợi tàu dừng lại ở ga tiếp theo.
"Lúc đó tôi bất lực", Mariko, 33 tuổi, nói. "Tôi đã rất hoảng loạn vì sợ gã sẽ tấn công mình, nên tôi đành im lặng".
Ký ức đó chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí cô. Nó vẫn ảnh hưởng đến cách cô chọn toa tàu, khung giờ di chuyển và vị trí đứng.
Toa tàu chỉ dành cho phụ nữ xuất hiện ở Tokyo từ năm 1912 nhưng bị loại bỏ vào năm 1973 để nhường cho ghế ngồi ưu tiên. Suốt những thập kỷ còn lại của thế kỷ 20, mạng lưới tàu điện Nhật Bản bị bủa vây bởi vấn nạn chikan - từ chuyên dùng để chỉ những kẻ biến thái chuyên 'săn mồi' trên các chuyến tàu đông đúc. Những kẻ này lảng vảng khắp mạng lưới đường sắt và tồn tại được do sự im lặng từ phía nạn nhân, nhân chứng cho tới các đơn vị vận hành đường sắt và chính phủ.
Sự im lặng đó đã bị phá vỡ vào tháng 11/1988. Trên tuyến Midosuji ở Osaka, một cô gái 20 tuổi can thiệp khi chứng kiến hai gã đàn ông đang quấy rối một nữ hành khách khác. Hai tên này lập tức quay sang tấn công cô, ép cô xuống tàu và đưa đến một công trường xây dựng gần đó, nơi họ đánh đập và cưỡng hiếp cô.
Không một hành khách hay nhân viên nhà ga nào can thiệp, bất chấp sự hoảng loạn của cô gái. Những kẻ tấn công chỉ bị kết án 3,5 năm tù giam.
Làn sóng phẫn nộ đã bùng lên khi đó nhưng phải mất tới 12 năm, cùng vô số hành vi bạo lực tình dục khác xảy ra trên tàu mà không được báo cáo, toa tàu dành riêng cho phụ nữ mới được thiết lập lại vào tháng 3/2001. Ngày nay, 31 đơn vị vận hành đang triển khai mô hình này trên 91 tuyến tàu toàn quốc.
Báo Mainichi đã chọn dịp kỷ niệm 25 năm vận hành toa tàu dành riêng cho phụ nữ để đưa ra câu hỏi hôm 5/6 rằng: "Liệu chúng có còn thực sự cần thiết?"
Một số người đàn ông cho rằng câu trả lời là "không" - việc dành riêng toa tàu cho phụ nữ vào giờ cao điểm là hành vi phân biệt đối xử. Còn Mariko thì khẳng định là "có".
"Tôi luôn cố gắng đi toa dành riêng cho phụ nữ", cô nói. "Nó giúp tôi có thể thư giãn và không phải lúc nào cũng nơm nớp lo sợ liệu người vừa va vào mình là vô tình hay cố ý".
"Tất nhiên, thật đáng buồn khi chúng ta cần đến những toa tàu này, nhưng đó không phải là lỗi của phụ nữ", cô kết luận.
Các toa tàu phụ nữ không chấm dứt được tận gốc vấn đề. Trong 6 tháng đầu năm 2025, đã có 606 vụ quấy rối được trình báo chỉ riêng tại Tokyo, với 70% xảy ra trên tàu và 30% nạn nhân là nữ sinh.
Con số này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Một nghiên cứu của Văn phòng Nội các Nhật Bản cho thấy 80% nạn nhân bị tấn công tình dục không bao giờ báo cảnh sát vì xấu hổ hoặc sợ bị nghi ngờ.
"Đối với những gã đàn ông đó, đây giống như một trò chơi", Chisato Kitanaka, phó giáo sư xã hội học tại Đại học Hiroshima kiêm cố vấn chính phủ về các vấn đề giới tính, cho biết. "Họ tìm thấy cảm giác kích thích khi thực hiện hành vi tình dục nơi công cộng".
Nhiều người thường lầm tưởng chikan chỉ là những kẻ phạm tội bột phát nhất thời. Tuy nhiên, phó giáo sư Kitanaka khẳng định loại tội phạm này thực chất có sự tính toán kỹ càng. Vào tuần thứ hai của tháng một hàng năm, khi mạng lưới đường sắt Nhật Bản chật kín thí sinh đi thi đại học, những kẻ quấy rối tìm đến các tuyến tàu có nữ sinh di chuyển vì biết rằng hầu hết các em sẽ chọn im lặng thay vì chịu rủi ro lỡ giờ thi do phải ở lại lấy lời khai với cảnh sát.
Nạn nhân cũng chần chừ không báo cáo sự việc do mơ hồ về pháp luật. Họ không chắc liệu những gì xảy ra với mình có cấu thành hành vi phạm tội hay không, hoặc sợ rằng đã nhầm lẫn một va chạm vô tình thành hành vi sàm sỡ. Tội phạm chikan hiểu rất rõ những hoài nghi đó và lợi dụng triệt để.
Tuy nhiên, phó giáo sư Kitanaka vẫn giữ lạc quan một cách thận trọng về tương lai. Các chiến dịch chống sàm sỡ mà cảnh sát và các nhóm bảo vệ quyền phụ nữ phát động, các ứng dụng cho phép báo cáo ẩn danh cùng hệ thống camera lắp đặt trong một số toa tàu đã giúp nâng cao nhận thức về vấn đề này. Bà tin rằng sự thay đổi trong thái độ của thế hệ trẻ Nhật Bản có thể sẽ mang tính quyết định.
"Ngày nay, áp phích được dán ở khắp các nhà ga để kêu gọi mọi người báo cáo, dù họ là nạn nhân hay nhân chứng, tôi nghĩ thông điệp đó đang được tiếp thu", bà nói. "Thanh niên ngày nay ít sẵn sàng chịu đựng loại hành vi này hơn, họ có nhận thức rằng điều đó là hoàn toàn sai trái. Phần lớn sẽ can thiệp nếu thấy chuyện bất bình".
Yoshitsugu Hayashi, giáo sư về chính sách vận tải đường sắt tại Đại học Chubu, cho rằng các toa tàu dành cho phụ nữ sẽ không thể sớm biến mất.
"Có quá nhiều đàn ông hành xử tồi tệ", ông nói. "Các đơn vị vận hành không có lựa chọn nào khác ngoài việc áp dụng biện pháp để bảo vệ phụ nữ. Trừ khi chúng ta thấy một sự thay đổi lớn trong cách hành xử của đàn ông, bằng không các công ty đường sắt không thể an tâm loại bỏ toa tàu phụ nữ".
Sở Cảnh sát Thành phố Tokyo ngày 8/6 phát động chiến dịch mùa hè tại ga Shinjuku, một trong những nút giao thông bận rộn nhất thế giới, để quảng bá ứng dụng "Digi Police", cho phép nạn nhân phát tín hiệu cảnh báo đến các sĩ quan cảnh sát mà không cần phải nói ra một lời nào.
Bà Kitanaka hoan nghênh các hoạt động của cảnh sát, chiến dịch nâng cao nhận thức và những hình phạt nghiêm khắc hơn dường như đang được tòa án áp dụng đối với tội phạm chikan, nhưng bà hoài nghi về việc liệu thay đổi hành vi của đàn ông có đơn giản như vậy không.
"Tôi không biết liệu bấy nhiêu đó có đủ để ngăn một người đàn ông quấy rối phụ nữ hay không", bà nói. "Nếu gã nghĩ mình có cơ hội trốn thoát sau khi sàm sỡ hoặc chụp lén dưới váy phụ nữ, vấn nạn này sẽ vẫn còn tiếp diễn".
Đối với Mariko, sự thay đổi trong thái độ của xã hội mang lại một chút an ủi nhỏ nhoi. Thế nhưng, mỗi khi bước lên tàu, cô vẫn tự hỏi cùng một câu hỏi giống như lúc còn là một cô bé vị thành niên đầy sợ hãi năm nào: "Toa tàu nào sẽ cho cô cơ hội tốt nhất để đi đến nơi về đến chốn an toàn?".
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Những căn nhà xa hoa vắng bóng người ở New York và tranh cãi đánh thuế nhà thứ hai

Theo đó, một khoản phụ thu thường niên sẽ được áp lên các căn nhà thứ hai có giá trên 5 triệu USD, trong trường hợp chủ sở hữu có nơi cư trú chính nằm ngoài TP.
Đề xuất được xem là lời hứa của ông Mamdani trong việc bảo vệ tầng lớp lao động, bù đắp thâm hụt ngân sách và giảm thiếu hụt nhà ở.
Tuy nhiên, nó ngay lập tức châm ngòi cho một cuộc tranh luận về ranh giới của sự công bằng và nỗi lo ngại về một cuộc "tháo chạy" của các thế lực kinh tế khỏi New York.
Trong tiếng Pháp, "pied-à-terre" có nghĩa là "bàn chân trên mặt đất" - cụm từ ám chỉ những căn nhà thứ hai, thứ ba nằm ở trung tâm TP lớn mà chủ nhân không thực sự sinh sống, chỉ ghé qua vài lần trong năm.
Tại New York, loại hình này vô cùng phổ biến, nhất là trên cung đường Billionaire's Row (Dãy nhà tỉ phú) ở Manhattan - nơi tập trung những tòa tháp chọc trời, có dân cư sang trọng, nhưng thưa thớt đèn giữa lòng TP.
Theo thông tin từ Văn phòng Thị trưởng New York, đề xuất mới của ông Mamdani nhắm vào những cư dân siêu giàu và giới tinh hoa toàn cầu - những người đang sử dụng bất động sản tại đây như một phương tiện cất giữ tài sản thay vì cư trú.
Dự kiến chính sách sẽ mang lại ít nhất 500 triệu USD/năm - tương đương 9% mức thâm hụt ngân sách hiện tại.
Thuế này sẽ áp dụng lên khoảng 13.000 bất động sản thuộc hàng đắt đỏ nhất nước Mỹ - từ căn penthouse trị giá 238 triệu USD của tỉ phú Ken Griffin, đến căn hộ 20,5 triệu USD mua bằng tiền mặt của nhà buôn ô tô người Nga Alexander Varshavsky.
Bên cạnh doanh thu trực tiếp, chính sách còn hứa hẹn mang lại lợi ích gián tiếp: nếu các chủ nhân chọn bán lại bất động sản để né thuế, TP sẽ thu thêm thuế chuyển nhượng. Mức thuế kết hợp có thể lên tới gần 6% giá trị giao dịch đối với bất động sản trên 25 triệu USD.
Đồng thời những căn hộ này có thể được mua lại hoặc cho thuê bởi cư dân thường trú, góp phần giảm bớt tình trạng khan hiếm nhà ở.
Thực tế, đây không phải lần đầu phương án này xuất hiện. Trước đó các công đoàn lao động New York đã vận động cho chính sách tương tự từ năm 2014. Đến năm 2019, một đề xuất đã tiến rất gần đến đích, nhưng bị chặn lại một phần do sức ép vận động hành lang từ ngành bất động sản.
Một khảo sát mới ghi nhận 93% người dân TP đồng thuận với đề xuất, trong bối cảnh tỉ lệ căn hộ trống cho thuê tại TP đã rơi xuống mức thấp lịch sử là 1,4%.
Với những căn hộ có giá dưới 1.650 USD/tháng, tỉ lệ này thậm chí còn chưa đến 1%, khiến việc tìm nhà giá rẻ tại New York hiện nay không khác gì "mò kim đáy bể".
Phát biểu với Đài CBS News, một phát ngôn viên Hội đồng lập pháp New York cho biết các chuyên gia luật đã ủng hộ đánh thuế nhà ở thứ hai từ lâu. Họ cho rằng chúng sẽ giúp cải thiện khả năng chi trả nhà ở bằng cách khuyến khích chủ sở hữu nhà thứ hai cho thuê dài hạn thay vì để trống.
Tuy nhiên, theo tờ Washington Post, nhiều nhà phân tích cảnh báo việc áp thuế có thể phản tác dụng khi khiến giới siêu giàu rời bỏ TP.
Ông Bruce Blakeman, ứng cử viên của Đảng Cộng hòa cho chức thống đốc bang New York, đã kịch liệt phản đối ý tưởng này. Ông cho rằng đề xuất "đang tìm cách tăng thuế bất động sản và lấy đi một nửa ngôi nhà thông qua loại thuế mới".
Đồng quan điểm, ông Steven Fulop, Giám đốc điều hành Tổ chức Partnership for New York City, nhận định chính sách có thể gây ra hiệu ứng tiêu cực đối với kinh tế đầu tư, đẩy các công ty của giới siêu giàu ra khỏi TP, đặc biệt nếu các lãnh đạo của họ đặt trụ sở ở nơi khác.
Tại hội nghị Milken ở Beverly Hills, tỉ phú Ken Griffin đã chỉ trích gay gắt đề xuất này và cho biết Quỹ phòng hộ Citadel của ông - đơn vị đã chuyển về Miami 4 năm trước - sẽ tiếp tục "đầu tư lớn hơn" tại Miami thay vì quay lại New York.
Tỉ phú cũng nêu khả năng sẽ không tiếp tục dự án xây dựng trị giá 6 tỉ USD trên đại lộ Park nổi tiếng ở Manhattan.
Bên cạnh đó, một số doanh nhân thừa nhận mức thuế với họ chỉ là con số nhỏ, nhưng phản bác cách đánh thuế này thiếu công bằng. Một doanh nhân sở hữu căn hộ bên bờ sông Hudson ở West Village khẳng định ông đã phải tự lực vươn lên để có được tài sản như hiện tại.
Trong khi đó, tỉ phú Steve Roth đánh giá cụm từ "đánh thuế người giàu" không khác gì những lời lẽ mang tính phân biệt, đồng thời cho rằng nhóm 1% giàu nhất nên được "khen ngợi và cảm ơn" vì những đóng góp của họ.
Dù giới nhà giàu New York thường xuyên đe dọa sẽ "di cư" để phản đối việc áp thuế, các số liệu thực tế hầu như không phản ánh điều đó. Phần lớn các đại gia vẫn chưa có hành động cụ thể và đang trong trạng thái "cảnh giác cực độ", theo ông Scott Bok - cựu Giám đốc điều hành Ngân hàng Greenhill & Co.
Trong lúc chờ chính sách được thông qua, họ chọn cách liên hệ với các cố vấn tài chính để tìm phương án hạn chế tác động của sắc thuế mới.
Ngoài ra, theo Đài CNBC, ở cấp độ cá nhân, một số chủ sở hữu cũng đang xem xét chuyển đổi mục đích sử dụng bất động sản sang cho thuê dài hạn để thoát khỏi diện chịu thuế, hoặc tranh thủ bán ra trước khi luật có hiệu lực.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

