“Lúc trước tôi trồng một cây hoa giấy, nó tạo thành một giàn hoa giấy từ dưới đất lên lầu 2 nhà tôi. Mỗi lần nó ra hoa là hồng rực rỡ, từ xa đã thấy đẹp rồi.
Nhưng có lẽ mình nhà tôi thấy đẹp hoặc 1-2 nhà cách xa nhà tôi.
Hàng xóm sát vách nhà tôi liên tục phàn nàn về hoa lá rụng, mặc dù sáng nào tôi cũng quét nhưng hễ có gió là nó rụng. Cuối cùng tôi phải chặt bỏ, mặc dù rất tiếc”.
Đây là bình luận của một bạn trong bài viết Tôi phải chặt bỏ giàn nho tỏa bóng mát trước sân nhà.
Khi nói đến chặt một cái cây, phản ứng đầu tiên của nhiều người có lẽ là phản đối. Nhưng tôi có thể kể đến rất nhiều trường hợp những rắc rối với những cái cây:
– Rễ cây làm hư hỏng nhà hàng xóm.
– Lá cây rụng làm tắc nghẽn máng thoát nước…
Tôi cũng rơi vào hoàn cảnh đau đớn khi phải cưa bỏ hàng rào trồng bằng tre trước nhà. Ở quê tôi hay có thói quen trồng cây và tạo hình làm hàng rào. Rủi thay con đường phía trước là tôi là đường bê tông nông thôn nên không rộng.
Cho đến một buổi chiều, một người đi xe máy chạy ngang qua bị một nhánh tre chìa ra đường, do người này chạy khá nhanh nên nhánh tre “quật” vào mặt, mất thăng bằng rồi ngã xuống. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Cũng may họ chỉ bị trầy xước nhẹ. Tôi hoảng hồn cáo lỗi với họ, người quen nên cũng không bắt chẹt nhau. Tôi cũng không hiểu sao lại có một nhánh chìa ra giữa đường như vậy.
Lúc trồng, tôi tự chừa “lộ giới”, nhưng sau một thời gian, tre con ra, dường như chúng tự “di chuyển” ra bốn hướng, đây cũng là lý do tôi quyết định làm hàng rào gạch bê tông thay cho hàng rào tre.
Thực ra, những thứ như hàng rào cây, giàn hoa trước nhà, mái hiên che nắng… đều rất bình thường. Nhưng có một điều ít khi mình để ý chỉ cần nó “lấn” ra ngoài phạm vi nhà của mình, đất của mình một chút thôi, là câu chuyện đã không còn nằm gọn trong phạm vi nhà mình nữa.
Từ trước đến giờ, tôi thấy rất nhiều trường hợp lá rụng, nhánh cây làm phiền nhà hàng xóm nhưng rất ít người chủ động “dọn dẹp”.
Nếu bắt đầu gây phiền hoặc tiềm ẩn rủi ro cho người khác, thì bỏ đi là việc phải làm, dù cho mình có đau, có tiếc cỡ nào chăng nữa.
Phúc Trường
Tôi thấy một người chia sẻ rằng vay tiền để mua nhà, trả gốc lẫn lãi mỗi tháng 50 triệu nhưng cho thuê chỉ 12 triệu. Từ những dữ kiện này, chúng ta thấy tiền cho thuê không bù nổi lãi vay. Nhiều người phân tích, cho rằng người này đầu tư bất động sản dòng tiền, khi dòng tiền bị gãy (lãi vay tăng cao) thì phải tháo chạy.
Nhưng tôi cho rằng người vay tiền mua nhà này đâu phải mua để lấy tiền cho thuê? Vậy mục đích gì? Xin thưa, họ đang lướt sóng, chờ tăng giá sẽ bán luôn. Không riêng gì bất động sản, tôi thấy nhiều người có sở thích lướt sóng vàng, coin... Và một đặc điểm riêng nữa là họ chỉ tranh nhau mua khi tăng giá, khi chững giá là họ sẽ không mua nữa và cục than nóng sẽ rơi vào tay ai thì các bạn đã biết.
Nếu thật sự mua để đầu tư cho thuê, chắc chắn người ta sẽ tính xem tiền thuê có đủ trả lãi ngân hàng hay không, tỷ suất lợi nhuận bao nhiêu, mất bao lâu để hoàn vốn. Không ai bỏ ra một khoản tiền lớn rồi chấp nhận mỗi tháng bù thêm vài chục triệu nếu mục tiêu là kiếm dòng tiền ổn định.
Vậy nên, bản chất của thương vụ này không nằm ở tiền thuê. Tiền thuê chỉ là khoản thu phụ để giảm bớt chi phí trong lúc chờ bán được giá cao hơn. Nói cách khác, người mua đang đánh cược rằng giá bất động sản sẽ tăng nhanh hơn số tiền lãi phải trả cho ngân hàng.
Chiến lược này chỉ hiệu quả khi thị trường liên tục đi lên. Giá càng tăng, người mua càng tự tin vay thêm, vì nghĩ rằng chỉ cần bán là có lãi. Nhưng thị trường không phải lúc nào cũng tăng. Chỉ cần giá đứng yên vài tháng hoặc giảm nhẹ, toàn bộ phép tính bắt đầu đảo chiều.
Lúc đó, mỗi tháng trôi qua là thêm một khoản lãi phải trả. Tiền thuê không đủ bù, người mua phải lấy thu nhập từ công việc chính hoặc tiền tiết kiệm để nuôi khoản đầu tư. Áp lực càng kéo dài, khả năng chịu đựng càng giảm.
Đến một thời điểm, nhiều người không còn bán vì muốn chốt lời nữa, mà bán vì buộc phải bán. Họ không tháo chạy khỏi căn nhà vì ghét bất động sản, mà tháo chạy vì không còn đủ sức gánh khoản vay.
Đây cũng là lý do mỗi khi thị trường đi xuống, người ta thường chứng kiến những đợt cắt lỗ hàng loạt. Điều thú vị là lúc giá tăng, ai cũng nghĩ mình là nhà đầu tư dài hạn. Nhưng khi áp lực tài chính xuất hiện, rất nhiều người sẵn sàng bán thấp hơn giá mua chỉ để giải thoát khỏi khoản nợ.
Theo tôi, vấn đề không nằm ở việc vay tiền mua nhà. Vay để mua căn nhà mình ở, phù hợp với khả năng tài chính, là điều rất bình thường. Thậm chí, nhiều người nhờ đòn bẩy tài chính mà có nhà sớm hơn.
Điều đáng bàn là vay quá lớn để đầu cơ vào kỳ vọng giá sẽ luôn tăng. Khi lợi nhuận chỉ tồn tại trên giấy, còn dòng tiền thực tế luôn âm, rủi ro sẽ ngày càng lớn theo thời gian.
Có lẽ đây cũng là bài học mà bất kỳ ai sử dụng đòn bẩy tài chính đều nên ghi nhớ. Đừng chỉ hỏi tài sản đó năm sau có thể tăng bao nhiêu giá, mà hãy tự hỏi nếu giá không tăng trong hai hoặc ba năm tới, mình còn đủ khả năng trả nợ hay không.
Tuần trước họ hàng sang chơi nhà tôi, buổi chiều khi tôi soạn đồ cho con tắm, một người họ hàng tỏ ra ngạc nhiên khi con tôi vẫn chưa biết tự tắm và tự mặc đồ. Cá nhân tôi chỉ thấy con còn nhỏ, vụng về và làm gì cũng chậm và lý do đặc biệt là con tôi rất sợ nước.
Mỗi lần để con tự làm, mọi thứ trở nên rất lâu, quần áo mặc trái, cúc cài lệch, tóc tai ướt nhẹp sau khi tắm... Có hôm con còn loay hoay 20 phút không mặc xong bộ đồ. Tôi thấy sốt ruột nên cứ giúp con tắm rửa và mặc quần áo.
Với trẻ 8 tuổi và sợ nước, việc chưa biết tự tắm, mặc đồ có phải là bình thường không? Tôi nên làm gì để giúp cháu tự lập hơn trong những việc này?
Vợ chồng tôi ngoài 30 tuổi, mới mua được một căn hộ nhỏ và vẫn đang trả nợ ngân hàng. Cả hai đều làm văn phòng, lương mỗi người chỉ nhỉnh hơn 15 triệu đồng một chút.
Mấy tháng gần đây, cứ đến cuối tuần là tôi lại chạy ra bến xe nhận vài thùng thực phẩm bố mẹ gửi từ quê lên. Trong đó có rau, trứng, cá, gà, thịt... Hai vợ chồng tự nấu ăn, chia thành từng hộp để mang đi làm, vừa tiết kiệm vừa yên tâm hơn về chất lượng.
Nếu không có những thùng đồ ấy, mỗi ngày riêng tiền cơm trưa của hai vợ chồng cũng đã mất khoảng 100.000 đồng.
Nhiều người nói mức lương hơn 15 triệu đồng mỗi tháng nên khéo ăn khéo co, tôi thấy đúng là như vậy. Thật ra đây cũng là mức lương gần chạm đỉnh của ngành mà hai vợ chồng đang làm. Nhưng dù khéo co cỡ nào, chỉ cần cộng tiền nhà, tiền trả góp, điện nước, xăng xe, gửi xe, Internet, hiếu hỉ và vài khoản phát sinh, số tiền còn lại chẳng đáng là bao, dù hai vợ chồng mỗi tháng kiếm 30 triệu đồng đã được xem là nhiều khi so với ở quê.
Thế nên điều khiến tôi suy nghĩ là những người trẻ ở thành phố có thu nhập không quá thấp nhưng vẫn phải trông vào quê để cân đối chi tiêu. Không ít đồng nghiệp của tôi cũng sống như vậy. Người thì mỗi tháng nhận gạo từ bố mẹ, người được gửi rau, trứng, thịt, người cuối tuần lại tranh thủ về quê chở cả cốp xe đầy thực phẩm.
Nói vui thì bây giờ người quê đang nuôi người phố. Ngày trước, nhiều người nghĩ con cái lên thành phố học tập, làm việc rồi sẽ có điều kiện gửi tiền về phụ giúp gia đình. Điều đó vẫn đúng với nhiều trường hợp. Nhưng ở chiều ngược lại, không ít bậc cha mẹ đã ngoài 60 tuổi vẫn đều đặn gửi từng mớ rau, con gà, chục trứng cho con vì biết cuộc sống ở đô thị ngày càng đắt đỏ.
Điều trớ trêu là ở quê, giá thực phẩm cũng không còn rẻ như trước. Cuối tháng vừa rồi về thăm nhà, tôi mới thấy bố mẹ cũng than thức ăn, phân bón, chăn nuôi đều tăng giá. Chỉ khác là họ có mảnh vườn, có chuồng gà, có thể tự trồng, tự nuôi được phần nào nên đỡ áp lực hơn người sống giữa thành phố.
Thực phẩm tăng giá chỉ là một phần của câu chuyện. Điều đáng nói hơn là chi phí ăn ngoài đang trở thành gánh nặng với dân văn phòng. Một suất cơm trên dưới 40-50 nghìn đồng không còn bị xem là đắt, mà đã trở thành mặt bằng giá phổ biến ở nhiều khu vực. Nếu muốn ăn sạch hơn, đầy đủ hơn, con số ấy còn cao hơn nữa.
Chính vì vậy, ngày càng nhiều người quay lại với những hộp cơm mang từ nhà. Không phải vì họ quá tiết kiệm, mà vì đó là bài toán tài chính hợp lý. Một hộp cơm tự nấu vừa kiểm soát được chất lượng, vừa giảm đáng kể chi phí mỗi tháng.
Tôi thấy chạnh lòng khi nghĩ rằng có những người trẻ học hành, đi làm, thu nhập hơn chục triệu đồng mỗi tháng mà vẫn phải nhờ những mớ rau, con cá từ quê để cuộc sống bớt chật vật.