Nhân đại lễ Phật đản Phật lịch 2570, TP.HCM lần đầu tiên cung rước tượng Phật ngọc bảo tướng sơ sanh trong lễ rước Phật.
Theo Báo Giác Ngộ, hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM cho biết đây là phước duyên lớn đối với Phật giáo thành phố khi được cung nghinh, chiêm ngưỡng dung nhan thái tử Tất Đạt Đa biểu hiện qua khối bạch ngọc Hòa Điền, mang ý nghĩa “an lạc cho muôn loài”.
Tôn tượng Phật ngọc cao 60 cm, nặng 32 kg, được chế tác từ khối ngọc Hòa Điền nguyên khối quý hiếm. Tượng thể hiện hình ảnh Đức Phật sơ sanh trong tư thế một tay chỉ trời, một tay chỉ đất với gương mặt hồn nhiên, thanh khiết, gợi lên sự nhiệm màu của một sinh mệnh vừa hiện hữu.
Khối ngọc dùng để tôn tạo tượng có xuất xứ từ Kazakhstan, thuộc dòng Dương chi bạch ngọc nổi tiếng bởi độ tinh khiết hiếm thấy và gần như không có tì vết. Sau khi được người Việt sở hữu, khối ngọc quý này đã được phát nguyện chế tác thành tôn tượng sơ sanh của Đức Phật Thích Ca.
Đây cũng là lần đầu tiên tôn tượng Phật ngọc sơ sanh được cung thỉnh trong lễ rước Phật kính mừng Đại lễ Phật đản Phật lịch 2570, diễn ra tối mùng 8 tháng 4 âm lịch (24.5.2026), từ chùa Ấn Quang đến Việt Nam Quốc Tự.
Sau lễ rước, tôn tượng sẽ được tôn trí tại chánh điện Việt Nam Quốc Tự trong một tuần để tăng ni, phật tử và người dân đến chiêm bái đến hết rằm tháng tư năm Bính Ngọ, khép lại mùa đại lễ Phật đản Phật lịch 2570.
Theo hòa thượng Thích Lệ Trang, ngọc thạch là sự kết tinh mầu nhiệm của thực vật trong thiên nhiên, kinh qua quá trình chuyển hóa hàng triệu năm của niên đại địa chất, do sự tương tác của 4 yếu tố “đất, nước, gió, lửa” và dịch thạch được thuần tịnh hóa nhờ sức nóng trong lòng trái đất, đông kết lại thành đá quý bởi độ lạnh của 2 cực địa cầu.
“Đức Bổn sư Thích Ca là bậc thầy của nhân thiên, là cha lành của muôn loài, ngài đã hóa thân trên bạch ngọc, với dáng vẻ hiền hòa, đôi mắt sáng ngời, tuệ giác anh minh, biểu lộ vẻ đẹp thánh thiện của bậc giải thoát, làm cho mọi người cúi đầu mến phục”, hòa thượng chia sẻ cảm nhận.
Lễ rước Phật, kiệu hoa kính mừng Phật đản Phật lịch 2570 của Phật giáo TP.HCM sẽ xuất phát từ tổ đình Ấn Quang (243 Sư Vạn Hạnh, phường Vườn Lài) lúc 19 giờ tối mùng 8.4 âm lịch.
Sau đó, đoàn đi qua đường Ngô Gia Tự, vào đường Lê Hồng Phong, đến đường 3 Tháng 2, vào cổng chính Việt Nam Quốc Tự (242 – 244 đường 3 Tháng 2, phường Hòa Hưng).
TP.HCM đón hai bố con tôi bằng cái nắng vàng ruộm, không khí náo nhiệt với cơ man nào là những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cộ cùng nụ cười thân thiện của người dân bản xứ. Bố tôi liên tục chép miệng: "Thành phố to đẹp quá. Điện lúc nào cũng thắp sáng con ơi".
Tôi khi ấy chẳng có cái nhìn sâu xa như bố. Tôi chỉ biết rằng thành phố này thật đẹp, thật năng động và hiện đại khiến tôi muốn được chu du và khám phá. Những tòa nhà cao chọc trời quê tôi tìm mãi chẳng có khiến tôi cứ ngước mắt lên nhìn mà thán phục. Những con đường như những ô bàn cờ luôn đông đúc với nhịp sống hối hả của một trung tâm kinh tế bậc nhất cả nước.
Sông Sài Gòn về đêm lộng gió hắt thứ ánh sáng huyền ảo được tạo ra từ cơ man nào những ánh đèn rực rỡ sắc màu… Tất cả, tạo nên một bức tranh về một thành phố hiện đại khiến tôi chẳng muốn rời xa. Để rồi, cũng chính tại thành phố năng động này trái tim tôi và bố lại khắc sâu một tình cảm khác đó chính là sự biết ơn, là ân tình mong muốn được đền đáp bởi một biến cố không báo trước…
Đêm trước ngày lên xe trở ra Bắc, bố tôi đột ngột trở bệnh. Căn bệnh thần kinh năm xưa của bố tái phát. Cơn đau đầu dữ dội, mồ hôi bố vã ra như tắm. Ánh mắt từ sự chịu đựng nhẫn nại trước cơn đau trở nên dại đi và dần mờ đục. Bố không nhận biết được mọi người xung quanh. Bố không nhớ tôi, không nhớ chú và bắt đầu đập phá đồ đạc. Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến tôi trở nên lóng ngóng. Ngay lập tức, chú gọi xe đưa bố tới bệnh viện cấp cứu ngay trong đêm. Còn tôi, đứa con trai 21 tuổi của bố chỉ biết cầm đôi bàn tay thô ráp áp vào má mình, tôi sợ và lặng lẽ khóc…
Những ngày đầu nhập viện, bố luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Những cơn đau đầu khiến bố vật vã. Tiếng máy móc, trang thiết bị y tế nơi các phòng bệnh luôn ở trạng thái vận hành hết công suất. Lần đầu tiên trong suốt quãng thời gian bố nằm viện tôi mới có dịp để ý tới mọi thứ xung quanh mình nơi bệnh viện rộng lớn nhất thành phố này. Các bác sĩ luôn ở tình trạng tập trung cao độ, bệnh viện luôn quá tải bệnh nhân với sự đông đúc tới nghẹt thở. Những máy móc trang thiết bị hiện đại nhất luôn trong chế độ vận hành, làm việc không ngừng nghỉ và đằng sau sự không ngừng nghỉ ấy chính là ánh sáng của "niềm tin, hy vọng" từ những mạch ngầm lưới điện của thành phố mang tên Bác...
Rời phòng chăm sóc đặc biệt sau gần hai mươi ngày với những máy móc, thiết bị điện hỗ trợ bố tôi được cho ra phòng bệnh có người thân túc trực. Vừa nhìn thấy tôi với chú, nơi khóe mắt với nhiều vết chân chim, đồi mồi của bố giọt nước mắt chảy tràn khóe mắt. Cầm tay bố mà tôi và chú chẳng ai cầm được nước mắt.
Bố tôi đã qua cơn nguy kịch chính nhờ sự tận tâm, nhiệt thành của các y bác sĩ nơi đây. Và rồi, trong suốt quãng thời gian hơn một tháng tiếp tục điều trị với sự hỗ trợ của máy móc, của thiết bị, bố tôi nói: "Thành phố này đã cứu bố một mạng, các bác sĩ đã đưa bố từ cõi chết trở về và chính nhờ những trang thiết bị hiện đại này, nhờ dòng điện 'nghĩa tình' này, nhờ những con người âm thầm vận hành, gìn giữ mạch ngầm ánh sáng bố mới có ngày hôm nay". Lời bố có phần nghèn nghẹn, đôi mắt như chứa nước. Khi ấy, tôi biết bố đang xúc động và bố tôi đã khóc…
Rời thành phố mang tên Bác khi căn bệnh của bố gần như đã được đẩy lùi hoàn toàn sau hơn hai tháng điều trị. Ngồi trên ô tô để ra Bắc bố tôi không nói gì. Ánh mắt ông như đang cố "nuốt trọn" cả thành phố này vào lòng để khắc ghi mãi hình bóng ấy trong tim. Từ ô cửa kính của xe khách tôi thấy thành phố như đang vẫy tay chào bố con tôi bằng muôn vàn ánh sao sáng lấp lánh từ những tòa nhà, những công trình ánh sáng. Lòng tôi vừa xốn xang lại có gì đó hụt hẫng như đang chia xa một "người bạn lớn".
"Người bạn lớn" - thành phố mang tên Bác nghĩa tình đã thắp niềm hy vọng cho những lữ khách như hai bố con tôi năm xưa. "Người bạn lớn" với thứ ánh sáng không bao giờ tắt đã trao cho bố tôi niềm tin, sự hy vọng về "ánh sáng ở cuối đường hầm".
Và cứ thế, trong hành trình 50 năm đã qua ngành điện thành phố mang tên Bác vẫn như ngọn hải đăng dẫn đường mang về những giá trị to lớn để phát triển kinh tế, xã hội. Mang ánh sáng ân tình soi tỏ muôn nơi. Soi tỏ từng niềm vui, niềm hạnh phúc cho những con người, những phận đời, những lữ khách phương xa như bố con tôi của hơn hai mươi năm về trước.
Dương lịch hôm nay là chủ nhật, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 190. Theo lịch âm hôm nay 12.7 là ngày 28 tháng 5, theo cách gọi can chi là ngày Đinh Hợi, tháng Giáp Ngọ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thiên Tài. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "nên xuất hành, cầu tài thắng lợi, được người tốt giúp đỡ, mọi việc đều thuận".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 6 trong năm 2026 người Việt đón tiết Tiểu thử, tiết khí thứ 11 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này năm nay kéo dài từ ngày 7.7, sau khi tiết Hạ chí vừa kết thúc và kết thúc vào ngày 22.7 tới đây.
Ở Việt Nam, 12.7 hôm nay được nhiều người quan tâm vì đây là kỷ niệm 80 năm ngày Truyền thống lực lượng an ninh nhân dân (12.7.1946 - 12.7.2026). Cách đây tròn 80 năm, ngày 12.7.1946, lực lượng an ninh nhân dân Việt Nam chính thức ra đời trong bối cảnh đất nước vừa giành được độc lập, chính quyền cách mạng còn non trẻ, phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, thách thức.
Trải qua 80 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, lực lượng an ninh nhân dân đã khẳng định vai trò nòng cốt, xung kích trên mặt trận bảo vệ an ninh quốc gia, lập nên nhiều chiến công đặc biệt xuất sắc, góp phần giữ vững ổn định chính trị, tạo môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước.
An ninh nhân dân Việt Nam được xem là lực lượng “đi trước, mở đường”, “giữ vững bên trong”, là lá chắn thép bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ an ninh quốc gia.
Ở phương Tây, hôm nay là một ngày lễ vui vẻ, ngày giản dị. Theo Timeanddate.com, ngày lễ không chính thức này được tổ chức vào ngày 12.7 hằng năm nhằm tưởng nhớ cuộc đời, thời đại và sự nghiệp của nhà triết học người Mỹ Henry David Thoreau và người ủng hộ lối sống giản dị của ông.
Ngày giản dị được thành lập bởi quỹ Emily, một tổ chức được tạo ra để tưởng nhớ Emily Rachel Silverstein. Ngày lễ không chính thức này khuyến khích mọi người hướng đến lối sống giản dị và một cái nhìn đơn giản về cuộc sống. Nó cũng thúc đẩy người tham gia làm một điều gì đó để làm cho thế giới tốt đẹp hơn.
Những ngày gần đây, nhiều khu vực ở TP.HCM liên tục xuất hiện mưa lớn vào chiều tối kèm giông lốc, sét và gió giật mạnh. Không ít cây xanh bị gãy nhánh, ngã đổ sau mưa; một số mái tôn, bảng quảng cáo cũng bị tốc mái vì gió lớn.
Trước diễn biến thời tiết thất thường, Đài Khí tượng Thủy văn khu vực Nam bộ cho biết TP.HCM và nhiều tỉnh Nam bộ đã bước vào giai đoạn chuyển mùa, cũng là thời điểm thường xuất hiện các trận mưa giông mạnh, tiềm ẩn nhiều hiện tượng thời tiết nguy hiểm.
Theo cơ quan khí tượng, hiện thời tiết Nam bộ đang chịu tác động cùng lúc của nhiều hình thế. Ở phía bắc, áp thấp nóng phía tây vẫn duy trì hoạt động; trên cao, áp cao cận nhiệt đới hoạt động ổn định. Hai hình thế này khiến trời ít mây vào ban ngày, mặt đất bị nắng đốt nóng mạnh, nền nhiệt tăng cao.
Trong khi đó, từ phía nam, gió tây nam tầng thấp bắt đầu hoạt động và liên tục đưa hơi ẩm vào đất liền. Dù cường độ gió chưa mạnh nhưng bản chất của gió tây nam là nóng ẩm. Khi luồng không khí nóng ẩm này trượt trên nền nhiệt đang bị nung nóng mạnh vào ban ngày sẽ khiến khí quyển trở nên rất bất ổn định.
Đài Khí tượng Thủy văn khu vực Nam bộ lý giải, vào buổi chiều, khi nhiệt độ tăng cao, các đám mây đối lưu sẽ phát triển mạnh. Khi hơi nước đạt ngưỡng bão hòa, các hạt mây lớn dần và hình thành mưa.
Vì mưa xuất phát từ mây đối lưu nên thường đi kèm giông, sét, gió giật mạnh, thậm chí có nơi xuất hiện lốc xoáy hoặc mưa đá.
Đây cũng là lý do nhiều ngày qua, TP.HCM thường xuất hiện kiểu thời tiết sáng nắng gắt nhưng chiều tối lại mưa lớn bất ngờ, có nơi mưa xối xả chỉ trong thời gian ngắn.
Theo cơ quan khí tượng, từ đầu tháng 5 đến nay, nhiều nơi ở Nam bộ đã bắt đầu bước vào mùa mưa. Một số khu vực được xác định đã vào mùa mưa gồm Cà Mau, Bạc Liêu, An Giang, Tây Ninh, Đồng Nai và một phần TP.HCM như Củ Chi, Hóc Môn cùng khu vực giáp Bình Dương.
Thông thường, Nam bộ bắt đầu mùa mưa phổ biến trong khoảng từ ngày 5 - 15.5. Vì vậy, diễn biến thời tiết năm nay được đánh giá ở mức xấp xỉ trung bình nhiều năm, tuy nhiên xảy ra không đồng đều giữa các địa phương.
Từ nay đến cuối tháng 5, Nam bộ vẫn đang trong thời kỳ bắt đầu mùa mưa nên thời tiết sẽ còn nhiều biến động. Các hình thế như áp thấp nóng phía tây, áp cao cận nhiệt đới và gió tây nam tiếp tục hoạt động đồng thời, khiến trạng thái khí quyển duy trì mức bất ổn định cao.
Đài Khí tượng Thủy văn khu vực Nam bộ dự báo thời gian tới, thời tiết TP.HCM sẽ có mưa xuất hiện nhiều hơn, có những trận mưa trên 50 mm kèm giông mạnh, sét và gió giật nguy hiểm. Người dân cần đặc biệt lưu ý khi ra đường vào chiều tối, tránh trú dưới cây lớn, bảng quảng cáo hoặc các công trình tạm bợ trong lúc có giông lốc.
Cơ quan khí tượng cũng cảnh báo các hiện tượng như gãy đổ cành cây, tốc mái tôn, ngã biển quảng cáo hoàn toàn có thể tiếp tục xảy ra trong các trận mưa lớn sắp tới. Những cơn mưa đầu mùa thường có cường độ mạnh, lượng mưa lớn trong thời gian ngắn nên nguy cơ ngập cục bộ cũng dễ xuất hiện tại nhiều tuyến đường ở TP.HCM.