Không cần đi đâu xa, Tuổi Trẻ Online sẽ gợi ý lịch trình trong 2 ngày cho dịp nghỉ lễ giỗ Tổ Hùng Vương hoặc lễ 30-4 và 1-5 sắp tới, đủ để bạn chạy lịch kín mít mà vẫn thấy cuốn, thấy vui, thấy muốn đi TP.HCM một lần nữa.
Buổi sáng: Từ 6h – 7h30, bạn có thể bắt đầu ngày mới với trải nghiệm “cà phê bệt” tại khu vực gần Nhà thờ Đức Bà (1 Công xã Paris, phường Sài Gòn). Đây là địa điểm lý tưởng để vừa thưởng thức cà phê, vừa ngắm kiến trúc biểu tượng của thành phố và check-in. Du khách cũng có thể dễ dàng mua các món ăn sáng đường phố như bánh mì Sài Gòn, xôi vò gói lá sen…
Sau đó đi khoảng 10m, bạn sẽ tới Bưu điện TP.HCM để tham quan và chụp ảnh.
Tiếp theo bạn đi khoảng 650m đến dinh Độc Lập (135 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Thành) để tìm hiểu một địa danh lịch sử ngày 30-4. Công trình gồm nhiều khu vực như tầng hầm, tầng trệt, các tầng lầu và sân thượng, mở cửa tham quan từ 7h – 18h. Bạn có thể tham quan đến 10h sáng và tiếp tục đến các điểm khác.
Nếu còn thời gian, đừng bỏ lỡ đường sách Nguyễn Văn Bình ngay gần đó, hoặc tới Thảo cầm viên (2 Nguyễn Bỉnh Khiêm, phường Sài Gòn).
Buổi trưa: Du khách có thể dùng bữa trưa với các món đặc sản TP.HCM hoặc lựa chọn các nhà hàng trong trung tâm thương mại gần đó tránh nóng.
Khoảng 13h, lịch trình tiếp tục đến chợ Bến Thành để mua quà lưu niệm, check-in. Sau đó, bạn có thể quay về khách sạn nghỉ ngơi, thay trang phục cho buổi chiều.
Buổi chiều: Từ 14h, du khách có thể lựa chọn tham quan các bảo tàng nổi bật ở khu trung tâm thành phố như Bảo tàng TP.HCM (65 Lý Tự Trọng, phường Sài Gòn), Bảo tàng Lịch sử TP.HCM (2 Nguyễn Bỉnh Khiêm, phường Sài Gòn) hoặc Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh (28 Võ Văn Tần, phường Xuân Hòa).
Đến khoảng 15h30, bạn hãy ra phố đi bộ Nguyễn Huệ để check-in trụ sở UBND TP.HCM, tượng Bác Hồ và cho chim bồ câu ăn.
Từ đây, có thể ghé công viên Bạch Đằng ngắm sông Sài Gòn. Nếu muốn trải nghiệm buýt sông, bạn nên đặt mua vé từ trước (vì tuyến này rất đông khách) và đi từ sáng.
Đến tầm 17h du khách có thể đến khu vực tòa nhà Landmark 81 để ngắm hoàng hôn, thả diều hoặc thưởng thức kem, đồ uống. Nếu muốn trải nghiệm phương tiện công cộng hiện đại, tuyến metro cũng là một lựa chọn thú vị, đặc biệt khu vực An Phú mang đến góc nhìn hiện đại và trẻ trung của thành phố.
Khoảng 18h15, quay trở về khách sạn nghỉ ngơi và chuẩn bị cho buổi tối.
Buổi tối: Từ 19h, du khách có thể thưởng thức ẩm thực như cơm tấm đêm, gỏi cuốn, hủ tiếu, bột chiên… Sau đó, khoảng 19h45, đến khu vực cầu Ba Son để ngắm toàn cảnh sông Sài Gòn, hoặc check-in view triệu đô như các tòa nhà cao tầng, Bitexco từ phía khu vực công viên bờ sông Sài Gòn.
Tiếp tục quay lại phố đi bộ Nguyễn Huệ để dạo chơi, ăn vặt như bánh tráng nướng, bánh tráng trộn, cá viên chiên… trong trời gió lộng thổi từ sông Sài Gòn.
Khoảng 21h30, bạn nên ghé phố Tây Bùi Viện để trải nghiệm không khí nightlife đặc trưng của TP.HCM.
Kết thúc ngày thứ nhất, bạn có thể ghé các cửa hàng tiện lợi để mua đồ ăn nhẹ trước khi về khách sạn nghỉ ngơi.
Lịch trình ngày thứ 2, bạn có thể đi Vũng Tàu bằng xe limousine.
Buổi sáng: Khi tới Vũng Tàu, khoảng 7h30 (tùy lịch trình) với điểm check-in tại cổng hoa giấy Mạc Thanh Đạm (trên đường Mạc Thanh Đạm), sau đó dùng bữa sáng như hủ tiếu mực, bánh canh chả cá, bánh mì chảo…
Đến 8h15, tham quan Bạch Dinh (6 Trần Phú, phường Vũng Tàu), tiếp tục đến hải đăng Vũng Tàu (Bãi Trước, 107 Trần Phú, phường Vũng Tàu) lúc 9h để ngắm toàn cảnh biển.
Khoảng 10h, check-in tại hẻm sống ảo 107-109 Trần Phú, sau đó nghỉ ngơi tại các quán cà phê view biển lúc 10h30. Nếu muốn ăn nhẹ, có thể ghé ăn bánh khọt trước khi tiếp tục lên núi Viba lúc 11h30.
Buổi trưa: Khoảng 12h, dùng bữa trưa và sau đó về homestay hoặc khách sạn để nhận phòng. Bạn có thể nghỉ ngơi đến khoảng 14h45, sau đó ghé chợ Xóm Lưới (Nguyễn Công Trứ, phường Vũng Tàu) để tham quan và mua hải sản.
Buổi chiều: Đến 15h30, bạn có thể tới khu vực Bãi Sau Vũng Tàu, từ chỗ dốc Thùy Vân để đi thuyền ra tham quan đảo Hòn Bà. Vào ngày 14 và 15 âm lịch, khi nước triều rút, con đường biển nối liền Hòn Bà Vũng Tàu dài khoảng 200m sẽ hiện ra. Đây là điểm check-in rất độc đáo ở Vũng Tàu.
17h bạn hãy đến mũi Nghinh Phong cách Hòn Bà 200m để ngắm hoàng hôn hoặc tắm biển.
Buổi tối: Khoảng 18h thưởng thức hải sản tại quán địa phương hoặc ăn lẩu cá đuối. Sau đó đi dạo tháp Tam Thắng rồi quay về homestay/khách sạn tắm rửa, nghỉ ngơi. Kết thúc ngày thứ 2.
Đừng quên mua bông lan trứng muối nổi tiếng ở Vũng Tàu về làm quà.
"Lẩu phân bò" là một trong những đại diện tiêu biểu cho khái niệm "ẩm thực đen" (dark cuisine) tại Trung Quốc, thuật ngữ chỉ những sự kết hợp thực phẩm kỳ lạ, vượt khỏi quy chuẩn nấu nướng thông thường.
Món xuất xứ từ vùng núi Quý Châu, phía tây nam Trung Quốc, là loại canh được chế biến từ dịch cỏ chưa tiêu hóa hết trong dạ dày, ruột non của bò, mật bò và các loại thảo mộc địa phương.
Quy trình chế biến bắt đầu bằng phi thơm tỏi, gừng, hành lá và ớt Quý Châu. Thịt bò cùng nội tạng được xào sơ trước khi đổ hỗn hợp dịch cỏ và mật bò vào đun sôi. Nước dùng của món lẩu có màu xanh ô liu đậm.
Món ăn có mùi hương tương tự các loại canh thảo mộc thay vì mùi hôi. Nước dùng mang vị ngọt của thịt bò (umami) và để lại hậu vị đắng từ mật và các loại cỏ. Thực khách thường dùng kèm nước chấm pha từ ớt bột khô, hành lá và tỏi băm.
Dịch lỏng trong món ăn không phải chất thải mà là dịch tiêu hóa sơ cấp lấy từ dạ cỏ, ngăn đầu tiên trong dạ dày bò. Trước khi giết mổ, bò được cho ăn các loại cỏ tốt và thảo dược. Phần dịch thu được từ chất xơ chưa tiêu hóa là hỗn hợp giàu diệp lục và enzyme tiêu hóa, tương tự một loại trà thảo mộc được hình thành trong cơ thể động vật.
Món ăn này quen thuộc với các cộng đồng dân tộc thiểu số như Miêu và Đồng, gắn bó lâu đời với vùng núi đá vôi đặc trưng của Quý Châu. Với họ, con bò được xem như vật chứa dinh dưỡng của tự nhiên. Việc sử dụng dịch dạ cỏ không chỉ là ăn uống, mà còn là cách hấp thụ nguồn dinh dưỡng từ môi trường.
Theo các nguyên lý y học cổ truyền, dịch chiết từ bò được xem là có dược tính. Tại vùng thung lũng có độ ẩm cao của Quý Châu, người dân dùng nước lẩu này như bài thuốc hỗ trợ cho hệ tiêu hóa, giúp cơ thể hấp thụ các dưỡng chất từ thảo mộc tự nhiên đã được xử lý trước trong dạ dày bò. Quan niệm này tương đồng với một số hệ thống y học cổ truyền khác, trong đó các sản phẩm từ bò được xem là có giá trị bồi bổ.
Món ăn phản ánh cách cư dân địa phương thích nghi với môi trường sống và nguồn thực phẩm hạn chế, khi họ tận dụng hệ tiêu hóa của gia súc để khai thác dưỡng chất từ các loại cỏ và thảo dược tự nhiên, đồng thời sử dụng gần như toàn bộ con vật.
Tuy nhiên, món ăn này vẫn nhận những quan điểm trái chiều. Alex He, bếp trưởng điều hành tại Anantara Guiyang Resort, cũng là người Quý Châu, chia sẻ rằng ông chưa bao giờ thử món lẩu phân bò này vì "không thể chấp nhận được các thành phần nguyên liệu". Đối với ông, hương vị đặc trưng của vùng Quý Châu phải là vị chua và cay, giống như món cơm chiên trứng với ớt muối mà cha mẹ ông thường làm vào bữa sáng thời thơ ấu.
Theo ông He, địa hình núi non khiến Quý Châu từng bị cô lập, nguồn nguyên liệu hạn chế. Người dân phải dựa vào ớt, thường được lên men, để tạo hương vị cho món ăn. Đây là lý do các món đặc trưng của vùng như cá nấu canh chua hay gà xào cay đều mang vị chua nhẹ kết hợp cay. Khác với vị cay tê (mala) nổi tiếng của Tứ Xuyên hay Trùng Khánh, ẩm thực Quý Châu ít sử dụng hoa tiêu. Thay vào đó là các loại ớt lên men có độ cay vừa phải, tạo vị cay thơm, không kéo dài.
Dù "lẩu phân bò" gây tranh cãi, nó vẫn phản ánh lịch sử sinh tồn của các cộng đồng miền núi, nơi mọi phần của động vật đều được tận dụng. Từ điều kiện khắc nghiệt, người dân đã hình thành khẩu vị riêng, tạo nên bản sắc ẩm thực khác biệt.
Tại Nhật Bản, thực khách thường húp thành tiếng khi ăn mì soba, udon và ramen truyền thống - những loại có sợi dài hơn mì Ý.
Nhiều người thắc mắc lý do một quốc gia coi trọng sự yên tĩnh như Nhật Bản lại duy trì thói quen này. Thực tế, tiếng húp mì thể hiện sự ngon miệng, là cách tán thưởng đầu bếp gián tiếp.
Lý do chính của việc húp mì nằm ở sự tiện lợi và hương vị. Người Nhật dùng đũa, không thể cuộn tròn sợi mì như dùng nĩa. Húp mì giúp đưa thức ăn vào miệng nhanh chóng, không cần thực hiện các hành động kém duyên như liếm đầu đũa.
Bên cạnh đó, các món mì như soba, ramen hay udon thường đi kèm nước dùng nóng hổi. Việc húp giúp không khí tràn vào làm nguội sợi mì, tránh gây bỏng miệng. Các chuyên gia ẩm thực Nhật Bản cho biết cách ăn này đưa hương thơm tiếp xúc trực tiếp với các thụ cảm khứu giác, giúp thực khách cảm nhận trọn vẹn hương vị món ăn.
Trong các quán mì tại Nhật, tiếng xì xụp trở thành một phần của không gian, tương tự tiếng nước sôi của nồi lẩu hay tiếng xèo xèo của vỉ nướng.
Ông Horii Yoshinori, chủ cửa hàng mì soba Sarashina Horii có tuổi đời 220 năm tại Tokyo, giải thích thói quen này dưới góc độ lịch sử.
Theo ông, cây kiều mạch (nguyên liệu làm mì soba) xuất hiện tại Nhật Bản từ nhiều thế kỷ trước. Mì soba bắt đầu phổ biến từ thời Edo (1603-1868), là lựa chọn hàng đầu của tầng lớp lao động nhờ giàu dinh dưỡng, giá rẻ và thu hoạch nhanh hơn lúa gạo. Đến năm 1800, thành phố Edo (Tokyo ngày nay) có khoảng 700 quán soba, xếp sau các quán rượu izakaya về số lượng.
Tại các quầy hàng di động, thực khách thường đứng ăn vội vã để tiếp tục công việc, không câu nệ quy tắc bàn ăn khắt khe của giới quý tộc. Tiếng xì xụp dần trở nên tự nhiên, lan sang cách thưởng thức ramen và các loại mì khác đến ngày nay.
Dù húp mì là cách tốt nhất để thưởng thức soba, ông Horii không ép thực khách phải làm theo. Ông quan niệm sự hài lòng của khách hàng là điều quan trọng. Những người không quen húp có thể nhai chậm để cảm nhận vị ngon theo cách riêng.
Việc húp xì xụp mì tại nhà hàng cũng bị nhiều khách quốc tế coi là hành vi thiếu lịch sự.
Một chương trình của đài TV Asahi năm 2024 cho thấy không phải du khách nào cũng thoải mái với văn hóa này ở Nhật Bản. Một nam du khách Pháp kể cảm giác phiền toái khi nghe tiếng húp mì của những người xung quanh trong quán soba.
Khảo sát của trang SoraNews24 năm 2024 trên Facebook cho thấy 89% trong số 965 người tham gia không thấy phiền với tiếng húp mì. Dù nhóm khảo sát cho biết kết quả chưa đại diện cho toàn bộ cộng đồng quốc tế, con số này giúp người bản địa an tâm hơn về nét đặc trưng văn hóa.
Tại những quán mì lâu đời như Sarashina Horii, dân bản địa thường hướng dẫn du khách cách húp đúng điệu. Việc thấu hiểu văn hóa bản địa quan trọng hơn tuân thủ cứng nhắc các quy tắc ứng xử. Tiếng xì xụp vì thế trở thành một phần linh hồn trong không gian ẩm thực của xứ sở hoa anh đào.
Sân bay Qamdo Bamda ở Tây Tạng, Trung Quốc, không chỉ sở hữu đường băng dài nhất thế giới - 5,5 km, nó cũng nổi tiếng là nơi vô cùng cô độc vì quá biệt lập và là một trong những sân bay bất tiện nhất hành tinh. Sách kỷ lục Guinness thế giới đã công nhận đây là sân bay có đường băng dài nhất.
Sân bay cách thành phố gần nhất khoảng 135 km, có nghĩa là mọi người vẫn phải mất thời gian di chuyển quá lâu sau khi hạ cánh. Điều này có lẽ giải thích tại sao tờ Telegraph đã xếp nó vào danh sách 10 sân bay bất tiện nhất hành tinh.
Sân bay nằm ngay bên ngoài Bamda, ngôi làng nhỏ ở độ cao 4.300 mét so với mực nước biển. Địa hình núi non hiểm trở của Tây Tạng khiến việc xây dựng một sân bay gần thành phố Qamdo hơn là điều không thể thực hiện được.
Đối với những người muốn đến Qamdo từ sân bay này, thành phố lớn thứ ba ở Tây Tạng và là điểm đến khả dĩ nhất của hành khách, họ sẽ cần phải đi 135 km bằng ô tô, có thể mất hai tiếng rưỡi.
Tuy nhiên, có xe buýt đưa đón chạy thường xuyên, vì vậy hành khách không hoàn toàn bị mắc kẹt sau khi hạ cánh xuống đường băng dài nhất thế giới.
Vì quá độc đáo, nhóm chuyên gia hàng không có tên Cockpit King đã phát hành một video về sân bay này vào năm ngoái, trong đó họ đặt câu hỏi: "Đường băng của Qamdo là một kỳ tích kỹ thuật hay chỉ là bằng chứng cho thấy con người đang đẩy ngành hàng không đến những nơi mà nó không bao giờ được phép đến?".
Họ chỉ ra rằng đường băng này dài gấp đôi so với hầu hết các đường băng trên thế giới và gần như có thể đặt hai đường băng của sân bay lớn hàng đầu thế giới của Anh Heathrow nối tiếp nhau ở đó.
Tuy nhiên, vì Qamdo nằm ở độ cao hàng nghìn mét so với mực nước biển, chuyên gia của Cockpit King giải thích: "Ở độ cao đó, không khí loãng, động cơ tạo ra lực đẩy ít hơn, cánh tạo ra lực nâng ít hơn và máy bay cần quãng đường dài hơn nhiều để cất cánh".
Đây là một trong những môi trường hoạt động khắc nghiệt nhất thế giới với sự thay đổi thời tiết nhanh chóng, địa hình đồi núi. Đường băng dài vì nó phải như vậy.
Sân bay này mở cửa vào năm 1995 và ngay lập tức trở thành sân bay cao nhất thế giới, nằm ở độ cao 4.334 mét so với mực nước biển. Kỷ lục này sau đó đã bị vượt qua bởi một sân bay khác cũng ở Trung Quốc vào tháng 9 năm 2013 - sân bay Daocheng Yading, nằm ở độ cao 4.411 mét.
Như đã đề cập trước đó, đường băng dài là yếu tố quan trọng đối với sân bay nằm trên dãy núi Hengduan, và các chuyến bay có thể bị ảnh hưởng bởi tốc độ gió trên 30 mét/giây và nhiệt độ thấp tới -20°C vào một số thời điểm trong năm.
Sân bay đã được cải tạo vào năm 2007, với chi phí ước tính khoảng 270 triệu nhân dân tệ (khoảng 29 triệu bảng Anh) khi một nhà ga mới được xây dựng và đường băng được tái cấu trúc. Tuy nhiên, toàn bộ khu vực đã bị đóng cửa sáu năm sau đó, trước khi một đường băng mới dài 5.500 mét được xây dựng, và đường băng cũ bị đóng cửa.
Hành khách không thể bay ra nước ngoài từ sân bay này và chỉ có các tuyến bay nội địa, bao gồm các thành phố như Thành Đô, Lhasa, Trùng Khánh, Thiên Tân và An Huy Phúc Dương.