Ở trận ra quân, U.17 nữ Việt Nam bất phân thắng bại với U.17 nữ Thái Lan sau màn rượt đuổi bàn thắng “nghẹt thở” 2-2. Trong khi đó U.17 nữ Trung Quốc khẳng định sức mạnh với thắng lợi 6-0 trước U.17 nữ Myanmar. Vì thế lượt trận thứ 2 tại vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026 rất quan trọng với đội U.17 nữ Việt Nam.
Trước đối thủ rất mạnh, là ứng viên hàng đầu cho danh hiệu vô địch, mục tiêu khả dĩ của U.17 nữ Việt Nam là tìm kiếm trận hòa. Với việc chọn 2 đội xếp nhất, nhì của 3 bảng cùng 2 đội hạng nhì có thành tích tốt vào tứ kết, trong trường hợp để thua chủ nhà Trung Quốc, các học trò HLV Okiyama Masahiko cũng cố gắng hạn chế bàn thua nhằm cạnh tranh suất đi tiếp với các đối thủ còn lại, nhất là kình địch Thái Lan.
Tiền đạo Nguyễn Thị Thanh Lam bày tỏ quyết tâm: “Trung Quốc là đội rất mạnh. Toàn đội đã phân tích băng hình và tập luyện kỹ. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục ghi bàn và cùng đội đạt kết quả tốt”. Ở trận đấu với U.17 nữ Thái Lan, Thanh Lam được tung vào sân và có bàn thắng quý giá giúp U.17 nữ Việt Nam cân bằng tỷ số 2-2.
Trong khi đó HLV Okiyama Masahiko cho biết, sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, nhiệm vụ quan trọng của ban huấn luyện là giúp các cầu thủ nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho trận gặp U.17 nữ Trung Quốc. “U.17 nữ Việt Nam sẽ chơi theo cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ ở lượt trận thứ 2. Mong rằng người hâm mộ sẽ tiếp tục ủng hộ cho U.17 nữ Việt Nam”.
Chạm trán với U.17 nữ Trung Quốc mạnh vượt trội, chắc chắn U.17 nữ Việt Nam sẽ phải xây dựng lối chơi phòng ngự chặt chẽ, có chiều sâu. Các học trò HLV Okiyama Masahiko bày tỏ quyết tâm thi đấu lăn xả nhằm có được kết quả khả quan. Với U.17 nữ Trung Quốc việc được thi đấu trên sân nhà cùng sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đội hình mạnh đồng đều nên mục tiêu là đánh bại U.17 nữ Việt Nam để sớm chốt hạ tấm vé đi tiếp ở vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026.
Tin Gốc: Thanh Niên

Vấn đề này tạo nên tranh cãi một thời gian dài, và lan sang làng võ thuật với chủ đề rộng hơn nữa: phải chăng kung fu chính là "thầy" của võ thuật Nhật Bản?
Riêng ở bộ phim Karate Kid năm 2010, thật ra đây là phiên bản làm lại từ bản gốc năm 1984. Trong bản gốc, vị sư phụ dạy võ thực sự là người Nhật Bản, và môn võ cũng là karate.
Nhưng ở bản mới, Hollywood dường như muốn đáp ứng thị hiếu nên đã đưa ra thay đổi liên quan đến bản chất võ thuật, tạo nên tranh cãi dữ dội. Không ít người cho rằng tên phim phải là "Kung fu Kid".
Nhiều fan võ thuật Trung Quốc lại chỉ ra một góc độ khác. Gọi Karate Kid hay Kung fu Kid đều được, vì kung fu chính là cội nguồn của karate, thậm chí là hệ thống võ thuật Nhật Bản.
Điều này đúng hay sai?
Phần lớn các nhà nghiên cứu võ thuật đều đồng ý về tầm ảnh hưởng của kung fu với cá nhân võ phái karate - Không thủ đạo.
Từ thế kỷ 14 - 19, Vương quốc Lưu Cầu, tiền thân của Okinawa ngày nay, duy trì quan hệ thương mại thường xuyên với vùng Phúc Kiến của Trung Quốc.
Các thương nhân, sứ thần và võ sư Trung Quốc mang theo nhiều hệ thống quyền pháp Nam quyền tới hòn đảo này.
Theo Liên đoàn Karate thế giới (WKF), karate phát triển từ sự kết hợp giữa võ thuật bản địa Okinawa, thường được gọi là Te, với các hệ thống quyền pháp Trung Quốc du nhập từ Phúc Kiến.
Dấu vết ấy còn hiện diện khá rõ trong lịch sử karate. Trước thế kỷ 20, karate từng được gọi là tode với nghĩa "Đường thủ" hoặc "Trung Hoa thủ" (China Hand).
Chỉ đến năm 1936, trong bối cảnh chủ nghĩa dân tộc Nhật Bản lên cao và quan hệ Trung - Nhật trở nên căng thẳng, các võ sư Okinawa mới thống nhất chuyển sang cách viết "Không thủ".
Nhà sáng lập Goju-ryu, Chojun Miyagi, trong bài diễn thuyết nổi tiếng năm 1936 cũng thừa nhận karate có quan hệ lịch sử với quyền pháp Trung Quốc, đồng thời nhấn mạnh rằng môn võ này đã phát triển thành một hệ thống độc lập tại Okinawa.
Một số dòng karate còn cho thấy sự liên hệ trực tiếp với các hệ phái võ thuật Phúc Kiến. Uechi-ryu bắt nguồn từ các bài quyền được người sáng lập Kanbun Uechi học tại Trung Quốc.
Goju-ryu cũng có nhiều nét tương đồng với Bạch Hạc quyền Phúc Kiến, từ phương pháp hô hấp, tư thế chiến đấu cho đến các bài quyền cổ như Sanchin. Chính vì vậy, nhiều học giả mô tả karate như một "đứa con lai" giữa võ thuật Okinawa và quyền pháp Nam quyền Trung Quốc.
Tuy nhiên từ việc karate chịu ảnh hưởng của kung fu đến kết luận rằng võ Nhật Bản nói chung xuất phát từ kung fu là một bước nhảy quá xa. Đây chính là điểm mà nhiều học giả phương Tây và Nhật Bản phản bác.
Nhà nghiên cứu võ thuật Patrick McCarthy, một trong những chuyên gia hàng đầu về lịch sử karate Okinawa, từng nhận định rằng việc truy tìm nguồn gốc karate không nhằm chứng minh nó là võ Trung Quốc hay võ Nhật Bản, mà để hiểu quá trình giao lưu văn hóa đã tạo ra một hệ thống hoàn toàn mới.
Theo ông, karate không phải bản sao của bất kỳ trường phái Trung Quốc nào, mà là kết quả của hàng thế kỷ chọn lọc, biến đổi và bản địa hóa.
Khi nhìn sang các môn võ đại diện cho Nhật Bản hiện đại như judo, kendo, jujutsu hay aikido, ảnh hưởng của kung fu trở nên mờ nhạt hơn rất nhiều.
Judo được Jigoro Kano xây dựng cuối thế kỷ 19 dựa trên các trường phái jujutsu bản địa của Nhật. Kendo phát triển từ kiếm thuật samurai. Aikido hình thành từ Daito-ryu Aiki-jujutsu cùng triết lý hòa hợp của Morihei Ueshiba.
Cho đến nay, giới sử học chưa tìm thấy bằng chứng thuyết phục cho thấy các môn võ này xuất phát từ quyền pháp Trung Quốc.
Stephen Turnbull, nhà sử học quân sự nổi tiếng chuyên nghiên cứu Nhật Bản phong kiến, cho rằng võ thuật Nhật Bản là sản phẩm của môi trường xã hội và quân sự riêng biệt.
Theo ông, dù Nhật Bản chịu ảnh hưởng sâu sắc từ văn hóa Trung Hoa trong nhiều lĩnh vực, các hệ thống chiến đấu của samurai được hình thành chủ yếu từ nhu cầu chiến tranh và cấu trúc xã hội của chính Nhật Bản.
Nếu xét về triết lý, có thể tìm thấy những điểm tương đồng giữa võ Nhật và võ Trung Quốc. Aikido thường được so sánh với Thái Cực quyền vì cùng đề cao việc sử dụng lực của đối phương.
Một số trường phái karate vẫn duy trì các bài quyền có nguồn gốc từ Nam quyền Trung Hoa. Nhưng sự tương đồng không đồng nghĩa với quan hệ thầy trò trực tiếp.
Điều thú vị là trong khi Trung Quốc thường tự hào về ảnh hưởng lịch sử đối với karate, thì thực tế hiện nay lại cho thấy võ thuật Nhật Bản đang có vị thế vượt trội hơn trên phương diện thực chiến và thể thao đối kháng.
Judo là môn võ đầu tiên của châu Á trở thành môn thi đấu Olympic từ năm 1964. Karate từng góp mặt tại Olympic Tokyo 2020.
Các hệ thống huấn luyện của Nhật Bản được chuẩn hóa từ rất sớm với giáo trình, đẳng cấp, luật thi đấu và phương pháp đào tạo thống nhất. Điều này giúp võ Nhật dễ phổ biến trên quy mô toàn cầu.
Ngược lại, kung fu Trung Quốc tồn tại dưới hàng trăm hệ phái khác nhau với mục tiêu không đồng nhất. Một số hệ thống thiên về biểu diễn, dưỡng sinh hoặc bảo tồn văn hóa hơn là đối kháng.
Nhà nghiên cứu David Lowry từng nhận xét rằng thành công của võ đạo Nhật Bản không đến từ việc sở hữu kỹ thuật vượt trội, mà từ khả năng chuyển hóa các kỹ năng chiến đấu truyền thống thành những hệ thống giáo dục và thể thao phù hợp với thời đại mới. Đây là điều mà nhiều hệ phái kung fu vẫn đang loay hoay tìm kiếm.
Nhìn từ góc độ lịch sử, người Trung Quốc có lý khi khẳng định quyền pháp Phúc Kiến từng góp phần quan trọng vào sự ra đời của karate Okinawa.
Nhưng nếu từ đó suy rộng rằng toàn bộ võ thuật Nhật Bản là học trò của kung fu - lại là một cách diễn giải phóng đại.
Và đáng nói ở chỗ, ngày nay judo, ju-jitsu (nhu thuật) hay karate xuất hiện dày đặc ở hệ thống võ đài chuyên nghiệp, còn dấu ấn của kung fu Trung Quốc lại vô cùng mờ nhạt.
Làng võ Trung Quốc cay đắng thừa nhận điều này là "thanh xuất ư lam", tức màu xanh xuất phát từ màu lam, nhưng lại đẹp hơn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
Chỉ tạm vắng sao 1,96 m Quang Kiệt, Gia Bảo: U.19 Việt Nam sẽ cực mạnh ở sân chơi châu Á

Đội tuyển U.19 Việt Nam vẫn đang tích cực, nghiêm túc tập luyện tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam.
Hội quân từ ngày 28.4 và có buổi tập đầu tiên ngày 29.4, HLV Yutaka Ikeuchi chưa thể có trong tay rất nhiều trụ cột quan trọng nhưng ông lại có cơ hội tìm kiếm, phát hiện những "viên ngọc thô" chờ dịp mài giũa để tỏa sáng.
Trước đó vào tháng 3, đội tuyển U.19 Việt Nam cũng đã có lần hội quân đầu tiên với 40 thành viên, trong đó có những cái tên góp mặt từ đầu nhưng cũng có những thành viên được lên tập trung theo đợt.
Lý do chính nằm ở việc có khá nhiều gương mặt U.19 Việt Nam đã và đang vướng lịch thi đấu ở các đội chuyên nghiệp. Lần này cũng vậy, khi rất nhiều cái tên trong danh sách 41 người chưa hoặc sẽ không thể góp mặt.
Nổi bật nhất có thể kể tên bộ đôi cầu thủ HAGL Đinh Quang Kiệt và Trần Gia Bảo đang thi đấu cho HAGL ở V-League (trường hợp của Gia Bảo còn vướng thêm lịch thi tốt nghiệp THPT).
Bên cạnh đó còn có Nguyễn Bảo Ngọc (SLNA), hậu vệ Nguyễn Quốc Khánh (PVF-CAND), tiền đạo Nguyễn Văn Bách, Hoàng Trọng Duy Khang (PVF), tiền đạo Lê Phát (Ninh Bình FC), tiền đạo Lê Văn Hoàn (CLB Thanh Hóa), tiền vệ Nguyễn Văn Khánh (Hồng Lĩnh Hà Tĩnh), tiền vệ Đậu Hồng Phong, tiền đạo Nguyễn Thiên Phú (Trẻ Hà Nội)…
Họ đều là những cầu thủ được đánh giá cao về chuyên môn và nằm trong kế hoạch nhân sự của đội tuyển U.19 Việt Nam. Nhưng như trường hợp của Đinh Quang Kiệt, anh đang là trụ cột và sẽ chỉ có thể tập trung U.19 Việt Nam khi nào HAGL chính thức trụ hạng.
Việc nhiều cầu thủ đang thi đấu cho các đội chuyên nghiệp và hạng nhì trước mắt sẽ tạo ra khó khăn cho HLV Yutaka Ikeuchi khi bước vào đợt tập huấn tại Nhật Bản từ 15.5 - 18.5, trước khi tham dự giải U.19 Đông Nam Á diễn ra tại Indonesia từ ngày 1.6 - 15.6.
Rõ ràng, việc vắng nhiều trụ cột sẽ ảnh hưởng lớn đến kế hoạch rèn quân, xây dựng nền tảng và lắp ráp lối chơi. Tuy nhiên về lâu dài, đây lại là tín hiệu vui cho U.19 Việt Nam và công tác đào tạo trẻ quốc gia với tầm nhìn châu lục.
Trước hết, việc có rất nhiều gương mặt trẻ đã thi đấu ở giải V-League, hạng nhất và hạng nhì chính là thước đo rõ nét nhất, phản ánh xu hướng trẻ hóa của bóng đá đỉnh cao và quan trọng là: chất lượng đào tạo trẻ đang được ghi nhận trên thực tế thi đấu.
Trước đây, bóng đá Việt Nam từng chứng kiến có lứa cầu thủ U.23 Việt Nam rất thiếu kinh nghiệm thi đấu, một vài cái tên được đăng ký V-League cũng không là trụ cột, thậm chí sau đó mai một dần.
Nhưng ở 2 lứa U.23 Việt Nam gần nhất và nay là U.19 Việt Nam lại đang cho thấy xu hướng ngược lại, viết câu chuyện mới khi các đội tuyển từ U.19 đến U.23 Việt Nam cũng như VFF sẽ phải đối mặt, cân bằng với sự thật nhiều trụ cột sẽ vướng lịch ở các CLB đỉnh cao.
Như trường hợp của trung vệ cao 1,95 m Đinh Quang Kiệt chẳng hạn, ở tuổi 19 anh đã có vốn nhiều năm thi đấu V-League và nay đang nằm trong nhóm lõi hạt nhân quan trọng nhất không thể thiếu của HAGL.
Trần Gia Bảo trẻ hơn và ít thi đấu hơn do đặc thù tiền đạo cạnh tranh với ngoại binh, nhưng cũng có trong hành trang vài năm hít thở và ra sân va chạm để biết rõ sự khắc nghiệt của bầu không khí bóng đá đỉnh cao.
Những cái tên còn lại sớm được chơi V-League như Bảo Ngọc, Quốc Khánh, Lê Phát, Văn Hoàn, Văn Khánh… sẽ rất nhanh chóng trưởng thành, sẵn sàng gánh vác nhiều trọng trách hơn ở CLB, và sau đó là các đội tuyển quốc gia.
Sau giải U.19 Đông Nam Á, mục tiêu chính của U.19 Việt Nam sẽ là tranh vé dự VCK U.20 châu Á 2027 tại Trung Quốc. Nhiều trụ cột có kinh nghiệm đỉnh cao sẽ là cơ sở để chúng ta kỳ vọng đội bóng tranh chấp vị trí cao ở giải châu lục, cũng là vòng loại U.20 World Cup 2027.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Trọng tài mắc sơ suất 'khó đỡ', vì sao hủy bỏ quả đá phạt của Pháp trận thua Tây Ban Nha?

Chỉ ít phút sau tiếng còi khai cuộc trên sân Dallas, Tây Ban Nha được hưởng một quả đá phạt sát rìa vòng cấm đội tuyển Pháp. Khi chuẩn bị đánh dấu vị trí hàng rào, trọng tài Ivan Barton bất ngờ phát hiện mình không mang theo bình xịt bọt dùng để xác định khoảng cách.
Tình huống khiến trận đấu phải tạm dừng trong ít phút. Một trọng tài khác lập tức chạy vào sân để đưa bình xịt cho ông Barton trước khi trận đấu được tiếp tục. Theo mô tả của báo The Sun, vị trọng tài người El Salvador tỏ ra khá ngượng ngùng sau sai sót hiếm gặp ở một trận đấu quan trọng bậc nhất của World Cup 2026.
Trọng tài Ivan Barton phải chạy ra ngoài, lấy bình xịt từ trợ lý
ẢNH: REUTERS
Ngay sau đó, mạng xã hội X xuất hiện hàng loạt bình luận hài hước. Một CĐV viết: "Trọng tài ơi, sao lại quên bình xịt của mình chứ?". Người khác bình luận: "Trọng tài quên mang bình xịt... tôi chịu thua rồi".
Dù chỉ là một sự cố nhỏ, tình huống này nhanh chóng lan truyền trên các nền tảng mạng xã hội bởi rất hiếm khi xảy ra ở một trận bán kết World Cup, nơi công tác điều hành luôn được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Không lâu sau sự cố kể trên, trọng tài Ivan Barton tiếp tục khiến người hâm mộ bối rối với một quyết định khác.
Ở cuối hiệp 1, trọng tài ban đầu xác định đội tuyển Pháp được hưởng một quả đá phạt ngay sát vòng cấm sau pha va chạm giữa Fabian Ruiz và Ousmane Dembele. Tuy nhiên, chỉ vài giây sau khi các cầu thủ chuẩn bị thực hiện tình huống cố định, ông Barton bất ngờ hủy bỏ quyết định và cho trận đấu tiếp tục.
Ông đột ngột thay đổi quyết định, khiến cầu thủ đội tuyển Pháp (áo xanh) bất ngờ
Theo giải thích của báo L'Equipe (Pháp), quyết định hủy quả đá phạt của trọng tài Ivan Barton không phải do VAR can thiệp. Dẫn lời hai cựu trọng tài quốc tế Saïd Ennjimi và Bruno Derrien, tờ báo này nhận định nhiều khả năng trọng tài biên đã cung cấp thêm thông tin để trọng tài chính thay đổi quyết định, bởi VAR không được phép can thiệp vào các tình huống đá phạt thông thường. Sau khi xác định Fabian Ruiz không phạm lỗi với Ousmane Dembele, ông Barton đã sửa lại quyết định và cho trận đấu tiếp tục bằng một quả thả bóng theo đúng luật, do trận đấu bị dừng bởi sai sót của chính trọng tài.
Bất chấp những tranh cãi liên quan đến công tác điều hành, Tây Ban Nha là đội nhập cuộc hiệu quả hơn. Đoàn quân của HLV Luis de la Fuente mở tỷ số trong hiệp một sau cú đá phạt đền chính xác của Mikel Oyarzabal. Đến hiệp 2, Pedro Porro lập công, ấn định thắng lợi 2-0 và đưa đội tuyển Tây Ban Nha vào chung kết World Cup 2026.
Tin Gốc: Thanh Niên

