Tôi về quê sống, nhà ngoại ô thị trấn cũ. Đất có sẵn, tôi mạnh dạn đầu tư gần 150 triệu đồng, mua máy móc, làm phòng gym. Chưa tính chi phí xây dựng, san nền.
Những ngày đầu mới khai trương tôi còn thấy tự tin về chuyện làm ăn. Tôi còn chi tiền để được đăng bài quảng cáo trong các nhóm Facebook địa phương, khuyến mãi tháng đầu chỉ 120 nghìn đồng làm hội viên, ai tập lẻ thì 15 nghìn một lần tập.
Nhưng rồi một tháng trôi qua, phòng tập chỉ có đúng 4 người đăng ký, nhưng dự đoán là cũng chẳng bao lâu nữa họ cũng bỏ đi vì mấy hôm nay thấy đóng tiền nhưng không đến tập.
Còn nhóm khách trẻ, đối tượng tôi kỳ vọng nhất, thì lại chia làm hai:
– Thanh niên nào làm lao động chân tay như làm vườn, bốc vác, vác lúa thuê thì không cần vận động nữa mà họ nghỉ ngơi.
– Nhóm thanh niên ở không, tụ tập nhậu nhẹt, cà phê mỗi tối thì tất nhiên là họ không vận động, tập gym.
Tiền điện, tiền khấu hao máy móc, rồi chi phí lặt vặt vẫn đều đều mỗi tháng vẫn phải chi. Nhiều bạn sẽ nói với tôi là nhu cầu tập gym ở quê không giống trên thành phố. Tôi thừa biết điều này. Ở thành phố, người ta ngồi nhiều, ít vận động, nên cần phòng gym. Còn ở quê, nhiều người làm việc tay chân cả ngày, buổi chiều, họ đá bóng rồi đi cà phê buổi tối.
Tôi làm phòng gym vì muốn thay đổi điều gì đó cho thanh niên ở quê, các cụ già cũng được, có chỗ giao lưu, tập luyện. Một số địa phương khác mà tôi có cơ hội đến, thấy phòng gym vẫn sống được. Không biết phòng gym của tôi ế và tại vì tôi cố chấp hay tại thanh niên chỗ tôi quá lười?
Thuận To
Nguồn: https://vnexpress.net/ve-que-mo-phong-gym-150-trieu-nhung-chi-4-nguoi-dang-ky-tap-5057285.html

"Nói thẳng ra, ngày trước lương lái container quá thấp, ai dè đi cả tháng mà lương có 18 triệu đồng (mỗi lần đi là 6 triệu đồng). Bây giờ lên 30-50 triệu thì cũng chưa thấm vào đâu. Đây là nghề bào sức khỏe cực kỳ, ngoài ra đánh đổi cân bằng giữa cuộc sống và công việc. Tôi nghĩ phải cao hơn nữa ít nhất là 80-100 triệu đồng, vì đây là nghề để cho hàng hóa cả nước được thông suốt".
Độc giả nickname secmask88 bình luận như trên, nói về độ nặng nhọc của nghề tài xế lái container và tiền lương. Bình luận này được viết sau bài Trả lương tới 50 triệu đồng vẫn khó tuyển tài xế container.
Theo đó, doanh nghiệp logistics nâng lương tài xế container lên 30-50 triệu đồng (tùy vị trí) mỗi tháng, gần gấp đôi so với năm ngoái, nhưng vẫn không dễ tuyển người phù hợp.
Độc giả Thanh Lê Duy chia sẻ: "Lái xe container thật sự rất vất vả, đơn vị tôi hay thuê đơn vị vận tải nhưng đơn vị vận tải họ cũng trao đổi thẳng thắn là giờ không tuyển được tài xế, thậm chí những người đang cầm lái thì công ty cũng phải lựa lời, chứ làm căng quá là họ nghỉ luôn. Công ty cũng phải bớt hai đầu container vì không có tài xế lái...".
Để giải thích về tình trạng khó tuyển dụng, độc giả nickname nguyenduchuy9154 nói: "Ai ở Sài Gòn thì nhìn hàng xe container dài mấy km xếp hàng để vào cảng ở Cát Lát hoặc trên Xa lộ Hà Nội là thấy nghề này ngán đến cỡ nào.
Cộng thêm việc chỗ dừng đậu thì không có, đường quá nhỏ dễ gây va chạm, phải chạy đêm liên tục, trách nhiệm trông giữ hàng hóa... Tôi chỉ mong 10-20 năm nữa cơ sở hạ tầng phát triển đồng bộ để tài xế bớt áp lực".
Chỉ ra thêm một khó khăn khác, độc giả nickname hihihaha viết: "Để lấy một container rỗng về kho đóng hàng rồi hạ container có hàng vào cảng (hàng xuất), có khi các bác tài phải mất 8-10 tiếng do kẹt xe hoặc phải chờ kho đóng hàng.
Tương tự, việc lấy một container hàng nhập từ cảng về kho rút hàng rồi hạ container rỗng cũng có thể mất từng ấy thời gian do kẹt xe hoặc phải chờ kho rút hàng.
Việc phải làm việc liên tục trong nhiều giờ nhưng phần lớn thời gian lại là chờ đợi khiến các bác tài không có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Đây cũng là một trong những nguyên nhân lớn khiến nhiều tài xế container quyết định bỏ nghề hoặc chuyển sang lái các phương tiện khác".
Độc giả tuan vu: "Cầm vô lăng lái container là những bác tài có kinh nghiệm và một tinh thần bền vững, không phải cũng có thể kiểm soát hết một con xe dài như vậy, thời gian chạy xe này chấp nhận một điều là phải xa gia đình, dài ngày mới về nhà. Như tôi cũng chấp nhận chọn hướng đi khác, gia đình và thời gian với những người xung quanh vẫn là ưu tiên hàng đầu".
Theo các doanh nghiệp, để giải bài toán thiếu tài xế container, chỉ tăng lương là chưa đủ. Điều cần thiết là sớm tháo gỡ những vướng mắc trong đào tạo và sát hạch giấy phép lái xe hạng FC nhằm bổ sung nguồn nhân lực cho ngành. Đồng thời, cần đầu tư thêm hệ thống trạm dừng nghỉ, bến bãi và cải thiện điều kiện làm việc để giảm áp lực cho tài xế.
Độc giả nickname Tenzin bình luận: "Đào tạo, sát hạch giấy phép lái xe hạng FC có vướng mắc gì? Cần chỉ rõ. Cần phải cải thiện điều kiện làm việc cụ thể nào cho tài xế? Rà soát các quy định cụ thể nào?
Các đề xuất cần cụ thể, chính xác. Thay vì cứ nói chung chung, mơ hồ, thì không giải quyết được".
Nhìn từ quy hoạch hạ tầng, độc giả nickname cruisengo80 đề xuất: "Cần xây dựng cơ sở hạ tầng...cụ thể là đường xá được mở rộng, cần làm các cầu vượt tại những ngã tư kẹt xe nhiều.
Vì hệ lụy từ kẹt xe kéo theo chi phí mỗi ngày rất lớn đối với người dân và doanh nghiệp dẫn đến kinh tế không phát triển được. Vì vậy về lâu dài bỏ tiền ra làm trước đường xá rộng lên, cầu vượt hầu hết các ngã tư lớn để thúc đẩy kinh tế".
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm trước tôi có đọc được bình luận của một bạn, rằng các anh chị em trong gia đình của bạn công việc ổn định, tạo dựng được tài sản riêng nhưng bố mẹ vẫn sống hết sức tiết kiệm không dám ăn dám mặc, chẳng dám đi đâu chơi.
Trước đây bố mẹ tôi cũng là hình mẫu của sự tiết kiệm như thế. Cả đời tần tảo, làm lụng vất vả để nuôi con khôn lớn nên dù cuộc sống hiện tại không còn thiếu thốn, ông bà vẫn giữ nguyên thói quen dè sẻn từng đồng.
Anh em tôi đều đã trưởng thành, có công việc ổn định và cuộc sống riêng. Mỗi tháng không riêng gì dịp lễ tết hay cuối tuần, chúng tôi thường gửi tiền, mua thực phẩm, bánh trái hoặc những món quà nhỏ về cho bố mẹ. Nhưng lần nào cũng vậy, ông bà đều rơi vào trạng thái bánh ngon không nỡ ăn, quần áo mới không nỡ mặc. Có những món đồ để đến khi gần hết hạn mới mang ra dùng.
Không ít lần tôi nghe bố mẹ nói "để dành cho con cháu", "tiền còn để phòng lúc đau ốm". Những suy nghĩ ấy xuất phát từ tình thương và sự lo xa của thế hệ đi trước. Nhưng đôi khi, sự tiết kiệm quá mức lại khiến họ tự tước đi những niềm vui đáng có trong những năm tháng tuổi già, nhất là sau những năm tháng nhọc nhằn.
Một ngày nọ, tôi và chị gái quyết định tổ chức cho cả gia đình đi chơi biển. Chúng tôi thuê một căn villa rộng rãi giá khoảng 11 triệu đồng một đêm, đủ chỗ cho hai gia đình, các cháu và bố mẹ cùng ở.
Ban đầu, bố mẹ phản đối kịch liệt. Ông bà liên tục hỏi giá phòng bao nhiêu, rồi trách con cái tiêu tiền như nước, ở một đêm bằng tiền ăn của bố mẹ trong mấy tháng trời, số tiền ấy có thể dùng được vào nhiều việc khác... Thậm chí đến lúc đã có mặt tại nơi nghỉ dưỡng, bà vẫn lẩm bẩm rằng ở khách sạn bình dân cũng được, đâu cần phải tốn kém như vậy.
Nhưng lúc chúng tôi đi là đang vào mùa hè cao điểm du lịch, phòng khách sạn tăng cao, chỗ đẹp kín phòng, lại ở gần chục người nên tính ra cũng không quá đắt đỏ.
Nhưng rồi chỉ sau một ngày, thái độ của ông bà bắt đầu thay đổi. Tôi còn nhớ buổi tối cả nhà quây quần ăn uống, trò chuyện và chụp ảnh, lâu lắm rồi tôi mới thấy bố mẹ cười nhiều đến thế.
Sau chuyến đi ấy, ông bà dường như thay đổi cách nhìn về việc chi tiêu, đã mạnh dạn dành tiền cho những niềm vui "hưởng thụ" hơn. Thỉnh thoảng ông bà rủ nhau đi ăn sáng bên ngoài, tham gia các chuyến du lịch, mua những món đồ thích đã lâu.
Tôi nhận ra rằng nhiều bậc cha mẹ thuộc thế hệ trước vẫn chọn sống kham khổ không hẳn thiếu tiền như chúng ta nghĩ. Thứ họ thiếu đôi khi là sự cho phép để được tận hưởng cuộc sống, không nỡ tiêu tiền, khi cả đời họ quen vun vén cho gia đình nên cảm thấy có lỗi khi chi tiêu cho bản thân.
Tin Gốc: Vnexpress

Vài năm gần đây, cứ đến gần các dịp lễ, câu chuyện quen thuộc lại quay trở lại: có nên hoán đổi ngày làm - ngày nghỉ để nối dài kỳ nghỉ hay không: Hoán đổi để có kỳ nghỉ Tết Dương lịch 2026 bốn ngày liên tục,
Và đang có tranh luận về việc hoán đổi để có kỳ nghỉ 9 ngày liên tục từ giỗ Tổ Hùng Vương đến 30/4-1/5 tôi lại thấy thông tin Lao động đề nghị hoán đổi để nghỉ 4 ngày dịp Ngày Văn hóa Việt Nam.
Trong tất cả những đề xuất hoán đổi trên xuất hiện người háo hức vì sắp có vài ngày liền để đi chơi, người khác lại thở dài vì biết trước sẽ phải đi làm bù vào một ngày thứ Bảy nào đó.
Thoạt nhìn, việc hoán đổi dường như là một giải pháp linh hoạt. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đó là một kiểu vận hành thiếu ổn định.
Điều đáng nói là tư duy hoán đổi đang dần trở thành phản xạ. Cứ thấy ngày nghỉ rơi vào giữa tuần thậm chí đầu tuần (thứ ba, 24/11 năm nay) là lập tức nghĩ đến chuyện dời, ghép, nối. Ít ai đặt câu hỏi: Tại sao chúng ta lại cần phải nối dài kỳ nghỉ dù trong luật đã quy định cụ thể số ngày nghỉ?
Nhìn chung, có lẽ vì trong thực tế, nhiều người không có đủ cơ hội nghỉ ngơi một cách chủ động. Khi ngày phép cá nhân còn hạn chế, khi văn hóa làm việc vẫn nặng về sự có mặt hơn là hiệu quả, thì những dịp lễ trở thành cơ hội hiếm hoi để nghỉ thật sự. Và khi cơ hội đó xuất hiện, người lao động muốn kéo dài nó ra càng nhiều càng tốt.
Nhưng chính điều này lại làm lộ ra một vấn đề lớn hơn theo tôi đó là hệ thống nghỉ ngơi của chúng ta đang thiếu tính linh hoạt.
Nếu một người chỉ có thể nghỉ khi cả xã hội cùng nghỉ, thì đó không phải là một hệ thống tối ưu. Một xã hội hiện đại không nên vận hành theo cách tất cả cùng dừng lại, rồi cùng chạy lại theo một lịch chung được điều chỉnh mỗi năm.
Thay vì cứ tranh luận nên hoán đổi hay không, có lẽ đã đến lúc cần một nguyên tắc rõ ràng hơn: Nghỉ đúng ngày theo luật. Luật quy định sao thì cứ nghỉ đúng ngày, nghe có vẻ cứng nhắc, nhưng chính sự rõ ràng này lại tạo ra ổn định. Khi lịch nghỉ không còn thay đổi mỗi năm, cả hệ thống từ trường học, doanh nghiệp đến người lao động đều có thể chủ động hơn trong việc sắp xếp thời gian.
Phần còn lại nên được trao về cho từng tổ chức và từng cá nhân. Doanh nghiệp có thể tự quyết định lịch làm việc phù hợp với đặc thù của mình. Người lao động nên có nhiều quyền hơn trong việc sử dụng ngày phép, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào những kỳ nghỉ chung.
Chiều 9/4, Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam cho biết nhận được nhiều ý kiến đề xuất hoán đổi ngày làm việc thứ hai ngày 23/11 sang làm bù vào thứ bảy tuần kế tiếp, nhằm tạo kỳ nghỉ liên tục từ 21/11 đến 24/11. Nguyên nhân là theo Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị, ngày 24/11 được xác định là Ngày Văn hóa Việt Nam và người lao động được nghỉ hưởng nguyên lương, nhưng năm này rơi vào thứ ba.
Cơ quan này cho biết sẽ tiếp tục tổng hợp ý kiến từ cơ sở, phối hợp với các bên liên quan để kiến nghị phương án phù hợp với thực tiễn.
Đức Cường

