Trong đó, Tập đoàn Vingroup đứng ở vị trí 26, tăng 11 bậc so với năm 2025 và tăng tổng cộng 19 bậc so với năm 2024. Như vậy, Vingroup tiếp tục giữ vững vị trí dẫn đầu trong khối doanh nghiệp tư nhân tại Việt Nam.
Bảng xếp hạng của Fortune dựa trên tiêu chí tổng doanh thu của các doanh nghiệp đến từ 7 quốc gia trong khu vực. Về chỉ số tài chính, trong năm 2025, Vingroup đạt doanh thu 12,760 tỉ USD, tăng trưởng 69,1% so với năm trước với lợi nhuận 436,5 triệu USD và tổng tài sản đạt 42,536 tỉ USD. Hệ sinh thái của Vingroup đã mở rộng từ công nghệ – công nghiệp, thương mại – dịch vụ đến năng lượng xanh, hạ tầng, văn hóa…
Ở trụ cột công nghệ – công nghiệp, VinFast củng cố vị thế số 1 tại Việt Nam và mở rộng toàn cầu với gần 200.000 ô tô điện được bàn giao trong năm 2025, tăng 102% so với năm 2024. Bước sang quý 1-2026, VinFast tiếp tục đà tăng trưởng 61% khi bàn giao thêm 58.577 xe. Trong lĩnh vực thương mại – dịch vụ, Vinhomes duy trì vị thế dẫn đầu thị trường với lợi nhuận sau thuế năm 2025 đạt 43.335 tỉ đồng.
Doanh nghiệp này đang triển khai hàng loạt siêu đô thị mới như Vinhomes Global Gate Hạ Long (hơn 6.200ha) và Vinhomes Saigon Park (1.080ha). Vinpearl cũng khẳng định vị thế với 60 cơ sở vận hành, sở hữu hệ thống khách sạn, công viên chủ đề VinWonders và các sân golf đẳng cấp quốc tế.
Vingroup cũng đang đẩy mạnh các mảng mới như hạ tầng với VinSpeed, khởi công hai dự án đường sắt tốc độ cao Bến Thành – Cần Giờ (TP.HCM) và tuyến Hà Nội – Quảng Ninh.
Trong lĩnh vực năng lượng xanh, VinEnergo đã đạt thỏa thuận triển khai danh mục dự án năng lượng tái tạo quy mô 10GW tại châu Á và châu Âu. Riêng ở Việt Nam, doanh nghiệp nhận giấy chứng nhận đầu tư cho 4 dự án.
Vingroup ra mắt chiến lược V-Film nhằm phát triển điện ảnh chuyên nghiệp, bên cạnh việc Vinmec khai trương bệnh viện thứ 10 và VinUniversity nhận chứng nhận chất lượng quốc tế FIBAA.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Thái tử Abu Dhabi Sheikh Khaled bin Mohamed bin Zayed ngày 15/5 đã ra chỉ thị khẩn yêu cầu Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Abu Dhabi (ADNOC) đẩy nhanh tiến độ tuyến đường ống dẫn dầu Tây - Đông thứ hai nối thẳng tới cảng Fujairah bên bờ vịnh Oman.
Đây không đơn thuần là một dự án hạ tầng dầu khí. Với UAE, nó là “tấm vé sinh tồn” trong bối cảnh eo biển Hormuz - tuyến hàng hải vận chuyển gần 20% dầu mỏ thế giới - liên tục đối mặt nguy cơ tê liệt vì xung đột địa chính trị.
Khi sở hữu tuyến xuất khẩu dầu trực tiếp ra đại dương, UAE có thể đưa “vàng đen” ra thị trường mà không còn phụ thuộc vào Hormuz - điểm nghẽn được ví như “yết hầu” của chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu.
Giải mã "yết hầu" chuỗi cung ứng
Theo Reuters, căng thẳng khu vực từ cuối tháng 2 đã khiến dòng chảy dầu qua Hormuz gián đoạn nghiêm trọng. Giá năng lượng toàn cầu lập tức biến động mạnh, còn nhiều quốc gia tiêu thụ lớn phải tính đến các biện pháp kiểm soát nhiên liệu.
Đối với bản thân UAE, thiệt hại kinh tế từ việc gián đoạn xuất khẩu là những con số biết nói. Trước khủng hoảng, quốc gia vùng Vịnh này duy trì sản lượng trên 3 triệu thùng/ngày. Tuy nhiên, các số liệu gần đây cho thấy sản lượng thực tế có thời điểm rơi xuống chỉ còn khoảng 1,8-2,1 triệu thùng/ngày.
Riêng trong tháng 3, Abu Dhabi được cho là mất doanh thu tương đương khoảng 1,5 triệu thùng dầu/ngày vì không thể xuất khẩu trơn tru khỏi vịnh Ba Tư. Đó là lý do dự án đường ống Tây - Đông thứ hai được đẩy lên mức ưu tiên cao nhất. Theo CNBC, khi hoàn thành vào năm 2027, ADNOC sẽ có thể tăng gấp đôi năng lực xuất khẩu qua cảng Fujairah.
Hiện tại, UAE chỉ có một lối thoát duy nhất là tuyến đường ống Habshan - Fujairah với công suất tối đa 1,8 triệu thùng mỗi ngày. Việc có thêm tuyến ống thứ hai mang lại cho UAE lợi thế logistics khổng lồ so với các đối thủ trong khu vực.
Cuộc chia tay lịch sử để tối đa hóa lợi nhuận
Nếu siêu đường ống là “cánh tay logistics”, thì quyết định rời OPEC mới là bước đi gây địa chấn thực sự. Đầu tháng 5, UAE chính thức tuyên bố rút khỏi Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC), khép lại gần 6 thập kỷ đồng hành cùng liên minh quyền lực nhất thị trường dầu khí.
Bề ngoài, Abu Dhabi gọi đây là quyết định phục vụ chiến lược phát triển dài hạn. Nhưng phía sau là mục tiêu tối đa hóa doanh thu dầu mỏ trước khi thế giới bước sâu vào kỷ nguyên năng lượng xanh.
Là thành viên OPEC, UAE phải tuân thủ các hạn ngạch sản xuất ngặt nghèo nhằm giữ giá dầu ổn định. Cơ chế này từ lâu đã kìm hãm đà tăng trưởng doanh thu của UAE. Quốc gia này hiện sở hữu công suất dự phòng lớn thứ hai trong khối nhưng chỉ được phép bơm ra thị trường khoảng 3 đến 3,5 triệu thùng mỗi ngày.
Trong khi đó, năng lực thực tế của hệ thống giàn khoan ADNOC có thể đạt tới 4,9 triệu thùng mỗi ngày. Bộ trưởng Năng lượng UAE Suhail Al Mazrouei từng chia sẻ trên The New York Times rằng thế giới đang khát năng lượng và UAE không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ tổ chức nào.
Giới phân tích cho rằng động thái của UAE có thể kích hoạt một cuộc chiến thị phần khốc liệt tại Trung Đông. Nhiều chuyên gia dự báo UAE hoàn toàn có thể nhanh chóng nâng sản lượng lên gần 5 triệu thùng/ngày nếu khôi phục đầy đủ năng lực xuất khẩu.
Điều này đặt Saudi Arabia vào thế khó. Nếu Riyadh đáp trả bằng cách tăng sản lượng để bảo vệ thị phần, giá dầu toàn cầu có nguy cơ lao vào vòng xoáy biến động dữ dội.
Chạy đua với thời gian trước kỷ nguyên xe điện
Những quyết định táo bạo của UAE không chỉ bắt nguồn từ các cuộc khủng hoảng ngắn hạn. Sâu xa hơn, giới tinh hoa tại Abu Dhabi đang nhìn thấy chiếc đồng hồ đếm ngược của kỷ nguyên năng lượng hóa thạch. Quá trình chuyển đổi xanh trên toàn cầu đang diễn ra với tốc độ nhanh hơn mọi dự báo của các tập đoàn dầu khí truyền thống.
Hành vi của người tiêu dùng đang thay đổi chóng mặt trước sức ép từ giá nhiên liệu. Dữ liệu từ thị trường Anh cho thấy doanh số xe lai (hybrid) sạc điện trong tháng 3 đã tăng vọt 47%, trong khi xe điện thuần túy tăng 24%. Thị phần của các dòng xe sử dụng động cơ đốt trong truyền thống hiện đã co hẹp xuống dưới mức 44%.
Tại khu vực châu Á, Trung Quốc cũng đang điện hóa nền kinh tế với quy mô khổng lồ. Những xu hướng này đang dần bẻ gãy đường cong nhu cầu tiêu thụ xăng dầu trong dài hạn. Đứng trước viễn cảnh đó, UAE hiểu rằng họ phải bán được càng nhiều dầu càng tốt trước khi thế giới không còn mặn mà với nhiên liệu hóa thạch.
Chuyên gia phân tích dầu mỏ Priya Walia tại Ryland Energy nhận định sự rút lui của UAE sẽ làm suy yếu nghiêm trọng khả năng điều tiết thị trường của liên minh OPEC+. Kỳ vọng về một nguồn cung dầu mỏ được kiểm soát nhịp nhàng qua các hiệp ước chung đang dần tan vỡ.
Thế giới đang bước vào một giai đoạn kinh tế đầy biến động, nơi sức mạnh thuộc về những quốc gia sở hữu hạ tầng logistics vượt trội. Dù nắm trong tay chiến lược dài hạn sắc bén, UAE vẫn phải đối mặt với bài toán hóc búa mang tên chi phí cơ hội. Từ nay cho đến khi tuyến đường ống mới hoàn thành vào năm 2027, hàng triệu thùng dầu chưa thể xuất cảng vẫn là một thách thức lớn đối với nền kinh tế nước này.
Tin Gốc: Dân Trí
Kinh Doanh
Đề xuất tăng thuế với xe điện từ 2031: Đại biểu lo thị trường đóng băng khi giá tăng mạnh

Nhiều đại biểu quan tâm việc áp thuế với ô tô chạy bằng pin, dự thảo đề xuất tiếp tục ưu đãi mức thuế tiêu thụ đặc biệt từ 1-3% từ ngày 1-1-2026, sau đó điều chỉnh tăng mạnh lên mức 4-11% từ ngày 1-1-2031.
Đồng tình với chính sách miễn thuế với xe điện, đại biểu Phạm Văn Hòa (Đồng Tháp) cho rằng chính sách này giúp khuyến khích toàn dân sử dụng xe điện và chuyển đổi xanh. Tuy nhiên cần xem xét mặt trái của xe điện, khi các đô thị sử dụng xe nhiều hơn các tỉnh.
"Thực tế, các trạm sạc ở đô thị rất hạn chế. Nhiều chung cư tại Hà Nội và TP.HCM không cho sạc và để xe điện trong chung cư. Chưa kể, pin xe điện sau sử dụng có thể gây ra độc hại, đặt ra yêu cầu về xử lý. "Xe xăng không giảm thuế trong khi xe điện giảm nên cần phải có chính sách công bằng" - đại biểu Hòa nói.
Cùng quan điểm, đại biểu Đoàn Hùng Vũ (Đồng Tháp) cũng cho rằng tiếp tục ưu đãi thuế với xe điện là phù hợp khi ô nhiễm khí thải rất nghiêm trọng. Chính sách này cũng phù hợp định hướng tăng trưởng xanh, bảo vệ môi trường, thực hiện cam kết Net Zero và mở ra cơ hội phát triển ngành công nghiệp mới, thúc đẩy tăng trưởng.
Tuy nhiên quan tâm tới rủi ro ô nhiễm môi trường khi pin hư hỏng, hết hạn sử dụng, đại biểu Vũ cho rằng cùng với ưu đãi thuế, cần hỗ trợ phát triển trạm sạc, hạ tầng kỹ thuật và khuyến khích chuyển giao công nghệ sản xuất pin thân thiện môi trường. Ban hành quy định bắt buộc về thu hồi, tái chế pin, có điểm thu gom và đầu tư công nghệ tái chế...
Quan tâm tới lộ trình tăng thuế, đại biểu Tráng A Dương (Lào Cai) bày tỏ băn khoăn khi năm 2031 mức thuế tăng mạnh từ 4-11%. Theo ông, đây là mức điều chỉnh khá đột ngột, có thể làm gián đoạn phát triển của thị trường xe điện vốn đang hình thành và cần được nuôi dưỡng.
Cùng đó, quy định đang áp dụng chung với các loại xe có mục đích sử dụng khác nhau, như xe chở người và xe chở hàng... Do đó cần rà soát để đảm bảo tính chất công bằng về mục đích sử dụng, tránh việc áp dụng mức thuế chưa đảm bảo tính chất tiêu dùng và mục đích kinh doanh.
“Cần đặt thuế tiêu thụ đặc biệt trong tổng thể chính sách khác như phí trước bạ, hạ tầng sạc, tiêu chuẩn về môi trường. Nếu chỉ ưu đãi cho giai đoạn đầu tư, tăng thuế trong khi điều kiện hỗ trợ khác chưa hoàn thiện thì hiệu quả chính sách sẽ bị hạn chế" - đại biểu nêu.
Đồng tình, đại biểu Võ Ngọc Thanh Trúc (TP.HCM) cho rằng với biên độ thuế suất sau ưu đãi tăng gấp 3-4 lần tiềm ẩn nhiều vấn đề. Đó là tình trạng bất ổn thị trường, tâm lý mua chạy thuế, tạo 'sốt ảo' vào thời điểm cuối năm 2030 và nguy cơ sụt giảm nghiêm trọng sức mua, đóng băng thị trường từ đầu năm 2031 do giá xe tăng đột biến.
Thêm nữa, việc áp thuế cũng làm gián đoạn đầu tư hạ tầng trạm sạc, phá vỡ phương án tài chính, thu hồi vốn của các nhà đầu tư hạ tầng. Điều này dẫn đến nguy cơ đình trệ việc mở rộng mạng lưới trạm sạc.
Đại biểu cũng lo ngại việc áp thuế như trên gây suy giảm lợi thế thu hút FDI khi chu kỳ đầu tư dự án công nghiệp ô tô và pin lưu trữ thường kéo dài từ 7-10 năm. Biên độ biến động thuế quá lớn trong ngắn hạn (5 năm) sẽ làm giảm tính dự báo, khiến các nhà đầu tư quốc tế e ngại rủi ro và chuyển hướng dòng vốn.
Do đó đại biểu Trúc đề nghị cơ quan soạn thảo cân nhắc điều chỉnh lộ trình tăng thuế theo cơ chế "bậc thang". Tức là thay vì áp dụng mức tăng đột biến vào năm 2031, cần chia nhỏ biên độ điều chỉnh tịnh tiến theo chu kỳ 2-3 năm.
Phương án này nhằm hạn chế cú sốc về giá, đảm bảo tính ổn định của thị trường, duy trì động lực phát triển hệ sinh thái giao thông xanh và bảo đảm nguồn thu ngân sách nhà nước bền vững.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Vàng là tài sản trú ẩn an toàn trong thời kỳ biến động kinh tế - xã hội. Tuy nhiên, nhiều nhà đầu tư coi đây là khoản đầu tư "chết", ở cả cấp độ cá nhân lẫn nền kinh tế, do không tạo ra giá trị sản xuất. Vấn đề này càng rõ rệt ở các quốc gia tiêu thụ vàng lớn, như Ấn Độ.
Hôm 10/5, tại một sự kiện ở Hyderabad, Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi kêu gọi người dân ngừng mua vàng, hạn chế làm đám cưới ở nước ngoài và đi du lịch để tiết kiệm ngoại hối. Các biện pháp này được đưa ra trong bối cảnh nền kinh tế Ấn Độ đứng trước thách thức lớn. Cuộc khủng hoảng năng lượng do xung đột tại Trung Đông đang gây sức ép lên dự trữ ngoại hối và đồng rupee nước này.
Ấn Độ là nước tiêu thụ vàng lớn thứ hai và cũng là một trong những nước nhập khẩu vàng lớn nhất thế giới. Trên India Today, Akshat Garg, Giám đốc Nghiên cứu và Sản phẩm tại Choice Wealth Private cho biết nhập khẩu vàng của Ấn Độ trong tài khóa 2025 khoảng 58-60 tỷ USD - thuộc nhóm cao nhất đến nay. Nhu cầu đôla Mỹ để nhập khẩu tăng sẽ càng gây sức ép lên đồng rupee nước này.
Từ nhiều năm qua, giới chức Ấn Độ đã thực hiện nhiều chính sách nhằm thuyết phục người dân giảm mua vàng. Nổi bật là Chương trình Tiền tệ Hóa vàng (Gold Monetisation Scheme - GMS), được chính phủ công bố năm 2015. Theo Bộ Tài chính Ấn Độ, mục tiêu của họ là huy động vàng nhàn rỗi của các hộ gia đình và các tổ chức, nhằm sử dụng cho mục đích hữu ích hơn và trong dài hạn sẽ giảm phụ thuộc vào nhập khẩu vàng. Chương trình này kết hợp và cải tổ hai chương trình trước đó là Gold Deposit Scheme (Gửi tiết kiệm vàng) và Gold Metal Loan (Cho vay vàng).
Theo quy định, người nắm giữ vàng có thể mang sản phẩm đến các Trung tâm Thu nhận và Kiểm định độ tinh khiết được Cục Tiêu chuẩn Ấn Độ (BIS) chứng nhận. Sau đó, họ sẽ nhận chứng chỉ tiền gửi phát hành bởi ngân hàng, quy đổi theo vàng có độ tinh khiết 99,5%, với lượng tối thiểu là 10 gram. Chỉ 8 ngân hàng được chỉ định tham gia chương trình này.
Chứng chỉ gửi vàng có 3 kỳ hạn, là ngắn hạn (1-3 năm), trung hạn (5-7 năm) và dài hạn (12-15 năm). Loại ngắn hạn do ngân hàng tự thực hiện trên các tài khoản của mình. Loại trung và dài hạn được các nhà băng thực hiện thay mặt Chính phủ Ấn Độ.
Người sở hữu vàng sẽ được nhận tiền lãi định kỳ. Lãi suất ngắn hạn do các ngân hàng quyết định và chi trả. Còn lãi suất trung và dài hạn do chính phủ quyết định và chi trả, có sự tham vấn với Ngân hàng Trung ương Ấn Độ. Lãi suất trung và dài hạn năm ngoái vào khoảng 2,25-2,5% một năm.
Ngay khi gửi tiền, khách hàng đã phải chọn phương án tất toán. Khi đáo hạn, họ có thể nhận tiền gốc bằng vàng hoặc bằng tiền mặt tương ứng giá trị số vàng ở thời điểm hiện tại. Trong khi đó, tiền lãi chỉ được trả bằng tiền mặt.
Dù vậy, chính phủ Ấn Độ cho biết tính đến tháng 3/2025, lượng vàng huy động được theo chương trình GMS chỉ là 37,8 tấn. Đây là con số rất nhỏ so với ước tính 23.000-25.000 tấn vàng mà các hộ gia đình Ấn Độ đang nắm giữ, theo Hiệp hội Vàng Thế giới (WGC).
Giá vàng tăng liên tục vài năm qua cũng khiến chi phí với chính phủ Ấn Độ tăng cao. Tháng 3/2025, Bộ Tài chính Ấn Độ quyết định dừng hình thức gửi vàng kỳ hạn trung và dài hạn "dựa trên đánh giá hiệu quả chương trình và điều kiện thị trường thay đổi".
Times of India cho rằng chương trình này kém thu hút chủ yếu do giá trị về tinh thần mà vàng mang lại trong văn hóa Ấn Độ, đặc biệt là với các trang sức thường được truyền lại cho đời sau. Vàng trong chương trình này sẽ bị nung chảy và không thể giữ được hình dạng ban đầu. Giới chuyên gia giải thích GMS chỉ phù hợp với những người có vàng nhàn rỗi hoặc trang sức vàng bị hỏng và họ không có ý định sử dụng.
Để giảm nhu cầu vàng vật chất, năm 2015, Ấn Độ cũng công bố chương trình Trái phiếu Vàng Quốc gia (SGB). Theo đó, thay vì nắm giữ vàng, nhà đầu tư sẽ bỏ tiền mặt mua trái phiếu do Ngân hàng Trung ương Ấn Độ phát hành. Loại trái phiếu này có giá trị gắn với vàng, tối thiểu là 1 gram.
Nhà đầu tư sẽ nhận tiền lãi 2 lần một năm. Khi trái phiếu đáo hạn, họ nhận tiền mặt, dựa trên giá đóng cửa trung bình của vàng 999 trong 3 ngày làm việc sau đó. Giá này do Hiệp hội Vàng và Trang sức Ấn Độ (IBJA) công bố. Tính đến hết tháng 3/2025, chương trình này huy động được số tiền tương đương 146,96 tấn vàng.
Kỳ hạn của SGB là 8 năm. Tuy nhiên, kể từ năm thứ 5, nhà đầu tư có thể yêu cầu đáo hạn sớm. Trái phiếu này có thể được giao dịch trên sàn.
Dù vậy, việc giá vàng tăng cao do biến động chính trị đã khiến chi phí đi vay của chính phủ Ấn Độ thông qua SGB tăng theo. Tính đến tháng 5 năm nay, giá trị lô trái phiếu phát hành năm 2020 đã tăng gấp 3.
Thổ Nhĩ Kỳ - một quốc gia Trung Đông - cũng có chương trình huy động vàng nhàn rỗi của người dân. Tháng 2/2022, giới chức nước này công bố chính sách khuyến khích người dân đổi vàng ra đồng lira, và đưa số tiền này vào hệ thống tài chính. Bộ trưởng Tài chính Nureddin Nebati cho biết kể từ tháng 3/2022, công dân Thổ Nhĩ Kỳ có thể dễ dàng quy đổi vàng tiết kiệm thông qua các ngân hàng và 1.500 cửa hàng trang sức trên cả nước.
Chính phủ khi đó ước tính các gia đình nắm giữ khoảng 5.000 tấn vàng, tương đương 250-350 tỷ USD. Họ kỳ vọng hút một phần số tiền này vào hệ thống ngân hàng. Ông Nebati cho biết việc này sẽ hỗ trợ nhu cầu ngoại tệ của ngân hàng trung ương.
Không chỉ chính phủ, một số ngân hàng Thổ Nhĩ Kỳ cũng có chính sách nhận vàng của người dân. alBaraka cho phép khách hàng gửi trang sức vàng vào tài khoản, bằng cách quy đổi sang vàng 24 karat. Nhà băng này có lịch nhận vàng mỗi tuần, được đăng tải trên website của họ.
Ngân hàng Ziraat cũng cho phép người dân mang vàng đến các chi nhánh, hoặc cửa hàng trang sức có hợp tác với họ để thẩm định, tính toán giá trị và gửi vào tài khoản. Khoản này không trả lãi. Khi rút ra, người dân sẽ nhận tiền mặt. Nếu muốn sinh lời, họ có thể tiếp tục tham gia chương trình Gold Time Deposit Account của ngân hàng này. Khi gửi lượng vàng tối thiểu 200 gram, kỳ hạn từ 30-400 ngày, họ sẽ hưởng lãi suất 0,1%.
Dù vậy, trên Xinhua, giới phân tích cho biết các nỗ lực trước đây của Thổ Nhĩ Kỳ nhằm chuyển vàng thành nội tệ đều không mang lại kết quả đáng kể. Nhà kinh tế học Mustafa Sonmez cho rằng chương trình mới cũng sẽ không hiệu quả như kỳ vọng, vì "người dân không tin tưởng các chính sách này sẽ giải quyết được vấn đề kinh tế". Bên cạnh đó, lạm phát cao và giá vàng vài năm qua liên tục tăng càng khiến mức lãi suất gửi vàng kém hấp dẫn.
Indonesia cũng là quốc gia có nhu cầu đầu tư vàng rất lớn. Nhiều hộ gia đình nước này nắm giữ vàng dưới dạng trang sức hoặc miếng để tiết kiệm dài hạn. Tuy nhiên, phần lớn số vàng này chỉ được để trong nhà, đồng nghĩa chúng không được sử dụng trong các hoạt động kinh tế tạo ra giá trị sản xuất.
Tháng 2/2025, Tổng thống Indonesia Prabowo Subianto công bố ra mắt hai ngân hàng vàng (bullion bank). Mục đích là phát triển ngành công nghiệp vàng trong nước, đồng thời tiết kiệm ngoại tệ khi cho phép toàn bộ chuỗi cung ứng vàng ở lại nội địa.
Jakarta đã cấp giấy phép hoạt động bullion bank cho Pegadaian - công ty cầm đồ thuộc ngân hàng quốc doanh Bank Rakyat Indonesia - và Bank Syariah Indonesia (BSI), ngân hàng Hồi giáo lớn nhất nước này. Hai doanh nghiệp này sẽ cung cấp 4 dịch vụ, gồm nhận vàng gửi tiết kiệm từ người dân, cho vay thế chấp bằng vàng, giao dịch vàng và giữ hộ vàng.
Tháng 3/2026, Jakarta Globe cho biết số khách hàng sử dụng dịch vụ của các ngân hàng vàng này tăng từ 3,2 triệu tháng 2/2025 lên 5,7 triệu hiện tại. "Lượng vàng được cầm cố tại Pegadaian đã tăng lên 144,7 tấn, từ mức 94 tấn trước đó. Các khoản vay được bảo đảm bằng vàng cũng tăng thêm 38,5 tấn, tương đương 102.000 tỷ rupiah," Bộ trưởng Bộ Điều phối Các vấn đề kinh tế Airlangga Hartartocho biết tại Jakarta hồi tháng 2. Lượng vàng được nắm giữ tại Bank Syariah Indonesia cũng tăng, đạt 22 tấn.
Ông Airlangga cho rằng nhu cầu vàng tăng một phần do bất ổn toàn cầu. Khi ra mắt các ngân hàng vàng năm ngoái, giá kim loại quý chỉ ở quanh mức 3.000 USD mỗi ounce. Hiện tại, giá đã quanh 4.500 USD. Airlangga cũng nhấn mạnh những cải thiện trong mức độ tiếp cận dịch vụ tài chính tại Indonesia đã góp phần tạo nên các kết quả trên.
"Nhìn chung, việc khuyến khích người dân gửi vàng vào ngân hàng không chỉ đơn thuần là vấn đề lợi nhuận, mà còn là khả năng xây dựng niềm tin và đảm bảo vàng được lưu giữ an toàn, đồng thời có tính thanh khoản cao hơn, mang lại nhiều lợi ích hơn cho nền kinh tế," Wisnu Setiadi Nugroho - nhà kinh tế học tại Gadjah Mada - trường đại học lớn nhất Indonesia kết luận.
Tin Gốc: Vnexpress

