Xóm cắt lưới, phá dây thừng nằm sâu trong con đường nhỏ ngoằn ngoèo. Những người cắt lưới chọn vạt đất trống che bạt để hành nghề. Một nhóm người khác chọn sân nhà để ngồi phá dây thừng. Phần lớn họ từng là ngư dân lênh đênh ngoài khơi, nay “ngán” đi biển nên chọn nghề này, cùng một số phụ nữ địa phương. Tất cả đều miệt mài ngồi “giải phẫu” lưới và dây thừng để mưu sinh.
Trong túp lều dã chiến phủ tấm bạt nhựa che nắng, ông Cúc (tên thường gọi Tư Cúc) ngồi giữa những cuộn lưới chất ngổn ngang. Người đàn ông này thoăn thoắt đưa kéo cắt dọc theo biên lưới, tách phần dây và phần lưới ra thành 2 loại riêng biệt. “Lúc mới làm, tay phồng rộp hết, giờ quen rồi”, ông vừa cười vừa giơ bàn tay chai sần để chứng minh.
Quê ở Lâm Đồng, ông Cúc vào Long Hải lập nghiệp với nghề đánh cá. Vài năm gần đây, ông rời ghe, vào bờ cắt lưới cho người chuyên thu gom lưới, dây thừng cũ về tái chế. “Đi biển giờ cũng khó kiếm ăn hơn trước, sóng gió mà cá cũng ít. Làm nghề cắt lưới nếu siêng năng cũng kiếm trên dưới chục triệu đồng mỗi tháng”, ông nói, mắt vẫn không rời đường kéo.
Công việc cắt lưới tưởng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn và sức bền. Người thợ phải tỉ mỉ cắt từng đường sát mép lưới. Lưới sau khi cắt sẽ được những ông chủ bán cho người nuôi hàu, còn dây biên được gom lại bán riêng.
Trong khi đó, chị Hồng Chi đang ra sức kéo đống lưới lớn về lều rồi phăng từng mảng ra ngồi cắt. Tay chị di chuyển cây kéo rất nhanh, thành thạo dù sợi lưới không hề nhỏ. “Lưới cũ bỏ hầm bà lằng cả đống, mình phải kéo ra loại lưới cần cắt. Cắt xong thì phân loại lưới riêng, dây thừng riêng theo lớp lang. Việc này cũng mệt chứ không phải chơi. Mỗi ngày tôi cắt chừng 300 kg lưới”, chị Chi cho biết.
Chị Chi làm nghề này đã 9 năm. Trước đó, chị làm đủ thứ việc lặt vặt. Chồng chị làm thợ hồ, thu nhập bấp bênh. Hai đứa con, một đã tốt nghiệp đại học, một đang học lớp 9 là động lực để chị bám trụ với công việc này. “Mình không có gì để lại cho con, chỉ mong con có cái chữ, nên phải ráng”, chị nói, giọng chậm lại. Chị kể những ngày đầu dù có đeo găng, nhưng tay chị cũng bị phồng rộp; nhưng rồi qua thời gian, tay chai lại, động tác cũng thuần thục hơn. “Cái nghề này ai mới vô làm tay cũng phồng và mỏi”, chị Chi chia sẻ.
Những người làm nghề thường ngồi thành từng nhóm nhỏ, mỗi người một góc. Không có tiếng nói chuyện rôm rả, chỉ có âm thanh của kéo cắt, của lưới sột soạt. Công việc lặp đi lặp lại, nhưng ai cũng chăm chú, bởi mỗi đường cắt là một phần thu nhập thêm của gia đình. “Lao động phổ thông ở vùng này mà kiếm được chục triệu một tháng là không dễ. Vậy mà làm ở đây, được chủ thương và trả công xứng đáng nên sống được”, ông Tư Cúc tâm tình.
Anh Lê Văn Sị mới vào nghề vài ngày. Trước đây, anh đi biển thuê, thu nhập bấp bênh. “Giờ làm cái này gần nhà, có việc làm hoài, đỡ hơn”, anh cho hay. Trông anh vẫn còn vụng về, những đường cắt chưa nhanh, nhưng thu nhập mỗi ngày cũng trên dưới 300.000 đồng. Giữa cái nắng miền biển, dưới những túp lều phủ bạt là những phận người mưu sinh. Đàn ông không còn đối mặt với biển khơi, phụ nữ ngồi một chỗ cũng có thể “cắt ra tiền” nên hầu như ai cũng vui.
Cách đó không xa, một nhóm đàn ông đang ngồi quanh những cuộn dây thừng to như bắp tay, bắp đùi người lớn. Những sợi dây thừng cũ, sậm màu, xơ xác bên ngoài, nhưng bên trong là những sợi nhỏ còn mới. Anh Nguyễn Văn Lý từng có hơn 20 năm đi biển ở địa phương này. Những năm tháng lênh đênh trên biển đã in hằn lên gương mặt rám nắng và đôi bàn tay thô ráp. Nhưng giờ, anh chọn ở lại bờ. “Đi biển tháng có tháng không. Giờ làm nghề này tuy thu nhập không cao đột biến nhưng ổn định”, anh nhìn nhận.
Những người làm nghề phá dây thừng như anh Lý phải dùng chân ghì, tay kéo để tách từng dây nhỏ. Những cuộn dây thừng sau khi được “giải phẫu” sẽ được phân loại, bó lại thành từng lọn. Một số được bán trực tiếp, số khác còn tốt được bện thành dây thừng mới để bán cho ngư dân. Một vòng đời khép kín từ cũ thành mới, từ bỏ đi thành giá trị.
Bên cạnh anh Lý, anh Phạm Văn Tuấn (thường gọi là Lượm) cũng đang thoăn thoắt cuộn lại những sợi dây đã tách. “Tui nghỉ đi biển hơn chục năm rồi. Làm cái này đỡ sóng gió, ngồi trong mát, cũng có đồng ra đồng vô”, anh cười hiền, đôi mắt ánh lên sự bình thản. Những đôi tay từng kéo lưới, buộc dây trên biển, giờ làm công việc tương tự nhưng trong một không gian khác ít sóng gió hơn, nhưng cũng kiếm được khoản tiền trang trải cuộc sống.
Một người thợ lớn tuổi dí dỏm: “Hồi xưa tụi tui làm ra lưới, giờ lại đi phá lưới”. Câu nói nghe qua tưởng đùa, nhưng lại phản ánh một thực tế: khi nguồn lợi thủy sản giảm, khi chi phí ra khơi tăng cao, hoặc tuổi tác không còn cho phép, nhiều ngư dân buộc phải tìm hướng đi khác. Và nghề cắt lưới, phá dây thừng, dù “ngược đời” lại trở thành “cứu tinh” của một số người.
Chiều xuống, ánh nắng vàng đổ dài trên những cuộn lưới và dây thừng. Tiếng kéo cắt vẫn đều đặn như chưa từng có sự ngắt quãng. Những con người ở đây không nói nhiều về tương lai, họ chỉ lặng lẽ làm việc, từng chút một để mưu sinh. Ở làng biển Long Hải, không phải ai cũng còn ra khơi. Nhưng họ vẫn sống theo một cách khác âm thầm, bền bỉ và đầy nghị lực như thế.
Sáng 16.5, ông Đỗ Tâm Hiển, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi, cho biết sau khi nhận được thông tin Báo Thanh Niên phản ánh về vấn đề "Bất thường hoạt động khai thác cát cạnh công trình thủy điện Trà Khúc 2", Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi đã giao Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh chủ trì, phối hợp với UBND xã Sơn Hạ theo chức năng nhiệm vụ, tổ chức kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm (nếu có) theo thẩm quyền hoặc báo cáo cơ quan có thẩm quyền xem xét theo quy định của pháp luật. Qua đó, báo cáo UBND tỉnh kết quả thực hiện trước ngày 18.5.
Tối 15.5, lãnh đạo xã Sơn Hạ cho biết sau khi tiếp nhận phản ánh của Báo Thanh Niên cùng văn bản của Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu rà soát, làm rõ nội dung báo chí phản ánh, UBND xã đã tổ chức kiểm tra thực tế hiện trường và làm việc với các tổ chức, cá nhân liên quan.
"Ngay khi nhận văn bản của Báo Thanh Niên về việc phản ánh tình trạng khai thác, vận chuyển cát cạnh công trình thủy điện Trà Khúc 2, UBND xã Sơn Hạ đã tổ chức kiểm tra, khảo sát thực tế và làm việc với các tổ chức, đơn vị, cá nhân có liên quan. Sau đó, UBND xã đã gửi văn bản phản hồi lại, nhưng có thể quá trình vận chuyển có vấn đề nên công văn chưa đến Báo Thanh Niên", vị này giải thích.
Trước đó, ngày 22.4, bà Võ Thị Xuân Liễu, Chủ tịch UBND xã Sơn Hạ đã ký báo cáo xác minh việc khai thác, vận chuyển khoáng sản ra khỏi khu vực dự án thủy điện Trà Khúc 2.
Theo báo cáo của UBND xã Sơn Hạ, trong quá trình thi công dự án, Công ty cổ phần thủy điện Trà Khúc 2 được UBND tỉnh Quảng Ngãi cấp bản xác nhận cho phép khai thác khoáng sản làm vật liệu xây dựng thông thường trong phạm vi dự án vào ngày 14.3.2025, thời hạn đến hết tháng 12.2025.
Hết tháng 12.2025, công ty đã có văn bản xin gia hạn tiếp thực hiện khai thác khoáng sản trong khu vực thực 2 hiện dự án. Tuy nhiên, theo quy định hiện hành, việc thu hồi khoáng sản của công ty thuộc trường hợp không phải đăng ký hoạt động thu hồi khoáng sản với cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền về khoáng sản, được quy định tại điểm a khoản 4 và khoản 5 điều 75 luật Địa chất và khoáng sản năm 2024. Theo đó, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh đã có văn bản hướng dẫn thủ tục về khai thác khoáng sản làm vật liệu xây dựng thông thường tại công trình thủy điện Trà Khúc 2.
Liên quan vụ việc, ngày 17.4, đoàn kiểm tra của UBND xã Sơn Hạ đã kiểm tra hiện trường. Đến ngày 20.4, Công ty cổ phần thủy điện Trà Khúc 2 có báo cáo giải trình.
Theo doanh nghiệp, trong quá trình thi công, công ty có khai thác khoáng sản trong khu vực dự án để phục vụ xây dựng công trình theo chủ trương đầu tư. Tuy nhiên, do mặt bằng tập kết vật tư nhỏ hẹp, cùng với ảnh hưởng của nhiều đợt lũ lớn trong năm 2025 khiến hai bên bờ sông bị bồi lấp, khối lượng cát thu hồi phát sinh lớn nên không thể tập kết hết trong khu vực công trình.
Do đó, doanh nghiệp đã tập kết tạm tại nhiều vị trí trong vùng dự án và thuê thêm đất của người dân lân cận để làm bãi chứa tạm, gồm khoảng 4.000 m³ cát ở bờ trái công trình và khoảng 250 m³ đá ở bờ phải.
Chủ đầu tư khẳng định, đã yêu cầu các nhà thầu chỉ được thu hồi khoáng sản để phục vụ thi công công trình, nghiêm cấm vận chuyển, mua bán khoáng sản ra ngoài dự án. Đồng thời, cam kết sẽ tăng cường kiểm tra, giám sát hoạt động khai thác, xử lý nghiêm nếu phát hiện vi phạm.
Ngày 27.5, Phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP.HCM cho biết mùa du lịch hè 2026 vừa bắt đầu cũng là lúc các chiêu trò lừa đảo đặt tour, phòng nghỉ trực tuyến, sập bẫy dịch vụ visa bao đậu 100% với hàng loạt kịch bản tinh vi.
PC02 cho biết thời gian gần đây đã tiếp nhận hàng loạt phản ánh của người dân về việc bị lừa đảo đặt phòng nghỉ, homestay hoặc mua vé máy bay qua mạng xã hội.
Thủ đoạn phổ biến nhất hiện nay là các đối tượng lập các fanpage, hội nhóm trên Facebook, Zalo giả mạo các công ty, đại lý du lịch uy tín. Để tăng độ uy tín, chúng chi tiền chạy quảng cáo rầm rộ với các tiêu đề nhằm "đánh gục" tâm lý người mua như: "Xả kho vé phút chót", "Combo giờ vàng giảm giá 30% - 50% gồm vé máy bay khứ hồi và khách sạn 5 sao". Nguy hiểm hơn, nhiều trang mạng giả mạo còn sở hữu cả "tích xanh" xác thực hoặc đặt tên fanpage gần như trùng khớp với các thương hiệu lữ hành lớn khiến người dân rất khó phân biệt.
Để tạo lòng tin tuyệt đối, các đối tượng dùng hàng trăm tài khoản ảo để bình luận khen ngợi dịch vụ, thậm chí sử dụng công nghệ làm giả các biên lai chuyển tiền, hóa đơn đặt phòng thành công.
Khi "con mồi" đã cắn câu và chuyển tiền cọc (thường từ 50% đến 100%/giá trị gói dịch vụ), các đối tượng lập tức chặn liên lạc, khóa trang và biến mất cùng số tiền chiếm đoạt. Nhiều gia đình chỉ ngỡ ngàng nhận ra mình bị lừa khi đã ra đến sân bay hoặc đặt chân đến khách sạn nhưng phía nơi lưu trú báo... không có tên trên hệ thống.
Không dừng lại ở việc bán combo, chiêu trò lừa đảo cho thuê homestay, biệt thự nghỉ dưỡng (villa) "ảo" tại các điểm du lịch hot như Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu... cũng đang diễn biến cực kỳ phức tạp.
PC02 cho biết kẻ gian ngang nhiên sao chép toàn bộ hình ảnh, video clip của các căn homestay, villa sang chảnh trên mạng rồi đăng tải vào các hội nhóm với mức giá rẻ bất ngờ. Khi khách hàng lưỡng lự, chúng sẵn sàng gửi giấy phép kinh doanh, hóa đơn xác nhận đặt phòng có đóng dấu đỏ (thực chất là photoshop) để lấy lòng tin.
Nhiều du khách di chuyển chặng đường dài đến nơi mới té ngửa khi địa chỉ thuê hoàn toàn không tồn tại, hoặc đó chỉ là nhà dân bình thường.
Bên cạnh đó, đối với phân khúc du lịch nước ngoài, người dân cẩn trọng sập bẫy dịch vụ visa bao đậu 100%, xét duyệt siêu tốc không cần chứng minh tài chính cũng nở rộ. Đánh vào tâm lý ngại thủ tục hành chính, các đối tượng dụ dỗ nạn nhân nộp hàng chục triệu đồng tiền phí cùng các giấy tờ gốc quan trọng như hộ chiếu, thẻ căn cước.
"Không chỉ mất tiền, người dân còn đối mặt với nguy cơ bị rò rỉ dữ liệu cá nhân. Các thông tin này sau đó có thể bị kẻ xấu lợi dụng để mở tài khoản ngân hàng rác, vay tiền qua app hoặc thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác", PC02 lưu ý.
Phó Thủ tướng thường trực Chính phủ Phạm Gia Túc thừa lệnh Thủ tướng vừa ký quyết định phê duyệt nhiệm vụ quy hoạch chung đô thị Khánh Hòa đến năm 2050, tầm nhìn đến năm 2075.
Theo quyết định, quy mô lập quy hoạch gồm tổng diện tích tự nhiên lập quy hoạch khoảng 8.706,74km² và phần diện tích biển có ranh giới ngoài cách đường mép nước biển thấp nhất trung bình nhiều năm một khoảng cách 6 hải lý.
Mục tiêu là xây dựng và phát triển Khánh Hòa là đô thị loại I và trở thành thành phố trực thuộc trung ương hiện đại, thông minh, xanh và bền vững; là cực tăng trưởng quan trọng của cả nước, đô thị biển - cửa ngõ quốc tế có sức cạnh tranh cao.
Theo tính chất quy hoạch, đô thị Khánh Hòa là đô thị biển có vị trí chiến lược quan trọng trong tổ chức không gian phát triển ven biển quốc gia, phát triển theo hướng hiện đại, thông minh, xanh, bền vững, hài hòa giữa đô thị với biển, đảo và vùng sinh thái tự nhiên, gắn với bảo tồn cảnh quan, môi trường và thích ứng với biến đổi khí hậu.
Là khu vực có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng về quốc phòng, an ninh, gắn với bảo vệ chủ quyền biển, đảo và đặc khu Trường Sa, kết hợp chặt chẽ giữa phát triển kinh tế - xã hội với củng cố quốc phòng, an ninh, bảo đảm ổn định chính trị và trật tự an toàn xã hội.
Dự kiến đến năm 2030, tổng quy mô dân số đô thị Khánh Hòa là khoảng 2,7 - 2,8 triệu người, đến năm 2040 khoảng 3,7 - 3,8 triệu người; đến năm 2050 khoảng 5,0 - 5,1 triệu người.
Đô thị Khánh Hòa định hướng trở thành trung tâm tổng hợp về kinh tế, văn hóa, khoa học - công nghệ và giao thương quốc tế của quốc gia, của vùng Duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.
Là cực tăng trưởng và trung tâm động lực quan trọng của vùng; trung tâm phát triển kinh tế biển, công nghiệp công nghệ cao, logistics, dịch vụ chất lượng cao, năng lượng sạch, khoa học - công nghệ và đổi mới sáng tạo; có vai trò kết nối các hành lang kinh tế ven biển, liên vùng và quốc tế.
Đồng thời là trung tâm dịch vụ, du lịch biển quốc tế; hạt nhân phát triển du lịch, nghỉ dưỡng, hội nghị - sự kiện của vùng và cả nước.
Yêu cầu đặt ra đối với quy hoạch Khánh Hòa sẽ chú trọng vào hình thành các cực tăng trưởng mới chuyên biệt, như đô thị sân bay, cảng biển, đổi mới sáng tạo… theo mô hình nén và phát triển đô thị theo định hướng giao thông công cộng (TOD) để giảm tải cho trung tâm cũ, tạo động lực phát triển cân bằng và bền vững cho toàn đô thị.
Xử lý các mâu thuẫn, chồng chéo về không gian phát triển, hạ tầng kỹ thuật và mục tiêu sử dụng đất tại các khu vực giáp ranh giữa tỉnh Khánh Hòa và Ninh Thuận cũ sau khi sáp nhập,
Phát triển hệ thống giao thông tích hợp lấy đường sắt tốc độ cao, sân bay (cảng hàng không quốc tế Cam Ranh, Vân Phong, Thành Sơn) và hệ thống cảng biển nước sâu làm nòng cốt. Ưu tiên quy hoạch các khu vực chức năng xung quanh các đầu mối giao thông (mô hình TOD) để tối ưu hóa giá trị đất đai.
Định hình bản sắc đô thị "biển - sông - núi" thông qua việc thiết lập hệ thống hạ tầng xanh đa chức năng, bảo vệ cảnh quan vịnh và các hành lang sinh thái đặc thù.
Về định hướng kiến trúc, cảnh quan, nghiên cứu hình thành các trục không gian cảnh quan - du lịch - sinh thái kết nối từ vùng núi phía Tây (Khánh Vĩnh, Khánh Sơn) ra biển trên cơ sở các hành lang theo hệ thống sông chính của đô thị như sông Cái Nha Trang, sông Dinh...
Hệ thống cửa ngõ đô thị gắn với liên kết vùng được xác định qua các đầu mối chiến lược như sân bay quốc tế Cam Ranh, cảng Vân Phong, cảng Cà Ná và các tuyến kết nối chính với vùng Tây Nguyên (qua cao tốc Khánh Hòa - Buôn Ma Thuột).