Xóm cắt lưới, phá dây thừng nằm sâu trong con đường nhỏ ngoằn ngoèo. Những người cắt lưới chọn vạt đất trống che bạt để hành nghề. Một nhóm người khác chọn sân nhà để ngồi phá dây thừng. Phần lớn họ từng là ngư dân lênh đênh ngoài khơi, nay “ngán” đi biển nên chọn nghề này, cùng một số phụ nữ địa phương. Tất cả đều miệt mài ngồi “giải phẫu” lưới và dây thừng để mưu sinh.
Trong túp lều dã chiến phủ tấm bạt nhựa che nắng, ông Cúc (tên thường gọi Tư Cúc) ngồi giữa những cuộn lưới chất ngổn ngang. Người đàn ông này thoăn thoắt đưa kéo cắt dọc theo biên lưới, tách phần dây và phần lưới ra thành 2 loại riêng biệt. “Lúc mới làm, tay phồng rộp hết, giờ quen rồi”, ông vừa cười vừa giơ bàn tay chai sần để chứng minh.
Quê ở Lâm Đồng, ông Cúc vào Long Hải lập nghiệp với nghề đánh cá. Vài năm gần đây, ông rời ghe, vào bờ cắt lưới cho người chuyên thu gom lưới, dây thừng cũ về tái chế. “Đi biển giờ cũng khó kiếm ăn hơn trước, sóng gió mà cá cũng ít. Làm nghề cắt lưới nếu siêng năng cũng kiếm trên dưới chục triệu đồng mỗi tháng”, ông nói, mắt vẫn không rời đường kéo.
Công việc cắt lưới tưởng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn và sức bền. Người thợ phải tỉ mỉ cắt từng đường sát mép lưới. Lưới sau khi cắt sẽ được những ông chủ bán cho người nuôi hàu, còn dây biên được gom lại bán riêng.
Trong khi đó, chị Hồng Chi đang ra sức kéo đống lưới lớn về lều rồi phăng từng mảng ra ngồi cắt. Tay chị di chuyển cây kéo rất nhanh, thành thạo dù sợi lưới không hề nhỏ. “Lưới cũ bỏ hầm bà lằng cả đống, mình phải kéo ra loại lưới cần cắt. Cắt xong thì phân loại lưới riêng, dây thừng riêng theo lớp lang. Việc này cũng mệt chứ không phải chơi. Mỗi ngày tôi cắt chừng 300 kg lưới”, chị Chi cho biết.
Chị Chi làm nghề này đã 9 năm. Trước đó, chị làm đủ thứ việc lặt vặt. Chồng chị làm thợ hồ, thu nhập bấp bênh. Hai đứa con, một đã tốt nghiệp đại học, một đang học lớp 9 là động lực để chị bám trụ với công việc này. “Mình không có gì để lại cho con, chỉ mong con có cái chữ, nên phải ráng”, chị nói, giọng chậm lại. Chị kể những ngày đầu dù có đeo găng, nhưng tay chị cũng bị phồng rộp; nhưng rồi qua thời gian, tay chai lại, động tác cũng thuần thục hơn. “Cái nghề này ai mới vô làm tay cũng phồng và mỏi”, chị Chi chia sẻ.
Những người làm nghề thường ngồi thành từng nhóm nhỏ, mỗi người một góc. Không có tiếng nói chuyện rôm rả, chỉ có âm thanh của kéo cắt, của lưới sột soạt. Công việc lặp đi lặp lại, nhưng ai cũng chăm chú, bởi mỗi đường cắt là một phần thu nhập thêm của gia đình. “Lao động phổ thông ở vùng này mà kiếm được chục triệu một tháng là không dễ. Vậy mà làm ở đây, được chủ thương và trả công xứng đáng nên sống được”, ông Tư Cúc tâm tình.
Anh Lê Văn Sị mới vào nghề vài ngày. Trước đây, anh đi biển thuê, thu nhập bấp bênh. “Giờ làm cái này gần nhà, có việc làm hoài, đỡ hơn”, anh cho hay. Trông anh vẫn còn vụng về, những đường cắt chưa nhanh, nhưng thu nhập mỗi ngày cũng trên dưới 300.000 đồng. Giữa cái nắng miền biển, dưới những túp lều phủ bạt là những phận người mưu sinh. Đàn ông không còn đối mặt với biển khơi, phụ nữ ngồi một chỗ cũng có thể “cắt ra tiền” nên hầu như ai cũng vui.
Cách đó không xa, một nhóm đàn ông đang ngồi quanh những cuộn dây thừng to như bắp tay, bắp đùi người lớn. Những sợi dây thừng cũ, sậm màu, xơ xác bên ngoài, nhưng bên trong là những sợi nhỏ còn mới. Anh Nguyễn Văn Lý từng có hơn 20 năm đi biển ở địa phương này. Những năm tháng lênh đênh trên biển đã in hằn lên gương mặt rám nắng và đôi bàn tay thô ráp. Nhưng giờ, anh chọn ở lại bờ. “Đi biển tháng có tháng không. Giờ làm nghề này tuy thu nhập không cao đột biến nhưng ổn định”, anh nhìn nhận.
Những người làm nghề phá dây thừng như anh Lý phải dùng chân ghì, tay kéo để tách từng dây nhỏ. Những cuộn dây thừng sau khi được “giải phẫu” sẽ được phân loại, bó lại thành từng lọn. Một số được bán trực tiếp, số khác còn tốt được bện thành dây thừng mới để bán cho ngư dân. Một vòng đời khép kín từ cũ thành mới, từ bỏ đi thành giá trị.
Bên cạnh anh Lý, anh Phạm Văn Tuấn (thường gọi là Lượm) cũng đang thoăn thoắt cuộn lại những sợi dây đã tách. “Tui nghỉ đi biển hơn chục năm rồi. Làm cái này đỡ sóng gió, ngồi trong mát, cũng có đồng ra đồng vô”, anh cười hiền, đôi mắt ánh lên sự bình thản. Những đôi tay từng kéo lưới, buộc dây trên biển, giờ làm công việc tương tự nhưng trong một không gian khác ít sóng gió hơn, nhưng cũng kiếm được khoản tiền trang trải cuộc sống.
Một người thợ lớn tuổi dí dỏm: “Hồi xưa tụi tui làm ra lưới, giờ lại đi phá lưới”. Câu nói nghe qua tưởng đùa, nhưng lại phản ánh một thực tế: khi nguồn lợi thủy sản giảm, khi chi phí ra khơi tăng cao, hoặc tuổi tác không còn cho phép, nhiều ngư dân buộc phải tìm hướng đi khác. Và nghề cắt lưới, phá dây thừng, dù “ngược đời” lại trở thành “cứu tinh” của một số người.
Chiều xuống, ánh nắng vàng đổ dài trên những cuộn lưới và dây thừng. Tiếng kéo cắt vẫn đều đặn như chưa từng có sự ngắt quãng. Những con người ở đây không nói nhiều về tương lai, họ chỉ lặng lẽ làm việc, từng chút một để mưu sinh. Ở làng biển Long Hải, không phải ai cũng còn ra khơi. Nhưng họ vẫn sống theo một cách khác âm thầm, bền bỉ và đầy nghị lực như thế.
Lúc 10h ngày 1/5, nam du khách 46 tuổi cùng hai con 14 tuổi và 11 tuổi, ở phường Giảng Võ, TP Hà Nội, đi du lịch. Họ xuống tắm tại khu vực bờ biển thôn Thái Lai, xã Vĩnh Hoàng.
Khoảng 20 phút sau, người con 11 tuổi bị sóng cuốn ra xa bờ. Phát hiện sự việc, nam du khách bơi ra cứu và đẩy con vào gần bờ an toàn. Tuy nhiên, sau đó ông bị nước cuốn mất tích.
Lực chức năng cùng hàng trăm người dân tìm kiếm. Đến 17h20, thi thể nạn nhân được tìm thấy.
Lúc 11h cùng ngày, một nhóm du khách ở Hà Nội tắm tại bãi Cửa Tùng. Bất ngờ, bốn người, gồm ba người lớn và một trẻ em, bị dòng xoáy cuốn ra xa khoảng 40 m.
Anh Hoàng Văn Đức, thành viên Ban Quản lý bãi tắm Cửa Tùng, phát hiện 4 du khách bị sóng cuốn trôi ra ngoài phạm vi chỉ giới an toàn. Anh Đức cùng anh Trần Văn Hải và anh Nguyễn Văn Quang mang theo dụng cụ cứu hộ bơi ra tiếp cận các nạn nhân.
Sau khoảng 40 phút vật lộn với sóng và dòng nước xoáy mạnh, lực lượng cứu hộ đã đưa được cả 4 người vào bờ an toàn.
Những ngày qua là kỳ nghỉ lễ, thời tiết ở Quảng Trị nắng nóng, du khách đến tham quan đông. Nhiều người lựa chọn các bãi biển để tắm. Chính quyền cho biết mặc dù sóng biển không lớn nhưng khu vực ven bờ vẫn xuất hiện nhiều vùng nước xoáy nguy hiểm. Người dân và du khách cẩn trọng khi tắm biển vùng xoáy. Tại khu vực có chỉ giới, du khách không ra ngoài hành lang giới hạn để tránh bị sóng cuốn trôi.
Chiều 11.4, thông tin Đồn biên phòng Tam Thanh (Ban Chỉ huy Bộ đội biên phòng thành phố Đà Nẵng) cho biết đơn vị vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với một trường hợp về hành vi sử dụng công cụ kích điện tận diệt thủy sản.
Trước đó, lúc 7 giờ 30 phút ngày 10.4, trong quá trình tuần tra tại khu vực sông Tam Kỳ, đoạn qua khối phố Phú Ân (phường Quảng Phú), tổ công tác Đồn biên phòng Tam Thanh phát hiện một người đàn ông điều khiển ghe máy có dấu hiệu sử dụng kích điện để đánh bắt thủy sản.
Ngay lập tức, lực lượng chức năng tiến hành theo dõi. Đến khoảng 12 giờ cùng ngày, khi người này đang tiếp tục hoạt động tại khu vực thôn Đông Thạnh (xã Tam Anh), tổ công tác đã bắt giữ, đưa phương tiện vào bờ để kiểm tra.
Qua xác minh, người vi phạm được xác định là ông P.N.T (48 tuổi, ở phường Tam Kỳ, thành phố Đà Nẵng). Kiểm tra phương tiện, lực lượng chức năng phát hiện một bình ắc quy (12 V, 100 Ah) cùng một bộ công cụ kích điện.
Tổ công tác đã lập biên bản vi phạm hành chính, tạm giữ toàn bộ tang vật. Ngay trong ngày, Đồn biên phòng Tam Thanh đã ra quyết định xử phạt ông P.N.T 7,5 triệu đồng, đồng thời tịch thu toàn bộ phương tiện, công cụ vi phạm.
Theo lực lượng chức năng, việc sử dụng kích điện tận diệt thủy sản là hành vi đặc biệt nguy hiểm và bị pháp luật nghiêm cấm. Phương thức này không chỉ làm chết cá mà còn tiêu diệt hàng loạt sinh vật khác, bao gồm cả cá con, trứng và các loài thủy sinh có lợi, gây suy giảm nghiêm trọng nguồn lợi thủy sản và phá vỡ cân bằng hệ sinh thái.
Các cơ quan chức năng khuyến cáo, để bảo vệ môi trường và nguồn lợi thủy sản bền vững, người dân cần nâng cao ý thức, tuyệt đối không sử dụng các hình thức khai thác mang tính hủy diệt như kích điện. Đồng thời, cần tích cực tuyên truyền và kịp thời tố giác các hành vi vi phạm, góp phần bảo vệ tài nguyên thiên nhiên cho các thế hệ mai sau.
Chiều 9.4, thảo luận tại tổ về kinh tế - xã hội, đại biểu Nguyễn Thị Mai Thoa (đoàn Hải Phòng) dành sự quan tâm đến việc phòng, chống xâm hại trên không gian mạng đối với trẻ em.
Bà Thoa nói, hiện nay, tình trạng trẻ em bị xâm hại trên mạng dưới rất nhiều hình thức tinh vi, phức tạp, có cả bắt cóc online, bạo lực mạng hoặc bắt nạt qua mạng.
Để khắc phục, bà Thoa đề nghị nghiên cứu giải pháp cấm hoặc hạn chế trẻ em sử dụng một số nền tảng mạng xã hội phổ biến, kèm theo những điều kiện, giải pháp cụ thể liên quan khác.
Nữ đại biểu cũng cho rằng, việc cấm trẻ em sử dụng mạng xã hội đã được nhiều quốc gia áp dụng. Chẳng hạn như Úc đã cấm người dưới 16 tuổi sử dụng các nền tảng mạng xã hội từ tháng 12.2025, hay như Indonesia cấm từ tháng 3.2026, cùng đó là Anh hoặc Pháp…
Một số quốc gia khác cũng đang nghiên cứu hoặc xây dựng quy định về việc cấm người dưới 16 tuổi tiếp cận mạng xã hội, nhằm bảo vệ trẻ trước những nội dung độc hại và chứng nghiện điện thoại.
Theo nữ đại biểu, không có người lớn nào có đủ thời gian để theo dõi con em mình dùng mạng xã hội và không phải trẻ em nào khi dùng mạng xã hội cũng được hướng dẫn sử dụng như thế nào cho đúng đắn và hiệu quả.
Trong khi đó, trẻ em thường nhận thức chưa đầy đủ và rất dễ bị lôi kéo vào xem, nghe, đọc những nội dung nhạy cảm, không phù hợp với lứa tuổi của mình.
Trách nhiệm đặt ra là cần chăm sóc, bảo vệ, giáo dục trẻ em để các em được rèn luyện, bồi dưỡng cả về đức, trí, thể, mỹ.
Một vấn đề khác được bà Thoa đề cập là tình trạng xâm hại, bạo hành trẻ em. Năm 2025, dù số vụ việc xâm hại tình dục trẻ em có chiều hướng giảm so với năm 2024, nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều diễn biến phức tạp.
Tại một số địa phương đã xảy ra các vụ bạo lực giữa học sinh phổ thông, đặc biệt là ở ngoài nhà trường, với tính chất và mức độ nghiêm trọng, ảnh hưởng đến môi trường giáo dục, thể chất, tinh thần của học sinh, gây lo lắng và bức xúc trong dư luận xã hội.
Đặc biệt, tình trạng bạo hành trẻ em vẫn còn xảy ra ở các cơ sở trợ giúp xã hội và cơ sở chăm sóc nuôi dưỡng trẻ em, như vụ việc tại một trung tâm xã hội ở Quảng Ninh, hoặc một số trung tâm bảo trợ tư nhân khác, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe và thậm chí đe dọa cả tính mạng của trẻ em.
Do vậy, Chính phủ cần quan tâm chỉ đạo các bộ, ngành liên quan tập trung giải quyết các nội dung này.
Ngoài ra, để bảo vệ toàn diện cho trẻ em, một nội dung không thể bỏ qua là tăng cường quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm trong các nhà trường.
Bà Thoa dẫn chứng vụ việc đưa thực phẩm không bảo đảm an toàn vào trường học ở Hà Nội vừa qua, khiến dư luận hết sức bức xúc. Một số vụ việc tương tự cũng xảy ra ở các địa phương khác.
Thực tế trên đòi hỏi cần kiểm soát tốt hơn nguồn gốc, nâng cao tiêu chuẩn đối với thực phẩm cung cấp cho các nhà trường. Bởi, trẻ em là đối tượng hết sức đặc biệt, nhạy cảm, nếu không có giải pháp quản lý chặt chẽ, lâu dài sẽ ảnh hưởng lớn đến sức khỏe, thể chất, tinh thần, xa hơn là tầm vóc thế hệ tương lai của đất nước.