Do chưa đạt thể trạng tốt nhất, Yamal ngồi dự bị rồi vào chơi khoảng 20 phút cuối trận ra quân hòa Cape Verde 0-0. Trở lại đá chính trước Arab Saudi ngày 21/6, tiền đạo 18 tuổi lập tức tỏa sáng với pha dứt điểm cận thành mở tỷ số ở phút 10.
“Tôi háo hức được tập luyện và thi đấu trở lại vì đã xa sân cỏ một thời gian dài”, Yamal nói sau trận. “Tôi cần cảm giác được chơi bóng. Được sát cánh cùng các đồng đội khiến tôi rất hạnh phúc. Giờ chúng tôi sẽ hướng đến trận tiếp theo”.
Bàn thắng vào lưới Arab Saudi cũng giúp Yamal đi vào lịch sử World Cup. Yamal (18 tuổi 343 ngày) là cầu thủ thứ hai ghi bàn mở tỷ số tại World Cup khi chưa quá 18 tuổi, sau Pele (17 tuổi) của Brazil tại World Cup 1958. Tây Ban Nha cũng trở thành đội tuyển đầu tiên có hai cầu thủ ghi bàn ở World Cup khi chưa quá 18 tuổi, là Gavi trước Costa Rica năm 2022 (18 tuổi 110 ngày) và Yamal trước Arab Saudi.
Khi được hỏi về cảm xúc sau bàn thắng đầu tiên tại World Cup, Yamal không giấu được sự xúc động. “Đó là cảm giác rất đặc biệt. Tôi luôn mơ được chơi ở World Cup, và còn tuyệt vời hơn khi ghi bàn ngay trong lần ra mắt. Đây là một giấc mơ bởi ở kỳ World Cup gần nhất, tôi vẫn còn ngồi trong lớp học”.
Sau bàn mở tỷ số của Yamal, Mikel Oyarzabal lập cú đúp giúp nhà ĐKVĐ châu Âu vào giờ nghỉ với lợi thế dẫn ba bàn. Đầu hiệp hai, Tây Ban Nha ấn định chiến thắng 4-0 nhờ pha đá phản của Hassan Tambakti.
Yamal cho biết màn nhập cuộc đầy quyết tâm của Tây Ban Nha là điều đã được chuẩn bị từ trước. “Chúng tôi có kế hoạch rõ ràng và muốn gây áp lực ngay từ đầu”, cầu thủ sinh năm 2007 nói. “Toàn đội muốn giải quyết trận đấu càng sớm càng tốt, lý tưởng là ngay trong hiệp một”.
Trong đoạn video được LĐBĐ Tây Ban Nha đăng tải trên mạng xã hội, tiền đạo thuộc biên chế Barca nói thêm: “Đây là bàn thắng quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi cho đến lúc này. Được ghi bàn trong trận đầu tiên đá chính ở World Cup, tôi không thể đòi hỏi gì hơn”.
Trong khi đó, HLV Luis de la Fuente cho rằng những nghi ngờ dành cho đội tuyển Tây Ban Nha sau trận hòa Cape Verde ở lượt mở màn là không công bằng. Ông cho biết các chỉ trích đã tác động đến lòng tự trọng của các cầu thủ và trở thành động lực để họ phản ứng mạnh mẽ trước Arab Saudi.
“Không ai miễn nhiễm với những lời chỉ trích. Các cầu thủ cảm thấy bị tổn thương về lòng tự trọng bởi họ biết mình có thể chơi tốt hơn rất nhiều. Đôi khi những ý kiến đó khiến họ thức tỉnh và phản ứng tích cực”, HLV 65 tuổi bày tỏ. “Tôi cho rằng việc nghi ngờ đội bóng này là điều hết sức vô lý. Chúng tôi đã có 33 trận liên tiếp không thua. Thật không công bằng khi đặt dấu hỏi về một thế hệ cầu thủ trẻ với tiềm năng và hành trình phát triển đặc biệt”.
Đánh giá về chiến thắng 4-0, De la Fuente cho biết điều quan trọng nhất là Tây Ban Nha đã tìm lại cảm giác thi đấu và khắc phục những hạn chế bộc lộ ở trận ra quân. Dù vậy, ông khẳng định toàn đội vẫn còn nhiều việc phải làm nếu muốn hướng tới mục tiêu vô địch.
“Hôm nay chúng tôi thắng đậm, nhưng vẫn cần tiếp tục cải thiện”, ông nhấn mạnh. “Chúng tôi luôn tự phê bình bản thân. Nếu muốn vào chung kết, đội bóng phải chơi tốt hơn nữa. Điểm tích cực là tập thể này vẫn còn dư địa phát triển rất lớn. Chúng tôi hài lòng vì đã lấy lại được cảm giác thi đấu, nhưng chắc chắn không dừng lại ở đây”.
Ở lượt cuối, Tây Ban Nha sẽ gặp Uruguay trên sân Akron, Mexico lúc 7h thứ Bảy 27/6, giờ Hà Nội.
Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Khi bộ khung tham dự AFF Cup 2026 của đội tuyển Việt Nam đang dần được định hình qua 8 trận đấu kéo dài từ đầu năm 2025 đến nay (6 trận vòng loại Asian Cup 2027, 2 trận giao hữu), vị trí đáng ra cần sự ổn định cao nhất, lại đang khó đoán nhất. Đó là thủ môn.
HLV Kim Sang-sik đã luân phiên sử dụng 4 thủ môn từ khi tiếp quản đội tuyển Việt Nam vào tháng 5.2024 cho đến nay. Đó là Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip, Nguyễn Đình Triệu và Trần Trung Kiên. Tuy nhiên, nếu các vị trí khác được chọn lựa theo logic phong độ, việc tính toán người gác đền của ông Kim và HLV thủ môn Lee Woon-jae lại... khó lường hơn nhiều.
Ban đầu, suất bắt chính là cuộc cạnh tranh giữa Văn Lâm và Nguyễn Filip, thì mỗi thủ môn ra sân 2 trận (trong 4 trận đầu của ông Kim). Sau đó, sai lầm ở trận giao hữu với Nga khiến cánh cửa bắt chính của Văn Lâm đóng sập lại. Cộng với chấn thương, thủ môn sinh năm 1993 không còn được ông Kim ưu tiên.
Đến AFF Cup 2026, nhà cầm quân người Hàn Quốc ban đầu ưu tiên Nguyễn Filip, khi thủ môn Việt kiều ra sân 2 trong 3 trận đầu tiên. Song, Nguyễn Filip phải ngồi dự bị cho Đình Triệu ở phần còn lại của giải đấu. Đình Triệu tuy không bắt nổi trội với nhiều pha cứu thua, nhưng anh chơi đủ an toàn, chắc chắn, giúp Việt Nam thắng một mạch 5 trận liên tục để bước lên ngai vàng. Cùng với tiền vệ Ngọc Tân, thủ môn Đình Triệu là phát hiện thú vị nhất của ông Kim ở sân chơi Đông Nam Á.
Thế nhưng, dấu ấn của "hoa nở muộn" Đình Triệu cũng... chỉ dừng lại ở giải này. Sau AFF Cup, Đình Triệu chỉ bắt thêm 2 trận, lần lượt trước Campuchia (giao hữu) và Lào (vòng loại Asian Cup). Anh lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cuộc cạnh tranh vốn dĩ quay trở lại từ đầu với Văn Lâm và Nguyễn Filip. Hai thủ môn này chia nhau bắt chính ở phần còn lại của vòng loại Asian Cup. Thủ môn trẻ Trung Kiên chỉ chen chân được 1 trận duy nhất.
HLV Kim Sang-sik đứng trước cơn đau đầu dễ chịu, khi có rất nhiều thủ môn giỏi. Lứa trụ cột dạn dày có Nguyễn Filip, Văn Lâm.
Lớp trẻ có Trung Kiên (2003), Nguyễn Văn Việt (2002) và Cao Văn Bình (2005) đều là những thủ môn rất giỏi, đã có suất đá chính ở V-League và chứng tỏ năng lực tại cấp độ trẻ.
Cuộc đua vào khung gỗ càng khốc liệt hơn, khi Lê Giang Patrik đã có quốc tịch Việt Nam. Nếu Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) làm xong thủ tục chuyển đổi đội tuyển (do Lê Giang từng khoác áo trẻ Slovakia) trước AFF Cup 2026, Lê Giang có cơ hội khoác áo tuyển.
Các thủ môn trong tay ông Kim đều có những ưu thế riêng. Văn Lâm là thủ môn cổ điển đẳng cấp bậc nhất bóng đá Việt Nam, với 10 năm "ăn cơm tuyển", từng cùng Việt Nam vô địch AFF Cup 2018, vào tứ kết Asian Cup 2019 và vòng loại thứ ba World Cup 2022. Văn Lâm có sự vững chãi, chắc chắn, đặc biệt ở các pha đối mặt. Anh giúp đội tuyển Việt Nam sạch lưới 8 trận vòng bảng tại AFF Cup 2018 và 2022, giữ kỷ lục sạch lưới 6 trận liền tại AFF Cup 2022, cùng hàng loạt pha cứu thua ngoạn mục từng có trước Nhật Bản, Jordan hay Iran.
Nguyễn Filip lại là người gác đền toàn năng với 8 năm chơi bóng tại hạng đấu cao nhất CH Czech cho Slovacko và Slovan Liberec, từng bắt chính tại Europa League. Anh có kỹ thuật bắt bóng toàn diện, đôi chân điều phối bóng ấn tượng, cùng tâm lý tốt khi đã hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống tại Việt Nam.
Cuộc đua bắt chính chủ yếu diễn ra giữa Nguyễn Filip và Văn Lâm (Trung Kiên là lựa chọn cơ cấu cho tương lai), nhưng khi Lê Giang Patrik đã nhập cuộc, khung gỗ có thể lại đổi chủ. Lê Giang cũng được đào tạo bài bản và thi đấu ở châu Âu, có thể hình tuyệt hảo và kỹ năng bắt bóng ấn tượng. Lê Giang có khả năng phản xạ, phán đoán của Văn Lâm, cùng đôi chân kiểm soát và chuyền bóng hiện đại như Nguyễn Filip.
Bất lợi của Lê Giang Patrik là anh chưa từng làm việc cùng HLV Kim Sang-sik. Tuy nhiên, Đình Triệu cũng chẳng cần quá nhiều thời gian để trở thành số một trong khung gỗ. Dù nhập cuộc muộn, nhưng nếu thể hiện tốt, Lê Giang Patrik có thể khiến cuộc đua bắt chính thêm khó đoán.
Ngày 11.5, BTC VNG IRONMAN Việt Nam 2026 và VNG IRONMAN 70.3 Đà Nẵng 2026 công bố kết quả chính thức của tuần lễ sự kiện thể thao sức bền lớn nhất từ trước đến nay tại VN. Điểm nhấn đặc biệt là lần đầu tiên IRONMAN cự ly toàn phần 140.6 miles được tổ chức tại VN, đưa Đà Nẵng trở thành địa danh thứ 32 trên thế giới đăng cai giải đấu danh giá này.
Sự kiện đánh dấu bước tiến của thể thao sức bền Việt Nam, đồng thời cho thấy sức hút ngày càng lớn của TP.Đà Nẵng trên bản đồ du lịch - thể thao quốc tế. Trong suốt nhiều ngày diễn ra giải, khu vực ven biển thành phố sôi động với hàng ngàn VĐV, du khách, tình nguyện viên và người dân tham gia cổ vũ.
Ở nội dung IRONMAN toàn phần, các VĐV phải hoàn thành 3,8 km bơi, 180 km đạp xe và 42 km chạy bộ trong thời gian tối đa 17 giờ liên tục. Đây được xem là một trong những thử thách khắc nghiệt nhất của thể thao sức bền thế giới khi đòi hỏi VĐV duy trì thể lực, chiến lược dinh dưỡng và sự ổn định tinh thần trong thời gian dài.
Kết quả chung cuộc, Andrey Sharipov (Uzbekistan) vô địch nam với thành tích 8 giờ 45 phút 47 giây. Ở nội dung nữ, Hope Hoffman (Mỹ) giành hạng nhất với thời gian 9 giờ 49 phút 23 giây.
Trong khi đó, VNG IRONMAN 70.3 Đà Nẵng 2026 đánh dấu cột mốc 10 năm giải đấu hiện diện tại thành phố biển. Sau một thập kỷ phát triển, IRONMAN Đà Nẵng từ một sân chơi mới mẻ đã trở thành sự kiện thể thao quốc tế có tầm ảnh hưởng lớn tại châu Á.
Nội dung 70.3 gồm 1,9 km bơi, 90 km đạp xe và 21 km chạy bộ tiếp tục thu hút đông đảo VĐV phong trào lẫn chuyên nghiệp. Rodrigo Acevedo (Isle of Man) giành hạng nhất nam với thành tích 4 giờ 2 phút 22 giây. VĐV Việt Nam Lâm Quang Nhật về nhì với thời gian 4 giờ 13 phút 44 giây, tạo dấu ấn đáng chú ý cho thể thao nước nhà. Ở nội dung nữ, Daniela Rodriguez (Colombia) cán đích đầu tiên.
Cuộc đua năm nay quy tụ nhiều gương mặt nổi bật trong nước và quốc tế. Trong đó, VĐV Suzuko đến từ Nhật Bản tiếp tục gây xúc động khi trở lại TP.Đà Nẵng thi đấu. Dù khiếm thị và khiếm thính, Suzuko vẫn bền bỉ chinh phục đường đua, lan tỏa tinh thần vượt qua giới hạn bản thân đến cộng đồng.
Bên cạnh các giải đấu chính, tuần lễ IRONMAN còn mang đến nhiều hoạt động cộng đồng sôi động như SUNRISE SPRINT Việt Nam 2026 và IRONKIDS Việt Nam 2026. Gần 500 VĐV nhí từ 5 - 15 tuổi tham gia tranh tài tại khu vực Công viên Biển Đông, tạo nên bầu không khí thể thao sôi động bên bờ biển TP.Đà Nẵng.
Theo ông Tào Viết Hải, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL TP.Đà Nẵng, việc lần đầu đăng cai IRONMAN toàn phần cho thấy năng lực tổ chức các sự kiện quốc tế quy mô lớn của thành phố ngày càng được nâng cao. "Đà Nẵng cam kết tiếp tục đầu tư cơ sở hạ tầng, nâng cao chất lượng tổ chức để trở thành điểm đến hàng đầu cho các sự kiện quốc tế tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương", ông Hải nói.
Để phục vụ giải đấu kéo dài nhiều giờ liên tục, TP.Đà Nẵng đã huy động hàng ngàn nhân sự từ lực lượng công an, y tế, cứu hộ, và tình nguyện viên. Hệ thống đường đua, trạm tiếp nước, cứu hộ đường thủy và y tế được vận hành theo tiêu chuẩn quốc tế nhằm đảm bảo an toàn cho VĐV.
IRONMAN không đơn thuần là cuộc đua thể thao mà còn đang tạo cú hích cho ngành du lịch TP.Đà Nẵng. Nhiều VĐV quốc tế cho biết họ lựa chọn ở lại thành phố thêm nhiều ngày để nghỉ dưỡng, khám phá ẩm thực và trải nghiệm các điểm đến nổi tiếng như: bán đảo Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn hay phố cổ Hội An.
VĐV Sophie Zamacona (quốc tịch Mỹ) chia sẻ: "Tôi cùng bố tham gia đường đua IRONMAN và rất ấn tượng với vẻ đẹp của TP.Đà Nẵng. Đường đua tại đây mang lại cảm giác đặc biệt, thành phố hiện đại, thức ăn ngon và không khí thể thao vô cùng sôi động".
"Với lợi thế sở hữu bờ biển đẹp, hạ tầng du lịch đồng bộ và kinh nghiệm tổ chức sự kiện quốc tế, TP.Đà Nẵng đang từng bước định hình hình ảnh một "thành phố thể thao" của khu vực. Thành công của IRONMAN 2026 được kỳ vọng sẽ tiếp tục mở ra cơ hội để thành phố thu hút thêm nhiều sự kiện quốc tế trong thời gian tới" ông Tào Viết Hải nói.