Tôi năm nay 75 tuổi, đã nghỉ hưu tròn 15 năm sau gần bốn thập kỷ làm việc trong ngành giáo dục. Suốt một thời gian dài, tôi từng sợ tuổi già như bao người khác, từng nghĩ tuổi già đồng nghĩa với bệnh tật, cô đơn, sự lạc hậu và cảm giác trở thành người đứng bên lề cuộc sống. Nhưng càng đi về những năm tháng cuối đời, tôi càng nhận ra một điều: tuổi già hóa ra lại là quãng thời gian sung sướng nhất của đời người.
Không phải sung sướng vì có nhiều tiền hơn thời trẻ. Cũng không phải vì sức khỏe tốt hơn hay cuộc sống tiện nghi hơn. Cái sung sướng của tuổi già nằm ở sự nhẹ nhõm trong tâm hồn, ở trạng thái bình yên mà con người phải đi gần hết một đời mới có thể chạm tới.
Khi còn trẻ, con người sống trong một guồng quay không ngừng nghỉ. 20 tuổi lo học hành, 30 tuổi lo sự nghiệp, 40 tuổi lo gia đình, 50 tuổi lo con cái. Cuộc đời giống như một cuộc chạy marathon kéo dài hàng chục năm mà ai cũng sợ mình bị tụt lại. Người trẻ luôn cố để đạt được hạnh phúc, nhưng rồi đạt được điều này lại tiếp tục khao khát điều khác. Thành công vì thế chưa bao giờ có điểm dừng.
Tôi nhớ những năm còn công tác, sáng chưa kịp uống hết ly cà phê đã vội đi họp. Có những đêm tôi nằm thao thức chỉ vì áp lực công việc hay chuyện học hành của con cái. Chỉ đến khi nghỉ hưu tôi mới nhận ra điều đáng quý nhất ở tuổi già lại chính là việc không còn phải sống trong trạng thái bị thúc ép liên tục.
Người già có một thứ tự do mà người trẻ hiếm khi có được: tự do về thời gian và tâm trí. Buổi sáng thức dậy không còn tiếng chuông báo thức dồn dập. Không còn những cuộc gọi công việc khiến lòng nặng trĩu. Một ngày có thể bắt đầu bằng việc tưới cây, pha trà, đọc báo hay đi bộ thong thả ngoài công viên. Những việc tưởng nhỏ bé ấy lại mang đến cảm giác bình yên vô cùng. Tiếc rằng phần lớn chúng ta không nhận ra điều đó khi còn trẻ.
>> Tôi sợ cảnh con cái kiệt sức vì chăm cha mẹ già
Tôi từng gặp nhiều người về hưu rồi mới bắt đầu sống cho chính mình. Có người học đàn, có người tập vẽ, có người đi du lịch, hay trồng cây… Họ không còn làm mọi thứ vì tiền bạc hay danh vọng, mà đơn giản vì niềm vui. Đó là điều người trẻ rất khó có được, bởi phần lớn tuổi trẻ đều gắn với trách nhiệm và áp lực mưu sinh. Tuổi già còn đẹp ở chỗ con người học được sự bao dung.
Dĩ nhiên, tuổi già không phải chỉ toàn màu hồng. Người già phải đối diện với bệnh tật, với những cơn đau trái gió trở trời, với sự suy giảm sức khỏe từng ngày. Có những buổi sáng thức dậy tôi thấy đầu gối đau hơn hôm qua. Nhưng chính những điều ấy lại dạy con người biết quý trọng từng khoảnh khắc còn khỏe mạnh.
Người trẻ thường nghĩ hạnh phúc phải là điều gì lớn lao. Nhưng già rồi người ta mới hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là sáng nay còn tự đi bộ được, còn ăn ngon miệng, còn nghe tiếng con cháu cười đùa trong nhà. Sau một đời trải qua mất mát và đổi thay, người ta mới nhận ra bình an mới là điều đáng giá nhất.
Nếu tuổi trẻ là mùa xuân sôi nổi với những chuyến đi dài và nhiều tham vọng, thì tuổi già giống như một buổi chiều thu yên ả. Không còn ồn ào, không còn vội vã, nhưng lại mang vẻ đẹp sâu lắng mà chỉ những ai từng trải mới cảm nhận hết. Ở tuổi này, điều khiến tôi hạnh phúc không phải là mình từng thành công thế nào, kiếm được bao nhiêu tiền hay có địa vị ra sao? Thứ làm tôi thấy đời mình đáng sống là mỗi sáng vẫn còn được thức dậy trong căn nhà quen thuộc, được uống tách trà nóng, được nhìn con cháu trưởng thành và được mỉm cười bình thản với những năm tháng đã qua.
Tuổi già, suy cho cùng, không phải đoạn kết buồn của cuộc đời. Đó là phần thưởng dành cho những ai đã đi qua đủ vui buồn, đủ mất mát, đủ yêu thương để cuối cùng hiểu rằng: sống chậm lại, nhẹ lòng hơn và biết trân trọng hiện tại mới là hạnh phúc lớn nhất của con người.
Đi bộ qua các con đường ở TP HCM những ngày hè oi ả, tôi cảm nhận rất rõ cái nắng đổ thẳng xuống mặt đường, không khí hầm hập bốc lên từ lớp nhựa nóng, và những ánh mắt của người đi đường khi cố tìm kiếm một khoảng bóng râm. Càng ngày, những bóng mát cây xanh ấy càng khó tìm.
Nhiều hàng cây đã bị cắt tỉa đến mức chỉ còn trơ ra những thân cây gầy guộc với vài nhánh nhỏ lưa thưa trên ngọn.
Lý do cắt trụi cây xanh là vì an toàn trong mùa mưa bão, tránh nguy cơ gãy cành, và cây già có thể đổ xuống lòng đường. Mục tiêu đúng đắn, nhưng cách cắt trụi tán cây và lặp đi lặp lại đang cần những giải pháp toàn diện hơn.
Nhiều đô thị châu Á khác cũng phải đối mặt với bão và gió mạnh, nhưng họ đã tìm được hướng đi cân bằng hơn việc cắt ngọn cây xanh. Tại Đài Bắc (Đài Loan), bộ phận quản lý cây xanh áp dụng phương pháp tỉa chọn lọc (chỉ loại bỏ những nhánh yếu hoặc chéo nhau, đồng thời giữ lại tổng thể tán cây). Cây xanh được các chuyên gia chăm sóc cây đô thị kiểm tra định kỳ, chứ không bị cắt tỉa theo lịch cứng nhắc.
>> Tại sao cắt trụi hàng loạt cây xanh ở TP HCM?
Tokyo (Nhật Bản) thậm chí còn đi xa hơn khi các đội lâm nghiệp đô thị sử dụng kỹ thuật tỉa thưa tán và giằng dây để giảm lực gió mà vẫn giữ được bóng mát, đồng thời thay thế cây hư hại bằng những loại được chọn lọc kỹ cho khí hậu và điều kiện đường phố địa phương.
Trong khi đó, Singapore đã xây dựng cả triết lý quy hoạch đô thị dựa trên nguyên tắc rằng tán cây trưởng thành là một dạng hạ tầng, chứ không chỉ là vật trang trí.
Tôi nghĩ, TP HCM hoàn toàn có thể áp dụng những phương pháp tương tự với nguồn lực sẵn có. Điều chúng ta cần là đào tạo thêm chuyên gia chăm sóc cây đô thị có chứng chỉ, lên lịch tỉa cây dựa trên tình trạng của từng cây. Ngoài ra, nên lựa chọn các loài cây có khả năng chống chịu bão tốt khi trồng mới, và xem mảng cây xanh đô thị là tài sản thích ứng khí hậu lâu dài.
Những đại lộ rợp bóng cây của Sài Gòn vốn là một phần bản sắc thành phố. Bảo vệ chúng một cách bài bản và khoa học là một trong những cách tiết kiệm nhất để giữ cho thành phố này còn đáng sống trong một thế giới ngày càng nóng lên. Bóng mát đánh mất hôm nay sẽ phải mất hàng chục năm mới có thể mọc lại.
Đọc bài viết "Tôi đánh giá một sao vì shipper giao hàng muộn 5 phút", tôi thấy nhiều người vẫn có cái nhìn chưa đúng với nghề giao hàng. Tôi làm shipper đã một thời gian, đủ lâu để hiểu rõ từng áp lực của công việc này. Với chúng tôi, mỗi đơn hàng là cơ hội để có thêm thu nhập giữa cuộc sống nhiều chi phí. Vì vậy, hễ có đơn là ai cũng muốn nhận thật nhanh, giao thật sớm để còn kịp chạy tiếp những đơn khác.
Đặc biệt, với những món ăn cần giữ nóng hay giữ lạnh, tôi luôn cố gắng tranh thủ từng phút, chỉ mong khách nhận được món đúng trạng thái ngon nhất. Nhưng thực tế không phải lúc nào việc giao hàng cũng suôn sẻ như những gì hiển thị trên ứng dụng. Khách chỉ thấy trạng thái "shipper đã đến quán và nhận đơn", chứ không biết rằng nhiều khi chúng tôi phải đứng đợi quán chế biến từ đầu. Có hôm tôi chờ 30 phút, thậm chí gần một tiếng mới lấy được đồ, nhưng vẫn phải kiên nhẫn, vì đã nhận đơn rồi thì không thể bỏ.
Chưa kể, nếu khách chọn dịch vụ giao tiết kiệm để giảm chi phí, hệ thống sẽ tự động ghép nhiều đơn. Điều đó đồng nghĩa với việc thời gian giao hàng kéo dài hơn. Trong khi đó, tình hình giao thông ở TP HCM thì ai cũng rõ: giờ cao điểm có khi chỉ qua một ngã tư mà mất 3-4 nhịp đèn đỏ, xe nhích từng chút một. Có những con hẻm định vị không chính xác, tôi phải vòng đi vòng lại nhiều lần, đặc biệt buổi tối tầm nhìn hạn chế, càng mất thời gian hơn.
Đến nơi giao hàng cũng chưa phải là xong. Không ít lần tôi phải đứng đợi khách 15-20 phút, còn chuyện chờ 5 phút gần như là "mặc định". Nhiều khách không nghe điện thoại, hoặc nghe rồi nhưng vẫn thong thả đi ra lấy đồ, bất kể trời nắng gắt hay mưa lớn. Có bữa tôi đứng dưới mưa, nhìn đồng hồ trôi từng phút mà không khỏi chạnh lòng, vì cảm giác thời gian của mình không được coi trọng.
>> Tôi làm thợ thu nhập gấp ba lần người bạn chạy xe ôm công nghệ
Tôi cũng từng giao cho khách nước ngoài, và trải nghiệm có phần khác. Phần lớn họ đã đứng đợi sẵn hoặc xuống nhận hàng rất nhanh. Tôi chia sẻ điều này không phải để so sánh hơn kém, mà chỉ là một quan sát cá nhân: đâu đó, vẫn có những thói quen ứng xử của một bộ phận người Việt với shipper chưa thực sự phù hợp.
Thực ra, tôi cũng từng là người đặt đồ ăn. Có lần, do không để ý cài đặt thông báo, tôi đã bỏ lỡ cuộc gọi của shipper khi quán hết món. Khi gọi lại, trong lòng tôi rất áy náy vì đã làm mất thời gian của người giao hàng. Từ đó, mỗi lần đặt đồ, tôi luôn chủ động theo dõi ứng dụng và xuống đợi sẵn. Chỉ một thay đổi nhỏ, nhưng tôi biết nó giúp người khác bớt đi một chút vất vả.
Tôi viết những dòng này không phải để phàn nàn hay trách móc. Nghề nào cũng có khó khăn riêng, và khách hàng cũng có những lý do của họ. Chỉ mong rằng, nếu có thể, mỗi người dành cho nhau thêm một chút thấu hiểu: để ý điện thoại khi đã đặt hàng, chủ động ra nhận sớm hơn, hoặc đơn giản là kiên nhẫn hơn khi biết shipper có thể đang kẹt xe hay phải chờ quán, cũng đừng vội vàng đánh giá 1 sao cho ai đó chỉ vì họ lỡ giao trễ vài phút.
Giữa cuộc sống vội vã và nhiều áp lực, đôi khi chỉ cần một chút cảm thông cũng đủ làm mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn, cho cả người nhận hàng lẫn người đang chạy ngoài đường để kịp giao một bữa ăn.
Gia đình tôi vừa trở về từ chuyến du lịch với nhiều kỷ niệm đẹp. Nhưng câu chuyện "5 kg cua gạch" mua về làm quà lại khiến chúng tôi băn khoăn mãi đến giờ.
Trước khi kết thúc chuyến đi, chúng tôi ghé một cửa hàng hải sản khá đông khách để mua quà cho người thân ở nhà. Người bán giới thiệu cua gạch loại ngon, giá 800.000 đồng một kg. Thấy hợp lý, lại tin tưởng vì cửa hàng có vẻ uy tín, tôi quyết định mua 5 kg với giá 4 triệu đồng và nhờ họ đóng gói, gửi về tận nhà.
Một ngày sau, thùng hàng được giao đến. Cả nhà háo hức mở ra, nhưng niềm vui nhanh chóng giảm đi khi tôi thử cân lại. Trong tổng số 5 kg đó, có tới 1,2 kg là dây buộc. Tính ra, số tiền dành cho phần dây này lên tới gần một triệu đồng.
Tôi lập tức liên hệ lại với người bán, nhưng câu trả lời nhận được từ họ chỉ là: "Mua cua biển bao giờ cũng phải kèm theo dây buộc, trước giờ đều thế". Họ còn giải thích rằng dây được làm ẩm để giúp cua sống lâu trong quá trình vận chuyển, nên không thể tháo ra hay giảm bớt.
>> Cò mồi nói khách 'đừng mua vé tham quan Ngọ Môn Huế'
Tôi hiểu việc buộc dây là cần thiết. Nhưng điều khiến tôi khó chấp nhận là cách tính giá không hề được nói trước. Với người mua như tôi, "5 kg cua" đương nhiên là 5 kg cua, chứ không nghĩ rằng một phần đáng kể lại là dây buộc. Nếu biết trước, có lẽ tôi đã cân nhắc lại hoặc yêu cầu cân riêng.
Liệu có phải chỉ mình tôi rơi vào tình huống này, hay đây là chuyện nhiều người từng gặp nhưng đành chấp nhận? Nếu việc cân cả dây buộc đã trở thành thông lệ trong mua bán hải sản, thì người tiêu dùng như tôi có nên mặc nhiên đồng ý, hay vẫn có quyền đòi hỏi quyền lợi?
Du lịch không chỉ là cảnh đẹp hay món ăn ngon, mà còn là cảm giác tin tưởng khi mua sắm, sử dụng dịch vụ. Chỉ một trải nghiệm thiếu rõ ràng cũng có thể khiến niềm vui bị ảnh hưởng. Tôi nghĩ, nếu người bán minh bạch, rõ ràng hơn ngay từ đầu, có lẽ những khó chịu, bức xúc của người mua như của tôi đã không xảy ra.