Tôi quen anh, là chủ một cơ sở kinh doanh nhỏ, trước đây làm ăn khá ổn định, thu nhập đều. Nhưng từ đầu năm đến nay, công việc sa sút, nhiều tháng gần như hòa vốn hoặc thua lỗ. Gần đây anh vay tôi 300 triệu đồng để nhập hàng, nói là khách chưa thanh toán nên thiếu vốn. Tôi tin tưởng vì từng nhiều lần đến công ty anh, thấy anh làm việc nghiêm túc nên đã đồng ý.
Vài ngày sau, anh lại hỏi vay thêm 200 triệu nữa nhưng tôi không còn khả năng. Anh năn nỉ tôi vay hộ người khác giúp anh vì không ai cho anh vay thêm. Số tiền 300 triệu ban đầu là toàn bộ tiền tôi tích góp được từ thời sinh viên. Tôi rất lo nếu vay hộ mà anh không trả được thì chẳng biết tới khi nào tôi mới trả hết.
Khi biết tôi có thể vay nhưng không dám vay giúp, anh tức giận, mắng mỏ và đe dọa đủ kiểu, kể cả tung ảnh nhạy cảm của tôi. Tôi sốc và không thể tin đó là người mình yêu. Sau đó tôi mới biết anh đang vướng cờ bạc online, nợ nần và bỏ bê công việc. Giờ tôi rất hoang mang, vừa sợ hãi vừa thất vọng. Tôi phải làm gì đây? Tôi có nên báo cho gia đình anh biết chuyện không?
Tin Gốc: Vnexpress

Cuộc đời tôi kém may mắn kể từ khi lấy chồng. Sau nhiều tổn thương và thiếu chia sẻ, đến hôm nay tôi đã quyết định dừng lại, chuẩn bị nộp đơn ly hôn đơn phương vì tôi muốn nuôi hai con gái. Vì anh ta không muốn để tôi nuôi hai bé mà chia ra mỗi người một đứa. Bắt đầu từ những vô tâm ban đầu, đến những mâu thuẫn, cãi vã lớn đến mức mạt sát, gây tổn thương cho nhau nên tôi quyết định giải thoát cho chính mình, cho con cái và có thể cho cả anh ta nữa.
Tôi sống cùng anh ta gần 11 năm, nhưng những chia sẻ hay phân công trách nhiệm như làm việc nhà, chăm sóc con, tôi phải đánh đổi lại bằng những giọt nước mắt, những trận cãi vã, những điều phải nói đi nói lại, nhắc đi nhắc lại nhiều lần họ mới làm. Những năm đầu hôn nhân, tôi im lặng chờ đợi sự chia sẻ, thấu hiểu, rồi sau đó là lên tiếng bằng những giận hờn, cũng có nói ra nhưng 100 lần chỉ cho ra một kết quả. Tôi càng cố gắng, anh ta cho đó là điều hiển nhiên. Tôi làm việc nhà, chăm sóc con là bổn phận, là trách nhiệm, là điều hiển nhiên. Còn khi tôi phân chia việc nhà, chăm sóc con cái, họ nói tôi tính toán, sợ thiệt với chồng con.
Họ có chắc họ không tính toán với tôi không? Họ không tính toán với tôi ư, khi mà tôi làm việc miệt mài vào cuối tuần và đến đêm vì đặc thù công việc. Trong lúc tôi làm việc, họ trông con bằng cách thảy máy tính bảng cho con xem. Đến khi tôi xong việc, họ để tôi tắm rửa cho con. Tôi vừa ăn cơm vừa dạy con học khi đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Họ không tính toán với tôi ư, khi mà lúc con còn nhỏ, ở cữ đứa thứ hai, tôi phải chăm con nhỏ đêm hôm một mình, họ ngủ thẳng một mạch từ đêm đến sáng với con lớn khi đó đã 3 tuổi, chưa đêm nào thức dậy xem tôi và đứa con thứ hai có cần gì không?
Họ không tính toán với tôi ư, khi mà có mâu thuẫn gì với mẹ vợ, tôi là nơi họ trút giận, trách móc dù đó chẳng phải lỗi của tôi. Họ nói với tôi là chỉ nhớ những lúc họ đối xử tệ với tôi thôi, sao không nhớ đến lúc họ đồng hành cùng tôi khi sinh con, chăm sóc con ở bệnh viện. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi nhập viện khám xem có dấu hiệu chuyển dạ chưa. Bác sĩ khám, tôi quên cảm ơn bác sĩ, họ sẵn sàng nặng lời với tôi khi tôi chuẩn bị nhập viện với cái bụng to, trên tay cầm ổ bánh mì còn chưa kịp ăn. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi mới sinh xong năm ngày vẫn còn đau dạ con, chỉ vì mẹ vợ gọi điện cho họ vì tôi nói sắp được xuất viện, mẹ hỏi họ có kịp về đón con lớn không (vì cả bố mẹ đi mấy ngày bé trông bố), anh ta trách móc, nói tôi như thể đó là lỗi của tôi.
Tôi không nhớ hàng trăm hàng vạn lần đã khóc rất nhiều vì sự vô tâm. Chắc không phải vô tâm mà là họ chưa bao giờ coi tôi là người vợ đích thực. Vì những tổn thương cũ trong quá khứ, trước đây tôi cố quên nhưng giờ đây tôi bùng nổ và tuôn trào những cảm xúc tiêu cực với họ. Tôi cũng mạt sát, căm thù, hận họ đến tận xương tủy. Và tôi biết mình không thể sống tiếp tục như vậy nữa. Tôi đang chết dần chết mòn trong cuộc hôn nhân độc hại và các con tôi cũng đang chịu ảnh hưởng nặng nề. Tôi hèn nhát vì năm lần bảy lượt không dám buông bỏ vì lý do này lý do kia, cũng chẳng biết chia sẻ với ai, chỉ biết chia sẻ nỗi lòng lên không gian mạng, ảo nhưng thật. Chỉ ở đây, tôi mới dám tâm sự thật lòng vì thật sự tôi đang rất cô đơn và ở vực sâu. Cảm ơn sự chia sẻ của các bạn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và họ học cùng trường đại học, là đồng hương và chơi với nhau. Hồi đó, tôi để ý anh từ khá lâu nhưng chỉ dám giữ trong lòng. Tôi vốn không phải kiểu người chủ động trong chuyện tình cảm, cứ nghĩ còn nhiều thời gian. Cho đến một ngày, tôi nhận ra anh đang để ý đến bạn thân của mình. Rồi hai người họ đến với nhau, rất tự nhiên, rất hợp nhau. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút lui, chúc phúc, coi như chuyện của mình chưa từng bắt đầu.
Sau khi ra trường, đi làm vài năm, họ cưới nhau. Ba năm sau, tôi cũng lập gia đình. Cuộc sống mỗi người một hướng, ai cũng bận rộn với công việc, với tổ ấm riêng. Tôi vẫn giữ liên lạc với cô bạn thân năm nào. Còn với anh, tôi luôn cố giữ khoảng cách vừa đủ, kiểu gặp thì chào hỏi, nói vài câu xã giao. Hơn 8 năm họ kết hôn, thỉnh thoảng hai gia đình vẫn hẹn gặp nhau, ăn uống, nói chuyện. Bên ngoài nhìn vào, mọi thứ rất bình thường nhưng chỉ có tôi biết, mỗi lần gặp lại, trong lòng mình vẫn có chút gì đó khó gọi tên.
Bạn tôi thi thoảng kể chuyện hôn nhân, khi vui, khi buồn. Có lúc là chuyện chồng quan tâm, có lúc lại là những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Tôi cứ như vậy mà nắm được thông tin của anh, cuộc sống của anh. Tôi chưa từng làm gì vượt quá giới hạn, cũng chưa từng có ý định phá vỡ bất cứ điều gì. Nhưng càng cố xem mọi thứ là bình thường, tôi lại càng nhận ra cảm xúc năm đó không hẳn đã biến mất. Nó chỉ nằm yên ở một góc, thỉnh thoảng được khơi lại bằng những lần gặp gỡ, những câu chuyện rất đời thường.
Nhiều khi tôi không ngăn nổi ánh mắt mình dõi theo anh, trái tim loạn nhịp khi đứng gần hoặc trò chuyện cùng anh. Tôi cảm thấy mình bắt đầu khó kiểm soát được cảm xúc. Tôi phải làm sao để toàn tâm toàn ý với gia đình, không còn nghĩ đến anh nữa? Chẳng lẽ tôi phải cắt đứt liên lạc với cô bạn thân? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Gia đình tôi có hai chị em, ba mẹ làm nhà nước, tôi là chị, dưới là em trai. Tôi học đại học và sống ở TP HCM, còn em trai học đại học và sống ở Hà Nội. Năm 2014, sau khi cưới, vợ chồng tôi mua mảnh đất ở xã thuộc TP HCM giá 750 triệu đồng, bố mẹ tôi cho một phần ba (giá hiện tại của mảnh đất là 4 tỷ). Năm 2019, em trai cưới nên năm 2018, bố mẹ tìm đất xây nhà ở Hà Nội cho em, cả tiền đất và xây hết khoảng 1,7 tỷ (hiện tại giá trên 10 tỷ). Năm 2024, bố mẹ nói muốn xây nhà ở quê mục đích lễ Tết con cháu về có chỗ rộng rãi để ở, căn nhà cũ cũng 2 tầng nhưng ít phòng, không tiện sinh hoạt. Ông bà xây biệt thự sân vườn khoảng 2,5 tỷ. Tôi gửi về 600 triệu để phụ xây nhà. Bố mẹ nói em trai cũng góp 500-600 triệu. Ngoài ra những dịp xây lăng mộ hay làm đường, tôi đều gửi về phụ ít nhất một phần ba.
Dịp hè 2025, khi về khánh thành nhà mới, trong bữa cơm bố nói là đã đo đạc và làm xong sổ sách giấy tờ nhà. Tổng diện tích đất khoảng 900 m2 bao gồm căn biệt thự sân vườn, một nhà thờ tổ tiên và một ao. Bố nói chia phần tôi là cái ao khoảng 200 m2, nếu sau này tôi muốn về ở thì tự làm sổ, chuyển đổi đất, còn hiện tại nó vẫn nằm chung trong sổ đỏ 900 m2. Lúc đó tôi không nghĩ ngợi gì nhiều. Về kinh tế hiện tại, hai chị em tôi ngang nhau, em trai nhỉnh hơn, sau khi cưới hai vợ chồng em làm ăn rất tốt. Nhưng chắc do lối sống nên nhà em trai sống khá tiết kiệm (hơi keo kiệt), còn nhà tôi sống phóng khoáng hơn nên về quê ai cũng nghĩ nhà tôi giàu hơn.
Bố mẹ hiện tại vẫn khỏe, không có bệnh nan y, năm nào vào Sài Gòn chơi tôi cũng dẫn đi khám tổng quát, bồi bổ, mua sắm, lễ Tết không về được vẫn gửi biếu quà, tiền đầy đủ. Đến đầu năm 2026, vợ chồng tôi mua đất xây nhà trên thành phố sau nhiều năm thuê chung cư để thuận tiện công việc và học hành các bé. Cũng đang vay mượn nhiều. Bố mẹ không hỗ trợ gì thêm. Thực sự là trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến việc thừa hưởng gì đất ở quê vì nghĩ đất quê có giá trị không bao nhiêu, tôi cũng không về quê sống. Hơn nữa đất này là của ông bà tổ tiên để lại, không thể tùy tiện bán.
Nhưng gần đây đọc được nhiều bài viết chia sẻ của mọi người về vấn đề chia đất cát không đều giữa các con dẫn đến mất đoàn kết, tình cảm với bố mẹ, tôi mới nghĩ tới mình. Bố mẹ tôi chia như vậy là đã hợp tình hợp lý? Tôi có nên ý kiến? Không biết tôi có đang ích kỷ, suy nghĩ nhiều không khi đọc chuyện nhà khác lại tự vấn đến nhà mình? Thực lòng tôi không quan tâm đến tài sản, cái tôi đang nghĩ nhiều nhất lúc này là sự công bằng của bố mẹ cho mình. Cảm ơn các cô chú, anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý.
Tin Gốc: Vnexpress

