Tôi 28 tuổi, làm việc tại Hà Nội, công việc ổn định, gia đình bình thường, quen anh nhỏ hơn 3 tuổi. Anh mới đi làm được thời gian ngắn. Chúng tôi sống chung từ lúc quen nhau. Trong gần hai năm, mọi thứ dường như đều tốt đẹp. Anh chăm lo, thương yêu và không bao giờ cáu gắt với tôi. Còn tôi chi tiêu nhiều nên không dư. Anh bảo tôi dạo này hay cáu gắt quá, cũng không nấu nướng, không làm bất cứ việc gì, nhưng anh làm gì tôi cũng không hài lòng, đón muộn tí tôi cũng giận. Dần dần, anh chẳng chia sẻ gì với tôi nữa, vì nghĩ tôi làm được hơn nên bắt nạt anh.
Nửa năm qua, anh đổi sang công ty khác. Vừa rồi tôi vô tình phát hiện có tin nhắn từ một cô gái gửi đến anh. Dù chỉ là những biểu tượng cảm xúc, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn nên giận dỗi. Tối hôm đó anh chủ động ôm tôi để làm hòa nhưng giống như nhiều lần trước, tôi gạt tay anh ra. Sáng hôm sau, tôi nhắn tin chia tay rồi bỏ làm về dọn dẹp đồ đạc. Khác với những lần trước, anh không níu kéo hay van xin. Anh chỉ nói lời xin lỗi và thừa nhận mình từng có tình cảm với một cô gái ở chỗ làm nhưng đã chấm dứt.
Tìm hiểu kỹ hơn, tôi biết khoảng hai tuần trước có một nhóm thực tập sinh mới vào làm. Trong lúc trò chuyện, đùa giỡn với đồng nghiệp, anh quen cô gái đó qua chat rồi dần nảy sinh tình cảm. Anh kể rằng đã chủ động nói thích cô ấy dù vẫn đang yêu tôi. Khi cô gái hỏi anh đã có bạn gái chưa, anh trả lời đã có. Sau đó cô ấy từ chối khéo và nói chỉ xem anh như một người anh. Anh khẳng định đã dừng lại từ ngày hôm đó. Tuy nhiên, tôi lại phát hiện trong điện thoại anh có những ghi chú tìm kiếm các câu tỏ tình bằng tiếng Trung, tiếng Hàn, tiếng Pháp để chuẩn bị bày tỏ tình cảm với cô gái kia. Đồng nghiệp đều biết anh thích cô ấy, dù ai cũng biết anh đã có người yêu.
Điều khiến tôi day dứt là dù anh nói đã kết thúc, tôi vẫn thấy cô gái đó nhắn tin cho anh. Thậm chí khi tôi xin số điện thoại của cô ấy, anh còn báo cho cô ấy biết chuyện đó. Anh giải thích rằng mình làm vậy theo phản xạ, không suy nghĩ nhiều. Anh vẫn đối xử tốt với tôi, đi làm đều đặn và luôn khuyên tôi chăm sóc bản thân, đi chơi nhiều hơn. Anh nói nếu tôi chọn ở lại thì phải học cách tin tưởng anh, còn nếu không thể tha thứ thì anh cũng không có tư cách níu kéo.
Tôi rất hụt hẫng vì trước nay luôn tin anh là người duy nhất mình có thể dựa vào, cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh anh. Giờ đây tôi không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi vừa kết thúc mối tình hơn bốn năm. Người yêu nói không muốn yêu nữa, chỉ thấy mệt và muốn dừng lại. Tôi đã cố níu kéo rất nhiều, từ nhắn tin, gọi điện tới đứng chờ trước công ty nhưng em vẫn lạnh lùng. Điều khiến tôi suy sụp nhất là chỉ khoảng hai tuần sau chia tay, tôi biết em mập mờ với người khác. Có thể hai người chưa chính thức nhưng nhìn cách nói chuyện, quan tâm nhau là tôi hiểu rồi. Tôi không biết em thích người kia từ trước khi chia tay tôi hay mới. Bốn năm bên nhau, tôi vẫn còn yêu em rất nhiều nên giờ đầu óc lúc nào cũng nghĩ về em và cảm thấy suy sụp quá. Tôi phải làm sao để vượt qua đây?
Gần đây, tôi đọc nhiều bài viết so sánh việc bỏ ra hàng trăm triệu đồng để học đại học nhưng ra trường chỉ nhận mức lương khiêm tốn, trong khi có những người không học đại học vẫn thành công và giàu có. Theo tôi, đó là một sự so sánh khập khiễng. Mỗi người có hoàn cảnh, sức khỏe, năng lực và lựa chọn khác nhau. Có người phù hợp với kinh doanh, có người phù hợp với môi trường công sở. Việc một người không học đại học nhưng buôn bán thành công không có nghĩa ai đi theo con đường đó cũng sẽ thành công. Tương tự, có người đi xuất khẩu lao động tích lũy được vốn, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng rời gia đình, sang xứ người chịu khó, chắt bóp từng đồng.
Không có con đường nào dẫn đến thành công mà không phải trả giá bằng mồ hôi, công sức và trí tuệ. Điều quan trọng là mỗi người đã thực sự cố gắng hết sức trên con đường mình chọn hay chưa. Nhiều người cho rằng học đại học tốn 600-700 triệu đồng, nhưng đó là số tiền trải đều trong 4-6 năm, có thể đến từ học bổng, làm thêm, vay sinh viên, không phải lúc nào cũng hoàn toàn dựa vào cha mẹ. Nếu không học đại học, bạn vẫn phải đầu tư cho tương lai bằng cách khác. Học nghề cần học phí, mở cửa hàng cần vốn, xuất khẩu lao động cần chi phí ban đầu. Thành công hay không còn phụ thuộc vào năng lực cá nhân và cơ hội thị trường.
Học đại học cũng không đồng nghĩa với thu nhập thấp. Có người ra trường chỉ nhận mức lương 10-15 triệu đồng, nhưng cũng có người đạt thu nhập hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng mỗi tháng nhờ không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Tôi có một người bạn mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống với bà ngoại già yếu. Những năm học phổ thông, bạn vừa đi học vừa phụ hồ, có những ngày bà ngoại phải đi xin ăn. Vượt qua hoàn cảnh khó khăn, bạn thi đỗ vào một trường kỹ thuật ở khu vực Cổ Nhuế. Dù xuất phát điểm không nổi bật, bạn quyết tâm theo học chương trình chất lượng cao bằng tiếng Anh. Thời gian đầu, bạn gần như không hiểu bài, phải mượn vở bạn bè về học lại từng chút một.
Để trang trải cuộc sống, bạn vừa học vừa chạy xe ôm, dạy thêm và chăm sóc bà ngoại. Nhờ nỗ lực không ngừng, bạn tốt nghiệp đúng hạn, có vốn tiếng Anh tốt và được nhận vào một công ty đa quốc gia. Hiện tại, bạn trở thành quản lý với mức thu nhập hơn 2.000 USD mỗi tháng, chuẩn bị mua nhà. Điều khiến tôi ngưỡng mộ không chỉ là thu nhập mà là sự trưởng thành, tự tin và bản lĩnh mà bạn có được sau hành trình đầy gian nan. Nếu ngày ấy bạn không học đại học, có thể cuộc sống vẫn ổn, nhưng chưa chắc bạn có được công việc phù hợp với đam mê, môi trường chuyên nghiệp và cơ hội nhìn ra thế giới rộng lớn hơn.
Tôi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê. Nhờ sự quyết tâm của mẹ, tôi theo học đại học, rồi trở thành bác sĩ nội trú. Sau bốn năm đi làm, tôi đã lập gia đình, có thu nhập ổn định khoảng 4x triệu đồng mỗi tháng và cùng chồng mua căn nhà đầu tiên. Tôi có nhiều người thân không học đại học nhưng vẫn thành công trong kinh doanh và có tài sản đáng kể. Tôi luôn tôn trọng con đường của họ, nhưng cũng hiểu rằng nếu đi theo con đường ấy, chưa chắc tôi đã đạt được kết quả tương tự.
Mỗi con đường đều có khó khăn riêng. Người học hành phải đầu tư nhiều năm cho tri thức. Người kinh doanh phải chấp nhận rủi ro. Người lao động xa quê phải đánh đổi tuổi trẻ và sức khỏe. Điều quan trọng không phải là so sánh ai chọn con đường đúng hơn mà là mỗi người có đủ quyết tâm để đi đến cùng với lựa chọn của mình hay không. Tôi tin rằng xã hội ngày nay vẫn luôn cần những người có năng lực thật sự. Nếu bạn không ngừng học hỏi, trở thành người giỏi trong lĩnh vực của mình, bạn sẽ luôn có chỗ đứng. Thành công không dành riêng cho một con đường nào. Nó thuộc về những người bền bỉ, nỗ lực và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Vợ chồng tôi cùng tuổi, cùng quê, trước khi kết hôn chúng tôi đã có thời gian khá dài tìm hiểu. Chồng tôi là con trai út, trên có hai chị gái; nhà tôi có tôi và chị gái. Bố tôi luôn tự hào có hai cô con gái ngoan ngoãn, không bận tâm việc không có con trai dù ông là trưởng họ. Vợ chồng tôi cưới được 5 năm, có hai con gái 3 tuổi và hơn một tuổi. Lúc biết tin bạn thứ hai là con gái, chồng cũng thẫn thờ vài ngày, nhưng sau đó lấy lại tinh thần bảo với tôi điều kiện nhà mình chỉ đủ nuôi hai con, miễn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn là được.
Chúng tôi đã có nhà ở Hà Nội do hai vợ chồng tự mua, thu nhập của chồng bằng 2/3 tôi, tổng 50 triệu đồng mỗi tháng. Công việc của chồng đi sớm về muộn, hay phải ở lại công ty buổi tối, cuối tuần có việc đột xuất thì phải đi nên việc chăm con, nhà cửa chủ yếu do bà ngoại và tôi phụ trách (ông bà nội yếu nên không phụ giúp được). Tôi nghĩ cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua nhưng không, gần đây chồng hay bóng gió việc muốn có con trai. Lý do anh đưa ra là con trai có thể gánh vác nhiều việc; nhà đất ở quê sau có người hương khói và có con trai thì anh sẽ có "động lực" làm việc nhiều hơn. Anh cũng trách tôi lại "lỡ" có bầu bạn thứ hai mà không đi can thiệp để chọn giới tính.
Khi nghe những lời đó tôi vừa tức giận vừa bàng hoàng. Không ngờ người chồng điềm đạm, hiểu chuyện lại có những suy nghĩ như vậy. Con đâu phải một mình tôi sinh ra. Tôi nói rõ với chồng rằng không có nhu cầu có thêm con, hai con với tôi là đủ. Tôi không muốn con lớn lên sẽ mặc cảm chỉ vì là con gái, nhất là từ những người thân thiết. Thêm nữa nếu sinh thêm sẽ cần thuê giúp việc, mà với điều kiện của nhà tôi sẽ không cáng đáng nổi. Tôi cũng không nỡ để hai ông bà ngoại xa nhau quá lâu như vậy.
Sức khỏe và tâm lý của tôi đều bị giảm sút sau mỗi lần sinh và chăm con, cộng với cơ hội công việc cũng bị ảnh hưởng. Việc chăm con, chồng chỉ làm khi có thời gian chứ không hề cố gắng sắp xếp công việc để về sớm hơn. Chồng tan làm về thì nhà cửa cơm nước đã xong xuôi, anh chỉ chơi với con tầm một tiếng sau khi đi làm về để tôi ăn tối, tắm rửa rồi anh cũng ngủ phòng riêng. Con ốm, sốt, cần đi khám cũng là tôi một mình đưa đi vì anh "không thể" nghỉ phép.
Đã mấy tuần hai vợ chồng không nói chuyện với nhau, đều chờ đối phương hồi tâm chuyển ý. Với tôi, yêu cầu sinh thêm con hết sức vô lý vì người ảnh hưởng chính là tôi và các con. Tôi định sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng để quyết định trước khi bạn lớn tròn 3 tuổi. Tôi thật sự tiếc quãng thời gian vừa qua và những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng; nhưng khi chồng không còn đủ tôn trọng mình thì cũng đến lúc phải mạnh mẽ ra đi. Mong quý độc giả chia sẻ để tôi vượt qua giai đoạn này.