Sau hai lượt trận, Tây Ban Nha đang đứng đầu bảng H với 4 điểm sau trận hòa 0-0 trước Cape Verde và chiến thắng đậm 4-0 trước Saudi Arabia. Trong khi đó, Uruguay mới có 2 điểm sau hai trận hòa liên tiếp trước Saudi Arabia và Cape Verde, khiến họ rơi vào thế buộc phải thắng.
Với cục diện hiện tại, Tây Ban Nha chỉ cần một kết quả hòa là đủ giành vé vào vòng 32 đội và nhiều khả năng giữ luôn ngôi đầu bảng. Ngược lại, Uruguay không còn nhiều quyền tự quyết khi ngoài mục tiêu đánh bại Tây Ban Nha, họ còn phải chờ kết quả thuận lợi từ trận đấu cùng giờ giữa Cape Verde và Saudi Arabia.
Về lý thuyết, cả bốn đội ở bảng H đều vẫn còn cơ hội đi tiếp trước lượt đấu cuối. Tuy nhiên lợi thế đang nghiêng hẳn về Tây Ban Nha, trong khi Uruguay đứng trước nguy cơ bị loại nếu không thể giành trọn 3 điểm trước đại diện châu Âu.
Theo dự đoán của Forebet, Tây Ban Nha được đánh giá vượt trội với 54% khả năng giành chiến thắng, so với 21% của Uruguay và 25% cho một kết quả hòa. Với dàn cầu thủ chất lượng cùng phong độ ổn định, “La Roja” được kỳ vọng sẽ tiếp tục khẳng định sức mạnh để bước vào vòng knock-out với vị thế ứng viên vô địch.
Cuộc đối đầu giữa Uruguay và Tây Ban Nha sẽ diễn ra cùng thời điểm với trận Cape Verde gặp Saudi Arabia vào lúc 7h ngày 27-6. Cả hai trận đấu sẽ được trực tuyến và cập nhật liên tục trên Tuổi Trẻ Online.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cầm kiếm bằng cả hai tay là một nét độc đáo trong kiếm đạo và kiếm thuật (kenjutsu) của người Nhật Bản so với nhiều quốc gia cũng ưa chuộng sử dụng kiếm khác như Trung Quốc, Ba Tư (ngày nay là Iran)...
Cách cầm này không chỉ là thói quen kỹ thuật mà là kết quả của một quá trình hình thành lâu dài, kết hợp giữa thiết kế vũ khí, điều kiện chiến trường, nguyên lý sinh cơ học và nền tảng văn hóa đặc thù.
Trong giai đoạn chiến quốc Sengoku (thế kỷ 15-16), kiếm chưa phải vũ khí chủ lực của samurai. Các nghiên cứu lịch sử quân sự cho thấy cung (yumi) và giáo (yari) mới là công cụ chính trên chiến trường. Còn kiếm được sử dụng khi giao chiến ở cự ly gần.
Tuy nhiên ngay từ thời điểm này, katana đã mang đặc điểm thiết kế khác biệt: lưỡi cong nhẹ, một cạnh sắc, cán dài đủ để cầm bằng hai tay.
Theo Karl Friday, giáo sư chuyên ngành lịch sử Nhật Bản tại Đại học Georgia, cấu trúc này “cho phép người sử dụng kiểm soát tốt hơn đường kiếm và tối ưu hóa hiệu quả của nhát chém”.
Điều đó cho thấy cách cầm hai tay không phải là lựa chọn tùy ý, mà gắn chặt với bản thân vũ khí. Cấu trúc của một thanh katana được dùng để cầm bằng cả hai tay.
Từ góc độ sinh cơ học, lợi thế của việc sử dụng hai tay là rất rõ ràng. Khi cả hai tay cùng tham gia, lực không chỉ đến từ cánh tay mà được truyền qua chuỗi vận động từ hông, thân người đến vai và cổ tay.
Cơ chế này tương tự các chuyển động trong thể thao hiện đại như cú đánh trong quần vợt hay golf, nơi sự phối hợp toàn thân giúp gia tăng đáng kể vận tốc và độ chính xác.
Với katana, điều này cho phép người đánh thực hiện những nhát chém vừa mạnh vừa kiểm soát tốt, phù hợp với mục tiêu gây sát thương hiệu quả trong một lần ra đòn. Chính vì vậy, kiếm thuật Nhật Bản hình thành triết lý “nhất kích tất sát”, tức một nhát quyết định, thay vì chuỗi tấn công liên hoàn.
Bước sang thời kỳ Edo (1603-1868), khi Nhật Bản bước vào giai đoạn hòa bình kéo dài, vai trò của kiếm tiếp tục thay đổi.
Không còn là công cụ chiến tranh thuần túy, kiếm trở thành biểu tượng của giai cấp samurai và là phương tiện tu dưỡng. Các trường phái kenjutsu được hệ thống hóa, chuẩn hóa kỹ thuật và nhấn mạnh tính kỷ luật.
Trong bối cảnh đó, việc cầm kiếm hai tay trở thành chuẩn mực, vì nó giúp đảm bảo sự ổn định, chính xác và khả năng kiểm soát động tác.
Nhà nghiên cứu Dave Lowry, một chuyên gia về võ đạo Nhật Bản, nhận định rằng quá trình này đã biến kiếm thuật thành “một con đường rèn luyện bản thân, nơi kỹ thuật và tinh thần gắn kết chặt chẽ” (Lowry, Bokken).
Cách cầm hai tay, vì thế không chỉ mang ý nghĩa kỹ thuật mà còn phản ánh tinh thần võ sĩ đạo.
Khi bước vào thời hiện đại, kiếm đạo (kendo) tiếp tục kế thừa và chuẩn hóa truyền thống này. Trong kendo, các đòn đánh được quy định rõ ràng về vị trí, góc độ và lực, đòi hỏi người tập phải kiểm soát hoàn toàn cơ thể và thanh kiếm.
Việc sử dụng hai tay giúp tạo ra sự đồng nhất trong kỹ thuật, đồng thời đảm bảo độ chính xác cao trong thi đấu.
Điều này khác biệt rõ rệt với đấu kiếm thể thao châu Âu (fencing), nơi vận động viên cầm kiếm một tay để tối đa hóa tốc độ và tầm với.
Theo Liên đoàn Đấu kiếm quốc tế (FIE), các vận động viên fencing hàng đầu có thể đạt thời gian phản xạ chỉ vài phần trăm giây, cho thấy hệ thống này ưu tiên tốc độ và tính linh hoạt hơn là lực đòn.
So sánh với các nền kiếm thuật khác càng làm rõ lựa chọn của Nhật Bản. Ở Trung Đông, đặc biệt là Ba Tư, các loại kiếm cong như shamshir được thiết kế nhẹ, phù hợp với việc sử dụng một tay, nhất là trong kỵ chiến.
Nhà nghiên cứu Manouchehr Khorasani cho rằng những vũ khí này “tối ưu cho các đòn chém nhanh và liên tục trong môi trường chiến trường cơ động” (Khorasani, Persian Archery and Swordsmanship).
Tương tự, châu Âu thời trung cổ phát triển nhiều hệ kiếm một tay kết hợp khiên hoặc dao găm, tạo nên sự linh hoạt trong chiến đấu. Những hệ thống này thường ưu tiên khả năng phản ứng nhanh và đa dạng tình huống, khác với xu hướng tập trung vào một đòn quyết định của Nhật Bản.
Tuy vậy cần nhấn mạnh rằng người Nhật Bản không hoàn toàn loại bỏ kỹ thuật một tay. Trong các tình huống kỵ chiến, samurai vẫn có thể sử dụng kiếm bằng một tay để điều khiển ngựa.
Một số trường phái như nito-ryu của Miyamoto Musashi còn phát triển kỹ thuật song kiếm, mỗi tay cầm một vũ khí. Tuy nhiên những trường hợp này mang tính bổ trợ, không phải chuẩn mực chính. Lựa chọn cầm hai tay vẫn chiếm vị trí trung tâm trong toàn bộ hệ thống.
Từ góc độ văn hóa, điều này gắn liền với tinh thần bushido, nơi sự tập trung, kỷ luật và khả năng kiểm soát bản thân được đặt lên hàng đầu.
Cầm kiếm bằng hai tay, dồn toàn bộ lực và ý chí vào một nhát chém, trở thành biểu hiện cụ thể của việc hợp nhất giữa cơ thể và tinh thần. Đây cũng là điểm khác biệt căn bản giữa kiếm đạo Nhật Bản và nhiều hệ thống kiếm thuật khác, nơi yếu tố linh hoạt và tốc độ được ưu tiên hơn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/vi-sao-nguoi-nhat-ban-cam-kiem-bang-ca-2-tay-20260403100517091.htm
Thể Thao
World Cup sẽ ‘mất sóng’ ở Trung Quốc và Ấn Độ, 3 tỉ người không thể xem?

Theo Reuters, rất có khả năng hai nước Trung Quốc và Ấn Độ, thị trường tổng cộng với đến 3 tỉ người, hơn một phần ba tổng dân số thế giới, sẽ không thể xem World Cup 2026. FIFA đòi hỏi mức giá từ 250 đến 300 triệu USD cho Trung Quốc, còn Ấn Độ là khoảng 100 triệu USD. Cho đến nay, các cuộc đàm phán tiếp tục bế tắc.
Tuy nhiên, FIFA dường như không lo lắng, với một tuyên bố được đưa ra vài ngày gần đây, cho biết: "Các cuộc thảo luận ở Trung Quốc và Ấn Độ liên quan đến việc bán bản quyền truyền hình cho World Cup 2026, đang diễn ra và phải được giữ bí mật ở giai đoạn này".
Nhưng hàng trăm triệu người hâm mộ ở Trung Quốc và Ấn Độ tiếp tục tự hỏi, liệu họ có thể xem World Cup sắp tới hay không, Reuters cho biết thêm.
Các báo cáo gần đây cũng tiết lộ, Đài truyền hình quốc gia Trung Quốc CCTV, là mạng lưới duy nhất được Chính phủ Trung Quốc ủy quyền đàm phán mua bản quyền truyền hình World Cup 2026 với FIFA. Kênh này đã đề nghị mức giá tối đa chỉ là 80 triệu USD, chưa tiệm cận được mức giá mà FIFA đưa ra (từ 250 đến 300 triệu USD).
CCTV cho rằng, đội tuyển Trung Quốc không đủ điều kiện tham dự World Cup lần thứ sáu liên tiếp, các trận đấu tại World Cup 2026 cũng sẽ được phát sóng vào sáng sớm do chênh lệch múi giờ, và hơn nữa, nhiều phía còn cho rằng, có rất nhiều trong tổng số 104 trận đấu ở World Cup 2026 diễn ra theo thể thức mới với đến 48 đội tham dự, sẽ có chất lượng thấp. Đây cũng là vấn đề tương tự đang xảy ra ở Ấn Độ.
Tại Ấn Độ, liên doanh Reliance-Disney đã đề nghị mức giá chỉ 20 triệu USD cho bản quyền phát sóng World Cup 2026, một đề xuất mà FIFA cho là không thể chấp nhận được. Hãng Sony cũng tham gia cuộc đua, nhưng đã quyết định không đưa ra đề nghị cụ thể, theo Reuters.
Đối với Trung Quốc, dường như CCTV sẽ không thể nộp lại hồ sơ dự thầu bản quyền, sau khi đã bị FIFA từ chối mức giá đưa ra (tối đa chỉ là 80 triệu USD). Trước đó, kênh này đã giành được bản quyền từ rất sớm vào các kỳ World Cup 2018 và 2022, Reuters cho biết thêm.
"Thời gian đang cạn dần, không chỉ cho thỏa thuận thực tế: nó cần được hoàn tất trong vòng năm tuần trước khi World Cup 2026 khởi tranh (tính đến ngày 7.5), vì các đài truyền hình cần nhanh chóng thiết lập, hoặc di dời cơ sở hạ tầng phát sóng và tăng cường quảng cáo để quảng bá World Cup", Reuters nhấn mạnh thêm.
Cũng theo Reuters: "Với Ấn Độ, dường như họ cũng không có ý định nhượng bộ FIFA, xét đến việc, như nguồn tin của Reuters đã chỉ ra, "bóng đá không phải là một lĩnh vực số 1 ở Ấn Độ". Do đó, nếu FIFA vẫn giữ nguyên mức giá quá cao, các liên doanh tại đây sẽ bỏ cuộc, tương tự như tại Trung Quốc".
Trong khi đó, tại khu vực Đông Nam Á, Việt Nam là 1 trong 6 nước đã sớm sở hữu bản quyền truyền hình World Cup 2026, được phát sóng trọn vẹn các trận đấu trên các kênh sóng của VTV (Đài truyền hình Việt Nam).
Tại Malaysia, người hâm mộ nơi đây sau thời gian phập phồng, nay cũng sẽ được xem World Cup sau khi hai kênh RTM và Unifi TV đã giành được bản quyền truyền hình.
Còn tại Thái Lan, Thủ tướng Anutin Charnvirakul đã cam kết đảm bảo người dân Thái Lan sẽ được xem World Cup 2026, khi chính phủ nước này đang phối hợp với các cơ quan quản lý và khu vực tư nhân, nhằm đảm bảo việc mua được bản quyền phát sóng World Cup cho người dân Thái Lan, theo Bangkok Post.
Tin Gốc: Thanh Niên

TP.HCM có hai đội đua giàu truyền thống có tên là TP.HCM Vinama và TP.HCM New Group. Mùa giải Cúp truyền hình TP.HCM 2025, hai đội đua này hoàn toàn trắng tay ở tất cả danh hiệu.
Chỉ tính riêng danh hiệu áo vàng tổng sắp thì họ đã không thể giành được kể từ năm 2022. Không còn những cái tên như Javier Sarda Perez hay Igor Frolov, TP.HCM chỉ biết nhìn các tay đua của Tập đoàn Lộc Trời An Giang thống trị danh hiệu này.
Tuy nhiên năm nay vận mệnh đã thay đổi với xe đạp thành phố. Họ không chỉ giành 1 mà tới 3 danh hiệu lớn ở Cúp Truyền hình TP.HCM 2026. Trong đó, chiếc áo vàng đã trở lại, với người giành chiến thắng chung cuộc là Yarash Uladzislau của TP.HCM New Group. Tay đua người Belarus còn rất trẻ khi sinh năm 2005, là ngoại binh trẻ nhất ở giải năm nay.
Tuy nhiên, bản lĩnh thi đấu cùng sự hỗ trợ nhiệt tình của các đồng đội, đặc biệt là Mugisha Moise của TP.HCM Vinama, đã giúp anh chiến thắng chặng 10. Đó là chặng đua đi qua tới 3 con đèo là Phước Tượng, Phú Gia và Hải Vân. Khả năng leo đèo tốt giúp Uladzislau bỏ xa các đối thủ, đoạt áo vàng từ chặng này và bảo vệ thành công cho tới chặng cuối cùng vào sáng 30-4.
Còn với Mugisha Moise, anh cũng được tận hưởng niềm vui khi sở hữu áo đỏ cho "vua leo núi". Ở chặng 16, đoàn đua phải chinh phục ngọn đèo khó nhất giải là Khánh Lê. Tại đoạn đỉnh đèo, Moise có pha bứt phá bỏ xa mọi đối thủ, khiến ai cũng phải ngỡ ngàng. Nhờ đó mà anh giành được chiếc áo đỏ.
Ngoài hai danh hiệu cá nhân, xe đạp thành phố còn giành luôn giải đồng đội. Cụ thể, đội TP.HCM Vinama có thành tích tốt nhất, khi hơn đội về nhì là Công An TP.HCM 3 phút 30 giây.
Ngoài các danh hiệu, đội đua của thành phố còn để lại những hình ảnh đẹp. Đặc biệt là tay đua Mugisha Moise - người luôn sẵn sàng giao lưu, đùa giỡn và nhảy múa với người hâm mộ ở bất cứ nơi đâu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

