Tôi 39 tuổi, nhìn bên ngoài nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi thành đạt, có địa vị, biết kiếm tiền, con cái ngoan ngoãn, gia đình không thiếu thốn gì. Bạn bè ai cũng bảo tôi “sướng mà không biết hưởng”. Có lẽ chỉ người sống trong cuộc hôn nhân ấy mới hiểu, điều khiến một người phụ nữ đau nhất không phải là thiếu tiền mà là dần dần đánh mất vị trí của mình trong trái tim người đàn ông từng thề sẽ yêu thương suốt đời. Tôi và anh yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Chúng tôi đã đi qua biết bao sóng gió để có thể đến được với nhau. Ngày cưới, ai cũng chúc mừng vì nghĩ đó là một chuyện tình đẹp.
Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi có những bất đồng như bao cặp vợ chồng khác. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nhường một chút, im lặng một chút thì gia đình sẽ yên ấm. Mỗi lần cãi nhau, dù đúng hay sai, người chủ động xin lỗi luôn là tôi. Tôi sợ chiến tranh lạnh, sợ các con phải chứng kiến bố mẹ căng thẳng, càng sợ anh bỏ đi. Lần nào anh cũng để mặc tôi xuống nước. Dần dần, việc tôi nhún nhường trở thành điều hiển nhiên, anh không còn cảm thấy cần phải xin lỗi nữa. Anh cũng không còn quan tâm những lời mình nói có làm tôi tổn thương hay không. Anh chưa từng đánh tôi, cũng chưa từng ngoại tình, thế nhưng anh có thể quát tôi chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mỉa mai tôi trước mặt các con, có thể phủ nhận mọi ý kiến của tôi bằng một câu: “Em thì biết gì”. Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng.
Ở ngoài xã hội, anh là người đàn ông lịch thiệp, đồng nghiệp quý mến, bạn bè nể trọng. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ để lắng nghe người khác tâm sự, đưa ra lời khuyên rất thấu đáo. Khi ở nhà, tôi lại không có nổi năm phút để nói hết những điều chất chứa trong lòng với chồng. Mỗi lần tôi muốn hai vợ chồng ngồi lại nói chuyện, anh đều tìm cách tránh đi. Có hôm tôi vừa mở lời thì anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Rồi tôi phải viết mail gửi anh, nói về những suy nghĩ của mình. Anh cũng không thèm phản hồi lại tôi. Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng anh chưa từng muốn hiểu tôi? Tôi từng cố thay đổi bản thân, học cách nói năng nhẹ nhàng hơn, bớt kỳ vọng hơn, cố gắng trở thành người vợ mà anh mong muốn. Càng cố gắng, tôi càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi nhận ra sự thật phũ phàng, chồng không còn tôn trọng vợ nữa. Anh đi đâu không cần báo, có những lần anh đi qua đêm hoặc vài ngày mới về. Tôi gọi điện, anh bảo bận; tôi nhắn tin, rất lâu mới nhận được câu trả lời ngắn ngủi. Tôi không biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Anh như kiểu không còn thấy mình cần phải giải thích với vợ. Tôi từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện. Bây giờ, có khi người cuối cùng biết tin về anh là tôi. Nhiều người khuyên tôi mạnh mẽ lên, ly hôn đi. Họ nói một người phụ nữ có công việc ổn định như tôi chẳng việc gì phải chịu đựng. Đâu ai hiểu để buông người đàn ông ở bên tôi gần 20 năm không hề đơn giản.
Có những đêm nằm cạnh anh mà tôi thấy xa vời vợ. Tôi sợ mất anh. Nghe thật buồn cười phải không? Một người đàn ông đã không còn tôn trọng vợ, vậy mà tôi vẫn sợ mất. Tôi sợ các con không còn một gia đình trọn vẹn, sợ những bữa cơm chỉ còn ba mẹ con ngồi với nhau, sợ phải giải thích với bố mẹ già vì sao cuộc hôn nhân từng khiến họ tự hào lại đi đến kết cục này. Hơn hết, tôi sợ phải thừa nhận suốt bao năm qua, tình yêu chỉ còn ở phía tôi. Có lần, trong lúc cãi nhau, anh bảo tôi: “Em muốn nghĩ sao thì nghĩ”, tôi trằn trọc cả đêm vì câu nói đó, chồng chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi không còn dám nói lên suy nghĩ của mình. Mỗi lần muốn góp ý điều gì, tôi lại cân nhắc xem anh có nổi nóng không. Anh về muộn, tôi tự nhủ không nên hỏi nhiều kẻo anh khó chịu. Tôi sống dè dặt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có lúc soi gương, tôi không còn nhận ra mình. Có lẽ tôi đã sai vì đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc. Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận để bản thân bị xem nhẹ hết lần này đến lần khác. Có lẽ, chính sự nhẫn nhịn của tôi đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ. Đến hôm nay, tôi vẫn chưa đủ can đảm để buông tay. Tôi mong một ngày anh nhìn lại, nhớ đến quãng thời gian chúng tôi từng yêu nhau tha thiết, từng vượt qua bao khó khăn. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Em từng là một người học hành tương đối giỏi, ra trường và có công việc ổn định, lương cao. Nhưng em dính vào cờ bạc mạng từ khoảng hai năm trước, làm được bao nhiêu tiền là hết bấy nhiêu. Tiền tiêu xài chỉ bằng một phần tư số tiền em thua vào cờ bạc mạng mỗi tháng. Cứ nhận lương xong được một hai hôm lại hết. Em từng thử nhiều cách để không dính dáng nữa nhưng thật sự cứ có tiền là lại vào, đã quyết tâm biết bao nhiêu lần vẫn vậy. Nhiều lúc bế tắc, em muốn nghĩ quẩn.
Đã hai năm rồi, Tết em không về nhà vì có bao nhiêu tiền bỏ vào đó hết. Tới giờ mọi thứ vẫn thế, em vẫn đi làm với mức lương cao nhưng tháng nào cũng đói. Có cách nào để có thể chặn đường, cai cờ bạc mạng không? Thực sự em không thể nào tự cai được, chỉ cần cảm thấy áp lực là lại vào. Có biện pháp mạnh nào không ạ? Mong anh chị cho em một lời khuyên. Em cảm ơn nhiều.
Bốn năm trước, khi vừa ly hôn chồng cũng là lúc tôi rơi vào khủng hoảng tài chính vì thua lỗ trong đầu tư chứng khoán, mất toàn bộ số tiền tích góp suốt nhiều năm. Gánh nặng trách nhiệm với ba đứa con nhỏ khiến tôi chìm vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những ngày cô đơn nhất, tôi tìm đến một ứng dụng hẹn hò và gặp anh, người đàn ông Thụy Điển hơn tôi một tuổi, đang làm y tá tại một bệnh viện ở Stockholm. Khi đó, anh trong một cuộc hôn nhân bế tắc với người vợ đã phản bội mình. Cuộc đời anh cũng nhiều mất mát: mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo khi anh vừa chào đời, bố qua đời khi anh chưa tròn 18 tuổi, không có anh chị em ruột, anh cũng điều trị trầm cảm.
Chúng tôi đến với nhau như hai con người đồng cảnh ngộ. Những cuộc trò chuyện kéo dài đến 3-4 giờ sáng mỗi đêm khiến chúng tôi cảm thấy như thấu hiểu và đồng điệu với nhau một cách kỳ lạ. Chỉ sau 8 ngày, cả hai đã có cảm giác như đọc được suy nghĩ của nhau, rồi chúng tôi nói lời yêu. Sau hơn một tháng, anh xin nghỉ phép bay sang Việt Nam gặp tôi. Tôi đã đếm từng ngày chờ đợi nhưng cuộc gặp ấy đã không thể diễn ra như kế hoạch cách đây 3 năm. Anh không vượt qua được rào cản tâm lý khi vẫn chưa chính thức ly hôn, còn tôi có ba con nhỏ ở Việt Nam.
Áp lực khiến anh rơi vào trầm cảm lần nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Suốt hơn một năm sau đó, chúng tôi không liên lạc. Tôi không mở lòng với ai, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc con cái. Cho đến một ngày, anh nhắn tin trở lại, báo rằng đã chính thức ly hôn. Trái tim tôi như được hồi sinh. Chúng tôi kết nối lại, trò chuyện mỗi ngày như chưa từng có khoảng cách. Khi đó, anh bận vừa làm y tá, vừa theo học ngành IT, đồng thời một mình nuôi con trai nhỏ. Tôi quyết định xin visa sang Thụy Điển gặp anh, dù biết đó là một hành trình vô cùng khó khăn. Chúng tôi chưa từng gặp nhau trước đó, tôi chưa từng đi châu Âu, cũng không có nhiều ràng buộc tài chính để chứng minh với đại sứ quán.
Bằng tình yêu và sự đồng hành của anh trong việc chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi được cấp visa. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc và háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp và có vài tuần sống bên nhau tại Thụy Điển. Dù có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và ẩm thực, đặc biệt là con trai anh chưa quen với món ăn Việt và không thể giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, chúng tôi vẫn cố gắng thích nghi. Tôi nấu ăn mỗi ngày, còn anh phụ giúp và học cách làm các món Việt như nem rán, phồng tôm, các món cuốn, thậm chí cả phở. Anh rất thích và dần "nghiện" đồ ăn Việt. Anh là người hiền lành, thông minh nhưng cũng rất nhạy cảm. Anh hay khóc khi cảm thấy tủi thân.
Đã nhiều lần tôi lau nước mắt cho anh, đặc biệt là đêm trước khi tôi trở về Việt Nam. Anh không ngủ, nằm suốt đêm khóc vì không muốn xa tôi. Anh sợ phải quay lại cuộc sống cô đơn và mong tôi ở lại, nhưng visa của tôi đã hết hạn, tôi buộc phải rời đi. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay, chúng tôi ôm nhau suốt 30 phút trong nước mắt, hứa với nhau sẽ sớm gặp lại. Anh quay lưng rời đi, một tay lau nước mắt mà không dám ngoảnh lại, còn tôi đứng đó nhìn theo bóng anh xa dần. Sau khi tôi về nước, chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày. Dù bận học, bận làm và chăm con, anh vẫn luôn dành thời gian nhắn cho tôi những tin nhắn dài kể về ngày của mình. Tôi tin rằng anh chính là người tôi tìm kiếm.
Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho lần gặp tiếp theo sau khi anh tốt nghiệp, mơ về một tương lai và mái ấm chung. Rồi biến cố xảy ra, một ngày, tôi nhận tin anh bị đột quỵ khi đang làm việc và phải cấp cứu trong bệnh viện. Anh nằm viện một tuần, sau đó về nhà theo dõi thêm cả tháng, không ai bên cạnh chăm sóc. Sức khỏe suy yếu, tài chính khó khăn với chi phí sống đắt đỏ ở Stockholm khiến anh rơi vào trầm cảm nặng hơn. Tin nhắn của anh thưa dần. Từ thói quen trò chuyện mỗi ngày, giờ đây 2-3 ngày anh mới trả lời. Tôi buồn và trách anh thiếu quan tâm.
Sau vài ngày im lặng, anh nói rằng cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành và con cái khiến anh gần như không còn thời gian để thở. Anh mong tôi hiểu và thông cảm. Tôi im lặng, chỉ đăng một dòng trạng thái buồn: "Nhớ anh đến quặn lòng". Anh đã xem, ngay đêm đó anh nói cần thời gian để tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không muốn làm tôi buồn hay kéo tôi vào cuộc sống hỗn loạn của anh, tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có thể tìm được người khác mang lại hạnh phúc cho tôi. Rồi anh lại chặn mọi liên lạc.
Đã 6 tháng trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh, mối tình xuyên biên giới kéo dài hơn 3 năm. Tôi biết chúng tôi rời xa không phải vì sự phản bội hay không còn yêu mà vì hoàn cảnh. Tháng này anh sẽ tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn tự hỏi: liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi anh?
Tôi và chồng gần bằng tuổi nhau, cưới được 9 năm. Trước đó, tôi hơi đắn đo vì biết chồng thích nhậu và hay nhậu. Giờ có hai con nhưng sở thích của chồng vẫn như xưa. Nếu tôi không làm căng thì chồng có thể nhậu nguyên tuần. Thu nhập hầu như anh đưa tôi, chỉ giữ lại một phần để chi tiêu cá nhân. Tính cách anh vui vẻ, không giận lâu, hầu như không đụng đến việc nhà hay chăm con (anh làm khoảng 5% tổng số việc). Khi con đau ốm kiểu nóng sốt, đau bụng..., tối anh vẫn đi nhậu, vợ bận làm việc thì vợ gửi con cho ai hay làm thế nào là tùy vợ.
Anh hứa nhậu mỗi tuần hai lần và về trước 22h nhưng chỉ làm được vài tuần rồi lân la nhậu nhiều lại. Nói chung chồng rất say mê, bia là thứ ma mị đối với chồng tôi. Nhậu về anh cứ nói lải nhải, chọc con khóc rồi chọc ghẹo vợ quá mức làm tôi thêm cáu gắt. Nghĩ lại ngày trước anh có lừa tôi đâu, do tôi cam tâm tình nguyện lấy anh, giờ tôi chán quá rồi.
Đợt này tôi quyết định ly thân một năm, xem như mình là mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ. Tôi muốn biết liệu không có anh, bản thân có thể lo tốt cuộc sống của ba mẹ con không. Nếu mọi thứ đều ổn, tôi sẽ ly hôn. Nếu tôi không đủ giỏi để lo kinh tế, không đủ bao quát để lo mọi việc thì sẽ an phận, xem như mặc kệ chồng mà sống. Đôi khi trong lòng tôi lại đấu tranh, hay do mình quá ham làm việc nên ít dành thời gian cho gia đình? Nhưng không, lúc trước tôi làm ít chồng đã vậy rồi. Lại nghĩ, hay do mình việc gì cũng làm được nên chồng ỷ lại, để vợ phải lo hết việc nhà, việc con cái? Cũng không! Tôi đã nói nhỏ nói to đủ kiểu mà chồng vẫn kệ.
Nhớ khi đứa sau hơn một tuổi, con ốm không đi trẻ được nên tôi nhờ em gái trông con để đi làm. Trưa tôi có hơn hai tiếng đồng hồ mà con khóc ôm lấy chân mẹ, vừa bế con vừa nấu cơm trưa. Chồng về nằm chơi game, thản nhiên để tôi và con chật vật. Tôi giận lắm nhưng làm gì thì chồng vẫn vậy. Giờ đứa sau hơn 4 tuổi mà chồng có khác hơn đâu.
Tôi nói với chồng: "Anh đã mặc kệ để em làm quá nhiều thứ, cái gì em cũng tự lo được và lo tốt. Vậy em cần anh để làm gì. Có anh thì có thêm một phần thu nhập nhưng cũng rất phiền muộn. Không có anh, em và con vẫn sống tốt nhưng không có em, anh chỉ lún sâu vào cuộc nhậu". Xin quý độc giả cho tôi những cái nhìn khách quan, đa chiều để trong những quyết định tiếp theo, tôi sáng suốt hơn.