Một người đàn ông 70 tuổi họ Zhang ở Tây An, tỉnh Thiểm Tây, Tây Bắc Trung Quốc, đã phải trải qua phẫu thuật vì nhiều bệnh viện cho rằng ông có thể mắc ung thư phổi ngoại biên. Nhưng khi các bác sĩ cắt bỏ mô phổi, họ phát hiện khối u nghi ngờ thực chất chỉ là một đầu ớt đỏ dài 0,5 cm, đã bị dao mổ cắt đôi.
Câu chuyện bắt đầu khi ông Zhang đi khám sức khỏe gần đây và phát hiện một khối u nhỏ 2,1 cm ở thùy dưới phổi phải. Kết quả chụp CT cho thấy hình ảnh gai nhọn, thùy hóa và dính màng phổi, tất cả các đặc điểm này khiến các bác sĩ tại nhiều bệnh viện nghi ngờ ông bị ung thư phổi ngoại biên.
Nhưng ca phẫu thuật đã mang lại một bất ngờ thú vị. Thay vì khối u, “thủ phạm” lại là một mẩu ớt nhỏ xíu dường như đã ẩn sâu trong phổi của ông Zhang.
Li Wenhai, Phó giám đốc Bệnh viện Lồng ngực thuộc Trung tâm Y tế Quốc tế Tây An và là bác sĩ phẫu thuật chính trong ca mổ của ông Zhang, cho biết trong gần 30 năm hành nghề y, ông chỉ gặp 3 trường hợp tương tự.
“Ớt có mật độ gần như tương đương với mô phổi trên phim chụp CT,” bác sĩ Li cho biết. “Mỗi bệnh nhân đều được nhập viện với chẩn đoán nghi ngờ ung thư phổi, và không ai ngờ trước khi phẫu thuật rằng nguyên nhân lại là ớt”.
Bác sĩ Li giải thích rằng đầu ớt có hình nón, nhọn ở phía trước và rộng hơn ở phía sau. Khi hít vào đường thở, nó có thể không bị ho ra ngoài. Thay vào đó, nó có thể di chuyển xuống theo luồng không khí cho đến khi bị mắc kẹt trong một phế quản nhỏ có đường kính gần bằng và ở lại đó.
Hình dạng đặc biệt đó khiến đầu ớt thường là “kẻ gây rắc rối” trong số các dị vật hít phải. Hạt gạo hoặc đậu phộng nghiền nát có thể gây ho mạnh và bị tống ra ngoài, nhưng đầu ớt có thể mắc kẹt sâu hơn.
Sau khi ở trong phổi một thời gian dài, nó có thể gây viêm nhiễm cục bộ và tăng sinh mô tái phát, cuối cùng hình thành một nốt sần được bao quanh bởi các u hạt viêm.
Trên phim chụp CT, nốt sần như vậy có thể cho thấy hình ảnh gai nhọn, thùy và mật độ không đồng đều, tất cả đều là những dấu hiệu điển hình của hình ảnh gợi ý ung thư phổi.
Theo báo cáo, ông Zhang được biết là người thích ăn cay. Các bác sĩ tin rằng ông Zhang có thể đã vô tình hít phải đầu ớt khi ăn, và dị vật này đã ở lại trong phổi đủ lâu để gây viêm, khiến nó trông giống như một khối u.
“Nếu nội soi phế quản được thực hiện sớm hơn và dị vật là đầu ớt được lấy ra, ông Zhang có lẽ đã không cần phải phẫu thuật”, bác sĩ Li nói.
Bác sĩ Li cho biết hít phải dị vật đường thở không phải là hiếm gặp, đặc biệt là ở người già và trẻ em. Người lớn tuổi có thể có phản xạ nuốt yếu hơn, và việc nói chuyện, cười hoặc bị phân tâm trong khi ăn có thể làm tăng nguy cơ thức ăn lọt vào đường thở.
Ông khuyên mọi người nên nhai chậm và tránh nói chuyện hoặc quá phấn khích khi còn thức ăn trong miệng. Nếu hít phải hạt cơm hoặc mảnh thức ăn nhỏ và ho mạnh không tống được chúng ra ngoài, cần thực hiện ngay thủ thuật Heimlich để giúp đẩy dị vật ra ngoài.
Theo Sina, ông Lý, 71 tuổi, và bà Trương, 61 tuổi, ở Trung Quốc, quen biết khi cả hai đều từng trải qua đổ vỡ hôn nhân. Sau một thời gian tìm hiểu, họ nảy sinh tình cảm và quyết định đăng ký kết hôn.
Trước khi kết hôn, ông Lý cam kết trao cho bà Trương khoản sính lễ 300.000 nhân dân tệ, tương đương gần 1,2 tỷ đồng. Số tiền này được thực hiện thông qua việc cho người thứ ba vay, đồng thời ghi tên bà Trương là đồng chủ nợ trong khoản vay.
Tuy nhiên, cuộc hôn nhân không kéo dài lâu. Chỉ sau 6 tháng chung sống, những khác biệt về tính cách và thói quen sinh hoạt khiến hai người thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Những tranh cãi liên tiếp khiến mối quan hệ rạn nứt, cuối cùng cả hai quyết định đưa nhau ra tòa để chấm dứt hôn nhân.
Sau khi ly hôn, tranh chấp về khoản sính lễ bắt đầu phát sinh. Bà Trương yêu cầu được giữ toàn bộ số tiền 300.000 nhân dân tệ. Trong khi đó, ông Lý cho rằng số tiền quá lớn so với thời gian chung sống ngắn ngủi nên không đồng ý.
Đại diện Tòa án quận Hồ Lý, thành phố Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến cho biết đây là vụ việc có giá trị sính lễ cao nhưng thời gian hôn nhân rất ngắn. Hai bên không có con chung, đồng thời trong thời gian chung sống, phần lớn chi phí sinh hoạt do người chồng chi trả.
Căn cứ phong tục địa phương và mức thu nhập bình quân của người dân Hạ Môn, tòa đã đưa ra phán quyết: 100.000 nhân dân tệ (khoảng 385 triệu đồng) thuộc về bà Trương, số tiền còn lại thuộc về ông Lý.
Sau phiên sơ thẩm, cả hai bên đều đồng thuận với quyết định của tòa và không kháng cáo.
Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận, đặt ra nhiều tranh luận về vấn đề sính lễ trong các cuộc hôn nhân ngắn ngủi, đặc biệt là ở độ tuổi "xế chiều".
Trường hợp của ông Lý và bà Trương cho thấy ngay cả ở tuổi xế chiều, các vấn đề tài chính và sự khác biệt trong sinh hoạt vẫn có thể trở thành nguyên nhân dẫn đến đổ vỡ hôn nhân. Đồng thời, việc xử lý tranh chấp sính lễ cũng phụ thuộc vào nhiều yếu tố như thời gian chung sống, điều kiện kinh tế và hoàn cảnh cụ thể trong từng trường hợp.
Nằm ở ngoài khơi vịnh Alexandria, New York, Mỹ có một hòn đảo đặc biệt với tên gọi Just Room Enough (Nghĩa là vừa đủ rộng). Nó nằm trên dòng sông Saint Lawrence, nhỏ đến nỗi nếu nhìn từ trên máy bay, có khi sẽ chẳng ai nhận ra đây là một hòn đảo. Theo Sách kỷ lục Guiness, Just Room Enough hiện là hòn đảo nhỏ nhất thế giới có sự sống.
Trên hòn đảo Just Room Enough chỉ có 1 ngôi nhà, 1 cây xanh. Diện tích vỏn vẹn 310m2 dành cho một hòn đảo thoạt nghe thấy thật khó tin, nhưng nó hoàn toàn là sự thật. Theo quy ước quốc tế thì những bài đất nổi trên một vùng nước mệnh mông sẽ được tính là một hòn đảo thuộc quần đảo Thousand Islands. Tuy nhiên, nó cần đáp ứng yêu cầu: Có ít nhất 1 cây xanh sinh tồn và quanh năm ở trên mặt nước.
Năm 1950, hòn đảo được một gia đình giàu có họ Sizeland mua lại có ý định làm nơi nghỉ dưỡng rồi tận dụng hết đất trống để xây nhà, trồng cây và đặt tên là Hub. Tuy nhiên về sau nó được đổi tên thành Just Room Enough. Mục đích của gia đình này là kiếm một nơi nghỉ dưỡng, xây nhà, trồng cây hưởng thụ sự bình yên. Nhưng họ không ngờ rằng hòn đảo đã trở thành một địa điểm thu hút khách du lịch được quốc tế công nhận.
Theo quy ước, những bãi đất nổi trên một vùng nước mênh mông sẽ được tính là một hòn đảo thuộc quần đảo Thousand Islands nếu như đáp ứng yêu cầu quanh năm ở trên mặt nước và có ít nhất một cây xanh sinh tồn. Tuy nhiên, cây cuối cùng trên đảo đã chết, gia đình Sizeland phải tận dụng đất trống để trồng một cái cây khác.
Mong ước của gia đình Sizeland về một căn nhà riêng tư, có không gian thoáng đãng để thư giãn vào cuối tuần dường như rất khó trở thành hiện thực. Ngôi nhà và hòn đảo nhanh chóng trở thành một điểm du lịch vãn cảnh hấp dẫn khách du lịch và được ghi vào sách kỷ lục Guiness với danh hiệu hòn đảo nhỏ nhất thế giới có tồn tại sự sống.
Tờ Washington Post từng ghi lại rằng, nếu ghé thăm hòn đảo, du khách phải thật cẩn thận vì "chỉ cần đi lệch một bước, bạn sẽ thấy mình đang bơi".
Hiện, ngoài 1 ngôi nhà và 1 cái cây, Just Room Enough hiện nay được chủ nhân cải tạo thêm một bãi biển mini cát trắng và vài chiếc ghế dùng để nằm sưởi nắng, ngắm cảnh.
Các cuộc thảo luận về "thuyết không khí văn phòng" (office air theory) đang diễn ra trên nhiều nền tảng mạng xã hội, bắt nguồn từ loạt video triệu view của Noa Donlan, nữ nhân viên văn phòng tại Mỹ. Cô đăng nhiều bài chứng minh mình rời nhà với diện mạo chỉn chu, song đến giữa trưa, da bắt đầu khô, tóc bết dầu.
"Tình trạng này xuất hiện từ khi tôi làm việc toàn thời gian 4 năm trước", Donlan nói. Cô đã đổi công ty nhiều lần, sự xuống sắc vẫn tiếp diễn.
Chia sẻ của Donlan nhận sự đồng cảm của dân công sở. Nhiều người nói hệ thống điều hòa, máy sưởi và việc thiếu khí trời là thủ phạm làm suy giảm ngoại hình. Từ khóa "office air theory" lan truyền, đặt ra câu hỏi: Môi trường làm việc thực sự gây hại, hay chúng ta đang làm quá vấn đề?
Bác sĩ da liễu Hazal Jafari (Iran) xác nhận có cơ sở khoa học đằng sau trải nghiệm này. Độ ẩm thấp là nguyên nhân chính. Nó hút nước ra khỏi da, khiến da khô ráp và nhạy cảm hơn vào cuối ngày. Tuy nhiên, bà cho rằng việc đổ lỗi cho điều hòa gây mụn trứng cá hay viêm da là hơi cường điệu.
Chuyên gia chất lượng không khí trong nhà Glenn Gault (Mỹ) đồng tình với quan điểm trên. Ông cho biết môi trường văn phòng thường có cả ba yếu tố bất lợi: không khí khô, khả năng lọc kém và nồng độ carbon dioxide (CO2) cao. Độ ẩm thường xuyên ở mức thấp 20-30%, trong khi chỉ số CO2 từ 800 đến 1.200 ppm (mức lý tưởng là dưới 800 ppm).
Ông Gault cũng chỉ ra một tác nhân thường bị bỏ qua là các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC). Các văn phòng thường dùng vật liệu như gỗ ép hoặc hóa chất tẩy rửa mạnh để khử khuẩn không gian chung, từ đó giải phóng lượng lớn VOC gây khô da, đỏ mắt.
5 cách đối phó với "không khí văn phòng"
Để duy trì vẻ ngoài tươi tắn đến 17h, Rhysa Phommachanh, chuyên gia chăm sóc da tại Landys Chemist (Anh), gợi ý các giải pháp:
Cấp ẩm thường xuyên: Không khí khô làm mất độ ẩm tự nhiên. Hãy thoa kem dưỡng ẩm khi da còn hơi ẩm. Đặt một máy phun sương nhỏ trên bàn làm việc hoặc dùng xịt khoáng định kỳ.
Kiểm soát tóc xơ rối: Thoa một lượng nhỏ dầu argan hoặc serum vào đuôi tóc để tránh tích điện. Các kiểu tóc búi thấp hoặc tết cũng giúp bảo vệ nếp tóc suốt cả ngày.
Giữ lớp trang điểm: Sử dụng kem lót dưỡng ẩm, ưu tiên mỹ phẩm dạng kem thay vì dạng bột và kết thúc bằng xịt khóa nền để ngăn tình trạng mốc mặt (cakey) trong điều kiện khô hanh.
Chăm sóc môi và tay: Bôi kem dưỡng tay chứa ceramide và son dưỡng môi để củng cố hàng rào bảo vệ da, ngăn ngừa nứt nẻ.
Chọn trang phục thoáng khí: Các loại vải tự nhiên như cotton, lụa hoặc len giúp giảm tĩnh điện và giúp cơ thể dễ thở hơn.
"Một chút độ ẩm, không khí sạch hơn quanh bàn làm việc và những lúc nghỉ giải lao để hít thở khí trời sẽ mang lại hiệu quả lớn. Đôi khi không phải khuôn mặt bạn đang thay đổi, mà chính là không khí xung quanh bạn", ông Gault nhấn mạnh.