Tôi làm nghề kỹ sư công trình. Cái nghề quanh năm đi theo những khối bê tông và tiếng máy nổ, ở công trường nhiều hơn ngày ở nhà. Nhiều lúc nhìn bức ảnh 2 đứa con trong điện thoại, tôi giật mình nhận ra thằng lớn đã cao hơn lần gặp trước, còn thằng út thì đã thay răng lúc nào chẳng biết.
Vợ tôi làm công ty, lương tháng cũng đủ để xoay xở những việc lặt vặt trong nhà. Tôi vẫn thường nói đùa rằng đàn ông kiếm tiền, đàn bà giữ tiền là hợp lý. Vậy nên mỗi lần lĩnh lương hay thưởng công trình tôi đều chuyển hết cho vợ.
Những khoản thưởng có khi vài chục triệu đồng, có khi cả trăm triệu đồng sau một công trình kéo dài mấy tháng. Tôi chưa từng giữ lại ngoài chút tiền ăn uống và xăng xe. Tôi vẫn nghĩ, tiền nằm trong tay vợ cũng là tiền của gia đình, rồi mai này sẽ gom lại xây căn nhà khang trang hơn.
Bao năm như thế, tôi chưa một lần hỏi vợ tiết kiệm được bao nhiêu. Không phải tôi giàu có đến mức không cần biết, mà vì tôi tin. Đã là vợ chồng thì còn điều gì đáng quý hơn niềm tin, tôi vẫn nghĩ vậy.
Cho đến một buổi tối cách đây ít hôm. Tôi đang tính đầu tư một mảnh đất gần khu công nghiệp, nhẩm đi nhẩm lại số tiền mình từng chuyển về chắc cũng hơn 500 triệu đồng. Chỉ cần lấy số ấy cộng với ít vốn vay nữa là đủ xoay một thương vụ.
Tôi gọi điện cho vợ, giọng rất bình thường. Tôi hỏi: “Em này, nhà mình có bao nhiêu tiến để dành?”. Đầu dây bên kia im lặng khá lâu rồi chỉ đáp gọn: “Không có”. Tôi thảng thốt: “Thế tiền bao lâu nay anh gửi về thì sao?”. Cô ấy lại im lặng, sau đó lại đáp gọn lỏn y như câu trước: “Hết rồi!”.
Tôi tưởng mình nghe nhầm, 500 triệu đồng đâu phải 5 triệu đồng mà bảo hết là hết. Trong khi đó lương vợ tôi mỗi tháng đã hơn 10 triệu đồng. Tôi hỏi dồn, vợ chỉ nói tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền về quê, tiền thăm bố mẹ hai bên và đủ thứ chi tiêu khác.
Tôi bắt đầu thấy nóng mặt. Những con số trong đầu tôi chạy loạn lên, còn câu trả lời của vợ thì càng lúc càng ngắn. Đến khi tôi bảo em liệt kê cụ thể từng khoản thì cô ấy chỉ nói một câu: “Em nhớ làm sao được mà ghi”.
Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi cúp máy mà trong lòng đầy bực bội. Đêm ấy, tiếng máy điều hòa chạy đều đều nhưng tôi không sao ngủ được, cứ nằm nhìn trần nhà rồi tự tính toán.
Sáng hôm sau tôi nhắn cho vợ. Tôi bảo từ nay tiền lương và tiền thưởng tôi sẽ tự quản lý để dành xây nhà. Hằng tháng tôi sẽ gửi 5 triệu đồng, cộng với lương 15 triệu đồng của vợ là 20 triệu đồng, thiếu thì báo tôi thêm.
Tin nhắn hiện chữ “đã xem”. Suốt cả ngày không có thêm một dòng nào nữa. Đến tối tôi gọi thì vợ không nghe máy.
Tôi xin nghỉ phép một ngày rồi bắt xe về nhà. Cửa vẫn mở, hai đứa nhỏ vẫn học bài, còn vợ tôi vẫn cặm cụi nấu cơm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy lại làm tôi thấy nặng nề hơn cả một trận cãi vã.
Tôi chưa kịp nói gì thì con trai út chạy vào phòng, mang ra một chiếc hộp giấy cũ. Nó bảo mẹ dặn khi nào bố về thì đưa. Tôi mở hộp, bên trong không phải tiền, cũng chẳng phải sổ tiết kiệm.
Đó là một cuốn sổ dày đã ngả màu. Trang đầu ghi ngày tháng từ gần 5 năm trước, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ngay ngắn. Tiền học của con, tiền thuốc của mẹ chồng, tiền sửa mái nhà sau bão, tiền thay bình nóng lạnh, tiền viện phí… mọi khoản đều được ghi rất rõ.
Tôi lật từng trang mà bàn tay bắt đầu run. Có những khoản chỉ vài trăm nghìn đồng, có khoản vài chục triệu đồng. Tôi ngước lên nhìn vợ. Cô ấy vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, như thể cuốn sổ kia chẳng liên quan đến mình. Còn tôi thì bỗng thấy những phép tính mình từng rất tự tin đang sụp đổ từng chút một.
Đến trang cuối, tôi bỗng khựng lại. Một hóa đơn viện phí hơn 120 triệu đồng mang tên tôi được kẹp cẩn thận. Đó là lần tôi bị tai nạn ở công trình cách đây 2 năm.
Ngày ấy tôi chỉ nhớ mình tỉnh dậy đã thấy mọi việc ổn thỏa. Tôi cứ nghĩ bảo hiểm thanh toán hết. Hóa ra bảo hiểm chỉ chi trả một phần, số còn lại là tiền tiết kiệm của gia đình mà vợ chưa từng nhắc đến.
Tôi hỏi nhỏ: “Sao em không nói?”. Vợ nhìn tôi rất lâu rồi cười buồn. Cô ấy bảo nếu kể ra thì khác gì biến sự chăm sóc thành một món nợ để chồng phải mang theo suốt đời.
Tôi tưởng câu chuyện đến đó là hết. Nhưng vợ lại mở ngăn tủ, lấy thêm một xấp giấy chuyển khoản. Hóa ra nhiều năm qua, bố mẹ tôi đau ốm, em trai tôi thất nghiệp, phần lớn đều do cô ấy âm thầm lo liệu mà chưa từng kể với tôi.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao tài khoản cứ vơi dần. Những đồng tiền tôi nghĩ đang nằm yên chờ xây nhà, thật ra đã lặng lẽ biến thành thuốc men, học phí, những cái Tết đủ đầy và cả sự bình yên của hai bên nội ngoại. Chỉ có người đi biền biệt như tôi là không nhìn thấy.
Đêm ấy tôi lại trở về công trình. Tiếng máy trộn bê tông vẫn đều đều như mọi ngày, nhưng lòng tôi thì khác hẳn. Hóa ra xây một cây cầu còn có bản vẽ để sửa, còn khi niềm tin trong gia đình rạn nứt thì chẳng có kỹ sư nào tính được cách hàn gắn nhanh chóng.
Ngồi giữa đêm khuya, tôi cứ tự hỏi mình đã sai ở đâu? Có phải tôi sai vì chỉ nhớ số tiền mình kiếm được mà quên mất những điều vợ đã âm thầm làm vì gia đình?
Tôi viết những dòng này không phải để trách móc vợ, càng không có ý ngăn cản tình cảm chị em của cô ấy. Điều khiến tôi trăn trở là cảm giác cuộc hôn nhân của mình đang dần bị lép vế trước mối quan hệ quá gắn bó giữa vợ và chị gái.
Vợ chồng tôi kết hôn 11 năm, có 1 bé đang học tiểu học. Vợ tôi là con thứ trong gia đình có 2 chị em, từ nhỏ rất thân thiết với chị gái. Chị vợ là người giỏi giang, tháo vát. Chị học cao, làm công việc có vị trí trong xã hội, được cả nhà yêu quý và nể trọng. Tôi cũng công nhận chị gái vợ là chỗ dựa tinh thần cho cả nhà. Thậm chí bố mẹ vợ cũng rất chiều chuộng, phần nào nhún nhường chị ấy.
Bản thân tôi chưa từng có mâu thuẫn hay ác cảm gì với chị. Thế nhưng sau nhiều năm kết hôn, tôi nhận ra chị vợ dường như có ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống của vợ chồng tôi.
Mỗi khi nghĩ đến việc đi đâu, làm gì, vợ đều ưu tiên hỏi ý kiến hoặc sắp xếp theo lịch của chị gái trước. Những dịp cuối tuần, nghỉ lễ hay các chuyến đi chơi, nếu có chị gái tham gia thì vợ rất hào hứng, chuẩn bị từ rất sớm. Ngược lại, những kế hoạch chỉ có hai vợ chồng mà tôi đề xuất lại thường không nhận được sự quan tâm tương tự.
Tôi chạnh lòng vì vợ không vun đắp thời gian riêng cho tổ ấm nhỏ của mình. Mỗi khi tôi muốn hai vợ chồng đi đâu đó cùng nhau, cô ấy thường muốn rủ thêm chị gái hoặc vợ chồng chị, gia đình bên ngoại đi cùng. Nếu tôi nói muốn có không gian riêng cho vợ chồng, cô ấy lại cho rằng tôi suy nghĩ tiêu cực hoặc không hòa đồng.
Vừa rồi, hai vợ chồng tôi lên kế hoạch đưa con đi nghỉ mát ở Phú Quốc sau khi con kết thúc kỳ thi cuối cấp. Khi biết chuyện, chị gái gọi điện nói đại ý rằng: "Lâu rồi cả nhà chưa tụ họp, hay đổi sang đi chung cả nhà đi". Ngay lập tức, vợ tôi hủy kế hoạch đi Phú Quốc và chuyển sang đi Quảng Ninh với đại gia đình. Tôi rất hụt hẫng vì tình huống này.
Những tình huống tương tự diễn ra khá thường xuyên. Nhiều lần như vậy khiến tôi có cảm giác mình không phải người được ưu tiên đầu tiên trong cuộc sống của vợ.
Không chỉ vậy, cảm xúc của vợ dường như cũng phụ thuộc rất nhiều vào chị gái. Nếu chị ấy vui vẻ, mọi thứ đều thuận lợi. Nhưng chỉ cần giữa hai chị em có chuyện không như ý, tâm trạng của vợ tôi lập tức bị ảnh hưởng, kéo theo bầu không khí trong gia đình nhỏ của chúng tôi cũng trở nên nặng nề.
Mỗi khi vợ từ chối một cuộc hẹn hay một lời nhờ vả từ chị gái, cô ấy đều bị ám ảnh bởi cảm giác mình đang phụ bạc người thân. Vài năm gần đây, tôi thấy chị vợ hay bị áp lực công việc, tâm trạng thất thường, buồn phiền nhiều. Tôi thông cảm cho điều đó, nhưng tôi không thích chị ấy trút mọi điều tiêu cực lên vợ tôi. Có lúc tôi nghe chị gái nói những câu như "Chị chỉ có mỗi em là người thân để tâm sự", hay "Sau này chị có chuyện gì chắc cũng chẳng biết trông cậy vào ai".
Có thể với người ngoài đó chỉ là những lời trách yêu thương, nhưng với vợ tôi, chúng dường như có sức nặng rất lớn. Cô ấy luôn lập tức gác lại mọi việc để chạy đến bên chị gái.
Thi thoảng, chị vợ còn dựa vào vai vế "bề trên" để phán xét cách sống, cách chi tiêu, thu nhập của vợ chồng tôi, chê tôi không có chí tiến thủ. Khi nhà tôi sửa nội thất, vợ cũng hỏi ý kiến chị gái mà không cần tham khảo ý kiến tôi.
Tôi từng góp ý rằng mỗi người trưởng thành đều cần có cuộc sống riêng, gia đình riêng. Việc yêu thương, gắn bó với anh chị em ruột trong nhà là điều đáng quý, nhưng hôn nhân cũng cần được ưu tiên và nuôi dưỡng. Nhưng vợ cho rằng tôi đang quá nhạy cảm và suy nghĩ nhiều.
Điều khó xử là tôi không thể ngăn cản hay làm nặng nề câu chuyện. Vợ vẫn là người nhẹ nhàng trong gia đình, không cãi vã, không làm điều gì sai trái. Thậm chí, cô ấy còn gánh vác kinh tế chính trong nhà tôi. Nhưng sự ưu tiên dành cho chị gái xuất hiện trong rất nhiều việc nhỏ hằng ngày, đủ để tôi lo sợ về việc vợ bị chị ấy "thao túng tâm lý".
Điều tôi mong là vợ có thể có chính kiến trong mối quan hệ với chị gái, tách bạch giữa gia đình và tổ ấm riêng.
Liệu tôi có đang quá ích kỷ khi mong muốn điều đó? Hay thực sự đã đến lúc vợ cần nhìn lại ranh giới giữa tình thân và trách nhiệm vun đắp cho cuộc hôn nhân của chính mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Gia đình tôi từng có một cuộc sống bình yên, cho đến khi tôi quyết định hùn vốn làm ăn với bạn và nhận về trái đắng. Số nợ hàng trăm triệu đồng ập xuống đầu, tiền lãi mẹ đẻ lãi con mỗi tháng trở thành gánh nặng ngộp thở. Từ một trưởng nhóm kinh doanh luôn quần là áo lượt, tôi rơi vào cảnh giật gấu vá vai, lương tháng nào cũng bị siết nợ gần hết.
Vợ tôi là nhân viên hành chính, lương ba cọc ba đồng. Thấy chồng tiều tụy, gia đình kiệt quệ, cô ấy bắt đầu tìm việc làm thêm. Ban đầu, tôi tưởng vợ nhận sổ sách về nhà làm, cho đến một tối, tôi vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại vợ: “Chị ơi, mai 6h tối chị qua dọn dẹp, cọ lại giúp em 2 cái nhà vệ sinh nhé, em gửi thêm 50.000 đồng tiền xăng”.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Vợ tôi là người phụ nữ có học thức, trước nay chỉ quen việc bàn giấy lại đi làm giúp việc theo giờ, đi cọ toilet cho người ta?
Ngay tối hôm đó, tôi đã làm ầm lên. Tôi cấm vợ không được tiếp tục công việc đó. Tôi gào lên: “Em làm thế là bôi tro trát trấu vào mặt anh! Thà cả nhà ăn mì tôm qua ngày, chứ anh không để vợ mình đi làm hầu hạ, quỳ gối lau nhà cho kẻ khác. Nhỡ người quen thấy được thì anh còn ngẩng mặt lên nhìn ai?”.
Nhưng vợ tôi chỉ im lặng khóc. Sáng hôm sau, vợ tôi vẫn đi làm và tan sở lại tiếp tục xách chiếc túi vải cũ kỹ đi lau dọn cho các gia đình giàu có. Sự bất lực chuyển thành nỗi bực dọc, tôi đâm ra lạnh nhạt, chán ghét mỗi khi nhìn thấy vợ trở về với mùi nước tẩy rửa ám chặt trên quần áo. Tôi thấy xấu hổ vì có một người vợ làm giúp việc. Cho đến một ngày, sự việc đẩy lên tới đỉnh điểm, xé nát cái vỏ bọc sĩ diện hão mà tôi cố công gìn giữ.
Ngày cuối tuần, sếp tổng mời phòng kinh doanh đến nhà ăn tân gia căn biệt thự mới. Để giữ thể diện, tôi phải vay mượn bạn bè thêm 2 triệu đồng để mua một chai rượu ngoại làm quà.
Đến nơi, trong không gian sang trọng, sếp cười nói vui vẻ: “Hôm nay anh em cứ nhậu tới bến, vợ anh nay thuê được cô giúp việc theo giờ nhanh nhẹn lắm, đang dưới bếp làm đồ nhắm rồi, tí thu dọn hết”.
Tôi nâng ly rượu, hãnh diện vì được ngồi mâm trên, chén chú chén anh với sếp. Đến giữa buổi, sếp vỗ vai sai tôi: “Chú Hùng vào bếp bảo cô giúp việc bê thêm bát canh ngao nóng lên đây”.
Tôi vâng dạ, chỉnh lại vạt áo sơ mi phẳng phiu, bước nhanh vào gian bếp nghi ngút khói. Và rồi, chân tôi chôn chặt xuống nền gạch. Người phụ nữ đang lom khom bên bồn rửa, tay đeo đôi găng cao su màu vàng nhớp nháp dầu mỡ, trên người khoác chiếc tạp dề ướt sũng... là vợ tôi.
Vợ tôi ngước lên. Bốn mắt nhìn nhau sững sờ. Đĩa hoa quả trên tay vợ tôi suýt rơi xuống đất. Khuôn mặt vợ tôi tái nhợt, bối rối, ánh mắt hiện rõ sự tủi thân xen lẫn hoảng loạn. Còn tôi, máu nóng dồn lên tận não.
Tôi đứng chết lặng, miệng lắp bắp không thốt nên lời. Vợ tôi vội cúi gầm mặt, luống cuống bưng bát canh đi qua tôi. Tôi lấy cớ đau dạ dày đột xuất, xin phép sếp ra về ngay lập tức. Cả đoạn đường, tôi đi như người mộng du.
Đêm đó, khi vợ tôi trở về, tôi đã ném vỡ chiếc cốc trên bàn, trút toàn bộ cơn giận dữ và sự xấu hổ lên đầu cô ấy: “Cô thấy vui chưa? Cô làm tôi nhục nhã trước mặt sếp. Cô muốn cả cái công ty này biết tôi là thằng để vợ đi làm giúp việc cho nhà sếp mới vừa lòng hả?”.
Vợ tôi không khóc nữa. Cô ấy tháo chiếc túi vải xẹp lép, lấy ra một cọc tiền lẻ nhàu nhĩ cùng một xấp giấy tờ ném thẳng mặt tôi.
“Anh nhìn đi! Nhìn cho kỹ vào!”, giọng vợ tôi rít lên, uất nghẹn. “Đây là giấy báo học phí của con. Đây là trát đòi nợ tháng này. Còn đây là 500.000 đồng tôi vừa cọ 3 cái toilet, rửa 5 mâm bát nhà sếp anh mới có được. Sĩ diện của anh có nấu thành cơm cho con ăn được không? Anh chê tôi bẩn thỉu, chê tôi mạt hạng, nhưng chính cái nghề này đang giữ cho cái gia đình này không bị người ta ném đồ ra đường đấy!”.
Cục tức ngẹn ứ ở cổ họng làm tôi nổ tung. Tôi hất văng xấp giấy tờ và những đồng tiền lẻ rơi lả tả xuống sàn, gằn từng chữ: "Cô thiển cận nó vừa thôi!".
Vợ tôi sững sờ. Tôi chỉ thẳng tay vào mặt vợ mà trút hết sự kìm nén: “Cô nghĩ vài cái đồng bạc lẻ này của cô cứu được cái nhà này chắc? Để trả được cục nợ hàng trăm triệu đồng kia, tôi cần phải thăng tiến, phải lấy được lòng sếp, phải giành được dự án lớn. Mà muốn làm việc lớn, muốn người ta tôn trọng mình, thằng đàn ông cần nhất là cái uy, cái thể diện.
Bây giờ thì hay rồi! Mai này sếp nhìn tôi bằng nửa con mắt, đồng nghiệp xì xào khinh bỉ thằng Hùng có vợ đi cọ bồn cầu thuê. Tôi còn ngóc đầu lên kiểu gì ở cái công ty ấy nữa?”.
Vợ trân trân nhìn tôi, đôi mắt mở to uất ức. Cô ấy lẳng lặng cúi xuống, nhặt nhạnh từng tờ tiền lẻ nhàu nhĩ, cầm lấy xấp hóa đơn rồi quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ, chốt chặt cửa lại.
Tôi vớ lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi nhà giữa đêm khuya. Tôi càng nghĩ càng thấy mình chẳng có gì sai. Đàn bà rốt cuộc vẫn chỉ là đàn bà, tầm nhìn hạn hẹp, loanh quanh cũng chỉ thấy vài đồng bạc lẻ trước mắt mà phá nát đại cục của chồng.
Tiền nợ thì thiếu gì cách xoay xở, nhưng cái danh dự, cái sĩ diện của một thằng đàn ông một khi đã bị vợ ném xuống bùn thì cả đời này làm sao gột rửa? Tôi nghĩ như vậy, có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.