Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là “đẹp nhất để yêu và lập gia đình”. Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói “thử tìm hiểu xem sao”, “lấy chồng sớm cho ổn định”. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy “hợp”.
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi “bao giờ lấy chồng”. Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang “chậm hơn” người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Huyền Như
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-met-moi-truoc-hang-loat-buoi-mai-moi-guong-ep-o-tuoi-26-5059171.html

Gần 10 năm trước tôi gặp anh, cả hai nghĩ sinh ra là để dành cho nhau, chúng tôi yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Hơn một năm chúng tôi ở bên nhau với nhiều kỷ niệm. Rồi cả hai thi đại học nhưng chỉ anh đậu, trượt đại học. Buồn về việc học của mình, tôi rời xa anh không nói lời nào, đến một thành phố khác vừa học vừa làm. Khoảng cách địa lý đã làm cho tình cảm của chúng tôi phai dần rồi đường ai nấy đi.
Học xong, tôi lập gia đình luôn, với người cùng quê, anh ấy yêu đơn phương tôi từ lâu rồi. Ba năm sau, tình đầu cũng cưới vợ, tôi mừng cho anh. Có điều, tôi vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh, giống như những người bạn cũ. Chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và gần đây gặp lại nhau. Sau đó, tôi không ngừng nghĩ về anh dù đã có chồng con, cuộc sống tương đối đủ đầy và hạnh phúc. Tim tôi đau, nhớ đến anh nhiều hơn, chỉ biết lao đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc sống để quên anh, nhưng vẫn nhớ da diết.
Nhiều lần tôi tự nhủ mình có gia đình rồi, anh cũng vậy, bận tâm làm gì. Thế nhưng tôi vẫn không thể xóa những suy nghĩ về anh. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng khi sống cùng mà vẫn nghĩ về người cũ. Mong được các bạn cho lời khuyên, làm thế nào để quên tình cũ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 42 tuổi, là mẹ đơn thân 7 năm, con gái 11 tuổi. Tôi có công việc ổn định, thu nhập khá tốt. Anh 49 tuổi, là bố đơn thân 12 năm, con gái anh 14 tuổi, công việc anh bấp bênh, thu nhập tạm đủ cho hai cha con anh. Sau ly hôn, tôi từng nghĩ mình sẽ không yêu đương gì nữa, ở vậy chăm con. Nhưng một lần bệnh nặng, nửa đêm phải tự đi cấp cứu một mình khi con còn nhỏ khiến tôi thay đổi quan điểm nên sau đó mở lòng. Tôi và con sống ở thành phố không có người thân, chỉ có đồng nghiệp và hai người bạn thân. Nhưng đồng nghiệp hay bạn thân thì ở xa, họ còn có gia đình của họ.
Tôi và anh quen nhau được một năm qua chuyên mục Hẹn hò của VnExpress. Ngày anh gửi email làm quen với tôi, tôi ấn tượng và cảm động khi biết một người đàn ông gà trống nuôi con gái nhỏ 11 năm nên đã trả lời. Chúng tôi quen nhau rồi yêu nhau, cũng tính đến chuyện về chung nhà nhưng còn nhiều vấn đề tôi không an tâm nên nhiều lần quyết định rồi lại hủy. Vấn đề lớn là quan điểm dạy con của anh và tôi khác nhau. Tôi khá nghiêm khắc, anh thì yêu chiều con, tôi sợ khi về chung nhà, mình sẽ trở thành bà mẹ kế khó tính. Con gái anh nhạy cảm, hay buồn, hay hờn.
Quen nhau, tôi rất thương anh, tôi hiểu kinh tế anh khó khăn nên hiếm khi để anh chi tiền trong các cuộc hẹn hò hay đi chơi của chúng tôi và hai con. Nếu anh chi, tôi luôn tìm cách để gửi lại. Vì thương anh rất nhiều nên tôi chăm lo cho anh như lo cho một người chồng, chăm con gái anh như con gái tôi, mua gì tôi cũng mua đều cho hai bé. Tôi xót khi thấy anh đi làm cực khổ mà thu nhập không bao nhiêu. Thời gian đầu, tôi không cảm nhận được anh thương tôi nhưng về sau, tôi cảm nhận anh thương tôi nhiều. Anh chăm lo cho sức khỏe của tôi. Anh thường sang nhà tôi ở lại qua đêm, đêm tôi hay bị nhức mỏi, khó ngủ, anh chịu khó ngồi xoa bóp cho tôi mà không khó chịu gì. Anh luôn sẵn sàng giúp tôi việc nhà để tôi đỡ cực vì công việc của tôi nhiều khi khá bận rộn và áp lực.
Thời gian quen nhau, chúng tôi nhiều lần mâu thuẫn, chia tay rồi quay lại. Hầu hết các lần mâu thuẫn đều do tôi xuống nước tạo điều kiện cho cả hai làm hòa, vì tôi rất thương anh. Tôi thương anh nhiều có lẽ là do trước giờ chưa ai chăm sóc tôi nhiều như anh, sự chăm sóc của anh làm tôi xúc động. Tôi sống thiên về tình cảm, coi trọng tình cảm, là người phụ nữ của gia đinh, sau giờ làm chỉ muốn về nhà dọn dẹp chăm sóc nhà cửa. Tôi có một tính xấu là nóng tính. Bình thường tôi khá nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nhưng khi bực bội có thể lớn tiếng và có những quyết định bốc đồng. Anh góp ý vài lần và tôi cũng tiếp thu, cố gắng sửa đổi vì cũng không thích tính nóng nảy của chính mình. Tôi ngưỡng mộ những người phụ nữ luôn nhẹ nhàng dù họ có giận.
Quen nhau, anh cũng góp ý tôi nhiều về cách dạy con, tôi tiếp thu, điều gì hay tôi nghe anh. Tôi nghe anh nên nhẹ nhàng với hai con hơn, ít nghiêm khắc hơn. Anh cũng là người sống khá tình cảm nhưng có một tính cách của anh khiến tôi buồn nhiều, nhiều lần mâu thuẫn cũng vì điều đó. Anh hứa thay đổi nhưng đâu lại vào đấy. Khi chúng tôi vui vẻ bình thường, anh rất quan tâm, rất tốt với tôi nhưng khi anh không hài lòng vì bị góp ý điều gì đó hay tôi giận dỗi, anh im lặng mặc kệ tôi buồn, khóc, mất ngủ. Khi tôi mất ngủ mệt quá, tôi nhắn anh là tôi bệnh, anh mới lại đến chăm sóc tôi. Anh thường tỏ vẻ khó chịu khi bị tôi góp ý điều gì, tôi không thích điểm tính cách đó ở anh.
Tối hôm đó, chúng tôi đi dạo rất vui, khi về nhà, lúc ngồi nghỉ, tôi mở điện thoại xem đoạn video trên một show có khách mời là ca sĩ nổi tiếng. Anh thấy thì gọi bằng biệt danh tự chế không hay. Trước kia anh cũng gọi vài nghệ sĩ mình không thích bằng những biệt danh do anh chế ra. Anh tự nhận mình là người phản biện xã hội, thời gian đầu quen nhau, tôi vào mạng xã hội của anh thấy rất nhiều bài đăng lên án người này, mỉa mai người kia bằng những từ khá khó nghe. Tôi không thích điều đó và cũng có vài lần góp ý nên anh không đăng hoặc share các bài kiểu như vậy nữa.
Hôm nay khi nghe anh gọi ca sĩ kia bằng biệt danh thiếu tôn trọng, tôi lại góp ý: "Chồng đừng gọi họ bằng những cái tên chế như vậy, vợ không thích. 50 tuổi rồi chứ không phải còn nhỏ, gọi như vậy có cảm giác bốc đồng như thanh niên mới lớn, trẻ trâu, người ta không làm gì mình, mình nên nhìn vào mặt tốt của người ta chứ đừng cứ nhìn và mặt xấu rồi đặt cho họ những biệt danh không hay". Tôi nói thêm: "Vợ thích xem những talk show, xem để học hỏi chứ không phán xét, chắc chồng không thích xem những cái này đâu". Anh nói: "Chồng không thích xem, vợ thích thì vợ xem, đó là quan điểm của vợ thì kệ vợ, quan điểm của chồng thì kệ chồng".
Tôi nói: "Vợ muốn một người đàn ông điềm đạm, chững chạc, không bốc đồng kiểu như vậy, người ta không làm gì mình, mình không nên gọi người ta như vậy". Anh nói "Vậy vợ chọn sai người rồi". Tôi khó chịu khi quen nhau cả năm rồi mà anh nói "vợ chọn sai người rồi". Tôi nói "hễ vợ góp ý điều gì là chồng lại khó chịu và nói kiểu như vậy". Chúng tôi nói qua nói lại vài câu nữa, anh lại nói "vợ chọn sai người rồi". Tôi giận quá nói "chọn sai người thì chồng về đi". Anh đứng dậy ra về, ra tới cửa anh lấy chìa khóa trả lại cho tôi, tôi càng bực mình nên nói "cảm ơn chồng".
Cả năm quen nhau, đây là lần đầu tiên tôi nặng lời với anh như vậy. Vì biết lòng tự tôn của đàn ông cao và lo anh buồn nên mỗi lần cãi nhau tôi khá chú ý đến câu từ. Anh vài lần nói tôi khá nặng lời, còn tôi chưa bao giờ nặng lời với anh, tôi có lớn tiếng nhưng rất cân nhắc câu từ. Anh ra về và đến khuya, anh hủy kết bạn Zalo với tôi. Tôi khá buồn, nghĩ lại cả năm tình cảm bên nhau, những lần bốn người chúng tôi đi du lịch khá vui vẻ, tôi đã dành cho anh khá nhiều tình cảm. Anh là người đàn ông đầu tiên mà tôi thương nhiều như vậy. Tôi từng lấy chồng nhưng lúc đó lớn tuổi rồi nên lấy đại chứ cũng không yêu thương gì nhiều, cưới về chồng cá độ nên sau đó chia tay. Cả năm bên nhau, anh nhiều lần hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời, sẽ nhường nhịn tôi khi cãi nhau, nhưng hôm nay chỉ vì một việc nhỏ mà anh hủy kết bạn.
Tôi không níu kéo nữa dù vẫn còn thương anh nhiều. Vài ngày tới, có lẽ tôi sẽ vật vã trong nỗi nhớ anh, sẽ mất ngủ đến mệt rã người nhưng tôi sẽ chịu được. Có lẽ tôi và anh không hợp nhau, tôi đã tốn khá nhiều nước mắt trong thời gian một năm yêu anh. Anh hứa sẽ không để tôi khóc nữa nhưng... "Anh à, em cảm ơn anh đã chăm sóc em trong thời gian mình quen nhau. Em chúc anh và con gái nhỏ hạnh phúc". Tôi đang khá buồn, mong nhận được lời động viên, lời khuyên chân thành của quý độc giả. Xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết "Hết lòng chăm sóc, vợ chồng tôi vẫn bị mẹ 96 tuổi nguyền rủa". Trưa nay, sau khi nghỉ trưa, tôi đọc hơn 50 bình luận dưới bài viết. Đọc từng ý kiến mà nước mắt tôi không cầm được. Trong số đó, hơn một nửa là những lời khuyên theo quan niệm truyền thống của người miền Bắc, phần còn lại là góc nhìn của thế hệ trẻ. Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập đã tạo điều kiện để tôi được chia sẻ nỗi lòng của mình. Xin cảm ơn tất cả anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý. Tôi xin nói rõ thêm một vài điều.
Có anh chị cho rằng nên đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng thực sự tôi không thể làm được điều đó. Cũng có nhiều người khuyên nên họp gia đình để cùng bàn bạc và chia sẻ trách nhiệm kể cả tiền bạc. Thật sự vợ chồng tôi dư khả năng cho bà cuộc sống đầy đủ nhất có thể. Xin thưa rằng tôi đã làm đủ mọi cách. Thế nhưng, đến nay các anh chị em trong gia đình vẫn chưa thực sự quan tâm. Con cái của các anh chị vẫn còn nhờ cậy tôi trong công việc cơ quan, vậy mà chuyện chăm sóc mẹ lại không mấy ai bận lòng. Người thì nói bận kiếm tiền lo cho con đang đi học đại học, dù cả hai vợ chồng đã nghỉ hưu và có lương khoảng 27 triệu đồng mỗi tháng. Người thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho những thú vui riêng là đánh cờ.
Nhiều anh chị khuyên rằng ai chăm sóc mẹ sẽ được hưởng phước. Nhưng các anh chị có biết rằng vợ chồng tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian, công sức và tâm huyết để chăm lo cho mẹ hay không? Thậm chí anh chị tôi còn nói rằng phước báu trong gia đình đều do vợ chồng tôi hưởng hết rồi, còn mong gì nữa. Trong khi đó, những gì gia đình tôi có được đều do hai vợ chồng tự tay gây dựng, từ kinh tế đến công việc làm ăn, thậm chí còn giúp đỡ cả con cháu trong gia đình.
Có người khuyên thuê người chăm sóc mẹ. Tôi chỉ xin hỏi thật lòng: ai có thể đủ kiên nhẫn và đủ khả năng chăm sóc mẹ tôi trong hoàn cảnh hiện nay? Nếu có thể, xin mời các anh chị thử một lần trải nghiệm rồi sẽ hiểu. Có chị còn trách tôi rằng chỉ biết hiếu thảo bằng lời nói, còn mọi việc đều giao cho vợ. Tôi xin được nói rõ: mỗi sáng tôi đều dậy sớm làm những việc cần thiết cho mẹ rồi mới đi làm. Buổi trưa, dù ở đơn vị, đúng 11 giờ 30 phút tôi vẫn gọi điện về nói mẹ để bà đồng ý cho vợ tôi đút cơm. Tôi vẫn đang công tác, không thể ở nhà cả ngày để trực tiếp chăm sóc mẹ. Nếu có thể ở nhà toàn thời gian, chắc chắn tôi đã làm.
Điều khiến tôi buồn không phải là những lời chỉ trích nhắm vào mình của mẹ, mà là việc nhiều người không trực tiếp chăm sóc mẹ nhưng lại luôn nói những điều đầy đạo lý và trách nhiệm. Mỗi khi tôi đề cập đến thực tế khó khăn hiện nay, các anh chị lại bảo: "Mày nuôi mẹ mà nói thế thì giảm phước đấy". Vậy thử hỏi tôi phải làm sao? Tôi từng nói với anh chị tôi là nếu vợ chồng tôi cũng như các anh chị, mẹ sẽ đi đâu thì các anh chị đều im lặng. Các anh chị có bao giờ mua cho mẹ một tô bún, một tô phở hay những món mẹ thích hay không? Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên mua bún, phở, trái cây, sữa và nấu yến cho mẹ. Thế nhưng phải nói đó là của các anh chị mua, mẹ mới ăn, còn của vợ chồng tôi thì không ăn hoặc chỉ ăn rất ít.
Về tiền bạc, nói thật lòng, tôi không cần ai dám chăm mẹ tôi, đây là lời nói từ đáy lòng tôi. Nếu anh chị tôi sẵn sàng nhận chăm sóc mẹ, tôi vẫn tiếp tục hỗ trợ và nuôi dưỡng đầy đủ cho người nuôi cũng được. Điều tôi mong muốn không phải là tiền, mà là sự sẻ chia trách nhiệm và một chút thấu hiểu. Những dòng trên là tâm sự xuất phát từ tận đáy lòng của tôi. Mong các anh chị đọc được sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của vợ chồng tôi. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập và tất cả mọi người đã quan tâm, lắng nghe và chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

