Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là “đẹp nhất để yêu và lập gia đình”. Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói “thử tìm hiểu xem sao”, “lấy chồng sớm cho ổn định”. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy “hợp”.
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi “bao giờ lấy chồng”. Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang “chậm hơn” người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Huyền Như
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-met-moi-truoc-hang-loat-buoi-mai-moi-guong-ep-o-tuoi-26-5059171.html

Tôi có công việc ổn định, địa vị xã hội, biết chăm chút bản thân nên được nhiều người khen là có ngoại hình xinh đẹp và luôn đặt gia đình lên trên hết. Thế nhưng tôi không ngờ chồng lại chủ động tán tỉnh một nữ đồng nghiệp đã có chồng con. Tôi phát hiện qua tin nhắn anh tán tỉnh, hứa hẹn đủ điều.
Anh nói mối quan hệ mới chỉ dừng ở mức trò chuyện, hẹn hò và xin lỗi, mong được tôi tha thứ. Tôi suy sụp, bị ám ảnh bởi những lời nhắn của họ. Tôi không hiểu mình thiếu điều gì để chồng phải phản bội. Kể cả chuyện sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi cũng đều đặn và hòa hợp. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng này.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi cưới nhau 8 năm từ tình yêu tự nguyện khi cả hai đã đủ trưởng thành. Ngày đó, tôi đi làm lương 8 triệu, còn anh lương 12 triệu. Chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ tự lập ở thành phố. Năm năm đầu, hôn nhân rất êm ấm dù tôi nấu ăn không ngon, vụng về việc nhà và không khéo lòng mẹ chồng. Chúng tôi phân chia kinh tế cụ thể, không ai giữ tiền ai và gia đình hoạt động rất ổn vì tôi cũng tiết kiệm và chồng cũng quản lý tài chính tốt, chưa từng cãi vã.
Tôi của những năm U30 tuổi là một cô gái tự tin, vui vẻ dù nhan sắc trung bình, có công việc khá ổn định và năng lực ổn. Tôi của hiện tại là người đã bị loại khỏi thị trường việc làm (sau lần bị cắt hợp đồng sau một năm và một lần thử việc thất bại). Tôi về làm công ty của chồng, anh đã mở được công ty riêng, vận hành khá ổn với tầm dưới 10 nhân viên. Từ đây vị thế gia đình thay đổi, chồng làm sếp, tôi làm lính. Tôi nhận ra năng lực mình khá kém khi không ghi nhớ hết những nội dung công việc, những dặn dò của anh, khi một mình đảm nhiệm nhiều phần công việc như kế toán, mua hàng, báo giá,... Càng ngày tôi càng tỏ ra yếu kém về kỹ năng giao tiếp với khách hàng, với nhân viên, mọi người có vẻ không thích tôi.
Tôi 15 năm làm bạn với kế hoạch sản xuất và những con số, tôi luôn biết bản thân không hợp kinh doanh và giao tiếp kém (tôi không hài hước và hơi hướng nội, ít có chủ đề bắt chuyên và thậm chí thích im lặng trong cả ngày làm việc). Vì chồng bận 20 tiếng trên ngày nên hai con đều nhờ ông bà ngoại lên phụ 6 năm nay. Tôi cũng có phần ỷ lại vào ông bà nên cũng nhiều năm ít nấu ăn. Chồng bảo ông bà nấu ăn không hợp khẩu vị, tôi lại thấy ngon, thậm chí lúc chưa có con và ông bà, tôi nấu dở hơn rất nhiều anh vẫn không quá ý kiến.
Kết quả sau hai năm về làm cùng chồng là: chồng chê tôi xấu, không biết ăn mặc, kể cả tôi cố cải thiện bản thân thì vẫn nhận được lời nhận xét là mặt em quê nên làm gì cũng không đẹp. Có lần chồng đề nghị tôi đi nâng ngực nhưng tôi từ chối. Chồng nói tôi toàn năng lượng tiêu cực, suốt ngày ở nhà, ra ngoài giao tiếp với xã hội cho quen. Chồng giới thiệu tôi tham gia công ty bất động sản để kiếm thêm thu nhập, sau một thời gian, tôi thấy mình không hợp năng lượng ở đó nên thôi.
Chúng tôi thường cãi nhau vì những kế hoạch kinh doanh của chồng nếu có chút rủi ro tôi hay bàn ra. Tôi biết mình không có đầu óc kinh doanh, thích sự an toàn nên không hợp với năng lượng của chồng. Anh luôn có tầm nhìn xa và kế hoạch dài hạn, nếu năm trước kế hoạch doanh thu là 20 tỷ, thì kế hoạch 3 năm nữa là 200 tỷ. Nhiều lúc tôi ngồi soạn những báo giá vài chục tỷ trong mơ hồ và run rẩy. Tất nhiên hiện tại công ty chưa đủ tầm đó nhưng đó là tầm nhìn có định hướng chiến lược của anh.
Đỉnh điểm là nửa năm nay, tôi thấy anh thân hơn với một em là mẹ đơn thân trong nhóm bất động sản hay giới thiệu khách cho anh. Cách đây vài tháng, tôi đọc thấy anh gửi hình ảnh hai cha con và dòng tin nhắn "Lễ cuối tuần của hai cha con" gửi cho em ấy, trong khi buổi lễ ấy cả gia đình 4 người chúng tôi cùng đi. Tôi có chất vấn, anh nói chỉ là bạn bè, nói anh và em ấy đều là người có đạo nên không bao giờ làm chuyện gì có lỗi (tôi là người ngoại đạo theo đạo của chồng). Họ thường nhắn tin cho nhau về công việc cũng như nhắc nhau những ngày lễ trọng.
Tôi có suy sụp và chắc là có mang năng lượng tiêu cực hơn cho anh nên trong một số cuộc cãi vã gần đây về công việc, anh đề nghị tôi đừng làm trong công ty nữa. Anh không thích nhân viên đánh giá là công ty gia đình. Anh đã mời em kia về làm trưởng phòng kinh doanh, sẽ hỗ trợ anh điều hành công ty. Biết anh vì đánh giá cao năng lực cũng như năng lượng của em ấy, tôi tin chồng vì anh là người đam mê công việc. Mỗi ngày thấy anh vất vả 15-20 tiếng với công việc, tôi cũng xót. Có lẽ anh thật sự vì công ty, vì tham vọng công việc mà thôi.
Ba tuần nay tôi đã cãi nhau to với anh ít nhất 4 lần vì những vấn đề: phỏng vấn nhân viên họ không nhận việc, anh bảo do tôi lớn giọng, nói chuyện khó gần. Anh nhờ tôi hướng dẫn việc 10 phút, cuối hôm đó nhân viên mới đó xin nghỉ, anh cũng nói do tôi. Anh nói không ai thích tôi cả, tôi nên ra xã hội làm việc để biết ngoài kia khốc liệt thế nào. Về kinh tế, chúng tôi không quá thiếu thốn nhưng cũng không phải thoải mái do đang giai đoạn khởi nghiệp và đầu tư nhiều nên tôi cũng chưa thể đầu tư nhiều cho bản thân.
Vấn đề của tôi là giờ nếu ra làm riêng, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi tự vấn bản thân và nhận thấy mình không có năng lực gì nổi trội và cũng không có đam mê gì. Tôi không giỏi giao tiếp nên có vẻ thích làm giáo viên, tôi đang nghĩ học một khóa nghiệp vụ giáo viên tiểu học và nhận dạy tiền tiểu học hoặc luyện các cuộc thi tiểu học tại nhà. Tôi chẳng biết khả quan không do bản thân không có đam mê cụ thể. Chồng gần như không có thời gian cho con nên tôi là người nuôi dạy hoàn toàn. Chúng tôi đã nhắn tin rất nhiều, đã ngồi nói chuyện và khóc với chồng nhưng anh có vẻ không còn cảm xúc với tôi.
Chuyện vợ chồng chúng tôi có lúc 4-5 lần mỗi tuần, có khi 3-4 tháng không gần nhau dù vẫn làm việc và ở cùng nhà, do nhiều giai đoạn công việc anh stress nên cũng không có nhu cầu. Tôi vẫn tin là anh chưa làm gì sai với mình nhưng có lẽ hai nguồn năng lượng khác nhau đã không thể kết nối với nhau được. Tôi luôn cảm thấy yếu thế và uất ức vì anh luôn tin tất cả mọi người trừ tôi, mọi vấn đề xảy ra luôn là lỗi của tôi. Tôi không biết trong lòng anh có còn chút tình cảm nào không hay chỉ còn trách nhiệm với nhau. Tôi vốn không hề với cao khi chọn chồng nhưng giờ có lẽ trong mắt mọi người, tôi không còn xứng với anh nữa. Tôi thật sự không biết phải làm sao.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tin Gốc: Vnexpress

