Thủ quân đội tuyển Pháp đã ghi 8 bàn ở các vòng knock-out World Cup, ngang bằng hai huyền thoại Brazil là Leonidas da Silva và Ronaldo Nazario, chỉ sau hai kỳ tham dự là ở Nga 2018 và Qatar 2022.
Trên đất Nga, giải đấu mà Pháp vô địch, Mbappe lập cú đúp vào lưới Argentina ở vòng 1/8 và ghi thêm một bàn trong trận chung kết gặp Croatia. Bốn năm sau, với tư cách là đầu tàu hàng công, anh tiếp tục sút tung lưới Ba Lan hai lần ở vòng 1/8 và lập hat-trick trước Argentina trong trận chung kết (hòa 3-3 sau 90 phút và hiệp phụ trước khi Pháp thua luân lưu).
Ở tuổi 27, Mbappe vẫn còn cơ hội rộng mở để nâng cao thành tích tại các vòng đấu loại trực tiếp của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Anh đang nắm lợi thế lớn ở hạng mục này so với Lionel Messi, người mới ghi 5 bàn sau 12 trận knock-out dù là chân sút vĩ đại nhất lịch sử các kỳ World Cup với tổng cộng 19 pha lập công.
Ronaldo Nazario từng tham dự bốn World Cup từ 1994 đến 2006. Trong đó, ba lần Brazil vào chung kết và hai lần vô địch. Cựu tiền đạo của Real Madrid và Barca không ra sân phút nào tại Mỹ 1994, nhưng phô diễn trọn vẹn tài năng tại Pháp 1998 và Hàn Quốc – Nhật Bản 2002. Ông ghi ba bàn ở các trận knock-out năm 1998, giải đấu mà Brazil bất ngờ thua đậm chủ nhà Pháp 0-3 trong trận chung kết.
Năm 2002, huyền thoại sinh năm 1976 ghi thêm bốn bàn, gồm cú đúp trong trận chung kết gặp Đức. Đến giải đấu ở Đức 2006, cũng là nơi đánh dấu lời chia tay của Ronaldo Nazario với đấu trường World Cup, ông chỉ ghi bàn ở vòng 1/8 trước Ghana. Trong tổng số 15 bàn mà Ronaldo ghi tại các kỳ World Cup, hơn một nửa đến từ các trận đấu loại trực tiếp: 8 bàn sau 10 trận.
Leonidas được coi là một trong những siêu sao bóng đá đầu tiên trên thế giới. Cố chân sút sinh ra tại Rio de Janeiro đã thi đấu tại các kỳ World Cup 1934 và 1938, thời điểm giải đấu chưa áp dụng thể thức vòng bảng. Ở cả hai kỳ, Italy đều vô địch. Tại giải đấu năm 1934, Brazil bị loại ngay trận mở màn khi thua Tây Ban Nha 1-3. Bàn thắng danh dự của những “vũ công Samba” do chính Leonidas (người có biệt danh “Kim cương Đen”) ghi. Đến năm 1938, ông bùng nổ khi ghi tới 7 bàn chỉ sau 4 trận knock-out. Tuyển Brazil ngày ấy chưa có ngôi sao nào trên ngực áo, giành vị trí thứ ba chung cuộc.
Chân kiến tạo số một lịch sử tuyển Pháp
Đến nay Mbappe đã ghi 60 bàn trong màu áo đội tuyển Pháp, là chân sút số một lịch sử nước này. Ngoài ra, anh cũng có đến 37 kiến tạo, dẫn đầu cả hạng mục này. Những con số đó khắc họa phẩm chất toàn diện của siêu sao sinh năm 1998.
Khép lại vòng bảng World Cup 2026 trước Na Uy (thắng 3-1), Mbappe kiến tạo hai lần cho Ousmane Dembele. Cả hai đường chuyền đều đến theo một kịch bản gần y đúc: tiền đạo thuộc biên chế Real Madrid lùi xuống gần vòng tròn giữa sân và tỉa bóng chéo sân xẻ nách hàng thủ đối phương sang cánh phải cho đồng đội.
Trước đó, Mbappe đã không kiến tạo cho Dembele lần nào kể từ sau lần ra mắt “Les Bleus” trong trận gặp Anh vào tháng 6/2017. Nói cách khác, đương kim Quả Bóng Vàng đã không ghi bàn nào từ các pha kiến tạo của Mbappe suốt 9 năm.
Đến nay, cách tính số kiến tạo vẫn còn là chủ đề gây tranh cãi, dựa trên bộ khung của mỗi đơn vị thống kê. Ví dụ, Michael Olise đã không được tính kiến tạo ở bàn thứ hai của Mbappe trong trận thắng Senegal 3-1 tại vòng bảng World Cup 2026 này. Chuyên trang Transfermarkt ghi nhận Mbappe có tới 42 kiến tạo cho tuyển Pháp, nhưng đơn vị này tính cả các pha mang về phạt đền (bị đối phương phạm lỗi) hoặc các tình huống bóng trực tiếp dẫn đến bàn phản lưới nhà của đối thủ (như quả phạt đền mà Mbappe kiếm về trước Argentina ở vòng 1/8 World Cup 2018).
Trong khi, LĐBĐ Pháp (FFF) ghi nhận con số 37 cho Mbappe ngay trước thềm vòng 1/16 gặp Thụy Điển. Dựa trên cách đối chiếu các nguồn dữ liệu này, báo Pháp L’Équipe đã rà soát lại toàn bộ các đường kiến tạo của Mbappe để đi đến con số thống nhất là 37.
Trong 37 pha kiến tạo của thủ quân đội tuyển Pháp, không có tình huống cố định nào. Pha bóng duy nhất gần giống dàn xếp cố định là đường chuyền ngắn phối hợp ở phạt góc với Antoine Griezmann để Jonathan Clauss ghi bàn vào lưới Luxembourg hồi tháng 6/2024.
Điểm xuất phát các đường kiến tạo của Mbappe cũng phản ánh ba giai đoạn sự nghiệp của anh, tương ứng với vị trí thi đấu tại ba kỳ World Cup: cánh phải ở Nga, cánh trái ở Qatar, và trung lộ tại Mỹ. Tuy nhiên, bản năng tự nhiên của Mbappe vẫn được chứng minh. Từ tháng 6/2019 đến tháng 7/2024, anh có 12 trên tổng số 23 đường kiến tạo từ cánh trái, và không có đường kiến tạo nào tại World Cup 2018 khi chơi ở cánh phải.
Ở các khu vực khác, ba kiểu kiến tạo ưa thích của Mbappe gồm: đường chuyền ngang ngắn khi đang tìm góc sút ở rìa vùng cấm và thu hút hậu vệ đối phương áp sát, những pha giật gót (tổng cộng 5 lần) với chủ yếu là bật tường một-hai trong không gian hẹp, và đường chuyền sau khi phá bẫy việt vị để buộc thủ môn phải băng ra.
Trong 37 đường kiến tạo của Mbappe, 21 cầu thủ khác nhau hưởng thành quả, không có đối tác đặc biệt nào là ưu tiên nổi trội. Karim Benzema có thể là đối tác ăn ý nhất với Mbappe, hoặc là người mà anh dễ dàng “phục vụ” nhất, khi cựu sao Real đã ghi bàn từ 5 pha kiến tạo của đàn em. Sự kết hợp này diễn ra chỉ trong vòng 5 tháng từ tháng 6 đến tháng 11/2021, dù cả hai chỉ có tổng cộng 14 lần sát cánh trên sân.
Sau Benzema, những đồng đội đã ghi nhiều hơn một bàn từ các pha kiến tạo của Mbappe, gồm: Olivier Giroud (4), Griezmann (3), Dembele (3), Youssouf Fofana (3), Jonathan Clauss (2), Randal Kolo Muani (2), và chỉ có vậy.
Hành quân đến sân Stamford Bridge vào rạng sáng 19-4, huấn luyện viên Michael Carrick đối mặt với bài toán nhân sự nan giải khi không có sự phục vụ của các trung vệ trụ cột. Trong khi Maguire và Martinez bị treo giò, De Ligt chấn thương thì Leny Yoro cũng bất ngờ bị đau ngay sát giờ thi đấu.
Trong tình thế này, chiến lược gia người Anh đã sử dụng tài năng trẻ 19 tuổi Ayden Heaven đá cặp trung vệ cùng Noussair Mazraoui. Dù đây là sự kết hợp có phần bất đắc dĩ, bộ đôi này đã thi đấu tập trung và góp công lớn giúp thủ thành Lammens giữ sạch lưới trong 90 phút.
Phát biểu sau trận đấu, huấn luyện viên Carrick không giấu nổi sự tự hào về các cầu thủ, ban huấn luyện và người hâm mộ vì khả năng ứng biến nhanh chóng.
Đối với huấn luyện viên 44 tuổi này, việc lập kế hoạch và phải thích nghi ngay lập tức là điều khó khăn. Thế nhưng toàn bộ đội ngũ Man United đã xuất sắc vượt qua nghịch cảnh để giành chiến thắng, và ông cực kỳ hài lòng với điều đó.
Điều Carrick nói phần nào phản ánh rõ sự khó khăn mà "quỷ đỏ" gặp phải trong trận đấu vừa qua. Đội khách chỉ kiểm soát bóng 40% và dứt điểm 4 lần, nhưng cuối cùng vẫn ra về với 3 điểm trong tay sau bàn thắng của Cunha từ pha đường chuyền tuyệt vời của đội trưởng Bruno Fernandes.
Với 3 điểm có được trước đối thủ cạnh tranh trực tiếp, Man United đang ở rất gần với tấm vé tham dự Champions League mùa giải 2026-2027.
Ngay sau khi trận đấu tại Parc des Princes khép lại với tỷ số 5-4 nghiêng về PSG, nhiều tờ báo lớn đã dùng những từ ngữ thán phục để mô tả. Diario AS gọi đây là "trận đấu hay nhất lịch sử Champions League", đồng thời khuyên người hâm mộ "hãy xem và tận hưởng, vì đây là ký ức không thể quên".
Với chín bàn thắng, nhịp độ dồn dập và chất lượng chuyên môn cao, trận đấu được tờ báo Tây Ban Nha đưa vào nhóm "những trận hay nhất từng thấy".
Quan điểm này được nhiều tờ báo khác đồng tình. Chuyên trang Athletic của New York Times nhận định đây là "trận đấu kinh điển, không có gì phải bàn cãi", thậm chí còn "vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu".
Trong khi đó, Bild (Đức) mô tả đây là "trận cầu lịch sử với chín bàn thắng", còn El Pais (Tây Ban Nha) khẳng định Paris đã trở thành trung tâm của bóng đá thế giới trong đêm diễn ra cuộc đối đầu giữa hai siêu đội bóng.
Bayern mở tỷ số nhờ công của Harry Kane ở phút 17, mở ra bữa tiệc bàn thắng tại Pháp. Khvicha Kvaratskhelia và Joao Neves giúp đội chủ nhà dẫn ngược, nhưng Michael Olise gỡ hòa 2-2 phút 41. Trong khi ngôi sao Gruzia được ví như "dũng sĩ phá thành". Olise được Athletic coi là cầu thủ tấn công một đối một hay nhất hiện tại, khi anh liên tục làm khổ hậu vệ trái hàng đầu như Nuno Mendes.
PSG sau đó tạo lợi thế dẫn ba bàn với cú đúp của Ousmane Dembele và một bàn nữa từ Kvaratskhelia. Tuy nhiên, Bayern rút ngắn cách biệt xuống 4-5 nhờ công Dayot Upamecano và Luis Diaz, khiến cặp đấu vẫn chưa thể ngã ngũ. Theo Telegraph, Diaz là "trái tim trong cuộc hồi sinh của Bayern".
Tại Anh, Guardian đặt câu hỏi: "Đã có trận bóng nào như thế này chưa?".
Trong bài, có đoạn sân Parc des Princes trải qua "một đêm rực sáng, nghẹt thở, gần như điên rồ", nơi hai đội tạo ra "một thứ gì đó giống như một dạng hoạt động khác của con người". Cây bút Barney Ronay thậm chí ví trận đấu như một tác phẩm nghệ thuật, với 90 phút ứng biến tập thể ở đẳng cấp cao nhất.
Telegraph cũng bị ấn tượng khi gọi đây là "bốn trận đấu tuyệt vời gộp lại trong một".
Báo Pháp Le Parisien thì dùng những hình ảnh giàu cảm xúc hơn, như "một đỉnh cao của nghệ thuật và văn hóa", "một bảo tàng của những điều kỳ diệu", và "một huyền thoại cần được kể lại mãi mãi".
Không chỉ báo chí, những người trong cuộc cũng thừa nhận tính đặc biệt của trận đấu. "Đây là trận hay nhất tôi từng dẫn dắt", HLV chủ nhà, Luis Enrique nói.
Cựu danh thủ Alan Shearer thì nhận xét: "Đây là một trong những trận hay nhất tôi từng xem trực tiếp".
Trung vệ Marquinhos cũng gọi đó là "một trận điên rồ", còn Harry Kane cho rằng người xem đã chứng kiến "hai đội ở đẳng cấp cao nhất trong tấn công và chuyển trạng thái".
Trận PSG - Bayern phá vỡ những khuôn mẫu quen thuộc của bóng đá đỉnh cao. Thông thường, các trận lượt đi bán kết Champions League chứng kiến sự thận trọng và tính toán. Nhưng tại Paris, cả hai đội gần như từ bỏ sự dè dặt.
Guardian chỉ ra rằng người ta chờ đợi một trận bán kết căng thẳng với những khoảng cách mong manh, nhưng thực tế lại là một màn trình diễn tấn công không ngừng nghỉ.
Telegraph thậm chí bình luận đây có thể là "hồi chuông kết thúc cho kỷ nguyên bóng đá kiểm soát thận trọng", thay bằng phong cách "liều lĩnh và đầy kích thích".
Hai đội liên tục gây áp lực tầm cao, để lộ khoảng trống phía sau, và chấp nhận chơi ăn miếng trả miếng. Athletic phân tích rằng chính cách tiếp cận đôi công của cả hai đã tạo nên một trận đấu ăn miếng, trả miếng hiếm thấy, ngập tràn những pha bóng một đối một và những đường chuyền trực diện.
Thành quả là một thế trận mà như mô tả của Le Parisien, "mỗi khoảnh khắc quan trọng đều kết thúc bằng bàn thắng". Các pha lập công đến dồn dập, với năm bàn chỉ trong hiệp một, kỷ lục cho một trận bán kết Champions League. Đây cũng là trận bán kết Champions League có nhiều bàn thắng nhất lịch sử ở lượt đi. Tổng cộng có chín bàn từ 13 cú sút hướng cầu môn, hiệu suất cực cao hiếm thấy ở cấp độ này.
Bên cạnh tỷ số, chất lượng cá nhân cũng là điểm nhấn. Guardian ca ngợi Kvaratskhelia với những pha xử lý "giống như nhạc jazz", còn Olise được mô tả "đang bay lên tầng khí quyển". Athletic gọi đây là "đêm của những đôi cánh", khi các tiền đạo cánh như Olise, Diaz hay Kvaratskhelia tạo nên khác biệt.
Tờ Gazzetta dello Sport (Italy) thì tổng kết ngắn gọn: "Trận đấu hay nhất năm. Bóng đá thuần khiết, của bàn thắng và đam mê".
Còn Corriere dello Sport coi đây là "một trận chung kết sớm" với "cơn mưa bàn thắng".
Có thể hơi quá khi khẳng định đây là trận hay nhất lịch sử Champions League. Nhưng với cách mà truyền thông châu Âu đồng loạt ca ngợi, cùng những gì diễn ra trên sân, PSG - Bayern đã hội tụ đủ yếu tố của một trận đấu để đời. Như Le Parisien viết: "Những ai xem đều biết mình vừa trải qua một khoảnh khắc không thể quên".
Sau 5 ngày đầu tiên của World Cup 2026, đã có 3 kết quả thực sự gây bất ngờ, khi lần lượt các đội Qatar, Cape Verde và Saudi Arabia cầm chân những đối thủ mạnh hơn xa họ. Điểm chung là vị trí thủ môn.
Thật vậy, từ Abunada của Qatar, Vozinha của Cape Verde cho đến Al-Owais của Saudi Arabia, tất cả đều khiến các chân sút cự phách đến từ Thụy Sĩ, Tây Ban Nha hoặc Uruguay phải nản lòng.
Trong số này, chỉ có Al-Owais tương đối nổi tiếng nhờ đã tham dự qua 1 kỳ World Cup trước đây. Năm 2022, thủ thành của Saudi Arabia tỏa sáng trong trận thắng Argentina với 5 pha cứu thua.
Trong khi đó, tên tuổi của Abunada và Vozinha hầu như chưa hề được biết đến trước đây. Bản thân Vozinha còn đã bước vào tuổi 40, và đối diện nguy cơ thất nghiệp trong thời gian tới.
Nhưng rồi họ chính là những ngôi sao chói sáng nhất tính đến thời điểm này của World Cup.
Những thủ môn vô danh, thi đấu làng nhàng ở cấp độ CLB, thế rồi cứ 4 năm 1 lần lại tỏa sáng rực rỡ khi bước vào World Cup - dường như câu chuyện này đã trở thành "đặc sản" của ngày hội bóng đá số một hành tinh.
Đó là Guillermo Ochoa, thủ thành 40 tuổi từng 152 lần khoác áo tuyển Mexico. Ochoa chưa từng chơi cho CLB nổi tiếng nào ở châu Âu, nhưng làng bóng đá tôn vinh anh là huyền thoại của World Cup vì đã kinh qua 5 giải đấu trước đây (hiện đang dự kỳ World Cup thứ 6).
"Ochoa chỉ chơi hay mỗi 4 năm 1 lần", là cách làng bóng đá nói đùa về thủ môn dày dạn kinh nghiệm này.
Ngoài Ochoa còn có Fernando Muslera - người cũng đang dự kỳ World Cup thứ 5 cùng tuyển Uruguay.
Muslera không có nhiều pha cứu thua quái kiệt như Ochoa, nhưng gắn với chiến tích đưa Uruguay vào đến bán kết World Cup 2010, và tỏa sáng đều đặn trong liên tiếp nhiều kỳ World Cup sau đó.
Có lẽ vì thành tích quá chói lọi đó mà HLV Marcelo Bielsa đã chấp nhận mạo hiểm dùng Muslera thay vì Rochet - người có phong độ cao hơn, trẻ khỏe hơn, trong trận gặp Saudi Arabia.
Tiếc là ở tuổi 40, Muslera không còn được như xưa. Anh mắc 1 sai lầm khiến Uruguay thủng lưới.
Nhưng không vấn đề gì, khó ai trách được những siêu thủ thành đã bước qua tuổi 40, đã miệt mài tỏa sáng suốt 2 thập niên ở các kỳ World Cup.
Thay vào đó, người hâm mộ tận hưởng những pha cứu thua của một dàn thủ môn vô danh khác, rồi tìm tòi thông tin về họ.
Dẫu biết bóng đá là trò chơi tập thể, nhưng nhìn cái cách Vozinha hay Al-Owais kiên cường, quả cảm trước hàng loạt pha bắn phá của đối thủ, có cảm giác như đang xem một bộ phim về chiến binh.