Tôi xuất thân từ tỉnh lẻ, lên thành phố lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Những năm tháng đôi mươi, ba mươi tuổi, khi người ta dắt tay nhau đi dạo phố, hẹn hò quán xá, thì tôi đang gò lưng tăng ca, nhận làm thêm đủ thứ việc.
Tôi ám ảnh cái nghèo đến mức tự nhủ với bản thân: Chỉ khi nào sự nghiệp vững vàng, kinh tế ổn định, tôi mới tính đến chuyện vợ con. Tôi không muốn vợ mình phải khóc vì thiếu tiền bỉm sữa, không muốn con mình thua thiệt bạn bè.
Và đến bây giờ, ở tuổi 45, tôi tự tin mình đã làm được. Tôi hiện là trưởng nhóm tại một công ty với mức lương cố định 20 triệu đồng mỗi tháng, chưa kể thỉnh thoảng có thêm những khoản thưởng ngoài. Tôi có một khoản tiết kiệm kha khá, đi lại bằng chiếc xe tay ga đắt tiền, sống đàng hoàng, tử tế, không cờ bạc, rượu chè. Với tôi, đó là một sự ổn định đáng tự hào của một người đàn ông trưởng thành.
Chính vì vậy, khi bắt đầu nhờ bạn bè, người thân mai mối để lập gia đình, tôi đưa ra một tiêu chuẩn mà bản thân thấy vô cùng hợp tình hợp lý: Tôi muốn tìm một cô gái khoảng 25 tuổi để kết hôn.
Khi nghe tôi nói vậy, đám bạn thân phá lên cười, có người vỗ vai tôi ái ngại: “Ông tỉnh lại đi, 45 tuổi rồi mà đòi lấy cô 25, ông nghĩ ông là đại gia chắc?”.
Những bà dì, bà thím ở quê thì chép miệng, khuyên tôi hạ tiêu chuẩn xuống, tìm cô nào ngoài 30, qua một đời chồng cũng được, miễn là biết vun vén gia đình. Tôi cảm thấy tự ái và bất mãn vô cùng. Tại sao tôi lại không có quyền đòi hỏi?
Thứ nhất, đàn ông ở độ tuổi nào cũng bị thu hút bởi sự tươi trẻ, đó là bản năng. Tôi lấy vợ để sinh con đẻ cái, một người phụ nữ 25 tuổi với sức khỏe sinh sản tốt chẳng phải là lựa chọn hoàn hảo nhất sao?
Thứ hai, tôi nghĩ khoảng cách 20 tuổi là một lợi thế. Tôi đã nếm đủ mùi đời, đủ chững chạc để làm chỗ dựa vững chắc. Một cô gái trẻ bước vào đời, ở bên tôi, cô ấy sẽ không phải loay hoay vấp ngã.
Tôi có thể bao bọc, nhường nhịn những hờn dỗi trẻ con của cô ấy, và quan trọng nhất là uốn nắn, định hướng để cô ấy trở thành một người vợ, người mẹ hiền hậu theo nếp sống gia đình tôi mong muốn.
Tôi tin rằng, sự chững chạc, đạo đức đàng hoàng và mức thu nhập 20 triệu/tháng của mình thừa sức mang lại cho một cô gái 25 tuổi một cuộc sống an tâm, không phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Chẳng phải phụ nữ luôn nói họ cần một người đàn ông mang lại cho họ cảm giác an toàn hay sao?
Nhiều người nói tôi ảo tưởng, nhưng tôi lại thấy một bộ phận giới trẻ bây giờ đang quá thực dụng và vội vã. Họ đánh giá sự an toàn của một người đàn ông bằng những khối tài sản lớn, những căn biệt thự hay những chiếc ô tô đắt tiền, mà quên mất rằng sự ổn định và bình yên mới là cốt lõi của một cuộc hôn nhân bền vững.
Với mức lương 20 triệu đồng mỗi tháng, tôi dư sức lo cho gia đình một cuộc sống tươm tất. Tôi không tìm kiếm một cô gái ưa thích sự hào nhoáng, suốt ngày đòi hỏi những chuyến du lịch xa hoa hay những món đồ hiệu đắt đỏ. Hình mẫu lý tưởng của tôi là một người phụ nữ dịu dàng, biết trân trọng lối sống chậm và yêu thích sự bình yên.
Tôi luôn hình dung về một tổ ấm mà ở đó, tôi là trụ cột vững chắc lo toan kinh tế, còn vợ tôi có thể thoải mái chăm sóc gia đình mà không bị áp lực đồng tiền đè nặng. Trong những khoảng thời gian rảnh rỗi, cô ấy không cần phải lao ra ngoài chen chúc xô bồ.
Sẽ thật tuyệt vời nếu vợ tôi là một người yêu thích những giá trị truyền thống, mộc mạc. Một cuộc sống êm đềm và gắn kết gia đình như vậy thì với thu nhập của tôi, cộng thêm sự vun vén khéo léo của người phụ nữ, hoàn toàn có thể sống sung túc và hạnh phúc.
Thế nhưng, những cô gái 25 tuổi mà tôi từng được giới thiệu dường như lại không hiểu được giá trị của sự bình dị ấy. Có lần tôi đi cà phê xem mắt với một cô gái trẻ trung, ngoại hình đúng như tôi mong đợi.
Khi nghe tôi chia sẻ về quan điểm sống và mức thu nhập hiện tại, cô ấy liền hỏi tôi bao giờ thì định mua ô tô và liệu tôi có tài trợ cho cô ấy mở một spa làm đẹp hay không? Khi tôi nói rằng tôi muốn một người vợ hướng về gia đình, thích chăm chút nhà cửa, cô ấy chỉ cười nhạt và cho rằng tư duy của tôi đã quá lỗi thời.
Tôi không giận, tôi chỉ thấy tiếc cho họ. Họ từ chối một người đàn ông không hút thuốc, không rượu chè, có công việc ổn định và sẵn sàng chung thủy cả đời, chỉ vì anh ta chưa có nhà lầu, xe hơi rực rỡ. Họ nhầm lẫn giữa sự lãng mạn phù phiếm trên mạng xã hội với những giá trị thực tế của một mái ấm.
Tôi vẫn kiên định với quan điểm của mình. Tôi không cho rằng mình đang đòi hỏi quá đáng hay cần phải hạ tiêu chuẩn. Hôn nhân là chuyện cả đời, và tôi thà chờ đợi thêm để tìm được đúng người, còn hơn là nhắm mắt chọn bừa một người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi, mang trên mình nhiều vết thương lòng hay sự mệt mỏi của quá khứ, chỉ để làm hài lòng những lời dị nghị của người ngoài.
Tôi tin chắc rằng, ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những cô gái 25 tuổi đủ sâu sắc để nhận ra đâu là bến đỗ an toàn. Một người đàn ông 45 tuổi với sự điềm đạm, tử tế và mức lương 20 triệu đồng/tháng hoàn toàn xứng đáng có được một người vợ trẻ trung, hiền thảo, cùng nhau xây dựng một cuộc sống thanh bình, không bon chen.
Tôi đã nỗ lực cả tuổi thanh xuân để có được ngày hôm nay, và tôi có quyền trao sự ổn định này cho người con gái thực sự tương xứng.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Mai là người vợ đã đồng cam cộng khổ cùng tôi suốt 10 năm qua. Chúng tôi từng hứa với nhau sẽ cày cuốc đến năm 35 tuổi, sau đó sẽ buông bỏ tất cả để đi du lịch, sinh con và sống một cuộc đời tự do. Nhưng Mai đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 34, ngay đúng ngày mà tài khoản của chúng tôi chạm mốc 10 tỷ đồng.
Tôi và Mai kết hôn năm 25 tuổi. Khi đó, cả hai chỉ là những nhân viên văn phòng bình thường với mức lương tháng mười mấy triệu đồng. Sợ hãi viễn cảnh cả đời làm nô lệ cho đồng tiền, chật vật chạy KPI đến năm 60 tuổi, tôi ám ảnh với trào lưu "độc lập tài chính, nghỉ hưu sớm".
Tôi lập ra một bảng Excel chi tiết đến từng dấu phẩy. Mục tiêu của tôi là phải có 10 tỷ đồng trước năm 35 tuổi. Số tiền đó đem gửi tiết kiệm và đầu tư, mỗi tháng sinh lời đủ để hai vợ chồng sống thảnh thơi mà không cần nhìn "sắc mặt" sếp.
Mai rất yêu tôi, và cô ấy đồng ý gác lại chuyện sinh con, cùng tôi bước vào kỷ luật thép để làm giàu.
Chúng tôi bắt đầu làm thêm đủ nghề. Tôi cày cuốc ngày đêm, nhận thêm dự án ngoài. Mai ngoài giờ hành chính cũng nhận phiên dịch tài liệu đến 2-3h sáng. Nhưng kiếm tiền thôi chưa đủ, cốt lõi của tinh thần tôi theo đuổi là tiết kiệm cực đoan. Đó cũng là lúc, tôi vô tình biến mái ấm của mình thành một "nơi giam lỏng".
Để đạt mục tiêu 10 tỷ đồng trong 10 năm, tôi ép gia đình duy trì tỷ lệ tiết kiệm lên tới 75% thu nhập.
Chúng tôi không đi ăn hàng, không xem phim rạp, không du lịch. Những ngày lễ Tình nhân hay kỷ niệm ngày cưới, thay vì một bữa tối lãng mạn, tôi sẽ mở bảng Excel ra, khoe với vợ rằng quỹ chung của chúng ta đã tăng thêm bao nhiêu. Tôi cho đó là món quà thiết thực nhất.
Tôi xét nét từng khoản chi tiêu của Mai. Thấy cô ấy mua một thỏi son mới hay một chiếc váy giá vài trăm ngàn đồng, tôi cũng nhắc nhở cô ấy về chi phí cơ hội, về việc số tiền đó nếu đẻ lãi kép trong 10 năm tới sẽ lớn thế nào. Mai im lặng. Cô ấy dần quen với việc mặc những bộ đồ công sở cũ kỹ, dùng những món mỹ phẩm rẻ tiền mua trên mạng.
Chiếc xe máy cũ rích của Mai, phanh đã mòn và hay chết máy giữa đường, cô ấy rụt rè xin đổi xe mới cho an toàn, tôi gạt đi ngay lập tức: “Ráng đi em, xe thay nhớt vẫn chạy tốt mà. Ráng 2 năm nữa đủ 10 tỷ đồng, mình nghỉ hưu, anh mua hẳn ô tô cho em đi, giờ mua xe máy lỡ dở cả kế hoạch lãi kép của mình”. Mai thở dài nhưng rồi cũng gật đầu. Cô ấy luôn là người phụ nữ cam chịu và tin tưởng tuyệt đối vào bức tranh tương lai do tôi vẽ ra.
Từ bao giờ, tôi không còn nhìn Mai như một người phụ nữ cần được chở che, mà chỉ xem cô ấy như một cỗ máy kiếm tiền, một cổ đông cùng tôi đóng góp vào công ty mang tên… nghỉ hưu sớm.
Tháng trước, đúng vào sinh nhật tuổi 35 của tôi, tài khoản chung của hai vợ chồng chính thức cán mốc 10 tỷ đồng, gồm giá trị căn hộ đang ở và các khoản đầu tư, tiết kiệm.
Chiều hôm đó, tôi ghé tiệm bánh ngọt sang trọng nhất thành phố mua một chiếc bánh kem thật đẹp. Tôi nhắn tin cho Mai: “Em xin nghỉ làm sớm nhé. Chúng ta làm được rồi! Từ ngày mai anh sẽ nộp đơn nghỉ việc. Em cũng nghỉ đi. Tối nay mình đi ăn nhà hàng, tháng sau mình đi du lịch chơi rồi về đẻ con em nhé!”.
Mai nhắn lại kèm biểu tượng mặt cười rạng rỡ: “Dạ, em đang trên đường về. Đợi em nhé!”. Nhưng Mai không bao giờ về nữa…
Hơn một tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ số của Mai, nhưng đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ và tiếng còi xe cứu thương xé lòng. Mai gặp tai nạn ở ngã tư. Trong lúc trời mưa phùn trơn trượt, chiếc xe tải phía trước phanh gấp. Chiếc xe máy cũ rích với hệ thống phanh đã mòn của Mai không thể dừng lại kịp. Cô ấy ngã văng ra đường...
Khi tôi lao đến bệnh viện, bác sĩ lắc đầu. Tôi gục ngã trước phòng cấp cứu. Mảnh giấy nhắn trong túi xách của Mai rơi ra, bên trong là tờ kết quả siêu âm thai nhi 6 tuần tuổi. Cô ấy định giấu tôi để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật.
Tôi đã nộp đơn nghỉ việc. Tôi đã có tự do tài chính. Tôi có thể ngủ đến trưa, đi du lịch bất cứ đâu tôi muốn, không cần nhìn sắc mặt ai. Nhưng tôi không ngờ, mình lại cô đơn và giày vò đến thế.
Ngồi trong căn hộ rộng thênh thang, nhìn vào dãy số dư ngân hàng, tôi gào khóc như một kẻ điên. Tiền có thể mua lại thời gian của tôi từ tay ông chủ, nhưng không thể mua cho Mai một chiếc xe máy an toàn, không thể chuộc lại thanh xuân cho vợ tôi, và càng không thể mang cô ấy và con tôi sống lại.
Nếu ngày đó tôi bớt đi một chút hà tiện, nếu tôi quan tâm đến sự an toàn của cô ấy hơn là những con số trong bảng Excel, có lẽ bây giờ gia đình tôi đã có một bữa tối trọn vẹn.
Nhiều người trẻ bây giờ tung hô nhau về việc nhịn ăn, nhịn mặc, cày cuốc bán mạng để nghỉ hưu trước tuổi 40. Nhưng xin hãy cẩn thận, đừng biến cuộc sống hiện tại thành địa ngục chỉ để đổi lấy một thiên đường mơ hồ ở tương lai. Bởi vì tương lai là thứ không ai đoán định được.
Tôi có 10 tỷ đồng trong tay và được nghỉ hưu ở tuổi 35. Nhưng tôi đã mất tất cả rồi! Giờ đây, tôi có nhiều tiền nhưng lại mang trong mình "bản án chung thân" của sự dằn vặt.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tại Lễ công bố kết quả khảo sát "Hàng hóa – Dịch vụ người tiêu dùng tin cậy năm 2025" do Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam tổ chức tại TP.HCM ngày 5-4, các danh hiệu Top 100, Top 50 và Top 10 sản phẩm, dịch vụ được người tiêu dùng tin cậy đã chính thức được công bố.
Theo ban tổ chức, chương trình năm nay ghi nhận hàng trăm nghìn lượt bình chọn trực tuyến từ người tiêu dùng trên cả nước, thể hiện vai trò ngày càng rõ nét của người tiêu dùng trong việc định hình thị trường.
So với năm ngoái, số lượng doanh nghiệp tham gia năm nay tăng rõ rệt. Gần 300 sản phẩm, dịch vụ tới từ 50 doanh nghiệp.
Các nhóm ngành tham gia tập trung mạnh vào những mặt hàng thiết yếu và gần gũi với người tiêu dùng: thực phẩm chức năng, đồ uống, gia vị, nông sản và thực phẩm sạch, sản phẩm chăm sóc cá nhân, mỹ phẩm an toàn, đồ dùng gia đình, cùng một số dịch vụ như sản phẩm đựng đồ ăn nhanh.
Ông Bùi Thanh Thủy - Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam (VICOPRO) - cho biết sự thay đổi của năm nay không chỉ nằm ở số lượng mà còn ở chất lượng tham gia.
Theo ông, nhiều doanh đã chủ động cung cấp đầy đủ hồ sơ chứng minh nguồn gốc, quy trình sản xuất đạt chuẩn, hệ thống quản lý chất lượng và cam kết cụ thể về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng như chính sách đổi trả, hỗ trợ khiếu nại nhanh chóng.
Một số doanh nghiệp đã tự đánh giá lại nội bộ, điều chỉnh quy trình để đáp ứng tốt hơn các tiêu chí khảo sát của Hội.
"Người tiêu dùng có xu hướng ưu tiên lựa chọn các sản phẩm đã được kiểm chứng, qua đó giúp doanh nghiệp gia tăng độ nhận diện và lòng trung thành của khách hàng", ông nói.
Theo kết quả khảo sát Người tiêu dùng của PwC năm 2025, người tiêu dùng Việt Nam ngày càng am hiểu và khắt khe hơn trong lựa chọn thực phẩm, đặc biệt chú trọng đến nguồn gốc và giá trị dinh dưỡng.
74% người tiêu dùng lo ngại về thực phẩm siêu chế biến và dư lượng hóa chất, trong khi 41% sẵn sàng trả thêm cho sản phẩm nội địa nếu đảm bảo tiêu chuẩn. Điều này cho thấy một sự chuyển dịch rõ rệt, từ tiêu dùng cảm tính sang tiêu dùng có chọn lọc và có trách nhiệm.
Nhằm đáp ứng những tiêu chuẩn ngày một cao của thị trường, trong khuôn khổ lễ công bố, các doanh nghiệp đã thực hiện ký cam kết vì người tiêu dùng năm 2026.
Đây được xem là điểm nhấn, thể hiện cam kết chịu trách nhiệm dài hạn với người tiêu dùng của doanh nghiệp.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Phan Thế Thắng, Phó Trưởng ban Bảo vệ người tiêu dùng, Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia nhấn mạnh tầm quan trọng trong việc hỗ trợ và thúc đẩy các doanh nghiệp chân chính phát triển.
Theo ông, việc vinh danh các sản phẩm được người tiêu dùng tin cậy đồng thời sẽ giúp cung cấp thông tin hữu ích giúp người tiêu dùng có những quyết định lựa chọn đúng đắn và chính xác.
Phía VICOPRO cho biết sẽ tiếp tục mở rộng chương trình sang các lĩnh vực mới như thương mại điện tử, dịch vụ số và sản phẩm thân thiện môi trường
Việc ứng dụng công nghệ trong khảo sát và bình chọn cũng sẽ được đẩy mạnh để tăng tính minh bạch và thuận tiện.
Theo báo cáo, tổng sản phẩm trên địa bàn (GRDP) quý 1-2026 của Đà Nẵng ước tăng 8,45% so với cùng kỳ năm 2025. Thông tin này vừa được UBND thành phố Đà Nẵng cho biết tại buổi họp đánh giá tình hình kinh tế - xã hội quý 1 và triển khai nhiệm vụ quý 2 vào chiều tối 6-4.
Trong đó hoạt động du lịch tiếp tục là điểm sáng khi tổng lượt khách do các cơ sở lưu trú phục vụ ước đạt 2,47 triệu lượt, tăng 10,8%. Riêng khách quốc tế đạt khoảng 1,5 triệu lượt, tăng 6,6%.
Bà Trương Thị Hồng Hạnh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho rằng việc duy trì đà tăng trưởng này là kết quả của sự phối hợp liên ngành chặt chẽ.
Thành phố đã mở thêm nhiều đường bay mới đến các thị trường quốc tế, đồng thời duy trì tần suất cao với các thị trường truyền thống.
Đáng chú ý, tỉ lệ lấp đầy phòng tại các khách sạn 4-5 sao đạt tới 90%, cho thấy sức hút mạnh của điểm đến.
Tuy nhiên theo lãnh đạo sở, lượng khách tập trung đông vào khung giờ từ 19h đến 22h đang gây áp lực lớn lên công tác đảm bảo an ninh trật tự, đặc biệt tại khu vực ven biển. Do đó cần nghiên cứu chính sách chi trả làm thêm giờ, để động viên lực lượng làm nhiệm vụ.
"Một trong những vấn đề chúng tôi lo lắng là an toàn giao thông và an toàn thực phẩm. Du khách rất ưa chuộng ẩm thực đường phố và các khu chợ truyền thống. Vì vậy phải kiểm soát an toàn thực phẩm, vì nếu xảy ra ngộ độc thực phẩm sẽ ảnh hưởng lớn đến hình ảnh du lịch của thành phố", bà Hạnh nói.
Đồng thời bà Hạnh đề nghị tăng cường kiểm tra đột xuất tại các khu phố đi bộ, chợ đêm. Ngoài ra, một số khu vực du lịch trọng điểm như bán đảo Sơn Trà đang đối mặt với nguy cơ ùn tắc, cần sớm có giải pháp điều tiết để đảm bảo an toàn cho du khách.
Theo ông Phạm Đức Ấn - Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, việc công suất phòng tại các khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao đạt mức cao là tín hiệu tích cực, nhưng cũng đặt ra những vấn đề cần tính toán.
Ông cho rằng việc lấp đầy phòng tới 90% ngay từ đầu năm chưa hẳn là hoàn toàn thuận lợi.
Thành phố cần nghiên cứu cơ chế điều tiết, có thể giới hạn mức nhận đặt phòng trước ở khoảng 60-70% công suất nhằm tránh các tác động tiêu cực.
"Cần dự phòng cho các hoạt động lớn của thành phố. Việc giữ lại một phần công suất phòng giúp đảm bảo đủ nơi lưu trú cho các sự kiện khi cần thiết, tránh tình trạng không bố trí được chỗ ở. Đồng thời cũng hạn chế việc các cơ sở lưu trú tùy ý điều chỉnh giá sát thời điểm diễn ra sự kiện để tối đa hóa lợi nhuận, gây ảnh hưởng đến mặt bằng giá chung"- ông Ấn lưu ý.
Ngoài ra, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cũng yêu cầu kiểm soát, xử lý sớm các điểm có nguy cơ sạt lở tại đèo Hải Vân và bán đảo Sơn Trà nhằm đảm bảo an toàn cho du khách.