Vợ chồng tôi thuộc giữa thế hệ 8x, sinh ra và lớn lên tại thành phố lớn phía Nam, hiện có 3 con gái, đứa nhỏ nhất 6 tuổi. Đã 17 năm từ khi về chung nhà, vợ chồng sống hòa thuận, ít xảy ra mâu thuẫn. Anh là người chồng và người cha tốt, tính tình ôn hòa, không cờ bạc, không rượu bia, không thuốc lá. Sau bao năm bôn ba đủ nghề, hiện tại chúng tôi có một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khá tốt, tuy nhiên công việc cũng khá áp lực và vất vả.
Sau giờ làm cả hai về chăm sóc con cái, lo cho gia đình, ít giao lưu bạn bè bên ngoài. Chúng tôi đi lên từ nghèo khó, tự thân vận động, hiện tại kinh tế của hai vợ chồng khá vững, có thể lo cho con cái đầy đủ. Tôi thường nói với con, sau này các con cưới được người chồng chỉ cần bằng 8 phần của bố là được. Tôi luôn cảm ơn ông trời vì đã cho mình một người chồng tốt, những đứa con ngoan và một công việc tốt. Với tôi thế là quá đủ.
Gần đây, có một chuyện làm tôi rất phiền lòng. Tôi sinh 3 đứa con gái nhưng chồng lại thích có con trai. Anh không có trách nhiệm thờ cúng hay áp lực nào từ phía gia đình, chỉ là ai cũng có mà mình không có nên cảm thấy thua thiệt với mọi người. Trước khi sinh bé thứ 3 tôi đã bàn với anh đi làm IVF mà anh không đồng ý. Tôi từng sinh mổ 3 lần và sau hỏng thai 3 lần do tuổi tác và sức khỏe không tốt.
Hai năm nay, tính nết anh thay đổi, trở nên ghê gớm, cộc cằn, tâm trạng u uất, khó tính, không bằng lòng với vợ con. Anh nói gặp nhiều áp lực nhưng tôi biết nguyên nhân cụ thể là gì. Những cuộc chiến tranh lạnh xảy ra thường xuyên, tôi nghĩ tình hình này theo thời gian sẽ ngày càng tệ. Tôi cảm thấy rất buồn và bất lực. Nếu anh không thoát ra được suy nghĩ ấy thì sau này cuộc sống sẽ ngày càng ngột ngạt.
Tôi tự hỏi ngoài kia có biết bao cặp vợ chồng vô sinh, muốn có mụn con còn không được, đây mình có 3 cô con gái rồi. Cuộc đời cũng chỉ sống một lần thôi, vợ chồng đã đồng hành cùng nhau đi hết phân nửa quãng đường với bao nhọc nhằn khổ cực, giờ có chút thành quả sao anh không bằng lòng với những gì mình có? Phải chăng con người có lòng tham vô đáy?
Tôi không biết mình sai ở đâu. Đến với thế giới này và tại thời điểm này, với gia đình nhỏ, tôi đã sống trọn vẹn với vai trò của một người vợ, người mẹ. Với gia đình lớn, khi có điều kiện vợ chồng tôi thường giúp anh chị em nội ngoại hai bên. Lúc còn gian khổ, vợ chồng tôi trong 4-5 năm chưa hề xảy ra mẫu thuẫn, còn hiện tại một tháng có đến 20 ngày không bình yên. Tôi còn thương chồng và cần gia đình này. Thế nhưng tôi đang cảm nhận chồng không muốn đồng hành cùng mình nữa. Tôi khẳng định hiện tại gia đình không có người thứ ba xen vào. Tôi không ngờ hôn nhân của mình lại trên đà tan vỡ vì một lý do rất không đáng. Xin các độc giả cho tôi lời khuyên.
Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: "Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ".
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: "Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa". Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi lấy chồng được 3 năm, cả hai có công việc ổn định, nhà có, xe có, chồng kiếm tiền tốt. Chồng tôi rất lười biếng, đôi khi vô tâm, hết giờ làm việc chưa bao giờ anh về nhà ngay, còn đi chơi với các bạn, nhậu nhẹt với lý do tiếp khách. Tôi không đồng tình, chẳng vui vẻ, nhưng do công việc nên chẳng thể trách cứ anh.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi anh phản bội tôi. Tôi xem được những tin nhắn anh vô tình chưa xóa, tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ, nhớ nhung và những câu từ nhạy cảm dành cho bồ. Anh còn nài nỉ người tình đến nhà nghỉ ngủ cùng nhưng cô ta từ chối, có lẽ vì tần suất quá nhiều. Tôi suy sụp hoàn toàn. Trong mắt tôi trước giờ, chồng luôn chung thủy, có thể anh vô tâm, gia trưởng nhưng sẽ không phản bội tôi. Sự thật lại quá phũ phàng.
Tôi không thể gượng dậy sau cú sốc đó. Tôi nghĩ mãi không biết mình đã làm gì sai. Anh xin lỗi tôi, đổ hết tội lên đầu nhân tình, rằng cô ta quyến rũ anh. Anh nói đó không phải là ngoại tình, chỉ là "ăn bánh trả tiền" và đàn ông ai cũng vậy. Anh không nói gì có khi tôi còn dễ chấp nhận, đằng này anh khiến tôi càng đau lòng và tăng sự thù hận, cảm giác coi thường chồng vô cùng. Vì con cái, tôi không thể ly dị chồng, thế nhưng tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, không sẻ chia, không thấu hiểu. Vợ chồng tôi không còn ngủ chung, tôi cũng không bận tâm đến anh nữa. Liệu tôi chịu đựng cuộc sống này được bao lâu nữa, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.