Ông Vương 56 tuổi, sống tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Gần đây ông thường xuyên cảm thấy đau ở vùng thắt lưng. Lúc đầu, ông cho là vì mình ngồi nhiều, lười vận động nên quyết định đi tập thể dục. Thế nhưng, 1 tuần trôi qua mà tình hình không cải thiện, thậm chí còn đau dữ dội hơn nên ông Vương một mình tới bệnh viện trung ương thăm khám.
Tại đây, bác sĩ chuyên khoa xương khớp Lý Hàn Bân kiểm tra phạm vi cử động của ông Vương và phát hiện không có vấn đề về xương khớp. Tuy nhiên ông Vương còn có nhiều biểu hiện toàn thân khác như mệt mỏi, đổ mồ hôi, sốt nhẹ, chán ăn, đau nhức cơ thể. Bác sĩ Lý giải thích rằng cơn đau thắt lưng bất thường có thể là dấu hiệu của nhiều bệnh khác nên viết giấy giới thiệu để ông Vương đi thăm khám tìm ra nguyên nhân.
Theo hướng dẫn của bác sĩ, ông Vương tìm tới Khoa Tiết niệu khám thận nhưng kết quả thận của ông khỏe mạnh. Tiếp theo, ông tới Khoa Gan mật tụy nhưng tuyến tụy cũng không có vấn đề gì.
Ông tức giận nói rằng bác sĩ Lý đang cố tìm cách tăng lợi nhuận cho bệnh viện, nên chỉ là cơn đau lưng nhưng lại bắt ông làm quá nhiều xét nghiệm không liên quan. Bác sĩ Lý cố gắng giải thích nhưng thất bại, cuối cùng chỉ khuyên ông nên tới Khoa Tim mạch và làm điện tâm đồ trước khi về để loại trừ nguy cơ nhồi máu cơ tim. Nhưng ông Vương không nghe và trở về nhà. Trên đường về, ông ghé vào một hiệu thuốc mua các loại miếng dán, cao xoa giảm đau xương khớp.
“Thật không ngờ, vào ca trực đêm ngày hôm sau, tôi nhận được tin bệnh nhân vừa được chuyển vào phòng cấp cứu trong tình trạng nguy kịch từ y tá. Ngay sau đó, bệnh nhân đã qua đời vì nhồi máu cơ tim” – bác sĩ Lý buồn bã kể lại.
Bác sĩ Lý chia sẻ, khi bị đau thắt lưng, hầu hết mọi người sẽ chỉ coi đó là vấn đề xương khớp. Sự chủ quan này dễ dẫn tới bỏ lỡ cơ hội điều trị nhiều bệnh, thậm chí nguy hiểm tính mạng. Ông cũng cảnh báo 8 căn bệnh ngoài vấn đề cơ xương khớp thông thường ẩn giấu sau triệu chứng đau thắt lưng, bao gồm:
Với trường hợp của ông Vương, cơn đau thắt lưng dai dẳng của ông thực chất là lời cầu cứu của cơ thể trước khi nhồi máu cơ tim ập tới. Bác sĩ Lý giải thích: “Nhồi máu cơ tim chủ yếu đề cập đến tình trạng thu hẹp và tắc nghẽn lòng động mạch vành cung cấp máu cho tim, gây thiếu máu cơ tim, thiếu oxy hoặc hoại tử.
Ấn tượng của hầu hết mọi người về nó là nó chỉ gây ra cảm giác đau rát ở vùng trước tim. Nhưng trên thực tế, nó có nhiều triệu chứng không điển hình khác. Theo một nghiên cứu trên Tạp chí của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ: khoảng 20% – 30% bệnh nhân nhồi máu cơ tim sẽ có những triệu chứng không điển hình, trong đó có các cơn đau như: đau thắt lưng, đau bụng, đau chân, đau răng, đau bả vai…”
Lý do nhồi máu cơ tim gây đau thắt lưng là bởi bệnh gây đau do thiếu oxy, những cơn đau thần kinh này có thể gây ra đau lan tỏa và đau thắt lưng trong quá trình hoạt động của các dây thần kinh hướng tâm, trung tâm tủy sống và bề mặt cơ thể.
Vì vậy, nếu phát hiện mình bị đau thắt lưng thì không nên chủ quan. Sau khi loại bỏ nguyên nhân về cơ xương khớp, hãy nghe theo hướng dẫn của bác sĩ để làm những xét nghiệm liên quan, bao gồm cả điện tâm đồ để kiểm tra tim mạch. Đừng để bản thân rơi vào tình trạng không thể vãn hồi như ông Vương.
3 biểu hiện cảnh báo nhồi máu cơ tim dễ bị bỏ qua
Theo Mayo Clinic, một số dấu hiệu cảnh báo nhồi máu cơ tim thường không rõ ràng nhưng lại rất nguy hiểm nếu bị bỏ qua.
-Đau tức ngực không rõ ràng
Không phải cơn đau dữ dội mới là dấu hiệu nhồi máu cơ tim. Theo AHA, cảm giác thắt chặt, nặng ngực, đau âm ỉ hoặc nóng rát ở vùng giữa ngực kéo dài vài phút hoặc xuất hiện rồi biến mất là dấu hiệu điển hình.
-Khó thở, mệt mỏi bất thường
Một nghiên cứu của Journal of the American Heart Association cho biết: phụ nữ có thể xuất hiện triệu chứng khó thở, mệt lả hoặc đổ mồ hôi nhiều mà không thấy đau ngực. Điều này thường bị nhầm lẫn với stress hoặc kiệt sức.
-Cảm giác buồn nôn, đau ở các vị trí khác
Mayo Clinic cảnh báo: đau lan ra cánh tay trái, cổ, lưng hoặc hàm; kèm buồn nôn, chóng mặt là những triệu chứng phổ biến – đặc biệt ở người cao tuổi.
Lưu ý, nếu bạn hoặc người thân có các dấu hiệu trên, hãy gọi cấp cứu ngay lập tức. Việc trì hoãn chỉ vài phút có thể ảnh hưởng đến tính mạng.
Cách sơ cứu người bệnh bị nhồi máu cơ tim
Nhồi máu cơ tim là trường hợp khẩn cấp và cần được sơ cứu đúng cách, kịp thời để hạn chế tối đa biến chứng. Một số nguyên tắc cơ bản khi sơ cứu cho người bị nhồi máu cơ tim cần lưu ý:
-Để người bệnh nằm hoặc ngồi. Nới lỏng thắt lưng, quần áo của người bệnh để hỗ trợ lưu thông máu.
-Gọi cấp cứu ngay lập tức. Đưa người bệnh đến cơ sở y tế gần nhất.
-Khi chờ cấp cứu thì cho bệnh nhai hoặc nuốt 1 viên aspirin để ngăn ngừa tình trạng đông máu, giảm tối đa nguy cơ tổn thương tim. Lưu ý không dùng aspirin với bệnh nhân dị ứng loại thuốc này.
-Hồi sinh tim phổi (ép tim ngoài lồng ngực) cho bệnh nhân càng sớm càng tốt.
Cứ mỗi phút cấp cứu chậm trễ thì người bệnh lại mất đi 10% cơ hội sống sót. Vậy nên ngay khi phát hiện người bệnh bị nhồi máu cơ tim thì việc thực hiện hồi sinh tim phổi cần được thực hiện ngay, không để chậm trễ.
Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp cùng báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng tổ chức cuộc thi "Lối sống xanh - Đại sứ năng động bảo vệ môi trường" dành cho học sinh tiểu học cả nước trong hè này.
Lễ phát động được tổ chức tại Trường tiểu học Phương Mai (Hà Nội) sáng 11-5.
Đây là cuộc thi làm video dành cho học sinh tiểu học trên cả nước để thể hiện quan điểm, hiểu biết về vấn đề bảo vệ môi trường và thực hành lối sống xanh.
Thí sinh sẽ thực hiện một video clip với thời lượng từ 2 - 5 phút, trình bày hiểu biết của mình về các sáng kiến bảo vệ môi trường, từ đó lan tỏa thông điệp về lối sống xanh tới cộng đồng.
Tại lễ phát động cuộc thi, các thầy trò Trường tiểu học Phương Mai đã bày tỏ hứng thú rất lớn tới cuộc thi ý nghĩa này.
Trong phần giao lưu trả lời các câu hỏi, các em học sinh cũng cho thấy sự quan tâm về môi trường, những kiến thức về phân loại rác thải, tái chế rác thành các sản phẩm hữu ích…
Ngày 4-6, Công an xã Ba Gia, tỉnh Quảng Ngãi cho biết đã kết nối để ông Đặng Ngọc Trúc (54 tuổi) và vợ là bà Nguyễn Thị Thiên Hân lần đầu được gặp lại người cháu ruột sau hơn 20 năm thất lạc. Cuộc hạnh ngộ diễn ra vào ngày 3-6.
Ngày 2-6, vợ chồng ông Trúc tìm đến Công an xã Ba Gia nhờ hỗ trợ tìm kiếm người thân thất lạc. Trong ký ức của người cậu, cháu mình tên Tuấn, sinh năm 1976, là con trai của người chị gái đã qua đời từ khi cháu còn rất nhỏ.
Sau khi mẹ mất, cha của Tuấn đưa hai con rời quê đi nơi khác sinh sống. Cũng vào thời điểm ấy, gia đình ông Trúc phải di dời đến nơi tái định cư. Những năm đầu thập niên 2000, điện thoại còn chưa phổ biến, địa chỉ thay đổi, cuộc sống mưu sinh cuốn mọi người đi. Từ đó liên lạc giữa hai bên hoàn toàn đứt đoạn.
Nhiều năm trôi qua, người cháu chỉ còn là nỗi nhớ đau đáu trong lòng người cậu.
Lần giở lại những cuốn sổ cũ trước năm 2004, vợ chồng ông Trúc tìm thấy một thông tin ít ỏi, người cháu từng sinh sống tại thôn Xuân Mỹ, xã Tịnh Hiệp cũ, nay thuộc xã Ba Gia. Chừng ấy dữ liệu đủ để thắp lên hy vọng, để vợ chồng ông bắt xe từ Đắk Lắk ra Quảng Ngãi.
Câu chuyện được kể, lập tức Công an xã Ba Gia cử lực lượng hỗ trợ. Suốt hai ngày, từ sáng đến chiều, họ cùng cán bộ Công an xã Ba Gia và người dân địa phương đi khắp các ngõ xóm ở thôn Xuân Mỹ để dò hỏi. Hết nhà này đến nhà khác, nhưng câu trả lời vẫn là những cái lắc đầu.
Tưởng như hành trình sẽ lại rơi vào ngõ cụt. Thế nhưng các cán bộ Công an xã Ba Gia không bỏ cuộc. Từ những thông tin ít ỏi mà gia đình cung cấp, lực lượng công an tiếp tục rà soát dữ liệu dân cư, đối chiếu nhân thân và tìm gặp những người cao tuổi sinh sống lâu năm tại địa phương để xác minh từng manh mối.
Khoảng 9h20 ngày 3-6, tin vui cuối cùng cũng đến. Người cháu năm xưa đã được xác định là anh Nguyễn Anh Tuấn (50 tuổi), hiện sinh sống tại thôn Thạch Nội, xã Ba Gia.
Khi được công an thông báo đã tìm thấy người thân, vợ chồng ông Trúc gần như không tin vào tai mình. Đến khi tận mắt nhìn thấy người cháu đứng trước mặt, mọi khoảng cách của hơn 20 năm xa cách dường như tan biến.
Những cái ôm siết chặt, những giọt nước mắt xúc động và những câu hỏi thăm chất chứa suốt hàng chục năm không gặp đã khiến không khí cuộc đoàn tụ trở nên nghẹn ngào.
Với vợ chồng ông Trúc, chuyến đi tìm người thân tưởng chừng vô vọng đã khép lại bằng một cái kết trọn vẹn.
Sau cuộc gặp, gia đình đã gửi thư cảm ơn đến Công an xã Ba Gia, bày tỏ sự trân trọng trước tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm của các cán bộ, chiến sĩ.
Từ cái cảnh lụi hụi nấu nồi cơm nhỏ xíu trong căn phòng trọ Sài Gòn, ăn qua loa cho xong bữa, về tới nhà là thành #cơmnhà thiệt sự - có người nấu, có người chờ, có tiếng cười nói rôm rả, nghe mà ấm lòng muốn rơi nước mắt.
Quê tôi ở một xóm nhỏ miền Tây, xứ sen hồng - trước nhà là con rạch nước đục phù sa, sau nhà là mấy liếp rau xanh rì. Xe vừa quẹo vô đầu xóm là tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, như trút được nguyên bao nhiêu mệt mỏi trên thành phố.
Ở TP.HCM, có khi chạy xe ngoài đường đông nghẹt, nghe còi inh ỏi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Vậy mà chỉ cần về tới cổng nhà, nghe tiếng má với câu chào quen thuộc, "về rồi hả con", là tự nhiên thấy mọi thứ dịu xuống.
Bữa cơm quê không có gì cao sang mà sao ngon lạ. Ba tôi hay tranh thủ buổi sáng đi vợt hến dưới rạch. Ba nói: "Hến này tươi ăn mới ngọt", rồi cười cười, tay còn dính bùn mà mặt thì khoái chí. Má thì ở trong bếp, lụi hụi rửa rau, nấu nồi canh chua thơm phức. Còn ngoại tôi, lúc nào cũng ngồi cái ghế gỗ cũ, chậm rãi nhìn con cháu, lâu lâu chen vô một câu: "Ăn nhiều vô con, ốm quá trời".
Có bữa cơm chỉ có cá kho, dĩa rau luộc, chén nước mắm dầm ớt, vậy mà ngồi ăn, tôi thấy ngon hơn bất cứ món nào ngoài quán. Cá kho đậm đà, thịt săn, nước kho sền sệt. Má còn để thêm dĩa xoài chín vàng ươm, ăn kèm nghe vừa ngọt vừa béo, đúng cái kiểu "đặc sản nhà làm" mà đi đâu cũng không kiếm được. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa, ba nhìn qua cười: "Ở trên đó có ăn được vầy không con?". Tôi chỉ biết lắc đầu.
Ở TP.HCM, nhiều khi ăn một mình riết rồi quen. Mở điện thoại lên coi cái gì đó, ăn cho qua bữa, xong rồi lại lao vô công việc. Không ai hỏi ngon không, cũng không có ai gắp cho miếng cá, chan thêm miếng canh. Mọi thứ nó gọn gàng, nhanh chóng, mà cũng lạnh lẽo dữ lắm.
Ở quê, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Ăn xong rồi vẫn ngồi đó, nói chuyện này chuyện kia. Ba kể chuyện xóm làng, má hỏi thăm công việc trên thành phố, ngoại thì lâu lâu chen vô nhắc chuyện hồi xưa. Có khi chỉ là mấy câu chuyện đơn giản vậy thôi, mà tôi nghe hoài không chán. Tại lâu rồi, tôi mới có lại cái cảm giác "được thuộc về chốn quê".
Mỗi lần về quê, tôi hay tự nhủ: "Lần này ở lâu lâu chút". Mà rồi cũng vài bữa là phải đi. Sài Gòn còn công việc, còn trách nhiệm, còn bao nhiêu thứ đang chờ. Ngày lên lại thành phố, má gói cho mớ đồ ăn, ba dặn dò đủ thứ, Ngoại thì đứng nhìn theo, ánh mắt hiền mà buồn buồn. Tôi quay xe đi mà lòng cứ nặng trĩu.
Trên đường trở lại, tôi biết rồi mình sẽ lại quay về với những bữa ăn vội vàng. Nhưng trong lòng tôi, cái vị cơm quê vẫn còn đó. Cái vị cá kho đậm đà, cái ngọt của xoài chín, cái ấm áp của tiếng cười bên mâm cơm... nó theo tôi lên tới tận Sài Gòn, len vô từng ngày bận rộn.
Có người hỏi tôi, sao cứ thích về quê hoài vậy. Tôi cười, trả lời vui: "Về ăn cơm". Nhưng thiệt ra, đâu chỉ là ăn. Là về để thấy mình vẫn còn một nơi để thương, để nhớ. Là về để biết, dù ngoài kia có mệt cỡ nào, thì vẫn có một mâm cơm chờ mình, có ba má, có ngoại, có một mái nhà luôn mở cửa.
Với tôi - một thằng con trai miền Tây đi làm xa - hạnh phúc nhiều khi chỉ là vậy thôi - một bữa cơm nhà, ăn cho no bụng, rồi cười cho đã lòng.