Với cô Alvarengue, thời khắc ngồi trước TV dõi theo trận chung kết World Cup 2022 mang đến cảm xúc vô cùng đặc biệt. Trong đội hình Argentina năm đó không chỉ có một, mà là hai cầu thủ từng ngồi nghe cô giảng bài trên lớp: Enzo Fernandez và Julian Alvarez.
“Với tôi, chúng vẫn luôn là học trò, ngay cả khi không còn ngồi trong lớp học nữa”, cô chia sẻ với ký giả Jonathan Wilson của báo Anh Guardian. “Nhìn thấy khoảnh khắc đó, nghe con trai tôi reo lên: ‘Mẹ ơi, học trò của mẹ kìa’… cảm giác thực sự rất tuyệt vời”.
Năm 2012, ở tuổi 26, Alvarengue bắt đầu nhận công tác tại ngôi trường do CLB River Plate điều hành. Khi đó, trường nằm ngay trong khuôn viên SVĐ Monumental, đồng nghĩa với việc các lớp học sẽ được nghỉ nếu River có trận đấu diễn ra vào giữa tuần. Giờ đây, trường đã chuyển sang một cơ ngơi khang trang được xây dựng riêng, cách sân chỉ vài phút đi bộ. Ngay tại sảnh chính của trường, không gian được chiếm trọn bởi 6 bức ảnh chân dung lớn: Alvarez, Fernandez, Gonzalo Montiel, Exequiel Palacios, German Pezzella và Guido Rodriguez – những cựu học sinh của trường góp mặt trong đội hình đăng quang World Cup 2022.
Ngôi trường này không chỉ dành riêng cho các cầu thủ bóng đá, mà còn nhiều VĐV thể thao khác, bởi River quản lý các đội ở nhiều bộ môn khác nhau, từ khúc côn cầu đến cờ vua. Alvarengue sớm nhận ra công việc ở đây khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ nơi nào cô từng dạy.
Nhiều học sinh phải sống trong khu nội trú của CLB, xa rời vòng tay gia đình, chính điều đó khiến các em có xu hướng gắn kết tình cảm sâu sắc hơn với thầy cô. “Mỗi khi đến lớp, các cậu nhóc sẽ chủ động đến hôn lên má bạn để chào hỏi”, cô kể lại. “’Con chào cô’, ‘Con thưa cô đi học’”.
Điều này đặc biệt đúng với trường hợp của Alvarez, cậu thiếu niên đến từ Calchin, thuộc tỉnh Cordoba, cách thủ đô Buenos Aires tới 7 giờ lái xe về phía tây bắc. Sống xa nhà, cậu cần nhiều điểm tựa cảm xúc hơn và thường xuyên dành cho cô Alvarengue những cái ôm ấm áp. Alvarez mới 12 tuổi khi cô bắt đầu dạy cậu, còn Fernandez khi đó 11 tuổi, và cô đã đồng hành cùng cả hai cho đến năm 14 tuổi. Họ học khác khóa và mang trong mình hai tính cách trái ngược nhau.
“Với môn Toán, học sinh chỉ có thể cực kỳ yêu thích hoặc vô cùng ghét bỏ”, Alvarengue cười và nói. “Không có sự lấp lửng ở giữa. Alvarez học Toán rất giỏi. Nhìn chung, cậu ấy có tác phong học tập hết mực nghiêm túc trên lớp. Trong khi, Fernandez lại là một ca khó bảo hơn một chút. Có những ngày, bạn có thể nhận ra tâm trí cậu ấy hoàn toàn dồn vào các trận đấu, hay việc liệu mình có được chọn vào đội hình ra sân hay không”.
“Mỗi khi bước vào lớp, Fernandez thích tạo ra tiếng động bằng cách gõ hộp bút xuống bàn”, vẫn những hồi tưởng từ cô Alvarengue. “Tôi nhớ như in cảnh bước vào cửa, nhìn sang phía bên trái là chỗ của Fernandez. Cậu ấy tựa lưng vào tường, gác chân lên chiếc ghế khác, và có những ngày cậu ấy sẽ kiểu: ‘Hôm nay con cứ ngồi thế này đấy’. Alvarez thì điềm đạm và lễ phép hơn nhiều”.
Cô Alvarengue kể tiếp: “Với Fernandez, cậu ấy lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bóng đá, kiểu như mình muốn làm gì trên sân, đối thủ tiếp theo là ai. Cậu ấy sẽ liên tục phân tích về trận đấu sắp tới, cục diện ra sao, đội bóng có cần thay đổi chiến thuật gì không, có phải di chuyển xa không. Nói chung, 100% tâm trí lúc nào cũng là bóng đá”.
“Tôi không thể bắt đầu bài giảng nếu không hỏi Fernandez xem cuối tuần qua thi đấu thế nào. Ngược lại, Alvarez khi ở trường lại tập trung hơn vào việc học: ‘Mình đang ở trường, mình phải học bài’. Song cả hai luôn là những thủ lĩnh mang năng lượng tích cực trong lớp. Trò chuyện với các em rất thích thú, vì cảm giác như đang đối thoại với những người trưởng thành chứ không phải những đứa trẻ”, cô đúc kết.
Vẻ chín chắn đó, theo Alvarengue, chính là phẩm chất đặc trưng của những cầu thủ giỏi nhất. “Chính các đồng đội xung quanh sẽ nhận ra Alvarez và Fernandez có điều gì đó đặc biệt”, cô nói. “Không hẳn vì hai cậu ấy là thủ lĩnh hay lúc nào cũng mang băng đội trưởng, mà bởi họ sẵn sàng thẳng thắn chỉ ra cho người khác nếu thấy chơi chưa tốt. Bạn có thể thấy ý thức kỷ luật rất khác biệt ở các cầu thủ bóng đá. Tôi luôn nói rằng các thủ môn là những người kỷ luật nhất”.
Sự nghiệp quần đùi áo số luôn đòi hỏi những hy sinh. Alvarengue nhớ có lần Alvarez từng rất buồn vì không thể tham gia chuyến cắm trại cùng lớp do vướng lịch thi đấu. Các VĐV trẻ bị cấm tham gia các tiết học Thể dục thông thường ở trường để tránh chấn thương, nhưng các giáo viên lại luôn phải đóng vai “trọng tài bất đắc dĩ” để can thiệp mỗi khi các học sinh tự tổ chức những trận đấu tự phát, sử dụng một cục giấy vo tròn hoặc một vỏ lon làm bóng. “Chúng tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ các em sẽ bị thương”, Alvarengue chia sẻ.
Việc cân bằng giữa học phổ thông và lịch trình thi đấu dày đặc của học sinh chưa bao giờ là bài toán dễ, và đó cũng là một trong những lý do ngôi trường này được River thành lập. Học sinh phải đi du đấu hoặc tham gia các giải đấu xa nhà suốt hai tuần hoặc hơn là chuyện như cơm bữa. Bấy giờ, các giáo viên sẽ chuẩn bị sẵn bài tập để học sinh mang theo, và các HLV sẽ có nhiệm vụ đôn đốc, hỗ trợ các em hoàn thành các bài tập được giao. Mấu chốt là phải thuyết phục được các học sinh hiểu rằng chuyện học hành là một phần không thể thiếu trong quá trình phát triển của một VĐV.
“Trong đầu các em lúc đó thực sự chỉ có suy nghĩ: ‘Mình muốn đá bóng, mình muốn thành công trong thể thao’”, Alvarengue tâm sự. “Các em chưa hiểu được rằng giáo dục giúp ích cho khả năng phản xạ nhanh trước các kích thích, giúp hiểu rõ một chỉ thị, hay gia tăng tốc độ tư duy để đạt được mục đích trên sân. Vì vậy, chúng tôi luôn cố gắng hướng phần kiến thức học thuật vào những thứ các em có thể thấy ngay trong quá trình tập luyện. Ví dụ, trong môn Toán, chúng tôi thường xuyên làm việc với các số liệu thống kê. Kiểu như: ‘Thông số của em dạo này thế nào? Em đã chơi bao nhiêu trận? Ghi được bao nhiêu bàn?’. Các em cần phải thấy rằng những gì chúng tôi dạy thực sự có ích cho sự nghiệp thể thao của mình”.
Thực tế, Fernandez đã tạm dừng việc học ở trường năm 14 tuổi. Tuy nhiên, nhận thức được tầm quan trọng của tri thức, anh đã hoàn thành chương trình học từ xa ở cuối độ tuổi thiếu niên, ngay trong thời gian đang thi đấu cho đội một của River.
Nếu không thành danh với sự nghiệp quần đùi áo số, Alvarez và Fernandez nay sẽ làm gì? Alvarengue ngần ngại không muốn trả lời, cô nói mình không thể hình dung ra cảnh hai ngôi sao Argentina làm công việc nào khác. Nhưng rồi cuối cùng cô cũng đồng ý rằng, với năng lực của mình, Alvarez hoàn toàn có thể theo đuổi những ngành nghề đòi hỏi bằng cấp đại học như luật sư hoặc kế toán. Còn Fernandez? “Cậu ấy thực sự rất thích đập phá đồ đạc”, cô hóm hỉnh nói. “Nên chắc là… một tay trống chăng?”.
Một cầu thủ không bao giờ được nhào nặn nên chỉ bởi một CLB hay một HLV duy nhất, mà là tổng hòa của rất nhiều yếu tố và tác động. Khi ngồi xem Argentina đánh bại Pháp trong trận chung kết nghẹt thở tại sân Lusail 4 năm về trước cũng như dõi theo hành trình Bắc Mỹ hè này của Argentina, Alvarengue có quyền tự hào rằng mình đã góp một phần nhỏ bé cho tập thể ấy. “Tôi sẽ luôn nhớ rằng các em đã từng trải qua lớp học của chúng tôi. Mong rằng các em đã mang theo được một điều gì đó ý nghĩa cho riêng mình”, người giáo viên nay 40 tuổi hy vọng.
Chiều 21.7 (giờ Việt Nam), chuyến bay chở một phần thành viên đội tuyển Argentina hạ cánh xuống sân bay quốc tế Ezeiza, khép lại hành trình hơn 1 tháng thi đấu tại World Cup 2026. Dù chỉ giành ngôi á quân sau thất bại trước Tây Ban Nha, thầy trò HLV Lionel Scaloni vẫn được Chính phủ Argentina tổ chức lễ đón tiếp trang trọng.
Theo tờ Clarin, ngay khi bước xuống máy bay, các cầu thủ đi trên thảm đỏ trong tiếng nhạc "Muchachos" do ban nhạc của lực lượng Cận vệ Grenadier biểu diễn. Trên bầu trời Ezeiza, màn trình diễn máy bay không người lái hiện dòng chữ "Cảm ơn" cùng Quốc kỳ Argentina, tạo nên khung cảnh đầy cảm xúc.
Nhóm cầu thủ Argentina đã trở về nước sau trận chung kết World Cup 2026
ẢNH: REUTERS
Messi không có mặt và chỉ có hơn 10 người trở về nước cùng HLV Scaloni
Đoàn xe sau đó di chuyển về trung tâm huấn luyện của Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA) bằng xe buýt mui trần để các cầu thủ có thể vẫy chào người hâm mộ. Dọc tuyến đường cao tốc Ricchieri, hàng nghìn CĐV bất chấp thời tiết lạnh và mưa đứng chờ nhiều giờ chỉ để gửi lời cảm ơn đến đội tuyển.
Điều khiến nhiều người tiếc nuối là Lionel Messi không có mặt trên chuyến bay trở về Buenos Aires. Đội trưởng Argentina đã đáp chuyến bay riêng tới Rosario để nghỉ ngơi cùng gia đình sau giải đấu. Bên cạnh Messi, hàng loạt ngôi sao khác như Rodrigo De Paul, Enzo Fernandez, Lautaro Martinez, Julian Alvarez, Cristian Romero, Nahuel Molina, Nicolas Paz, Geronimo Rulli, Juan Musso và Giuliano Simeone cũng không trở về cùng toàn đội vì các kế hoạch cá nhân hoặc phải sớm hội quân với CLB.
Trong nhóm trở về có HLV Scaloni cùng nhiều gương mặt quen thuộc như Emiliano "Dibu" Martinez, Nicolas Otamendi, Alexis Mac Allister, Nicolas Tagliafico, Lisandro Martinez, Giovani Lo Celso, Leandro Paredes, Exequiel Palacios, Thiago Almada...
Dù thiếu nhiều ngôi sao, đặc biệt là Messi, tình cảm của người hâm mộ dành cho đội tuyển gần như không thay đổi. Nhiều CĐV mang theo cờ Argentina, hát vang và liên tục hô khẩu hiệu "Tiến lên, nhà vô địch!" để động viên các cầu thủ.
CĐV Argentina đội mưa, chào đón ngày trở về của đội tuyển
Trước đó, Tổng thống Javier Milei xác nhận sẽ không có lễ ăn mừng chính thức dành cho đội tuyển theo đúng mong muốn của các cầu thủ. Ông tiết lộ Chính phủ đã chuẩn bị tới 6 phương án tổ chức lễ mừng công, phối hợp giữa chính quyền trung ương, tỉnh Buenos Aires và TP.Buenos Aires. Tuy nhiên, sau thất bại ở trận chung kết, tập thể đội tuyển quyết định từ chối.
"Vì quá buồn sau khi để vuột chức vô địch, các cầu thủ đã quyết định không tổ chức ăn mừng. Hãy tôn trọng quyết định đó", ông Milei phát biểu trên kênh LN+.
Theo nhà lãnh đạo Argentina, việc chỉ còn cách chức vô địch đúng một trận đấu nhưng không thể hoàn thành mục tiêu là cú sốc rất lớn đối với các cầu thủ. Ông nói: "Thật khó để chấp nhận khi biết mình chỉ còn một bước nữa là thành công nhưng lại không đạt được. Đó là nỗi đau rất lớn".
Dù không bảo vệ được ngôi vương, Tổng thống Milei vẫn dành những lời ngợi khen cho tập thể do HLV Scaloni dẫn dắt. Ông cho rằng việc Argentina lọt vào 3 trong 4 trận chung kết World Cup gần nhất, giành một chức vô địch và luôn duy trì vị thế ứng viên số một thế giới là thành tích "phi thường".
Tổng thống Milei nhấn mạnh: "Đối với tôi, đây là một tập thể xuất sắc với những thủ lĩnh phi thường như Messi và Scaloni. Những gì họ làm được là điều không hề bình thường".
Ole nhận xét, dù không có lễ ăn mừng, không có chiếc cúp vàng và cũng thiếu vắng Messi, nhưng buổi đón tiếp đội tuyển Argentina vẫn diễn ra trong bầu không khí đầy cảm xúc. Các cầu thủ giữ vẻ mặt trầm lặng sau thất bại, trong khi HLV Scaloni là người nhiệt tình nhất khi liên tục hát và vẫy tay đáp lại tình cảm của người hâm mộ.
Khác với cuộc diễu hành lịch sử của nhà vô địch World Cup 2022 với khoảng 5 triệu người xuống đường, lễ đón lần này diễn ra giản dị hơn. Tuy nhiên, thông điệp mà các CĐV gửi gắm vẫn rất rõ ràng: tình yêu dành cho đội tuyển Argentina không phụ thuộc vào kết quả cuối cùng.
Dù bị đánh giá thấp hơn hẳn so với Man City, song Chelsea đã chứng minh khi bước vào trận chung kết, cơ hội luôn là 50-50 cho mỗi đội.
Ở cuộc so tài chung kết FA Cup trên sân Wembley, Cole Palmer cùng đồng đội chọn cách đá rất chủ động: đẩy cao đội hình pressing và tranh chấp rát, luân chuyển bóng nhanh nhờ óc sáng tạo cùng khả năng giữ bóng tốt của Palmer, Enzo Fernandez.
Việc đẩy cao đội hình để chia cắt khả năng cầm bóng của Man City đã giúp Chelsea có thế trận cân bằng trong suốt hiệp 1. Đội bóng thành London khiến Man City chỉ có 19% thời lượng cầm bóng ở trung lộ, còn lại, học trò Pep Guardiola phải đẩy bóng ra biên cho Jeremy Doku hay Antoine Semenyo tạo đột biến.
Cũng nhờ tuyến phòng ngự đá chắc chắn, Chelsea đẩy Man City vào thế cầm bóng nhiều, nhưng chủ yếu chuyền qua lại và chờ đợi cơ hội đột phá từ cánh. Khoảnh khắc Semenyo rê cắt vào trung lộ rồi sút bóng... sang biên bên kia cho thấy sự bất lực hiếm gặp của Man City, trước đội hình mà Chelsea đã tổ chức kín kẽ.
Tuy nhiên, Chelsea chỉ có thể cầm chân đối thủ chứ không đủ sức tấn công áp đặt thế trận, trong bối cảnh Joao Pedro xuống phong độ, Palmer bị vây kín, còn Enzo đơn độc khi cầm bóng mà không có đồng đội để chuyền.
Trong suốt 4 năm tái thiết Chelsea, BlueCo (quỹ đầu tư Mỹ đang sở hữu Chelsea) đã lấy Man City làm hình mẫu, từ tái thiết con người đến định hướng lối chơi.
Chelsea muốn đá đẹp, kiểm soát bóng và tạo dựng ADN trên những nhân tố trẻ. Thế nhưng, trong cuộc đối đầu trực diện, một Chelsea đang mai một bản sắc chẳng thể thắng được chính đội bóng họ coi là hình mẫu.
Nỗ lực của Chelsea chỉ dừng ở mức làm khó đối thủ. Với lực lượng đẳng cấp cùng lối chơi tấn công đã quá nhuần nhuyễn sau một thập kỷ gắn bó với Pep Guardiola, Man City luôn biết cách giải quyết các trận chung kết. Cũng giống chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở chung kết cúp Liên đoàn Anh, nửa xanh thành Manchester chỉ cần 1, 2 khoảnh khắc để định đoạt trận đấu.
Khoảnh khắc ấy đã đến ở phút 72, khi Man City phản công ấn tượng. Erling Haaland chuyền bóng như đặt để Semenyo đánh gót ngẫu hứng, ghi bàn thắng duy nhất trong trận chung kết. Chelsea đã chơi phòng ngự ổn ở trận chung kết tại Wembley, nhưng một giây lơ là khi đẩy cao đội hình là đủ để thầy trò McFarlane sụp đổ. Man City vẫn như con sói săn mồi lão luyện ở trận chung kết. Chẳng phải ngẫu nhiên khi đã lọt vào trận tranh danh hiệu, hiếm khi Man City để lỡ.
Man City đủ bản lĩnh và kinh nghiệm để bảo toàn chiến thắng 1-0 trước Chelsea, qua đó giúp HLV Pep Guardiola có danh hiệu thứ 17 tại Anh. Đội bóng thành Manchester cũng chính thức có danh hiệu thứ hai mùa này, sau Cúp liên đoàn Anh. Điểm chung của hai trận chung kết, là Man City đều thắng và sạch lưới trước các đội bóng London.
Theo kênh EPSN, Saliba sẽ được kiểm tra chuyên sâu để xác định mức độ nghiêm trọng của chấn thương. Tuy nhiên, các đánh giá ban đầu cho thấy anh có thể phải nghỉ thi đấu thời gian dài để điều trị và hồi phục, đồng nghĩa với việc không thể chơi cho tuyển Pháp tại World Cup sắp khởi tranh.
Theo truyền thông Pháp, vấn đề ở lưng của Saliba đã kéo dài trong nhiều tháng qua. Cơn đau tái phát nhiều lần nhưng trung vệ sinh năm 2001 vẫn cố gắng thích nghi và duy trì phong độ ổn định tại cả Ngoại hạng Anh lẫn Champions League.
Đội ngũ y tế của Arsenal đã xây dựng một phác đồ điều trị riêng nhằm giúp cầu thủ này giảm đau và duy trì khả năng thi đấu. Ban huấn luyện cũng nhận thức rõ việc Saliba phải nén đau để ra sân trong giai đoạn quyết định của mùa giải. Một thủ thuật y khoa hoặc ca can thiệp chuyên môn, chưa được tiết lộ cụ thể, được cho là có thể được thực hiện sau mùa hè để xử lý dứt điểm chấn thương. Điều này làm gia tăng lo ngại về khả năng góp mặt của anh tại World Cup.
Dù xuất hiện nhiều thông tin về khả năng Saliba phải chia tay World Cup, HLV Didier Deschamps đã lên tiếng bác bỏ. "Cậu ấy đang ở đây, mọi thứ đều ổn", nhà cầm quân 57 tuổi nói trong buổi họp báo hôm 1/6. "Điều đó không đúng sự thật. Tôi không biết thông tin đó xuất phát từ đâu và cũng không muốn biết".
Mùa 2025-2026, Saliba ra sân 50 trong tổng số 63 trận của Arsenal trên mọi đấu trường. Anh đóng vai trò quan trọng trong hành trình giúp đội bóng thành London vô địch Ngoại hạng Anh và vào chung kết Champions League.
Saliba lần đầu được triệu tập lên tuyển Pháp vào tháng 3/2022, thay Benjamin Pavard bị chấn thương trong các trận giao hữu gặp Bờ Biển Ngà và Nam Phi. Trung vệ của Arsenal sau đó góp mặt ở 5 trận thuộc UEFA Nations League 2022-2023, được triệu tập dự World Cup 2022 tại Qatar và ra mắt giải khi vào sân thay Raphael Varane trong trận đấu Tunisia. Đến tháng 5/2024, anh tiếp tục góp mặt trong danh sách tuyển Pháp dự Euro.
Trong danh sách các hậu vệ được HLV Deschamps triệu tập cho World Cup 2026 còn có Lucas Digne, Malo Gusto, Lucas Hernandez, Theo Hernandez, Ibrahima Konate, Jules Kounde, Maxence Lacroix và Dayot Upamecano.
Saliba từng vắng mặt trong đợt tập trung đội tuyển quốc gia hồi tháng 3 vì chấn thương mắt cá chân. Khi đó, Deschamps sử dụng cặp trung vệ từng khoác áo RB Leipzig là Upamecano và Konate. Nếu Saliba không thể tham dự World Cup, đây nhiều khả năng sẽ là bộ đôi trung vệ đá chính của "Les Bleus".
Dù vậy, tuyển Pháp vẫn sở hữu chiều sâu lực lượng đáng kể ở hàng thủ. Maxence Lacroix, người vừa trải qua mùa giải ấn tượng trong màu áo Crystal Palace, được đánh giá đủ khả năng cạnh tranh suất đá chính. Trong khi đó, Lucas Hernandez có thể thi đấu tốt cả ở vị trí trung vệ lẫn hậu vệ trái.
Hậu vệ đa năng Pierre Kalulu của Juventus từng góp mặt trong danh sách đội tuyển Pháp đá giao hữu với Brazil và Colombia hồi tháng 3 nhưng không được điền tên vào danh sách cuối cùng. Ngoài Kalulu, trung vệ kỳ cựu Clement Lenglet cũng được xem là một phương án thay thế tiềm năng. Trong khi đó, Loic Bade và Benjamin Pavard bị đánh giá là không có phong độ thuyết phục ở cấp CLB thời gian qua.
HLV Deschamps vẫn có quyền thay đổi quyết định cho đến 24 giờ trước trận đấu đầu tiên của tuyển Pháp tại World Cup.