Tôi yêu mối tình đầu từ thời đại học. Gần 10 năm bên nhau, tôi từng mơ một đám cưới giản dị và một mái ấm nhỏ. Nhưng suốt ngần ấy năm, anh chưa một lần đưa tôi về ra mắt gia đình, không bao giờ công khai mối quan hệ trên mạng xã hội, chỉ đưa tôi đi gặp gỡ mấy người bạn thân thiết. Đau đớn nhất là ba lần anh đưa tôi đi bỏ thai, lần cuối tôi mới biết mình mang song thai.
Tôi quyết định chia tay và một năm sau, tôi kết hôn với người đàn ông khác. Chồng tôi không đẹp trai, không giàu có nhưng luôn bao dung, yêu thương và chấp nhận quá khứ của tôi (anh không biết chuyện tôi phá thai). Mỗi lần tôi nóng giận hay đòi ly hôn, anh chỉ lặng im rồi ôm tôi để tôi bình tĩnh lại. Tôi nghĩ cuối cùng mình cũng gặp đúng người.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn hai năm nhưng chưa có con nên tôi âm thầm đi khám. Bác sĩ nói trước đây tôi phá thai nhiều lần, tử cung bị ảnh hưởng nên rất khó có con tự nhiên. Tôi chết lặng người, thấy đau đớn và hối hận vô cùng vì những dại dột mình đã làm thời thanh xuân mà không lường trước hết hậu quả. Chồng tôi vẫn chưa biết sự thật, thấy tôi sốt ruột có con, anh còn an ủi và gợi ý hai vợ chồng đi khám để tôi yên tâm.
Cứ nghĩ tới nguyên nhân khó có con, tôi lại không biết phải đối diện với chồng thế nào. Hôm qua tôi chủ động đề nghị ly hôn vì không muốn anh mất đi cơ hội có một gia đình trọn vẹn. Anh không đồng ý, cho rằng tôi trẻ con. Anh còn nói khó khăn nào cũng có các vượt qua, cả hai sẽ đi khám xem vấn đề ở đâu, nếu cần thiết thì sẽ nhờ y học can thiệp. Thấy anh vậy, tôi chỉ biết khóc thầm, hèn nhát chẳng dám nói ra. Tôi phải làm sao đây? Có nên thú nhận với chồng rồi để anh tự lựa chọn không? Tôi sợ nếu đi khám, đến lúc đó anh cũng sẽ biết nguyên nhân. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Em vừa học xong lóp 10, việc học tập trở nên nặng nề hơn vì kiến thức cũng như cách học quá khác so với cấp hai, khiến nhiều lúc em rất căng thẳng. Trong lớp em có khá nhiều con gái, em không hiểu tại sao mình lại khó gần với các bạn như vậy. Thực sự không phải em không muốn gần gũi với các bạn, chỉ là cảm thấy giữa em với họ có một khoảng cách nào đấy. Tính em hay nghĩ xa xôi, cấp ba kiến thức rất nặng khiến em mệt mỏi và muốn tập trung hơn vào việc học, có lẽ thế nên em ít khi nói chuyện với mọi người. Thậm chí gần hết kỳ hai mà có vài bạn trong lớp em chưa nói chuyện lần nào.
Điều quan trọng là em cảm thấy một vài bạn có vẻ rất coi thường em, trong khi đó là những bạn em rất ít khi hoặc chưa từng nói chuyện qua. Bởi lẽ em nhìn mấy bạn đó rất ăn chơi, kiểu như nhà rất điều kiện nữa. Cảm giác đấy vô cùng tồi tệ và khiến em rất ngại. Nhiều khi em cảm thấy mình thật kỳ lạ, như người ngoài hành tinh vậy. Nhiều người nhận xét em chậm chạp, không lanh lợi, biết vậy em đã rất cố gắng để thoát khỏi cái suy nghĩ đó, nhưng có vẻ càng làm thì càng gặp nhiều phản ứng của mọi người, khiến em thêm sợ sệt và tự ti.
Em có nên cố hòa đồng với mọi người hay mặc kệ họ, cứ sống theo cách của mình, chỉ chơi với những bạn mình cảm thấy an toàn? Mong mọi người cho em một lời khuyên, giờ em cảm thấy vô cùng bế tắc.
Tôi và người yêu đều 27 tuổi, quen nhau được gần ba năm, có dự định cưới vào cuối năm sau. Gia đình anh khá phức tạp, bố mẹ đã ly hôn, bố lâu rồi không liên hệ. Mẹ tái hôn không chính thức lần lượt với hai người đàn ông khác và sinh thêm ba bạn nhỏ. Anh sống với ông bà ngoại từ nhỏ. Cả bác là chị gái mẹ anh cũng có hoàn cảnh tương tự mẹ anh, tuy nhiên chỉ sinh hai con với chồng đầu, còn lại thì không sinh.
Ông bà ngoại anh nuôi bốn đứa cháu gồm hai anh chị nhà bác gái, anh và em gái là con của người chồng thứ hai. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian để quen được với hoàn cảnh này vì gia đình tôi cơ bản, chưa có ai ly hôn rồi tái hôn chứ đừng nói đến mối quan hệ phức tạp như vậy. Hiện ông ngoại anh đã mất, hai anh chị nhà bác cũng lớn và đã lập gia đình, bà ngoại ở cùng em gái anh. Thật sự tôi rất thương cho hoàn cảnh của bà ngoại và em gái anh. Nhưng để tiến tới kết hôn, tôi có ba điều lăn tăn.
Thứ nhất, anh họ anh đã lập gia đình, được nhà vợ cho đất nhưng lại ăn chơi, ngoại tình, nghiện ngập nên đã ly hôn và thỉnh thoảng về nhà bà ngoại gây sự. Nếu cưới, sau này tôi sẽ phải tiếp xúc với kiểu người này và ngay cả con tôi cũng phải tiếp xúc.
Thứ hai, bà ngoại anh phụ thuộc cảm xúc vào anh. Lúc nào cũng gọi điện giận hờn, muốn ở cùng anh. Thậm chí còn giận lẫy, kêu vào viện dưỡng lão ở trong khi bà có ba người con còn khỏe mạnh và đã trao tài sản cho bác trai cả. Bà không thích tôi, vì theo như bà bảo chỉ muốn anh lấy vợ gần để gần bà. Quê tôi và quê anh cách nhau 160 km nhưng chúng tôi đều làm ở Hà Nội. Tôi hiểu với một người gần như bị bố mẹ bỏ rơi thì bà ngoại không khác nào mẹ anh nhưng như vậy tôi cảm thấy quá mệt mỏi, không chịu được.
Thứ ba, điều mới xảy ra và cũng là điều tôi lăn tăn nhất. Mẹ anh đã chia tay với người chồng thứ ba, sau đó quen luôn người thứ tư và còn dự định đưa cả ba đứa con về nhà ông ấy ở. Tôi bất ngờ hơn khi anh ủng hộ quan điểm ấy. Thật sự nó quá khác biệt so với lối sống của gia đình tôi. Mọi người đều rất tự lập, cả đàn ông hay phụ nữ đều vậy. Chứ không có chuyện sinh nhiều con với nhiều người đàn ông, sau đó liên tục tìm người mới để cưu mang mình.
Thật sự nếu giờ chia tay, tôi cảm thấy tiếc ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng, vượt qua khó khăn. Thu nhập mỗi đứa là 20 triệu và chia sẻ tài chính với nhau chứ cũng không có chuyện ai lo nhiều hơn. Mọi người có kinh nghiệm hoặc có hoàn cảnh gần giống có thể cho tôi một góc nhìn thực tế được không?
Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: "Tao sẽ về nhà ở". Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: "Thế về nhà mày mà ở". Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: "Anh về nhà anh mà ở", khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: "Anh về nhà anh mà ở", thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.