Tôi 28 tuổi, làm ngân hàng; chồng 30 tuổi, làm cùng ngành, cưới được nửa năm, đang trong giai đoạn bắt đầu cuộc sống hôn nhân với nhiều dự định phía trước. Ngay từ đầu, hai vợ chồng đã thống nhất chưa có con ngay, muốn dành khoảng một năm để ổn định công việc, tiết kiệm một khoản rồi mới sinh em bé, để sau này con cái có điều kiện tốt hơn. Tôi nghĩ đó là kế hoạch hợp lý và có trách nhiệm. Mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.
Từ khi cưới được một tháng, mẹ chồng đã hỏi tôi có tin vui chưa. Ban đầu tôi chỉ cười trừ, nghĩ mẹ mong cháu nên hỏi vậy. Thế nhưng từ đó đến giờ, tuần nào mẹ cũng hỏi, thậm chí hỏi đi hỏi lại nhiều lần trong bữa cơm. Vợ chồng tôi trao đổi với mẹ về ý định của mình, dường như mẹ không chấp nhận. Mẹ nói bóng gió với mọi người rằng tôi “có vấn đề”, còn bảo sẽ đi tìm thuốc nam cho tôi uống. Có lần tôi vô tình nghe mẹ nói: “Lấy chồng mà không sinh được con thì khác gì người dưng đến đây ở trọ”.
Áp lực dần dần đè nặng lên tôi. Nếu có con chỉ vì áp lực, liệu tôi đã sẵn sàng làm mẹ? Có nên phá vỡ kế hoạch của hai vợ chồng rồi có con luôn không?
Hạnh Hoa

Em sinh năm 2003, biết đến cờ bạc mạng từ năm 2024 do có một hai người bạn của em chơi. Mới đầu, hai người bạn của em chơi từ lâu rồi, từ những năm cấp ba (2020-2021). Em cũng biết về tài xỉu, cờ bạc mạng này nhưng cũng biết là nó bịp bợm nên không chơi. Chẳng hiểu sao một buổi chiều đi ăn với hai cậu bạn, em thấy chúng nó chơi được tiền và bao ăn em, em mới hỏi chúng nó chơi cái gì. Xong chúng nó hướng dẫn cách chơi cũng như cách nạp và rút tiền đăng kí tài khoản.
Mới đầu em nạp có 200 nghìn thôi, nhưng đợt đó là mất luôn 200 nghìn. Em thấy tiếc số tiền đó nên nạp thêm 2-3 triệu nữa nhưng vẫn thua. Sau đó biết là chơi cái này không tốt nên em nghỉ chơi được một thời gian. Tầm 8/2024, em lên Hà Nội học nốt kỳ cuối đại học. Trong lúc đó, em được học bổng của trường, khoảng 11 triệu đồng, nhưng sinh viên mà, tài khoản dư dả một hai chục triệu nên muốn vào chơi để gỡ. Cuối cùng em mất trắng cả tiền học bổng lẫn tiền đóng học kỳ khoảng gần 5 triệu.
Em sợ quá, hết cả tiền đóng trọ lẫn tiền sinh hoạt cá nhân nên nói dối bố mẹ là con bị lừa đầu tư. Mẹ chuyển thêm 10 triệu nữa nhưng em cũng nướng sạch. Sau đó, em lại bảo bố, bố mẹ thương em, chiều em vì em là đứa con trai từng ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ. Bố chuyển cho 5 triệu để đóng học. Lúc này em dùng luôn 5 triệu đó chuyển thẳng tới tài khoản ngân hàng nhà trường để khỏi nghiện nữa.
Sau em đi thực tập mà còn mỗi 800 nghìn nên mỗi ngày chỉ ăn một gói xôi 10 nghìn. Đợt đó, em tụt khoảng 6 kg chỉ trong hai tháng. Em tốt nghiệp ra trường đi làm vào tháng 2/2025, thử việc lương có hơn 3 triệu. Chẳng hiểu sao do em chán hay do bị điên mà nạp 5 triệu để chơi rồi mất. Lúc đó tìm cách xoay tiền, em có tìm đến cái app vay nhanh và vay 10 triệu đồng. Em đánh 10 tay, thua cả 10 luôn. Em lại vay tiếp 6 triệu của app khác và cũng thua nốt.
Em hoảng quá, đi làm như người mất hồn. Đến ngày phải trả nợ, người ta gọi em nói khó nghe lắm. Em cầu cứu mẹ, mẹ cũng trả cho em. Từ đó em bỏ cờ bạc được khoảng 6-7 tháng. Tới tháng 9/2025, em chơi lại. Đợt đó em đi làm lương tháng được hơn 10 triệu đồng, đưa mẹ 9 triệu, giữ lại một triệu để ăn uống và đi xe cộ thôi. Không hiểu sao từ một triệu em ăn lên 10 triệu đồng, sau đó dần dần tới 12/2025 em ăn được 30 triệu, rồi cũng mất hết. Sau đó em lại ăn được lên 50 triệu.
Gần đây nhất là tháng này luôn, em thua liên tục rồi lại thắng được 900 triệu đồng. Tưởng ấm no rồi nhưng không, con ma cờ bạc trong em trỗi dậy. Em đánh mất hết tất cả số tiền cả lãi lẫn gốc trong ba ngày. Em ngưng được mấy ngày. Sếp ở công ty đột nhiên chuyển cho em 180 triệu để em đi rút tiền mặt cho sếp. Không hiểu sao em lại dùng hết số tiền đó để chơi lại bộ môn tài xỉu. Rồi em mất hết, thậm chí còn vay thêm 70 triệu từ app (do em vay nhiều lần rồi nên hạn mức cao) trả trong 36 tháng. Tính tổng lại em mất gần 250 triệu chỉ trong một hôm duy nhất.
Từ đầu năm 2025, sau khi mẹ trả cho em số tiền đầu tiên đó, em sợ cờ bạc và không dính đến nó nên tập trung đi làm nhiều việc, gửi được cho mẹ gần 200 triệu tính đến tết năm nay. Từ tết đến giờ em gửi mẹ thêm được hơn 60 triệu nữa. Tổng cũng tương đương số nợ của em. Hiện giờ sếp vẫn bảo là chưa cần rút vội bao giờ rút cũng được. Giờ mỗi tháng cả lãi cả gốc vay app em phải trả gần 3,6 triệu mỗi tháng. Nếu tính lãi, sau 36 tháng sẽ thành 105 triệu, nếu tất toán luôn thì khoảng 75 triệu. Lương em hơn 8 triệu, tại thu nhập của em chủ yếu là cuối năm mới được nhận.
Giờ em chán chường và buồn bã, mệt mỏi cũng như chán không muốn làm gì. Em vẫn đi làm kiếm tiền ổn, ít khi để cảm xúc ảnh hưởng tới công việc. Bạn bè rủ đi chơi không muốn đi. Giờ sếp bảo cần số tiền đó luôn chắc em chỉ còn cách báo lại mẹ cho rút nốt số tiền gửi mẹ thôi. Mà em không muốn mẹ biết sự ngu dốt của mình, không muốn mẹ buồn, thất vọng. Em cảm thấy khinh bỉ bản thân và tủi nhục vì cũng từng là một người ngoan ngoãn, không tệ nạn nhưng từ khi biết đến trò này là thuốc lá, thuốc lá điện tử em biết hết.
Giờ em nên làm gì đây mọi người ơi, em có nên nói chuyện này với mẹ không? Em sợ bố lắm tại bố gia trưởng và khó tính, phải nói đáng sợ luôn. Em cảm ơn mọi người, mong mọi người cho em xin lời khuyên. Từ giờ em chính thức bỏ luôn cái này. Mỗi lần cầm lên là nghĩ 100% bán nhà, 100% bán cả mạng nên em không dám chơi nữa. Tài khoản em còn hơn 10 triệu mà em còn không muốn đụng vào nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 43 tuổi, kết hôn 19 năm và có hai con. Chồng gia trưởng và bạo hành tôi về thể chất lẫn tinh thần. Đặc biệt, mỗi lần đi nhậu về là chửi bới, đánh đập, khủng bố tinh thần tôi và các con. Ngoài ra, chuyện kinh tế trong nhà, hai vợ chồng không thống nhất được. Lương chồng bao nhiêu tôi không được biết; lương tôi không được cao vì làm công việc chân tay, cụ thể là công nhân may. Phần lớn chi tiêu trong nhà do tôi chi trả. Chồng đóng tiền học theo kỳ, còn tôi lo tiền học thêm cho các con. Chồng không tôn trọng tôi, những khoản mua sắm vật dụng hay những khoản khác, chồng không bao giờ hỏi ý kiến tôi. Anh sử dụng tiền vào việc gì tôi không được hỏi, không được biết. Mỗi lần tôi đề cập tới là chồng sẽ kiếm chuyện gây sự. Lâu dần, vì muốn được sống yên ổn, tôi không đề cập tới.
Chồng tôi hào phóng với người ngoài nhưng tính toán với vợ, có thể bỏ tiền mời bạn bè nhậu nhưng không đưa tiền cho tôi chi tiêu trong nhà. Tôi từng nghĩ sẽ cố gắng chịu đựng vì con, để hai con học xong đại học sẽ giải thoát cho bản thân. Nhưng gần đây, tôi phát hiện chồng vay tiền từ các app ngân hàng và công ty tín dụng. Khi tôi hỏi, chồng không thừa nhận nhưng vẫn mang tiền đi đóng lãi hàng tháng, số nợ lên đến hơn 300 triệu đồng và con số có dừng lại hay còn tăng nữa tôi không chắc. Tôi có nói chuyện với chồng về số nợ nhưng mỗi lần mở lời là chồng lại phản ứng ngược, la lối và chửi bới tôi, cho rằng tôi đặt điều và do thu nhập của tôi thấp nên dẫn đến việc chồng vay nợ. Trong khi những khoản nợ đó không hề được chồng bàn bạc và thông báo cho tôi là vay để sử dụng vào mục đích gì.
Giờ tôi không thể chịu đựng được thêm và muốn làm thủ tục đơn phương ly hôn. Tôi đã nói chuyện nhưng mỗi lần đề cập tới là chồng đe dọa không để cho tôi sống yên ổn. Ám ảnh tâm lý và những việc trước đây chồng từng làm khiến tôi lo sợ nếu làm đơn ly hôn. Tôi cũng lo lắng với mức lương công nhân hiện tại không lo được cho hai con, một cháu năm nay thi đại học và một cháu đang học lớp mười.
Tôi không rành thủ tục ly hôn nên không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không đủ tiền thuê luật sư vì lo lắng chi phí thuê quá cao. Kính mong quý anh chị độc giả cho lời khuyên tôi nên làm gì lúc này. Thủ tục ly hôn đơn phương có phức tạp và thời gian giải quyết trong bao lâu? Chúng tôi có tài sản chung là một căn nhà nhỏ, tôi mong muốn ly hôn thì sang tên cho con để không bị mất nhà nếu chồng tôi vỡ nợ, liệu tòa có chấp nhận không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 38 tuổi làm trưởng phòng tại công ty FDI, thu nhập khá. Chồng tôi cùng tuổi, nhân viên văn phòng, thu nhập kém hơn vợ một chút nhưng cũng ở mức khá, có nhiều tài sản riêng trước khi kết hôn do mẹ chồng cho. Chúng tôi kết hôn muộn nên hai con còn nhỏ, 3 tuổi và 2 tuổi. Sau khi kết hôn, vợ chồng sống ở nhà chồng một thời gian ngắn, sau đó chuyển về nhà ngoại vì đó là mong muốn của tôi trước khi cưới, hơn nữa nhà chồng ở không tiện thì cho thuê gần hết, chỉ còn phần nhỏ để ở. Cảm kích anh theo tôi về nhà mình ở rể, mọi chi tiêu trong nhà tôi tự lo mà không yêu cầu anh đóng góp. Đây là suy nghĩ riêng của tôi thôi, chúng tôi không có bàn bạc rõ ràng vấn đề này, anh cũng chưa từng ngỏ ý chia sẻ chi phí sinh hoạt với tôi.
Đến năm thứ ba, tôi sinh bé đầu, anh phụ 5 triệu đồng/tháng tiền thuê người chăm bé khi tôi đi làm lại. Các chi phí khác: bỉm sữa, quần áo, thuốc men, tiêm ngừa cho con..., tôi tự lo liệu. Thi thoảng, mặc dù rất hiếm khi, anh cũng chủ động thanh toán phí tiêm ngừa cho con khi đi cùng tôi. Rồi khi chúng tôi có bé thứ hai, nhiều thứ phải lo hơn, chúng tôi không thuê người chăm con lớn nữa mà cho bé đi học và nhờ bà ngoại chăm bé nhỏ giúp. Anh lo tiền học bé lớn và sữa cho hai con, tôi vẫn lo tất cả chi phí sinh hoạt của cả gia đình, cơm nước, quà bánh, áo quần, bỉm.... cho hai con.
Nói chung, phần của anh thì cố định bấy nhiêu, còn của tôi là tất cả phần còn lại, bao gồm mỗi lần ăn uống cùng bạn bè, phát sinh này kia. Tôi rất mệt mỏi khi sữa con sắp hết lại phải nhắc anh mua, nhưng anh cứ quên năm lần bảy lượt và có hôm con không còn giọt sữa để uống. Anh cũng không bao giờ mua nhiều, cứ một lần mua một hộp thôi, hết tôi phải nhắc anh mới mua. Tôi cáu, anh bảo phải nhắc chứ, nhắc một lần không nhớ thì nhắc lại. Tôi có phải chủ nợ đâu mà đòi sữa con nheo nhéo như vậy.
Chưa hết, tiền học cho con cũng vậy, đầu mỗi tháng trường thông báo tiền ăn nhưng anh nhất quyết để đến ngày 10 mới chuyển, mà chuyển đúng ngày tôi cũng không nói, cứ quên rồi trường gửi tin nhắn nhắc nhở tôi suốt, tôi xấu hổ lắm luôn. Tôi cứ phải nhắc anh như hò đò, phòng chuyển trễ cho người ta. Tuy vậy, anh không hề có ý định chuyển tiền cho tôi hàng tháng để tôi tự thanh toán các khoản đó. Còn tại sao tôi không tự lo đi cho rồi? Vì tôi lo là anh sẽ để tôi lo hết, không có một khoản bù đắp nào khác, tôi thử rồi. Còn nhiều chuyện nữa...
Vợ chồng mua cái ôtô, tôi góp 250 triệu đồng từ tiền tiết kiệm, mẹ chồng cho mượn 300 triệu đồng, còn lại vay ngân hàng. Tiền trả nợ lấy từ tiền cho thuê căn chung cư hai đứa hùn lại mua trước cưới. Vậy mà khi biết tôi mỗi ngày lái ôtô đưa con lớn đi học rồi đi làm (vì tiện đường), mẹ chồng nổi điên lên, nhắn tin cho chồng rằng: "Cái xe đó một nửa tiền của tao góp, cứ nghĩ là con trai sẽ được đi sung sướng, ai dè con dâu được hưởng không". Tôi nghe xong khóc.
Đỉnh điểm gần đây, chúng tôi bán căn chung cư tôi vừa đề cập ở trên. Tiền mua là mẹ hai bên cho mượn và còn lại cũng vay ngân hàng. Bán xong, tôi nghe tin sét đánh rằng mình chia theo tỷ lệ góp vốn. Trời ơi, nó hoàn toàn là một vụ hùn hạp làm ăn giữa những người không liên quan gì nhau. Tôi vụn vỡ, tan nát khi nhận ra sự thật phũ phàng đó. Tôi dần nhận thấy vấn đề về cuộc hôn nhân của mình từ lâu nhưng cứ hết lần này đến lần khác xoa dịu bản thân rằng chồng chỉ có một vấn đề này thôi, còn lại anh vẫn là người chồng tốt khi rất chăm chỉ làm việc, không rượu chè, bài bạc, tính tình hiền lành, điềm tĩnh...., nhất là một người cha tốt của các con.
Tôi cứ mắt nhắm mắt mở, cười hihi haha vào sáng hôm sau của những buổi tối khóc nghẹn, xoa dịu mình bằng đủ thứ lý lẽ có thể nghĩ ra được, rằng mình may mắn vì không phải quá nặng nề cơm áo, rằng mình mạnh khỏe, kiếm được tiền, rằng con cái mạnh khỏe, vui vẻ, hoạt bát... Điều khiến tôi đau thắt lòng khi nghĩ đến ly hôn là hai con thơ dại, rất yêu ba, gọi ba suốt ngày. Tôi cứ nghĩ con vui vẻ, hạnh phúc là được. Các con thật sự cần có một gia đình tròn vẹn làm chỗ dựa vững chắc cho sự phát triển. Thế nhưng đâu đó, lỗ hổng trong tâm hồn tôi, khoảng cách giữa vợ chồng ngày một lớn khi anh mặc kệ cảm xúc của tôi, mặc kệ những góp ý nhẹ nhàng có, căng thẳng cũng có, liên quan đến tài chính gia đình.
Tôi nói anh chuyển cho vợ một khoản mỗi tháng để còn lo liệu sinh hoạt gia đình, không cần anh phải bận tâm mua sắm. Anh nói tôi thống kê xem tiêu tốn bao nhiêu đi rồi tính. Cũng là một cách giải quyết đó mà sao tôi nghe nó lạnh lùng, như chạm vào một thanh kim loại giữa mùa đông. Anh sợ chuyển cho tôi nhiều quá hay sao vậy nhỉ? Tôi thật sự không còn cách nào giải tỏa nỗi niềm này mới lên đây tâm sự, tâm sự với người xung quanh thì như đi bêu xấu chồng vậy, mong được nghe những góp ý chân thành từ quý độc giả. Tôi chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

