Em rể tôi vừa bị phát hiện ngoại tình và cú sốc này khiến em gái tôi dường như không chịu nổi. Vài hôm trước, em ấy nhất quyết đòi ly hôn.
Em rể tôi vốn tính rất hiền. Nhà cậu ấy ở cùng khu phố với nhà tôi, từ nhỏ chỉ biết học hành. Cậu ấy thích em gái tôi, nhưng em tôi mới là người chủ động tỏ tình. Hai đứa thành đôi, cả hai nhà đều mừng. Không gì bằng hai nhà nội ngoại gần nhau.
Hai người đã có một tình yêu rất đẹp, một cuộc hôn nhân ấm êm và hai đứa con sinh đôi. Vậy mà không ngờ, có một ngày cậu ấy lại như con tàu đi chệch đường ray, dây dưa với một phụ nữ khác lớn tuổi và thua vợ mình về mọi mặt. Chuyện này không chỉ khiến em gái tôi sốc mà cả gia đình hai bên đều không hiểu nổi.
Em rể không vòng vo chối cãi, luôn miệng nhận mình lỡ yếu lòng, quỳ gối cầu xin vợ tha thứ. Nhưng cú sốc này lớn quá, em tôi có lẽ chưa thể vượt qua. Mỗi ngày, hễ cứ nhìn thấy chồng là lại đay nghiến rồi gào khóc. Bố mẹ hai bên dỗ dành không được. Vợ tôi vì thương em, đành đón em về nhà mình.
Mấy ngày rồi, vợ tôi xin nghỉ phép, suốt ngày kề cận an ủi em chồng. Cô ấy lôi em ra ngoài đi dạo chơi, đi cà phê. Cũng có khi, hai chị em ở trong phòng đóng kín cửa tâm tình suốt cả buổi.
Tôi rất biết ơn vợ mình. Không có mấy chị dâu thương em chồng như thế. Từ ngày lấy tôi, cô ấy dường như đã xem người nhà chồng cũng là người nhà mình. Cô ấy đối đãi thật lòng, yêu thương thật dạ. Về mọi phương diện, cô ấy không có gì để phàn nàn, ngoại trừ chuyện vợ chồng riêng tư.
Hai năm nay, vợ tôi vẫn quan tâm, chăm lo cho tôi, chỉ riêng chuyện ái ân là ngày càng hờ hững. Lúc đầu, tôi còn nghĩ do cô ấy quá áp lực việc ở công ty, việc nhà cửa, nuôi dạy con cái nên tôi đã chủ động chia sẻ, cũng không đòi hỏi nhiều.
Nhưng tình hình càng ngày càng tệ. Đến mức tôi còn hoài nghi, hay vợ tôi đã có ai khác bên ngoài? Bởi phụ nữ chưa đến tuổi 40, không thể nào đã vào giai đoạn “tắt lửa”.
Vợ tôi hình như không coi đó là vấn đề. Cô ấy vẫn tỏ ra bình thường, không có gì lo lắng. Cô ấy thậm chí còn không quan tâm đến thái độ của tôi. Có lần, tôi không giấu nổi vẻ khó chịu, hỏi có phải cô ấy cố tình tránh né chuyện gần gũi hay không. Vợ tôi cười: “Máy móc còn cần phải nghỉ ngơi bảo dưỡng nữa là con người”. Tôi thật không hiểu, cái “bảo dưỡng” vợ tôi nói là gì.
Nhưng ngoài chuyện đó ra, tôi lại chẳng có lý do gì để chê trách vợ cả. Nên tôi buộc phải coi đó là vấn đề sinh lý riêng của mỗi người, tự nhủ bản thân không nên gượng ép nữa. Và rồi, nỗi băn khoăn của tôi cuối cùng cũng tìm được lời giải.
Hôm đó, tôi đi làm về, nghe tiếng vợ tôi và em gái tôi thủ thỉ trong phòng, bếp núc vẫn lạnh tanh. Tôi định vào bảo vợ tối nay không cần nấu cơm, cả nhà đi ăn nhà hàng thay đổi không khí.
Khi tôi đến cửa, định đưa tay gõ thì bất chợt nghe tiếng vợ tôi nói: “Em phải hiểu rõ, giờ em thật sự muốn gì. Muốn ly hôn thì ly hôn, có thể tha thứ thì tha thứ, đừng tự hành hạ bản thân mình nữa. Em thấy chị không. Chồng chị cũng từng ngoại tình, và chị cũng từng rất đau đớn. Lúc đó, chị cũng nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng rồi, chị tự nhủ, đợi thêm ít năm nữa chờ con lớn.
Giờ thì chị chẳng nghĩ đến chuyện ly hôn nữa. Dù sao thì anh ấy vẫn là người tốt, vẫn chăm lo cho gia đình, vợ con. Chị không đặt nặng chuyện tình cảm nữa, chỉ coi anh ấy như người bạn đồng hành cùng nuôi con. Một khi tình cảm nguội lạnh, thì ngay cả nỗi ghen tuông oán hận cũng không còn nữa”.
Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, cả cơ thể như vừa có dòng điện chạy qua. Hóa ra, chuyện vợ tôi lạnh nhạt chuyện chăn gối vợ chồng bao lâu nay, vấn đề không nằm ở cô ấy mà là do tôi.
Hơn hai năm trước, tôi gặp lại Như – bạn gái cũ – vào một dịp tình cờ. Thời điểm gặp lại nhau, Như vừa mới ly hôn và đang loay hoay tái thiết lại cuộc sống của mình.
Tôi và Như từng yêu nhau, nhưng tình yêu tuổi trẻ không vượt qua được cái tôi nông nổi. Hai đứa yêu nhiều nhưng lúc nào cũng cảm thấy đối phương không hiểu mình. Cuối cùng là chia tay như một tất yếu.
Bao lâu nay, tôi vẫn nghĩ Như hạnh phúc, không ngờ cô ấy lại gặp trắc trở trong hôn nhân. Gặp lại nhau, Như nói: “Có những chuyện, phải qua thật lâu rồi nhìn lại mới hiểu hết. Nếu thời gian quay trở lại, em sẽ…”. Như bỏ lửng câu nói ở đó, tôi cũng không muốn hỏi thêm.
Sau lần gặp đó, chúng tôi còn gặp lại vài lần. Và chính trong lần gặp đó, trong căn phòng trọ của Như, cô ấy ôm chầm lấy tôi òa khóc. Trái tim tôi lúc ấy bỗng trở nên mềm yếu, hoàn toàn không ý thức được rằng mình sắp bước qua giới hạn không nên bước qua.
Sau sai lầm đó, cả hai đều bối rối tự trách mình. Tôi biết, mình có lỗi với vợ nên đã không gặp lại Như thêm một lần nào nữa. Chuyện đã xảy ra, tôi coi như một sai lầm phải chôn giấu, sống để bụng, chết mang theo. Như có vài lần nhắn tin, có nhắc đến chuyện hôm đó, và bảo rằng vẫn muốn coi tôi như bạn nhưng tôi không hồi đáp.
Tôi không hiểu, bằng cách nào, vợ tôi biết chuyện đó. Biết chồng qua lại với người cũ nhưng im lặng đau khổ một mình, tự vượt qua nỗi đau mà không rơi một giọt nước mắt nào, không thốt ra một lời nhiếc móc nào, cũng không cần từ tôi một lời trình bày, giải thích, xin lỗi.
Vợ tôi đã lựa chọn ở lại, nhưng cô ấy đã tắt lửa lòng. Trong mắt vợ tôi, tôi chỉ là một người đồng hành tốt để nuôi con, ngoài ra không còn gì khác.
Chuyện đã qua vài năm rồi, chính bản thân tôi cũng gần như đã quên không còn nhớ. Vậy nên, khi biết bí mật tày trời của mình đã bị vợ phát hiện khiến tôi vô cùng bối rối.
Tôi yêu vợ, và cùng với yêu, bây giờ còn là nỗi khiếp sợ. Cô ấy hoàn toàn không giống những người vợ bình thường. Một người phụ nữ bình thường, khi phát hiện chồng ngoại tình, nhẹ thì ghen tuông, khóc lóc, nặng thì đòi ly hôn như em gái tôi chứ không phải im lặng.
Vết thương lòng tôi gây ra, vợ tôi đã tự mình xoa dịu. Dù vết sẹo vẫn còn nhưng có lẽ không còn khiến cô ấy khó chịu, đau đớn. Tôi muốn thú nhận mọi chuyện với vợ nhưng lại sợ một lần nữa khơi lại nỗi đau trong lòng cô ấy. Nhưng nếu không nói ra, tôi giống như một tội phạm chưa bị kết án, cảm giác cũng chẳng nhẹ nhàng hơn là bao.
Tôi chỉ muốn khẳng định cho vợ biết đó hoàn toàn là một sai lầm. Và tôi đã chấm dứt triệt để sau khi chuyện ấy xảy ra. Tôi yêu vợ và chỉ cần cô ấy cho phép, tôi sẵn sàng dùng cả đời mình để bù đắp.
Nhưng vợ tôi, một lời cũng không nói. Và chính điều đó khiến tôi không biết nên mở lời bằng cách nào?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.
Tôi kết hôn tròn 10 năm và có 2 đứa con đáng yêu. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ gia đình tôi khá ổn: Nhà cửa có sẵn, vợ chồng công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, gia đình chồng tử tế và quan tâm con cháu. Nhưng chỉ người trong cuộc như tôi mới hiểu, cuộc hôn nhân ấy đã nguội lạnh thế nào. Tôi như đang kiệt sức từng ngày.
Tôi lấy chồng khi còn khá trẻ. Ngay từ đầu, thu nhập của tôi đã tốt hơn của chồng. Có lẽ cũng vì vậy mà anh dần mặc nhiên cho rằng, kinh tế gia đình là trách nhiệm của vợ.
Anh thường nói rằng, anh đã có sẵn một căn nhà trước khi cưới, đó đã là sự đóng góp rất lớn cho cuộc hôn nhân này rồi, còn những chi phí sinh hoạt, nuôi dạy con cái, học hành, thuốc men, du lịch hay những khoản phát sinh khác, tôi lo được thì cứ lo. Tiền anh kiếm được sẽ để dành cho những việc lớn.
Ban đầu tôi cũng nghĩ, mình đi làm cốt để vun vén cho gia đình nên đồng ý với phương án của anh. Còn việc lớn mà anh nói có lẽ là vì tương lai của cả gia đình.
Suốt 10 năm chung sống, chồng tôi chưa từng đưa cho vợ một đồng lương nào. Tôi cũng không biết chính xác thu nhập hàng tháng của anh là bao nhiêu, thưởng thế nào, chi tiêu ra sao.
Thi thoảng, anh có mua một số món đồ lặt vặt trong nhà, lâu lâu mới chi trả tiền ăn nhà hàng nếu gia đình ra ngoài đổi bữa. Ngoài ra, suốt 10 năm ấy, chỉ có một lần, anh góp khoản tiền lớn, là 50% số tiền mua ô tô. Số tiền mua xe còn thiếu, cũng là trích từ khoản tiết kiệm của tôi.
Đôi khi tôi hỏi anh dự định dùng tiền tiết kiệm vào việc gì, được bao nhiêu thì anh nói chưa có tính toán gì.
Gần đây, tôi phát hiện ra một sự thật bất ngờ. Vì thường xuyên gửi con qua nhà bố mẹ chồng dịp hè, nên tôi cũng nghe được nhiều chuyện từ bố mẹ chồng mỗi lần đến đón con.
Một lần, đang đứng ngoài cửa, tôi vô tình nghe được chuyện mẹ kể với bố chồng rằng, số tiền tiết kiệm mà chồng gửi mẹ giữ riêng đã hơn 1 tỷ đồng. Bà tiếc nuối anh không trích ra mua vàng khi giá vàng đang chững…
Hóa ra, bấy lâu nay, chồng tôi gửi tiền lương cho mẹ đẻ giữ, làm khoản tiết kiệm riêng. Không hiểu vì sao, chúng tôi vẫn sống chung, mà chồng lại giữ khoản tiền riêng cho mình?
Ngẫm lại tôi nhận ra, vấn đề không chỉ nằm ở chuyện tiền bạc, mà còn ở thái độ. Chồng không chỉ không chia sẻ tài chính mà còn gần như đứng ngoài mọi áp lực của cuộc sống gia đình. Tiền học của con, tiền sinh hoạt, những kế hoạch tương lai… người tính toán, lo lắng và xoay xở luôn là tôi.
Còn anh vẫn sống như một người độc thân, tan làm là đi chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt. Có những lần anh đi đến 2-3h sáng mới về nhà. Chuyện đó chỉ xảy ra vài tháng một lần, nhưng lần nào tôi cũng thức trắng. Anh dường như chỉ luôn nghĩ đến thú vui của mình và dần quên đi những điều vợ quan tâm.
Đặc biệt, anh giữ kín mật khẩu điện thoại. Điện thoại của anh luôn là một thế giới riêng mà tôi không được phép tiếp cận.
Tôi không biết điều đó có đồng nghĩa với việc anh có điều gì cần che giấu hay không. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn, nhất là một vài năm gần, khi "chuyện ấy" ngày một thưa thớt.
Chúng tôi vẫn sống chung một nhà, vẫn cùng ăn cơm, cùng đưa đón con đi học, cùng tham gia những việc của gia đình nội ngoại, nhưng cảm giác như hai người cùng thuê chung một mái nhà hơn là một đôi vợ chồng.
Tôi từng chán nản nghĩ đến việc ly hôn. Một mình tôi có thể nuôi được 2 con. Nhưng nhìn các con quấn quýt bên bố, tôi không đành lòng.
Anh có thể không phải một người chồng tốt theo mong muốn của tôi, nhưng lại là một người bố tốt với các con. Anh vẫn đưa đón con đi học, chơi với con, quan tâm đến việc học hành của các con. Hai đứa nhỏ cũng rất yêu quý bố.
Có người khuyên tôi rằng, đàn ông như chồng tôi ngoài kia không hiếm. Tôi cũng không còn trẻ, thôi thì sống vì con cái, miễn anh không ngoại tình, không bỏ bê con cái là được.
Nhưng tôi lại thấy thương chính mình. Tôi tự hỏi liệu mình có thể sống thêm 10 năm, 15 năm hay 20 năm nữa trong một cuộc hôn nhân mà bản thân luôn cảm thấy cô đơn?
Tôi sinh năm 1995, chồng sắp cưới cũng bằng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi còn rất trẻ, đi cùng nhau qua những năm tháng sinh viên, những ngày mới ra trường với hai bàn tay trắng.
Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 10 năm và sống chung gần 7 năm.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình là kiểu tình yêu mà nhiều người mong muốn có được trong đời. Chúng tôi cùng trưởng thành, cùng vượt qua khó khăn, chứng kiến những giai đoạn quan trọng nhất của nhau. Từ một cô gái đôi mươi đến khi bước sang tuổi 30, thanh xuân của tôi gần như đều gắn với anh.
Suốt những năm đó, dù cũng có cãi vã, giận hờn, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh. Tôi tin rồi chúng tôi sẽ có một cái kết đẹp bằng một đám cưới và một gia đình nhỏ. Thế nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy mọi thứ không giống như những gì mình từng tưởng tượng.
Khoảng hơn 1 năm trước, tôi phát hiện anh có qua lại với một cô gái kém 8 tuổi (cô gái đó sinh năm 2003). Mối quan hệ ấy kéo dài khoảng 6 tháng. Họ quen biết nhau khi chồng tôi đi học cao học.
Điều khiến tôi đau đớn không chỉ là việc anh phản bội. Tôi biết anh là người khá vô tâm, ít thể hiện tình cảm. Trong hơn 10 năm yêu nhau, tôi hiếm khi được anh chăm sóc theo kiểu lãng mạn. Thế nhưng với cô gái kia, anh lại hoàn toàn khác.
Anh đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy ốm, anh mua thuốc mang đến tận nơi. Anh nhớ giờ giấc sinh hoạt, nhắc nhở chuyện ăn uống. Những điều nhỏ nhặt ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng là những điều tôi luôn mong mỏi mà chưa từng nhận được. Tôi từng tự hỏi phải chăng vì ở bên nhau quá lâu nên anh xem sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên.
Qua những đoạn tin nhắn tôi đọc, tôi biết chồng sắp cưới và cô gái kia chưa đi quá giới hạn, ngoài những cái nắm tay, thơm má. Nhưng khi phát hiện chuyện giữa họ, tôi vẫn rất đau khổ. Tôi liên lạc với cô gái kia trong cơn tức giận, mắng chửi cô gái với những lời lẽ nặng nề. Sau đó, mối quan hệ giữa họ dường như chấm dứt.
Chồng sắp cưới không còn nhắc đến cô ấy nữa, họ ngừng nhắn tin, còn tôi cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua.
Tôi chọn tha thứ cho anh. Một phần vì yêu quá nhiều. Một phần vì chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu để có thể dễ dàng buông bỏ.
Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ở bên nhau, đã làm lễ ăn hỏi và bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới. Tôi từng nghĩ quyết định kết hôn là dấu mốc chứng minh chúng tôi đã vượt qua mọi sóng gió. Nhưng ngay trước ngày cưới, tôi vô tình đọc được những tin nhắn giữa anh và cô gái ấy.
Đó là tin nhắn cách đây gần 1 tháng, anh gửi để mời cô ấy đến dự đám cưới. Cô gái trả lời rằng bận việc nên không thể tham dự, nhưng gửi 2 triệu đồng qua số tài khoản anh để mừng cưới và nhắn "chúc anh chị trăm năm hạnh phúc".
Tôi không biết vì sao anh lại muốn mời cô ấy. Có thể chỉ là phép lịch sự. Có thể là một lời chào tạm biệt quá khứ. Nhưng chính những tin nhắn sau đó của chồng khiến tôi suy sụp. Anh nhắn xin lỗi cô gái vì đã để tôi mắng chửi và làm ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Anh nói khi đó mình không đủ can đảm đối diện nên đã chọn cách im lặng.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn ấy. Điều khiến tôi đau không phải vì họ còn liên lạc. Điều khiến tôi đau là cảm giác anh luôn dành cho cô ấy một sự trân trọng mà tôi chưa từng nhận được.
Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự là người anh yêu nhất hay chỉ là người ở lại lâu nhất.
Hai tuần qua, tôi nằm cạnh anh mà không ngủ được. Tôi nghĩ về 10 năm thanh xuân đã đi qua. Nghĩ về những lần mình bỏ qua tổn thương để tiếp tục tin tưởng. Nghĩ về đám cưới đã được chuẩn bị, thiệp đã phát, gia đình hai bên đều mong chờ.
Tôi yêu anh. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng những gì đọc được đã khiến niềm tin trong tôi lung lay dữ dội.
Có lúc tôi muốn chấm dứt tất cả. Có lúc tôi lại nghĩ có thể mình đang quá nhạy cảm với một chuyện đã qua từ lâu. Tôi không biết mình nên lắng nghe lý trí hay cảm xúc.
Liệu việc phát hiện những tin nhắn này trước ngày cưới là dấu hiệu để tôi dừng lại? Hay đó chỉ là một thử thách cuối cùng của một mối tình kéo dài hơn một thập kỷ?
Chỉ còn 3 tuần nữa là đến ngày tổ chức đám cưới. Tôi có nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này hay dũng cảm dừng lại trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!