Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Hai bé gái cùng tập các dụng cụ thể dục công cộng trong khi những người lớn không mấy hào hứng vì mệt sau quãng đường đạp xe.
Nhóm khách đến chùa Võ Thị và đem trái cây, hoa mua ở chợ để gửi hướng dẫn viên cúng. Trong lúc đó, nhóm khách đứng sau và quan sát cách người Việt thực hành tín ngưỡng, mong cầu vận may, sức khỏe. Họ chia sẻ dù khác biệt tôn giáo, việc tham quan những ngôi chùa Phật giáo vẫn rất đặc biệt khi được khai mở thêm tri thức.
Ông Chuck cho biết ở Mỹ, giới nhà giàu có xu hướng sống ở ngoại ô thay vì tập trung ở khu phố cổ, trung tâm đông đúc như Việt Nam. Ngôi nhà của gia đình ông tại Mỹ rộng khoảng 260 m2, có 4 phòng ngủ, và nằm trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2. Theo ông, những người sống ở ngoại ô Mỹ thường sở hữu những cơ ngơi khổng lồ, tạo ra một phong cách sống hoàn toàn khác biệt so với việc chen chúc trong trung tâm thành phố.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Tú Nguyễn
Ảnh: Giang Huy
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Ngày 28.4, UBND xã Phong Nha (Quảng Trị) cho biết nhiều đơn vị đã vào cuộc, đồng loạt ra quân xử lý tình trạng chèo kéo khách, xe máy lạng lách và vi phạm hành lang an toàn giao thông tại khu vực “cửa ngõ” Phong Nha - Kẻ Bàng.
Theo ghi nhận, thời gian gần đây tại các điểm như ngã tư chợ phà Xuân Sơn hay nút giao đường Hồ Chí Minh dẫn vào khu du lịch Phong Nha - Kẻ Bàng, một số người hành nghề xe ôm, nhân viên quán ăn thường xuyên tụ tập, chạy xe tốc độ cao, lạng lách, bám theo ô tô chở khách để phát tờ rơi, chèo kéo.
Tình trạng này không chỉ tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông mà còn gây phản cảm, ảnh hưởng hình ảnh du lịch địa phương.
Ngoài ra, việc lấn chiếm lòng lề đường, đặt biển quảng cáo sai quy định, buôn bán tràn lan cũng tái diễn, khiến mỹ quan đô thị khu trung tâm xã bị ảnh hưởng.
Trong sáng qua 27.4, lực lượng chức năng xã Phong Nha chia thành 3 tổ công tác tập trung kiểm tra tại các “điểm nóng”. Quá trình làm nhiệm vụ, các tổ sử dụng thiết bị ghi hình để thu thập bằng chứng.
Bước đầu, lực lượng chức năng đã lập biên bản 2 trường hợp vi phạm điển hình và tạm giữ phương tiện liên quan.
Cùng ngày 27.4, UBND xã làm việc với các hộ kinh doanh dọc tuyến ngã tư chợ phà Xuân Sơn, chỉ rõ các hành vi chèo kéo khách, cạnh tranh không lành mạnh, lấn chiếm hành lang giao thông đều bị xử lý theo quy định pháp luật.
Tại buổi làm việc, các hộ kinh doanh đã ký cam kết không để nhân viên chèo kéo khách, không lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, không đặt biển hiệu trái phép; đồng thời đảm bảo môi trường kinh doanh văn minh, minh bạch. Chính quyền địa phương cho biết sẽ mở rộng việc ký cam kết đến toàn bộ cơ sở dịch vụ du lịch trên địa bàn.
Ông Phan Hải Hà, Chủ tịch UBND xã Phong Nha, khẳng định hành vi chèo kéo, tranh giành khách không đơn thuần là vi phạm trật tự đô thị mà còn trực tiếp xâm phạm an toàn giao thông, làm xấu hình ảnh điểm đến du lịch quốc tế.
Chủ tịch UBND xã Phong Nha cũng giao công an xã chủ trì, phối hợp các lực lượng liên quan duy trì tuần tra thường xuyên, tránh tình trạng xử lý theo kiểu “bắt cóc bỏ đĩa”.
Trong thời gian tới, địa phương sẽ áp dụng nhiều biện pháp mạnh như cưỡng chế tháo dỡ các công trình, biển quảng cáo vi phạm; xử phạt nghiêm hành vi lạng lách, đánh võng, chèo kéo khách dựa trên hình ảnh thu thập được. Đồng thời, xem xét công khai danh sách cơ sở vi phạm trên hệ thống truyền thanh để răn đe.
Hyperion là tên gọi của cây cao nhất thế giới (115,5 m), thuộc loài gỗ đỏ vùng ven biển. Loài cây này mọc trong Công viên Quốc gia và bang Redwood ở California. Tuy nhiên, vị trí chính xác của cây cao nhất vẫn là bí ẩn.
Cục Công viên Quốc gia (NPS) cho biết nhiều người cố gắng xâm nhập khu vực này để tìm cây Hyperion, gây thiệt hại nặng nề cho hệ thực vật xung quanh. Việc giữ bí mật vị trí nhằm bảo vệ cây và các sinh vật trong vùng, thay vì mục đích "huyền bí hóa" như nhiều người lầm tưởng.
Đây là phương pháp bảo tồn phổ biến tại các vùng thiên nhiên nhạy cảm. NPS thường cấm du khách đến những điểm nóng về môi trường nếu tình trạng du lịch quá mức gây tổn hại hệ sinh thái.
Các nhà nghiên cứu về "quá tải du lịch" cảnh báo hệ sinh thái tại những nơi mỏng manh không thể chống lại sự bùng phát du lịch từ sự nổi tiếng trên Internet.
Quy trình phục hồi tự nhiên luôn chậm hơn nhiều so với tốc độ suy thoái.
Loài gỗ đỏ duyên hải vốn đã nổi tiếng với tầm vóc ấn tượng nhưng Hyperion vượt xa tất cả về chiều cao. Dù to lớn, loài cây này lại khá yếu. Nhiều người tin cây to lớn sẽ có bộ rễ đâm sâu vào lòng đất. Sự thật là những cây gỗ đỏ như Hyperion có hệ thống rễ nông, lan rộng theo chiều ngang chứ không phải chiều dọc dưới mặt đất.
Chính vì vậy, lớp đất xung quanh đóng vai trò sống còn trong việc đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ của cây. Các hoạt động liên tục của con người có thể phá hủy hệ thống đất nhạy cảm này nhanh hơn nhiều.
Cây gỗ đỏ phụ thuộc vào nhiều điều kiện, bao gồm khí hậu ẩm ướt, mặt đất không bị xáo trộn và thành phần đất phù hợp. Bất kỳ sự thay đổi nào đối với hệ sinh thái này cũng có thể dẫn đến sự suy thoái các điều kiện sống cần thiết. Do đó, các nhân viên kiểm lâm tiếp cận cây như đối tượng đang bị đe dọa tuyệt chủng.
Theo NPS, những du khách nóng lòng muốn tìm thấy cây thường có xu hướng đi chệch khỏi các lối mòn quy định và băng qua những bụi rậm dày đặc. Cuối cùng, họ gây ra tình trạng xói mòn đất, hư hại cây cối xung quanh và làm nén chặt lớp đất ở gốc cây.
Vấn đề du lịch trở nên cấp bách đến mức các nhà chức trách bắt đầu tích cực ngăn cản người dân thực hiện các cuộc tìm kiếm. Họ cảnh báo để tiếp cận Hyperion, du khách buộc phải di chuyển ngoài các tuyến đường mòn, băng qua những môi trường sống vốn không được thiết kế để đón tiếp quá nhiều người đi bộ cùng một lúc.
Nalini Nadkarni, nhà sinh thái học chuyên nghiên cứu về tán cây, đã nhiều lần lưu ý những tác động tiêu cực đến các khu rừng già có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng về lâu dài. Trong một chương trình phát thanh, bà đề cập rừng già được hình thành rất chậm qua hàng trăm năm. Vì vậy, bất kỳ sự xáo trộn nào cũng có thể dẫn đến những thay đổi vĩnh viễn cho hệ sinh thái.
Sự hiếu kỳ là cảm xúc thuần túy của con người. Mọi người muốn tận mắt chứng kiến những nơi hoặc đồ vật đang nắm giữ kỷ lục thế giới. Tuy nhiên, Hyperion không chỉ đơn thuần là một thứ để đo đạc. Nó mang ý nghĩa biểu tượng khi sinh vật lớn nhất hành tinh lại mong manh dù đã sống hàng trăm năm và cao hàng trăm mét. Chính sự trớ trêu đó đã khiến câu chuyện về Hyperion trở nên thú vị.
Ý tưởng đằng sau việc bảo vệ vị trí của nó không phải là để ngăn cản sự tò mò. Du khách có thể chiêm ngưỡng rất nhiều cây gỗ đỏ to lớn tương tự trong các công viên của California. Tuy nhiên, thông tin vị trí chính xác của Hyperion được giấu kín để bảo tồn khỏi mối nguy hiểm từ những người muốn tiếp cận quá gần.
Joaquemin, chuyên gia địa lý, sống tại bang Redwood, từng đến được chỗ của Hyperion. Khi đứng dưới chân Hyperion, Joaquemin không khỏi kinh ngạc trước sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài vĩ đại và sự mong manh về sinh học của nó. Anh quan sát thấy Hyperion luôn có một "người bạn" đồng hành đứng cạnh chỉ cách vài mét và lưu ý rằng nền đất xung quanh đang bị xói mòn nghiêm trọng bởi bước chân của những người tìm kiếm trước đó.
"Nếu chỉ nhìn mắt thường, bạn sẽ khó nhận ra nó vì Hyperion không mang lại cảm giác quá khác biệt so với những cây lân cận", anh nói. Tuy nhiên, Joaquemin đã xóa các bài đăng liên quan đến vị trí của cây sau những khuyến cáo từ NPS.
Hyperion tồn tại trong một trong những hệ sinh thái rừng gỗ đỏ già cỗi cuối cùng còn sót lại trên thế giới. Trong quá khứ, rừng gỗ đỏ duyên hải từng trải dài khắp bờ biển phía bắc California.
Ngày nay, các công viên gỗ đỏ đóng vai trò là các khu bảo tồn nhằm gìn giữ những cánh rừng già. Hệ sinh thái này xứng đáng nhận được sự quan tâm không kém cây khổng lồ kia.
"Đôi khi, cách tốt nhất để bảo tồn thiên nhiên là giữ cho một số nơi nằm ngoài tầm tay của con người", tờ Times of India bình luận.
Korowai là một bộ tộc khoảng 4.000 người, sinh sống sâu trong rừng Papua. Điều đặc biệt là mãi đến năm 1974, họ gần như chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cho đến khi một nhóm nhà nghiên cứu phương Tây tình cờ phát hiện. Từ đó, Korowai nhanh chóng trở thành đề tài gây tò mò trên truyền thông quốc tế.
Hình ảnh những ngôi nhà trên cây cao chót vót, cùng các câu chuyện xoay quanh việc ăn thịt người liên tục được nhắc lại, khiến bộ tộc này bị gắn với vẻ bí ẩn, thậm chí có phần đáng sợ.
Không ít lời đồn thổi đã vẽ nên một Korowai đầy rùng rợn: Sống trên cây, săn người lạ và thực hiện những nghi thức ăn thịt đồng loại. Tuy nhiên, thực tế phía sau những câu chuyện ấy lại không đơn giản như vậy.
Theo các nghiên cứu, người Korowai không cho rằng họ đang ăn thịt người theo cách hiểu thông thường. Trong niềm tin của họ, tồn tại một linh hồn xấu gọi là khakhua - thực thể có thể nhập vào cơ thể con người và gây ra những cái chết bí ẩn.
Khi một người qua đời mà không rõ nguyên nhân, cộng đồng tin rằng họ đã bị khakhua chiếm giữ. Để loại bỏ linh hồn này, bộ tộc sẽ thực hiện nghi thức giết và ăn phần thi thể của người được cho là đã bị chiếm hữu.
Với Korowai, đây không phải là hành vi bạo lực vô tổ chức, mà là cách tiêu diệt cái ác và bảo vệ cộng đồng. Họ tin rằng chỉ khi thực hiện nghi thức này, khakhua mới bị loại bỏ hoàn toàn.
Chính sự khác biệt trong cách nhìn khiến Korowai trở thành chủ đề gây tranh cãi. Với nhiều người bên ngoài, đây là điều khó chấp nhận. Nhưng với người Korowai, đó lại là một phần trong tín ngưỡng và cách duy trì trật tự xã hội của họ.
Sống tách biệt để giữ lấy bản sắc
Trong lịch sử, không ít nền văn hóa bản địa bị nhìn nhận qua lăng kính bên ngoài, dẫn đến hiểu sai hoặc bị thổi phồng. Korowai cũng không ngoại lệ. Những câu chuyện về việc ăn thịt người vì thế luôn gây tranh cãi.
Có ý kiến cho rằng những câu chuyện trên đã bị làm quá để thu hút sự chú ý, nhưng cũng có quan điểm khẳng định nghi thức này từng tồn tại, với ý nghĩa tâm linh nhiều hơn là bạo lực.
Điểm đặc biệt là Korowai đã sống gần như tách biệt trong nhiều thế kỷ, ít chịu tác động từ thế giới bên ngoài, nhờ đó vẫn giữ được nhiều nét sinh hoạt truyền thống. Nam giới quấn khố, phụ nữ mặc váy từ cỏ rừng, cuộc sống họ gắn với săn bắt, hái lượm và cây sago - nguồn lương thực chính.
Họ sử dụng cung tên, rìu đá, tự nhóm lửa và duy trì những quy tắc riêng trong đời sống gia đình. Sự dè chừng với người lạ cũng là một phần trong cách họ tồn tại.
Theo quan niệm của Korowai, sự xuất hiện của người ngoài, đặc biệt là người da trắng, có thể mang đến tai họa. Điều này phần nào lý giải vì sao họ giữ khoảng cách với thế giới hiện đại trong thời gian dài.
Tuy vậy, sự tách biệt ấy đang dần thay đổi. Dưới tác động của truyền thông, các đoàn làm phim và du lịch, một bộ phận người Korowai đã chuyển ra sinh sống tại các ngôi làng dọc theo hai con sông chính trong khu vực.
Tại đây, họ vẫn duy trì lối sống giản dị, tự cung tự cấp, nhưng đã bắt đầu tiếp cận các nhu yếu phẩm như gạo, đường, cà phê hay thuốc men.
Trong khi đó, những nhóm còn sống sâu trong rừng vẫn giữ nếp cũ: Ở nhà trên cây, ăn bột sago, uống nước suối và hầu như không tích trữ tài sản. Những thứ giá trị nhất với họ thường chỉ là một chiếc vòng cổ từ răng động vật, một cây cung săn hoặc một con lợn rừng được thuần hóa.
Các nghiên cứu gần đây cho thấy những nghi thức liên quan đến khakhua, bao gồm cả việc ăn thi thể, đã giảm dần theo thời gian. Đồng thời, ngày càng có nhiều người Korowai rời rừng, tìm kiếm những lựa chọn khác trong cuộc sống.
Hiện nay, để tiếp cận khu vực Korowai, du khách thường phải trải qua những hành trình trekking kéo dài nhiều ngày, xuất phát từ Jayapura. Song, đây là hành trình không phải ai cũng dễ dàng thực hiện.
Nhìn tổng thể, danh xưng bộ tộc ăn thịt người cuối cùng trên Trái đất có lẽ phản ánh sự tò mò và góc nhìn từ bên ngoài nhiều hơn là bản chất của Korowai. Đằng sau đó là một hệ thống niềm tin riêng, một lối sống khác biệt và nỗ lực gìn giữ bản sắc giữa thế giới đang dần đổi thay.
Theo tổng hợp