Tôi và Liên chơi với nhau từ thời còn ở chung ký túc xá. Hai đứa tính tình trái ngược nhưng thương nhau như chị em. Liên chăm học, hiền lành, hướng nội. Tôi hướng ngoại, hoạt náo, tự tin. Có lẽ vì tính cách như vậy nên 23 tuổi tôi đã lấy chồng, còn Liên vẫn một mình.
Vợ chồng tôi chậm sinh con do chồng có bệnh lý. Quan hệ vợ chồng vì thế khá nhiều áp lực. Những lúc tôi buồn, Liên luôn ở cạnh. Thương quý cô bạn thân hiền hậu, tôi muốn làm mối cho bạn sớm có đôi.
Người tôi chọn mặt gửi vàng là một đồng nghiệp làm cùng công ty. Hùng kém tôi 2 tuổi nhưng chững chạc, thông minh, rất hợp với Liên. Hùng rất quý tôi nên việc làm mối diễn ra thuận lợi.
Tôi rủ chồng tổ chức các buổi đi chơi 4 người để tạo cơ hội cho Liên với Hùng gặp mặt, cũng là để vợ chồng tôi gắn kết nhau hơn. Buồn là khi Hùng với Liên thành đôi thì tình trạng hôn nhân của tôi đi xuống. Chúng tôi cãi cọ triền miên, thậm chí đã nghĩ đến chuyện ly hôn.
Hùng và Liên sợ tôi buồn, ra sức chèo kéo tôi đi chơi cùng cho khuây khỏa. Ở công ty Hùng chăm bẵm tôi tới mức nhiều người còn tưởng tôi với Hùng có vấn đề. Ban đầu tôi đón nhận vô tư vì với tôi, Hùng và Liên là một.
Nhưng thái độ quan tâm của Hùng ngày càng lạ, nhạy cảm phụ nữ mách bảo tôi giữ khoảng cách để tránh hiểu lầm. Cố ý tránh rồi mà hỗn loạn vẫn xảy ra. Vòng xoáy không lối thoát bắt đầu từ chuyến đi chơi biển.
Công ty chia làm 2 đợt đi chơi, Hùng thuộc bộ phận đi đợt 1 cùng tôi. Tôi say xe, nửa ngày đầu nằm bẹp trong khách sạn. Hùng không đi theo mọi người mà ở lại chăm tôi. Để phá tan sự ái ngại, tôi rủ Hùng thuê xe đạp đi dạo.
Chúng tôi cùng ăn vặt, chơi mấy trò chơi trẻ con mà cười ngặt nghẽo. Ngày hôm sau, tôi khỏe hơn thì đi tắm biển chung. Không ai nói ra nhưng hình ảnh cô bạn thân bình thường luôn hiện hữu giữa cả hai tạm thời bị chúng tôi gác lại.
Chuyện tồi tệ xảy ra vào ngày cuối cùng của chuyến đi. Tôi và Hùng đã vượt quá giới hạn cho phép… Sau khi phút lạc lối qua đi, tôi bắt đầu lâm vào hoảng loạn. Tôi ý thức rõ Hùng là người yêu của bạn thân và tôi chính là “bà mai” của họ. Đáng sợ hơn, tôi nhận ra tôi nhớ Hùng đến mất kiểm soát, làm gì cũng nghĩ tới cậu ta.
Hùng chắc chẳng khác tôi là mấy. Nhưng thay vì trốn tránh, cậu chủ động bày tỏ tôi mới chính là người cậu ta muốn có. Hùng phải lòng tôi từ lần gặp đầu tiên, nhưng vì tôi đã có chồng, nên cậu ấy quen Liên chỉ là cái cớ.
Hùng càng nói tôi càng không thể tha thứ cho mình. Tôi đi làm nhưng tránh mặt Hùng và tránh cả Liên. Tôi không đủ can đảm đối diện với tội lỗi và xấu hổ. Nhiều lần tôi nghĩ tới nghỉ việc, nhưng lại tiếc khoảng thời gian, công sức đã cống hiến để có được vị trí hiện giờ.
Sau nữa, tôi nhận ra mình quá yếu đuối, chẳng giống tôi thông thường. Tôi không làm gì ra hồn nếu không nhìn thấy Hùng mỗi ngày. Đã có lúc tôi tìm cách bào chữa cho bản thân rằng tôi chỉ mượn tạm người yêu của bạn 4 ngày. Sau chuyến đi chơi mọi thứ sẽ trở về như trước.
Nhưng phàm thứ gì một khi đã vượt khỏi giới hạn, tức là không còn nằm trong phạm vi kiểm soát nữa rồi. Tôi sống trong sợ hãi với quá nhiều mâu thuẫn. Có lần Hùng chặn tôi lại đề nghị nói chuyện. Hùng tuyên bố nếu tôi rời bỏ cậu ấy, cậu sẽ nói hết với Liên và cả chồng tôi.
Trước kia Hùng che giấu cảm xúc vì nghĩ tôi yêu chồng. Nhưng giờ Hùng tự tin vì biết tôi cũng có tình cảm với cậu ấy. Chỉ cần thế thôi cậu ấy sẵn sàng đối diện. Nhưng tôi là phụ nữ, không nói giản đơn như vậy được.
Tôi nửa muốn mọi thứ về lại như cũ, nửa muốn được sống đúng cảm xúc trong lòng. Nhất là khi tôi nhận ra ở cạnh Hùng, tôi vô cùng hạnh phúc. Quãng thời gian ở bên Hùng, tôi được hoàn toàn rũ bỏ mọi mối bận tâm, thoải mái đón nhận, tận hưởng niềm vui.
Tuy nhiên sự đánh đổi này liệu có đáng? Tôi kiếm đâu được người bạn như Liên? Tôi sợ rằng Liên sẽ không chấp nhận nổi chuyện này mà rời xa tôi mất.
Kể cả với chồng, cho dù hôn nhân không êm đẹp nhưng tôi chưa dám nghĩ tới ly hôn. Vả lại tôi có quyền gì ly hôn anh ấy?
Tôi biết mọi người sẽ chê trách tôi nhiều. Nhưng đời ai chẳng mắc sai lầm, nếu không là người tốt thì tôi đâu đau lòng đến vậy. Tôi mong mọi người giơ cao đánh khẽ, rộng lượng gỡ rối giúp tôi mớ hỗn loạn này.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi năm nay 29 tuổi, làm công việc văn phòng tại TPHCM. Chồng hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm và dịch vụ ăn uống. Công việc của anh khá thuận lợi, thu nhập mỗi tháng dao động khoảng 80-100 triệu đồng, có thời điểm cao hơn nếu việc làm ăn tốt.
Chúng tôi quen nhau trong một lần hợp tác công việc cách đây gần hai năm. Thời điểm đó, tôi vừa trải qua một mối tình đổ vỡ còn anh cũng đã chia tay bạn gái cũ được một thời gian khá dài. Ban đầu, cả hai chỉ xem nhau như bạn bè, đồng nghiệp để chia sẻ công việc và cuộc sống.
Điều khiến tôi quyết định gắn bó với anh không phải điều kiện kinh tế mà là sự chín chắn, trách nhiệm và cách anh đối xử với những người xung quanh. Anh quan tâm gia đình, sống tình cảm và luôn giữ chữ tín trong công việc lẫn các mối quan hệ.
Sau hơn một năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định kết hôn. Đến nay, hai vợ chồng mới cưới được gần 2 tháng và đang tận hưởng những ngày đầu của cuộc sống hôn nhân.
Tuy nhiên, gần đây tôi lại rơi vào một tình huống khiến bản thân khá băn khoăn.
Trước khi đến với tôi, chồng từng có một mối tình kéo dài nhiều năm. Trong khoảng thời gian yêu nhau, anh đã giúp đỡ bạn gái cũ rất nhiều, từ những món quà giá trị, xe cộ, điện thoại đến những khoản hỗ trợ trong cuộc sống. Những chuyện đó tôi không bận tâm vì đều là lựa chọn của họ khi còn yêu nhau, không liên quan đến hiện tại.
Điều khiến tôi suy nghĩ là vào thời điểm bạn gái cũ khởi nghiệp mở nhà hàng, cô ấy có vay của chồng tôi 800 triệu đồng. Hai người có giấy tờ vay mượn được công chứng đầy đủ, có người làm chứng và mọi thủ tục đều hợp pháp.
Sau này họ chia tay, rồi chồng tôi quen và kết hôn với tôi. Tôi biết trong thời gian yêu nhau, anh từng vài lần nhắc đến khoản tiền này nhưng bạn gái cũ luôn tìm cách trì hoãn việc trả nợ.
Cách đây vài hôm, trong lúc hai vợ chồng trò chuyện về chuyện tài chính, tôi buột miệng hỏi anh đã đòi được khoản tiền đó chưa.
Chồng tôi chỉ cười rồi nói đại ý rằng chắc cô ấy không có ý định trả nữa. Anh không muốn tiếp tục dây dưa với người cũ, cũng không muốn dùng đến biện pháp pháp lý vì dù sao cũng từng có quãng thời gian gắn bó với nhau.
Anh còn cho tôi xem tin nhắn cuối cùng liên quan đến chuyện này. Đó là thời điểm chúng tôi chuẩn bị cưới. Bạn gái cũ của anh nhắn rằng việc không thể kết hôn với anh là điều khiến cô ấy tiếc nuối, giờ anh sắp có gia đình mới, chẳng lẽ vì đang hạnh phúc mà lại thúc ép cô ấy trả tiền hay sao.
Đọc những dòng đó, tôi thực sự không biết nên nghĩ gì. Trong lúc đùa nửa thật, tôi nói với chồng: "Bây giờ em là vợ hợp pháp của anh rồi, để em đi đòi giúp cho".
Không ngờ anh lại đồng ý ngay. Anh còn bảo nếu tôi đòi được thì số tiền đó thì cho tôi toàn quyền quyết định sử dụng vào việc gì cũng được. Sau đó, anh đưa cho tôi toàn bộ giấy tờ liên quan đến khoản vay.
Từ hôm đó đến nay, tôi cầm xấp giấy tờ trên tay mà phân vân mãi. Nếu đứng ra đòi nợ, tôi sợ mình bị đánh giá là nhỏ nhen, thực dụng, thậm chí bị cho là ghen tuông với người cũ của chồng. Tôi cũng lo việc này có thể khiến cuộc sống hôn nhân vừa bắt đầu của mình trở nên phức tạp.
Nhưng nếu bỏ qua thì quả thật tôi rất tiếc. Thực sự, 800 triệu đồng không phải là số tiền nhỏ. Hơn nữa, đây là khoản vay có giấy tờ rõ ràng chứ không phải tiền cho tặng hay hỗ trợ vô điều kiện.
Vợ chồng tôi hiện chưa chịu áp lực tài chính, khoản tiền này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, đó là tài sản hợp pháp của gia đình mình và việc trả nợ cũng là trách nhiệm cần được tôn trọng.
Tôi đang phân vân giữa việc tôn trọng mong muốn không muốn dây dưa người cũ của chồng và việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình mình.
Trong trường hợp này, mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Ngày 31-3, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã có văn bản yêu cầu các trường học phối hợp cơ quan chức năng rà soát và niêm yết công khai đầu mối cung cấp thực phẩm phục vụ bếp ăn bán trú.
Đây là động thái nhằm đảm bảo an toàn thực phẩm sau khi cơ quan công an khởi tố 8 bị can trong đường dây giết mổ, tiêu thụ khoảng 3.600 con lợn mắc dịch tả châu Phi, tương đương 300 tấn thịt, được đưa ra các chợ dân sinh, trong đó có một số trường học trên địa bàn.
Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đề nghị UBND các phường, xã chỉ đạo các đơn vị chuyên môn kiểm tra nguồn gốc thực phẩm, công tác bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm, đồng thời cảnh báo và xử lý kịp thời các nguy cơ liên quan.
Các trường học được yêu cầu rà soát các đầu mối cung cấp thịt, thực phẩm, sữa, sản phẩm từ sữa, đối chiếu hồ sơ pháp lý, điều kiện vận chuyển, năng lực cung ứng và lịch sử tuân thủ quy định để chấn chỉnh hoặc thay thế.
Các nhà trường cũng phải kiểm tra toàn bộ quy trình nội bộ trong việc tổ chức bữa ăn bán trú, từ lập kế hoạch, lựa chọn nhà cung cấp, tiếp nhận, bảo quản, sơ chế, chế biến đến chia suất ăn. Những nội dung chưa phù hợp phải được xử lý, điều chỉnh ngay.
Sở Giáo dục yêu cầu các trường công khai thực đơn, định lượng món ăn, năng lượng, danh sách nhà cung cấp và nguồn gốc nguyên liệu, đồng thời thành lập tổ giám sát an toàn vệ sinh thực phẩm có sự tham gia của phụ huynh. Nếu nghi ngờ thực phẩm mất an toàn, nhà trường phải báo cáo cơ quan chức năng để xử lý kịp thời.
Động thái này nhằm đảm bảo các bữa ăn bán trú tại Hà Nội an toàn, đồng thời xoa dịu lo lắng của phụ huynh sau vụ việc 8 bị can bị khởi tố vì liên quan đến việc giết mổ, tiêu thụ lợn mắc dịch tả châu Phi.
Chiều 5-4, báo Thanh Niên tổ chức lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế lần thứ 2-2026 Cúp THACO giữa Trường ĐH Thủy Lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự tham gia của HLV Kim Sang Sik.
Tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Ngọc Toàn - Tổng biên tập báo Thanh Niên, Trưởng ban tổ chức giải - cho biết trải qua giải đấu lần này, hy vọng các đội bóng đều đã có những trải nghiệm tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ tại Nha Trang.
"Chúng tôi tin rằng trong ký ức của các bạn trẻ sẽ mãi lưu giữ những kỉ niệm tại giải đấu lần này, như một biểu tượng của hòa bình và tình hữu nghị giữa các quốc gia Đông Nam Á anh em"- ông Toàn chia sẻ.
Tại trận chung kết giải đấu, sự xuất hiện của HLV Kim Sang Sik đã thu hút sự quan tâm lớn của sinh viên và người hâm mộ bóng đá.
HLV Kim Sang Sik cũng đã cùng giao lưu với người hâm mộ, tặng hoa và động viên tinh thần cho các cầu thủ trước thềm trận chung kết.
Trước giờ tham dự chung kết giải đấu, ông Kim đã dành một khoảng thời gian ngắn tham quan tại Trường đại học Nha Trang.