Tôi 43 tuổi, công việc ổn định, là mẹ đơn thân nuôi hai cô con gái đang vào tuổi trưởng thành. Gia đình tôi neo người, tôi lớn lên bằng tình thương của mẹ. Tôi luôn hiểu mình là ai trên thế giới này nên trân trọng mọi khoảnh khắc bên cạnh mẹ, từng ngày sống cùng mẹ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.
Đến năm 2003, tôi gặp và quen người mà tôi đã kết hôn chóng vánh đúng ngày tháng sinh nhật tôi vào năm tiếp theo. Sau khi tôi kết hôn một năm, mẹ đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh ung thư quái ác. Sau hai năm mẹ mất, chúng tôi có cô con gái đầu lòng khép lại cuộc sống buồn tẻ và u uất. Đến tiếp hai năm sau, tôi sinh bé thứ hai (2010). Cuộc sống của tôi bận rộn với việc nuôi dưỡng và chăm sóc các con khôn lớn.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, khi cuộc hôn nhân của tôi bước vào năm thứ 20, tôi định sẽ tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để gia đình, bạn bè ngồi quây quần với nhau nhưng đúng là không ai trên đời này có thể đoán trước được tương lai và lòng người. Chúng tôi ly hôn vào đúng thời điểm 20 năm hôn nhân, mọi chuyện được hoàn thành nhanh chóng đến mức tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì cho đến ngày nhận được quyết định chính thức từ tòa án vào đầu năm 2024. Thôi thì hết duyên mình dừng lại, mình rẽ qua hai hướng khác nhau, không đúng không sai, không đổ lỗi và không kể lể. Các con do tôi nuôi dưỡng và “không yêu cầu trợ cấp nuôi con”. Không sao cả.
Tôi đến thời điểm hiện tại khi viết ra những dòng này, chưa bao giờ oán giận hay có bất kỳ suy nghĩ gì đến anh. Tôi tôn trọng khoảng thời gian thanh xuân chúng ta đã trải qua cùng nhau, dù có thế nào cũng đã là một phần dải ký ức của cuộc đời tôi. Chia tay nhau, tôi cố gắng nhẹ lòng và văn minh nhất có thể nhưng chưa hiểu vì sao người muốn kết thúc là anh, người ra đi là anh và người tìm đến hạnh phúc trước cũng là anh. Vậy anh muốn gì ở tôi mà bán cho tôi tiếng xấu? Anh gieo vào suy nghĩ các con rằng tôi là người mẹ không tốt. Anh nói xấu tôi với đồng nghiệp của tôi và làm rất nhiều hành động thiếu suy xét. Để làm gì vậy anh? Vì dù tôi có thế nào thì vẫn đang một mình gồng gánh chăm sóc, nuôi dạy của các con anh mà.
Tôi vẫn giữ im lặng từ đó đến hôm nay, khi ngồi đây viết ra những dòng này cho anh lần đầu và cũng là lần cuối cùng (tôi biết anh đã có cô con gái nhỏ) để nói với anh rằng: tôi không phải là thánh nhân để có thể xem như không có gì sau tất cả tình yêu, sự tin tưởng và mọi thứ trên đời này tôi đã dành hết cho gia đình nhỏ của mình, kế cả thanh xuân của bản thân. Bởi tôi nhận ra được một điều mọi điều hỉ nộ ái ố hay sân si không làm chúng ta tử tế và hạnh phúc hơn. Tôi chọn cách buông tay nhẹ nhàng và văn minh vì các con và vì tôi tin vào nhân quả trên đời này.
Thời gian qua, tôi đã sống cuộc sống đơn giản để nuôi dạy các con, chọn cách sống quan tâm nhiều hơn đến bản thân và làm những việc mình thích, tất cả những điều tôi đã vì anh, vì gia đình nhỏ của chúng ta mà bỏ quên. Tôi hy vọng hữu duyên anh sẽ đọc được những lời tâm sự này và hãy tin rằng mọi điều đó giờ anh suy nghĩ xấu về tôi, về người vợ thanh xuân này của anh đều là do anh áp đặt và cố chấp, không có sự tin tưởng. Chúng ta hãy cứ tiếp tục đi tiếp chặng đường còn lại vui vẻ và bình an nhất mà không có sự hiện diện của nhau. Từ nay, mong rằng sẽ không bao giờ phải liên quan gì đến nhau, bọn trẻ vẫn là con anh và cháu nội của ông bà nên chỉ mong tất cả hãy dừng lại ở đó thôi nhé.
Đã đến lúc tôi phải quên quá khứ và rũ sạch mọi ký ức về anh để sống tiếp cuộc đời mà mẹ đã ban cho tôi. Lời cuối tôi vẫn muốn gửi đến anh là lời cảm ơn chân thành nhất vì đã cố chấp buông tay để bây giờ tôi mới biết được cuộc sống này còn nhiều điều đáng quan tâm và thú vị, để tôi được sống đúng cuộc đời mình.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 12 năm, có hai con trai đang học cấp một. Nhìn bề ngoài, mọi người đều thấy gia đình tôi rất hạnh phúc, vợ chồng ít khi cãi nhau vì hợp tính cách. Tôi có ngoại hình ổn, được mọi người khen trẻ hơn tuổi. Sinh hoạt vợ chồng tôi đều đặn tuần khoảng hai lần. Chồng đi làm đưa cho vợ tiền lương hàng tháng và giữ lại một ít để giao lưu, ăn uống, bạn bè. Sáng chồng dậy đi chợ mua đồ ăn hoặc anh bận thì tôi sẽ đi chợ. Chiều 5h30, tôi đi làm về sớm hơn sẽ nấu cơm cho cả gia đình và tối dạy con học bài. Anh chăm sóc gia đình và đối xử tốt với tôi.
Năm vừa rồi anh chuyển sang mảng kinh doanh lĩnh vực bất động sản nên hay giao tiếp với các sếp và một tuần có 2-3 buổi nhậu ăn uống về muộn tới khoảng 11 giờ mới về và sẽ báo trước cho vợ. Tôi tin tưởng chồng tuyệt đối vì chúng tôi đã có gần bốn năm yêu nhau rồi mới cưới nên tôi rõ tính cách của anh. Đợt vừa rồi, tôi phát hiện anh giao dịch chuyển khoản đi nội dung tên người nhận có ghi rõ tên nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, tôi không ngủ được, chờ tới sáng hôm sau cho con ăn uống, đi học mới hỏi chồng tại sao lại đi nhà nghỉ.
Chồng giải thích hôm đấy đi ăn liên hoan chia tay đồng nghiệp, các sếp rủ đi hát nhưng anh không đi và đi cùng một anh về trước, chắc khoảng 9 giờ tối, hôm ấy uống nhiều rượu không làm chủ được bản thân, bị bạn rủ không từ chối được cám dỗ nên đã vào nhà nghỉ. Chồng nói khi quan hệ có đeo bao nhưng không hứng thú nên chưa được 10 phút đã thôi. Từ khi phát hiện chồng đi nhà nghỉ, cả ngày hôm ấy tôi như sụp đổ, người chồng tôi tin tưởng hết mực lại phản bội tôi như vậy.
Chồng xin tôi tha thứ duy nhất lần này và không bao giờ tái phạm, cho chồng cơ hội sửa sai và sống nuôi dạy các con. Tôi suy nghĩ rất nhiều và có ý định ly hôn để giải thoát cho nhau. Chồng ăn năn hối lỗi, hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con. Vì yêu chồng nhiều nên tôi đã tha thứ nhưng vẫn lo chồng sẽ còn cám dỗ những lần sau. Tôi chưa thoát ra khỏi suy nghĩ chồng đã quan hệ với gái. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Mong quý độc giả cho lời khuyên để tôi có bước đi đúng đắn cho mình. Cảm ơn quý độc giả.
Tôi là một cô gái Hà Nội, 25 tuổi, xinh xắn, gia đình khá giả. Anh ở TP HCM, hơn tôi một tuổi, ngoại hình bình thường, gia đình cũng bình thường. Chúng tôi quen nhau tình cờ vào 6 năm về trước. Trong suốt hai năm đầu sau khi quen nhau, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua mạng, hỏi thăm tình hình của nhau như những người bạn. Anh nói chuyện rất cuốn hút, tình cảm, hiểu tâm lý của tôi và dần tôi có tình cảm với anh.
Rồi anh tỏ tình, tôi chấp nhận. Chúng tôi yêu xa, không mâu thuẫn gì nhiều. Một tháng sau anh đột nhiên nói chia tay với lý do không hiểu được vì sao tôi yêu anh, anh không có gì nổi bật so với những người con trai khác xung quanh tôi. Tôi đồng ý chia tay sau hai ngày suy nghĩ với điều kiện vẫn giữ liên lạc với nhau. Chuyện chúng tôi quen nhau không ai biết, kể cả gia đình và bạn bè, vì gia đình tôi và anh đều muốn hai đứa tập trung học hành đã. Sau chia tay, tôi với anh vẫn liên lạc nói chuyện, tôi cảm nhận được anh còn yêu tôi.
Chúng tôi từ đó hay gặp nhau hơn, lúc thì anh ra Hà Nội thăm tôi, lúc tôi vào Nam thăm anh. Những chuyến đi của chúng tôi cứ thế nhiều thêm, không cho gia đình biết. Vừa rồi tôi thi được học bổng đi học thạc sĩ ở nước ngoài, gia đình cũng mong tôi đi. Tôi rất sợ xa anh vì đã lỡ yêu anh quá nhiều, nhưng không thể từ chối việc đi học. Trước khi đi, tôi vào thăm anh và nói muốn quay lại, công khai chuyện hai đứa nhưng anh không đồng ý. Anh nói sợ yêu xa, sợ sự phản bội, sợ tôi không quay về. Anh bảo nếu sau này học xong tôi quay về hoặc anh sang đó thì chúng tôi sẽ chính thức công khai. Nghe anh nói tôi rất buồn nhưng cũng hy vọng, rất sợ những nỗi sợ của anh.
Ngày tôi lên máy bay, anh ra tận sân bay tiễn tôi. Vừa rồi tôi trốn gia đình về nước thăm anh, anh rất bất ngờ và tôi cũng cảm nhận được niềm vui trong mắt anh. Những ngày sau đó tôi thuê nhà trọ ở TP HCM, thường xuyên gặp và nấu ăn cho anh. Một hôm tôi rủ anh nhậu, do say quá nên muốn được đi quá giới hạn với anh. Anh dẫn tôi vào khách sạn, khi hai người chuẩn bị vượt rào thì anh như bừng tỉnh, xin lỗi tôi vì không thể làm thế. Anh bảo cả hai không xác định tương lai như nào nên không muốn lấy đi sự trong trắng của tôi, rồi còn sợ nhỡ đi quá giới hạn tôi lại có thai thì không biết xử lý như nào.
Không biết anh có chờ được đến lúc tôi học xong không? Về phần mình, tôi khẳng định sẽ chờ anh, chỉ cần anh còn tình cảm với tôi. Tôi phải làm sao đây? Liệu có thể đến được với anh không? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Tôi 40 tuổi, làm thiết kế tự do kiêm quản lý dự án, thu nhập khá ổn định, dao động khoảng 50-100 triệu đồng mỗi tháng tùy mùa dự án. Vợ kém tôi vài tuổi, là kế toán cho một công ty cổ phần. Cuộc sống của hai vợ chồng nhìn ngoài vào ai cũng nghĩ là viên mãn, không có gì phải lo nghĩ. Thế nhưng "ở trong chăn mới biết chăn có rận", bi kịch lớn nhất của tôi lúc này nằm ở hai chữ: Lãnh cảm. Từ ngày vợ sinh đứa thứ hai (cháu năm nay đã biết đi), cô ấy hoàn toàn nguội lạnh trong chuyện chăn gối.
Nếu nói vì áp lực con cái hay việc nhà thì không phải. Vợ chồng tôi may mắn có ông bà hai bên đỡ đần rất nhiều. Vợ đi làm về chỉ việc tắm rửa, ăn cơm xong là vào chơi với con, mọi việc dọn dẹp, bỉm sữa ông bà đều lo phụ. Nhiều lần tôi chủ động muốn gần gũi để hâm nóng tình cảm nhưng câu trả lời nhận lại luôn là sự né tránh hoặc nếu có cũng chỉ như "trả bài" cho xong chuyện. Sự lạnh nhạt của vợ kéo dài khiến lòng tự trọng của người đàn ông trong tôi bị tổn thương. Lâu dần, tôi tụt hết hứng thú. Hiện tại, hai vợ chồng chính thức ngủ riêng được tròn một năm.
Đặc thù công việc thiết kế nội thất và chạy dự án của tôi đòi hỏi phải đi giao tiếp, gặp gỡ đối tác liên tục. Nơi làm việc của tôi thường xuyên là các nhà hàng, quán bar, vũ trường và cả những bóng hồng vây quanh là điều không tránh khỏi. Với thu nhập và vẻ ngoài phong độ ở tuổi 40, thú thật, việc có người "bật đèn xanh" bên ngoài là chuyện xảy ra như cơm bữa. Tôi là người đàn ông bình thường, có nhu cầu sinh lý và khao khát được yêu thương. Mỗi đêm trở về nhà sau những cuộc vui xã giao, nhìn phòng ngủ lạnh lẽo, nhìn người vợ xa cách, tôi lại thấy lòng mình trống rỗng. Tôi tự hỏi: "Mình có thể duy trì sự chung thủy này được bao lâu nữa?" khi mà sợi dây liên kết duy nhất ở nhà giờ chỉ còn là trách nhiệm với con cái, còn bên ngoài thì cạm bẫy lại quá lớn?
Tôi không muốn phá nát gia đình này, không muốn làm tổn thương các con nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Anh em nào từng trải qua giai đoạn khủng hoảng này chưa? Vợ lãnh cảm sau sinh phải chữa từ đâu? Và làm sao để một người đàn ông giữ mình khi ngọn lửa trong nhà đã tắt, mà bên ngoài thì đầy rẫy mồi? Rất mong nhận được những lời chia sẻ chân thành của anh em. Xin cảm ơn.