Tôi năm nay 31 tuổi, làm ở công ty sửa chữa điện lạnh. Công việc này nghe có vẻ không sang và thu nhập không ổn định nhưng cũng đủ giúp tôi trang trải cuộc sống. Đặc biệt vào mùa hè, tôi làm đêm làm ngày cũng không hết việc.
Hiện tại, tôi sống với bà nội và bố. Bố tôi có lương hưu nhưng không cao. Vậy nên, tôi là trụ cột kinh tế lo cho gia đình. Sau khi em gái lấy chồng 2 năm trước, bà nội và bố bắt đầu giục tôi cưới vợ.
Thú thật, tôi cũng có chút ngoại hình, có thể gây ấn tượng với các cô gái. Nhưng yêu thì dễ, để cưới thì lại rất khó. Bởi những cô gái tôi quen, họ hầu như đều khá thực dụng. Dù tình cảm đang rất tốt đẹp, nhưng chỉ cần tôi đưa về nhà chơi, ít lâu sau họ sẽ tìm lý do để chia tay. Có người còn nói thẳng với tôi: “Anh rất tốt, nhưng cuộc sống hôn nhân cần nhiều thứ hơn là tình yêu”.
Tôi biết, họ sợ nặng gánh gia đình. Họ sợ lấy tôi thì không biết bao giờ mới có nhà to, xe đẹp và cuộc sống chỉ quẩn quanh với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Tôi không trách, chỉ cảm thấy buồn và có chút thất vọng trong chuyện tình cảm.
Ba tháng trước, tôi được một người bạn giới thiệu cho đối tượng hẹn hò. Khi nghe bạn nói cô ấy đã trải qua 2 đời chồng, tôi định từ chối. Tôi không có tiêu chuẩn gì nhiều trong việc tìm vợ, nhưng kết hôn với một phụ nữ đã qua 2 lần đò thì tôi chưa từng nghĩ tới.
Bạn tôi nói: “Cô ấy xinh đẹp, kinh tế ổn, không đặt nặng vấn đề tài chính. Hai lần ly hôn đều là do cô ấy chủ động, nghĩa là do 2 người chồng cô ấy có vấn đề. Gặp thử đi, không có duyên thì làm bạn có sao đâu”.
Nghe bạn nói vậy, tôi cũng tò mò. Nhưng ngay khi gặp cô ấy, tôi thật sự bất ngờ. Cô ấy trẻ trung và xinh đẹp hơn nhiều so với tuổi 31, cách nói chuyện cũng rất thoải mái, thẳng thắn.
Cô ấy hiện là chủ một quán cà phê đông khách, thu nhập tốt và phương châm lấy chồng không phải là để dựa dẫm, chỉ cần hòa hợp về mọi mặt trong cuộc sống là được. Cuối cùng cô ấy nói: “Nếu anh không ngại việc em đã 2 lần đổ vỡ, mình có thể cho nhau chút thời gian tìm hiểu nhau không?”.
Dĩ nhiên, trước một người phụ nữ xinh đẹp, tự tin, thẳng thắn thế này, tôi không có lý do gì để từ chối.
Trong thời gian hẹn hò tìm hiểu, tôi có kể về hoàn cảnh của mình và nhấn mạnh rằng, tôi còn bà nội và cha già phải chăm lo. Cô ấy nói chuyện đó không thành vấn đề, ai chẳng có ông bà, cha mẹ. Việc chăm sóc họ khi về già là chuyện đương nhiên.
Cô ấy còn chủ động đến nhà tôi, mua quà cáp, thăm hỏi rất chu đáo, nhiệt tình. Điều này, những cô bạn gái trước đây không có. Bà nội và bố tôi rất thích nhưng khi biết cô ấy đã 2 đời chồng thì có chút ngần ngại. Người già, họ có suy nghĩ và nỗi lo riêng. Nhưng tôi thì không còn coi đó là vấn đề gì lớn nữa.
Một phụ nữ đẹp, tự chủ về tài chính, không chê bạn trai nghèo, quan tâm đến người thân của bạn. Tôi thấy mình chẳng cần gì hơn một người vợ như thế. Tôi bắt đầu nghĩ về chuyện cưới xin.
Tình cảm của chúng tôi nảy nở, phát triển nhanh chóng và đã đánh dấu một giai đoạn mới bằng một đêm nồng nhiệt bên nhau. Nhưng cũng chính trong đêm đầu tiên ấy, bạn gái lại hé lộ cho tôi một chuyện khiến bản thân hoang mang, bối rối.
Sau một đêm thân mật, khi nằm trong vòng tay tôi, cô ấy hỏi: “Anh chưa từng hỏi em lý do vì sao lại ly hôn 2 người chồng cũ. Anh có muốn biết không?”.
Câu hỏi khiến tôi thoáng có chút tò mò nhưng vẫn nói: “Em muốn kể cũng được, không muốn kể cũng không sao. Dù sao đó cũng là chuyện quá khứ rồi, anh không quan tâm lắm”.
Và cô ấy bắt đầu kể. Cô ấy kết hôn lần đầu tiên khi 25 tuổi. Khi đó cô ấy còn trẻ, tốt nghiệp đại học nhưng không xin được việc đúng chuyên môn, loanh quanh làm đủ nghề.
Chồng đầu tiên của cô ấy vốn là một ông bố đơn thân của cậu học sinh cấp 2 mà cô ấy nhận dạy thêm vào buổi tối, nhiều hơn cô ấy 18 tuổi, góa vợ. Sau một thời gian làm gia sư, cô giáo trẻ xinh đẹp lọt vào mắt xanh của phụ huynh học sinh.
Tuy khoảng cách tuổi tác rất xa, nhưng bù lại anh ta có kinh tế, có nhà cao cửa rộng, lại chín chắn, dịu dàng. Đó là mẫu đàn ông có những thứ mà đàn ông trẻ không có được. Chính suy nghĩ thực tế này đã khiến cô ấy gật đầu đồng ý.
Cuộc hôn nhân ấy đúng là cuộc sống mà những cô gái trẻ mơ ước: Được chồng chiều, kinh tế không phải lo lắng. Nhưng có một vấn đề mà người ngoài không thể biết. Chồng cô ấy có thể cho vợ nhiều thứ, tuy nhiên chuyện chăn gối lại không mặn mà.
Cô ấy đang độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân với nỗi khát khao mãnh liệt. Việc chồng cô ấy chỉ coi chuyện gần gũi vợ chồng “cho có lệ” khiến cô ấy luôn thấy mình thiếu thốn. Lúc này, cô ấy nhận ra, khoảng cách tuổi tác đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc hôn nhân của 2 người. Bây giờ đã vậy, 5 năm, rồi 10 năm sau nữa, tình hình còn tệ ra sao? Nhân lúc chưa có con cái ràng buộc, cô ấy chủ động xin ly hôn sau hơn 1 năm chung sống.
Rút kinh nghiệm từ cuộc hôn nhân đầu, lần 2 cô ấy lấy chồng trẻ, kém 3 tuổi. Nhưng đáng buồn thay, chỉ được một thời gian, người chồng trẻ bắt đầu tỏ thái độ khó chịu. Anh ta cho rằng việc cô ấy mỗi đêm đánh thức chồng dậy 2 lần để “yêu” khiến anh ta kiệt sức không làm nổi việc gì. Cô ấy quyết định ly hôn lần thứ 2 vì chồng trẻ “không đủ bản lĩnh”.
Tôi nghe cô ấy kể chuyện quá khứ, bỗng nhiên toát mồ hôi hột bởi nhận ra bản thân tôi cũng đang mệt rã rời sau một đêm gần như không chợp mắt. Niềm hạnh phúc vì được yêu bỗng chốc biến thành nỗi lo sợ.
Tôi biết, qua đêm đầu tiên, cô ấy hài lòng về tôi. Nhưng đàn ông đâu phải lúc nào cũng ham hố chuyện đó. Họ cũng có những lúc mệt mỏi, những khi không vui. Họ cũng có những đêm chỉ muốn trèo lên giường là ngủ chứ đâu phải là cỗ máy chỉ cần bật công tắc lên là chạy.
Mấy hôm nay, tôi suy nghĩ rất nhiều về việc có nên chia tay bạn gái. Thú thật là, kinh nghiệm tình trường của tôi không đủ nhiều để hiểu phụ nữ. Không biết có nhiều phụ nữ giống như cô ấy không?
Tôi chỉ biết cô ấy có nhiều ưu điểm hơn tôi mong đợi, lại chưa từng chê tôi điều gì. Nếu cuộc tình này không thành, tôi sẽ tiếc. Nhưng tôi cũng rất sợ. Tôi sợ nếu không biết tự lượng sức mình, biết đâu tôi sẽ trở thành người chồng cũ thứ 3 của cô ấy?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Sài Gòn khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Tấn Phát - Bí thư Đảng ủy phường Sài Gòn - tiếp tục kiêm Chủ tịch HĐND phường, bà Huỳnh Kim Hiền làm Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Vũ Nguyễn Quang Vinh được bầu làm Chủ tịch UBND phường và hai Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Ngô Hải Yến và Trần Công Hậu.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường An Khánh khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Hoàng Thị Em - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Nguyễn Văn Kiên giữ chức Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Nguyễn Thành Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Nguyễn Xuân Quỳnh và bà Phạm Thị Hoàn.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Đức Nhuận khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 cũng đã bầu bà Phan Thị Thanh Phương - Bí thư Đảng ủy phường - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Trịnh Hữu Anh làm Phó chủ tịch HĐND phường. Bên cạnh đó, bà Nguyễn Thị Thanh Thảo được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường. Các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Phạm Bảo Toàn và bà Ngô Giang Hoàng Hân.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tăng Nhơn Phú khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Bạch Hoàng Phụng - Bí thư Đảng ủy phường Tăng Nhơn Phú - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường và bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm Phó Chủ tịch HĐND phường.
Bên cạnh đó, bà Cao Thị Ngọc Châu được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và ông Võ Trung Hiếu giữ chức Phó Chủ tịch UBND phường.
Kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Phú Mỹ khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Bùi Chí Thành - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Đặng Văn Hùng giữ chức Chủ tịch UBND phường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Nghĩa Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã đã bầu ông Phạm Văn Quyền - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Hồ Thế Bằng giữ chức Phó chủ tịch HĐND xã. Ông Nguyễn Tiến Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND xã và các Phó chủ tịch UBND xã gồm: bà Trần Thị Hòe và bà Nguyễn Thị Quyền.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Nguyễn Lý Thủy Tiên - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường. Ông Nguyễn Ngọc Ân làm Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Nguyễn Vy Bảo và ông Văng Thanh Cường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Ngãi Giao khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Đức Tân - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Nguyễn Minh Tú làm Chủ tịch UBND xã.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Phước đã bầu bà Dương Ngọc Châu - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Huỳnh Trung Sơn làm Chủ tịch UBND phường.
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 33 tuổi, có chồng và một cô con gái 5 tuổi. Chồng tôi không đẹp trai, không kiếm được nhiều tiền. Nhưng anh là kiểu người đàn ông tử tế, đàng hoàng và dịu dàng.
Chính vì những ưu điểm ấy, nên tôi dù ngoại hình được mệnh danh “đẹp như hoa hậu”, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai săn đón, lại nhất quyết lấy anh, một chàng trai quá đỗi bình thường về mọi thứ.
Mẹ tôi từng nói: “Lấy chồng, không cần giàu có hay đẹp trai, quan trọng nhất đó là một người có đạo đức, yêu con và hết lòng vì con”. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin vào mắt nhìn người của mẹ. Sáu năm hôn nhân trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ mình lựa chọn sai người.
Tôi có một cô bạn thân. Cô ấy nhan sắc bình thường, cá tính mạnh mẽ. Hình như đàn ông cũng rất dễ bị hấp dẫn bởi những cô gái có cá tính mạnh mẽ nên cô ấy có rất nhiều người theo đuổi.
Yêu rồi chia tay, không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhưng không có cuộc tình nào khiến cô ấy quá đau khổ. Ở tuổi ngoài 30, Linh vẫn chưa tìm được bến dừng. Cô ấy từng nói với tôi: “Khi nào gặp được một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp như chồng cậu, tớ sẽ chốt đơn luôn”.
Tôi và Linh không chỉ là bạn, còn coi nhau như chị em. Hồi tôi mang thai rồi sinh nở, chồng tôi bận việc, chủ yếu là cô ấy chở tôi đi khám thai, chăm sóc tôi ở viện ngày sinh vì mẹ ở quê chưa kịp lên. Con gái tôi gọi cô ấy là “mẹ Linh” và luôn khoe với mọi người con có tới 2 người mẹ.
Những dịp lễ, Tết, sinh nhật hay ngày nghỉ, tôi vẫn thường rủ Linh tới nhà bày biện nấu nướng. Chỉ cần một tin nhắn, cô ấy đến ngay không ngần ngại. Từ bao giờ, Linh giống như người nhà, thân thiết với cả chồng tôi.
Người ta vốn chỉ đề phòng kẻ thù, không ai đề phòng người thân. Cho đến một đêm khuya, tôi đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng từ đâu vọng lại. Tôi mở mắt, nhìn bên cạnh không thấy chồng đâu. Rõ ràng, tiếng tôi vừa nghe là tiếng của anh ấy.
Tôi rời khỏi giường, lần cầu thang lên tầng 2, tiếng chồng tôi càng lúc càng rõ dần: “Anh nói lại, cái thai này không thể giữ. Còn nếu em nhất định muốn sinh ra, anh chỉ còn cách mặc kệ em”.
“Anh đang nói cái thai nào thế?”, tôi hỏi anh mà như tự hỏi chính mình. Chồng tôi quay lại. Trong ánh sáng của chiếc đèn bàn hắt lên, tôi nhìn rõ vẻ thảng thốt trên mặt anh: “Em đã nghe thấy những gì rồi?”. Tôi hỏi dò, vẫn hi vọng anh ấy đang nói chuyện của ai đó: “Anh làm người khác có con à?”.
Một sự im lặng bao trùm, nó khiến tôi sợ. Bởi câu hỏi đó đâu khó để trả lời. Nếu khó, thì vì đó là sự thật. Vừa nghĩ tới đó, tôi lập tức lao đến cào cấu người anh: “Anh nói mau, có phải thế không?”.
Chồng tôi ngoại tình, nhưng sự thật còn tồi tệ hơn cả như thế. Bởi người anh ấy qua lại, chính là Linh, cô bạn thân của tôi. Một bên là người chồng tôi hết mực yêu thương, một bên là cô bạn thân như chị em gái. Làm sao họ có thể làm vậy với tôi?
Chồng tôi nói, đó chẳng qua chỉ là phút yếu lòng. Cả hai người họ đã biết sai, đã quyết định dừng lại rồi. Chỉ là không ngờ, Linh mới phát hiện có thai và cô ấy muốn sinh đứa bé.
Tôi sốc đến nỗi không khóc nổi. Một đêm dài như hàng vạn năm trôi qua.
Sáng hôm sau, Linh đến. Hẳn là chồng tôi đã kịp báo với cô rồi. Bình thường, cô ấy không bao giờ ra khỏi nhà mà không trang điểm. Nhưng hôm nay, trông cô ấy phờ phạc, tiều tụy như thể người bị phản bội là cô ấy chứ không phải tôi.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, nắm lấy tay tôi, òa khóc: “Xin lỗi cậu. Mình biết mình sai, anh ấy cũng không muốn dây dưa dối lừa cậu. Bọn mình đã quyết dừng lại rồi, nhưng đứa bé bất ngờ xuất hiện.
Mình đã từng bỏ thai rất nhiều lần trước đó. Bác sĩ cảnh báo, nếu mình còn tiếp tục phá thai, tương lai khó có khả năng làm mẹ nữa. Cả đời này cậu không tha thứ cho mình cũng được, nhưng mình phải sinh đứa con này”.
Tôi ngồi đó, lặng đi giữa tiếng khóc. Chồng tôi cũng im lặng, thuốc lá liên tục đỏ trên môi. Những phân trần, van xin, hứa hẹn, anh đã nói suốt đêm qua rồi. Giờ phút này chắc cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.
Và tôi, tôi cũng suy nghĩ suốt một đêm không ngủ. Chồng ngoại tình đã là việc khó mà tha thứ, đằng này lại còn là với cô bạn thân nhất của tôi. Người phụ nữ mà con gái tôi luôn ngọt ngào “mẹ Linh”, cũng chính là người phá nát gia đình con bé. Giây phút này, chỉ nhìn mặt 2 người họ thôi cũng đã là sự khó khăn với tôi.
Chẳng phải họ thích nhau sao? Chẳng phải họ đã bất chấp nghĩa vợ chồng, bất chấp tình bạn, bất chấp đạo lý mà ngã vào lòng nhau sao? Vậy thì bây giờ, tôi tác thành cho họ.
Sau này, khi đã ly hôn rồi, nhiều người vẫn nói tôi tôi vội vàng quá, làm vậy là nhẹ nhàng cho họ quá. Nhưng đau thì cũng đau rồi, việc tôi có thể làm là dứt khoát cắt bỏ đi như cắt bỏ một khối u ác tính trong người mình, càng chần chừ chỉ càng đau đớn.
Cũng không hiểu, sao trước đây thì lén lút vụng trộm, sau này có cơ hội rồi, 2 người họ lại không đến với nhau. Nhưng tôi cũng không quan tâm, vì họ không còn liên quan đến tôi nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.