Câu chuyện được anh Lê Du, chủ đại lý vé số Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM (H.Hóc Môn cũ) chia sẻ sau khi đã đổi thưởng 23 tờ vé trúng xổ số miền Nam ngày 18 tháng 7.
Cụ thể, 23 vé này thuộc 4 đài khác nhau. Trong đó, 1 vé trúng độc đắc đài Bình Phước với dãy số may mắn 962811, 1 vé trúng độc đắc đài Hậu Giang với dãy số 019407, 16 vé trúng giải an ủi đài Long An với dãy số 303770 và 5 vé trúng giải khuyến khích đài TP.HCM với dãy số 286882.
“Chủ sở hữu của 23 vé trên là 4 người, mỗi người trúng 1 đài. Tôi ấn tượng với khách trúng đài Hậu Giang khi đến nhà khách đổi thưởng. Anh này ngoài 40 tuổi, khi đi đám cưới ở Tây Ninh (Long An cũ) thì được tặng 1 tờ vé số, bất ngờ tờ này may mắn trúng độc đắc. Các khách đều nhận tiền qua hình thức chuyển khoản lẫn lấy tiền mặt”, đại lý cho biết.
Trước đó, anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh (Vĩnh Long) đã đổi thưởng 64 vé trúng giải an ủi xổ số miền Nam ngày 17 tháng 7 cho 12 khách.
Cụ thể, những vé này có dãy số cuối may mắn 99058, trúng giải an ủi xổ số Vĩnh Long ngày 17 tháng 7. Trong khi đó, giải độc đắc đài này mở thưởng cùng ngày thuộc về những vé có dãy số 899058.
“Trong số 12 người trúng giải, có 2 người trúng 800 triệu đồng/người, tức mỗi người trúng 16 vé. 32 vé còn lại được 10 người trúng, có người trúng 9 tờ, có người trúng 1 – 2 tờ… Tất cả các khách đều nhận tiền qua hình thức chuyển khoản”, anh Duy tiết lộ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Quán phở lần đầu được Michelin vinh danh nhưng chủ quán không đến vì nghĩ 'lừa đảo'

Trưa 5.6, gần 1 ngày sau khi Michelin công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide ở Hà Nội, TP.HCM và Đà Nẵng, chị Hà Thị Thêm, đại diện quán phở Hà (chuyên phở gà tại phố Hàng Hòm, P.Hoàn Kiếm, Hà Nội) giật mình khi quán xuất hiện phóng viên báo chí.
Sau khi nhận được thông tin quán phở của mình lọt vào danh sách Bib Gourmand (quán ăn ngon có giá cả phải chăng), chị Thêm tỏ ra tiếc nuối vì tình huống "dở khóc, dở cười" khiến chị bỏ quên tấm vé mời dự lễ công bố của Michelin diễn ra tại Hà Nội vào tối 4.6.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, chị Thêm cho biết, ngày 15.5, chị nhận được thư mời dự lễ công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide. Sau đó, đại diện Michelin cũng đã liên hệ với chị qua số điện thoại và Zalo để xác nhận xem quán phở Hà có đại diện đến dự hay không. Tất cả phải được xác nhận trước ngày 24.5.
Tuy nhiên, do hàng ngày quán phải tiếp nhận quá nhiều cuộc gọi lừa đảo, từ mời chào quảng cáo đến những đơn đặt hàng "ảo" lên tới hàng trăm bát phở rồi biến mất nên chị thêm nghĩ là lừa đảo rồi bỏ quên thư mời vào một góc trong cửa hàng.
"Tôi cứ tưởng là lừa đảo nên không để ý lắm. Thậm chí, khi Michelin gửi mail mời nhưng tôi vẫn chưa tin là sự thật", chị Thêm bày tỏ sự tiếc nuối.
Đứng cạnh chị Thêm, bà Bùi Thu Hà (58 tuổi, chủ quán phở Hà) cũng cùng chung cảm xúc tiếc nuối vì không đến dự buổi lễ quan trọng. Dù vậy, bà Hà cho biết bản thân cũng rất vui khi những nỗ lực xây dựng quán phở nhiều năm nay đã được đền đáp.
Vị chủ quán chia sẻ, bà bắt đầu bán phở từ năm 2008. Ban đầu, chỉ là một gánh hàng nhỏ chuyên bán phở gà trên vỉa hè phố Hàng Hòm từ 18 - 23 giờ đêm. Đến năm 2019, khi quy định về vỉa hè thắt chặt, bà Hà mới thuê một cửa hàng khoảng 40 m2 trên phố Hàng Hòm để chuyển vào trong nhà.
Theo bà Hà, sau 18 năm nỗ lực cùng với sự ủng hộ của khách hàng, giờ đây, quán phở của bà đã sở hữu không gian hai tầng có điều hòa, với sức chứa lên tới 120 khách cùng lúc, hiện nay quán phục vụ xuyên suốt từ 6 giờ sáng đến 23 giờ đêm.
Bà Hà tiết lộ, trước khi mở quán, bà chưa hề làm công việc gì liên quan đến hàng ăn và cũng không mặn mà với nghề này. Thế nhưng được sự động viên của người thân cùng sự tập trung, tâm huyết trong từng công đoạn, bà đã yêu thích nghề phở và dồn hết tâm huyết của mình vào đó.
Những ngày đầu mới mở quán, chính những vị khách là tiểu thương, hàng xóm trên phố cổ đã trở thành những "người thầy" góp ý sau khi họ thưởng thức phở. Để rồi, qua mỗi ngày qua đi, bà Hà rút kinh nghiệm và bổ sung theo những gợi ý đó. Chính sự cầu thị, biết đúc kết đã giúp bà tạo nên hương vị đặc trưng riêng biệt, chỉ vài năm sau mở cửa, phở Hà trở thành địa chỉ quen thuộc của nhiều người.
Nguyên liệu chất lượng và sự thoải mái khi đón khách chính là châm ngôn bán hàng của quán
ẢNH: ĐÌNH HUY
"Thời điểm đông khách nhất là những năm đầu mở quán, tôi bán khoảng 5 tiếng là hết hơn 20 con gà", bà Hà nói.
Bà Hà khẳng định, điều làm nên sự khác biệt giữa quán phở gà của bà so với các quán phở gà khác chính là kinh nghiệm đúc kết qua những góp ý của thực khách, sự tỉ mỉ, chỉn chu trong chọn nguyên liệu và châm ngôn bán hàng "ngon lành sạch sẽ và phục vụ chu đáo". 18 năm qua, bà Hà luôn giữ thái độ vui vẻ với mọi khách hàng, dù họ ăn ít hay ăn nhiều.
Về nguyên liệu, nữ chủ quán cho hay, gà được lựa chọn phải là loại gà lai chọi tại Phú Thọ hoặc Sơn Tây (Hà Nội), nặng từ 4 kg trở lên để đảm bảo độ chắc, ngọt và lớp da vàng óng. Còn nước dùng được ninh xương lợn từ 8 - 10 tiếng để lấy độ ngọt sâu, sau đó mới cho xương gà vào ninh thêm 4 - 5 tiếng để lấy hương thơm đặc trưng mà không làm nước bị nồng. Đặc biệt, quán không sử dụng hóa chất hay viên tạo ngọt, chỉ dùng gừng và hành nướng để dậy mùi thơm đặc trưng của phở gà Hà Nội.
Sau nhiều năm trung thành với món phở nước với giá khoảng 50 - 60.000 đồng/bát, giờ đây, thực đơn của quán đã phong phú hơn với phở trộn, bún, miến và xôi gà. Trong đó, món phở trộn và xôi gà là những món "bán chạy" nhất.
Bà Hà tiết lộ thêm, trong những năm qua, có rất nhiều người đến mua công thức làm phở gà nhưng bà không bán. Dù vậy, bà cho hay vẫn luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm, thậm chí là dạy nghề cho những ai thực sự muốn theo đuổi nghề phở.
Tin Gốc: Thanh Niên

TPHCM, đã có một thời không còn ồn ào náo nhiệt, vào mùa hè năm 2021. Đó có lẽ là quãng thời gian khó quên với tôi - khi ở lại thành phố - chứng kiến những con đường quen thuộc bỗng vắng đi tiếng xe. Quán xá đóng cửa. Hàng rào giăng lên ngay khu dân cư, giữa một thời đau thương của đại dịch Covid-19.
Khi đó, mọi người ở trong nhà, nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ hẹp, và học cách sống chậm lại trong một nhịp điệu chưa từng có. Thành phố như bị "đóng băng" giữa một mùa không ai mong đợi. Nhưng trong cái lặng im ấy, có một thứ không được phép dừng lại, chính là dòng điện tải nặng những hy vọng sống..
Những ngày giãn cách nghiêm ngặt, khi phần lớn thành phố ở yên trong nhà, thì ở một nơi khác, những ca trực vẫn nối tiếp nhau, 24 giờ không ngắt. Những trung tâm điều động sáng đèn xuyên đêm. Những cuộc gọi báo sự cố, những lệnh điều phối, những thao tác kiểm tra... tất cả diễn ra trong một nhịp điệu gấp gáp. Điện lúc ấy không còn là một loại năng lượng. Nó là "mạch sống".
Một thành phố có thể tạm ngưng nhịp lao động, nhưng không thể ngừng cung ứng điện. Bởi phía sau nó là một chuỗi những nhu cầu thiết yếu: ánh sáng, thông tin, y tế, kết nối. Chỉ cần một mắt xích đứt ra, cả hệ thống sẽ chao đảo.
Những bệnh viện dã chiến dựng lên trong thời gian ngắn, những khu hồi sức căng mình tiếp nhận bệnh nhân nặng. Tất cả đều cần điện, liên tục và ổn định. Máy thở, máy xét nghiệm, thiết bị theo dõi… không có chỗ cho sự gián đoạn. Có người từng nói với tôi, ánh sáng ở đó không chỉ để mắt mình nhìn thấy, mà còn để tim mình giữ lại nhịp đập. Mỗi lần điện ổn định, là thêm một phần an tâm cho những người đang giành giật từng nhịp thở. Mỗi đường dây được đảm bảo, là một phần hy vọng được giữ lại.
Nhưng để giữ cho dòng điện ấy thông suốt, có những người phải đi vào những nơi mà phần lớn chúng ta buộc phải tránh xa. Những "vùng đỏ" khi ấy không chỉ là khái niệm trên bản đồ, mà là những khu phố bị phong tỏa, những con đường vắng lặng đến rợn người. Khi có sự cố điện xảy ra, vẫn phải có người bước vào sửa chữa.
Một ngày của người thợ điện mùa dịch bắt đầu sớm và kết thúc muộn. Kiểm tra hệ thống, nhận thông tin sự cố, di chuyển qua những chốt kiểm soát, mặc đồ bảo hộ, làm việc trong điều kiện không dễ dàng. Nhưng không vì thế mà họ dừng lại. Trong bộ đồ bảo hộ kín mít, giữa cái nóng ngột ngạt và nguy cơ lây nhiễm luôn hiện hữu, những người công nhân điện lực leo trụ, kiểm tra đường dây, xử lý từng điểm hư hỏng. Họ làm việc nhanh hơn, cẩn trọng hơn, và không thể chậm trễ.
Có những người thợ điện đã không về nhà suốt nhiều tuần. Họ ăn ở tập trung, ngủ lại tại đơn vị, giữ cho guồng quay vận hành không bị gián đoạn. Những cuộc gọi video ngắn ngủi với gia đình trở thành cách duy nhất để "trở về".
Một anh thợ điện chung khu trọ từng kể với tôi, lúc ấy con anh hỏi qua điện thoại: "Bao giờ ba về?". Khi đó anh chỉ biết đỏ hoe mắt, mong thành phố mau khỏe, để nhịp sống cũ trở lại, và cũng để trao cho con trai một cái ôm không còn khoảng cách.
Trong mấy căn nhà trọ nhỏ xíu, nơi tôi và mọi người sống những ngày cách ly, ánh đèn trở thành một thứ an ủi.
Khi không thể ra ngoài gặp nhau, cũng chẳng thể làm những điều quen thuộc, ánh sáng giữ lại cảm giác bình thường hiếm hoi cho chúng tôi. Một bữa cơm dưới ánh đèn, một buổi tối mở tivi, một cuộc gọi video với người thân để báo bình an... Tất cả đều cần đến điện.
Có những đêm, tôi ngồi trước màn hình tivi, xem thông tin thời sự, để không bị mất liên hệ với xã hội bên ngoài. Tôi biết phía sau những chương trình đó là cả một hệ thống đang vận hành để giữ cho kết nối luôn được liên thông. Điện khi ấy không chỉ thắp sáng không gian. Nó còn giữ cho con người không rơi vào cô lập, bế tắc giữa bốn bức tường cách ly ngột ngạt.
Những chính sách giảm tiền điện, những hỗ trợ cho người dân, doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi đại dịch,... không chỉ là những con số, mà còn là sự chia sẻ trong một giai đoạn nhiều thử thách. Những chương trình an sinh, những hoạt động đồng hành, dù lặng lẽ, nhưng đã góp phần làm dịu đi áp lực của cuộc sống. Điện lúc ấy không chỉ là dịch vụ. Nó là người bạn đồng hành.
Khi nhu cầu sử dụng điện tăng cao vì mọi người ở nhà nhiều hơn, câu chuyện tiết kiệm điện cũng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Những chương trình tuyên truyền, những khuyến nghị nhỏ như tắt thiết bị khi không dùng, sử dụng hợp lý, đảm bảo an toàn dần dần đi vào đời sống. Dịch bệnh, theo một cách nào đó, khiến người ta nhìn lại cách mình sử dụng những nguồn năng lượng vốn không phải vô hạn.
Đại dịch đã qua lâu. Thành phố dần trở lại với nhịp sống quen thuộc. Những con đường đông đúc, quán xá mở cửa, tiếng cười trở lại. Nhưng những ký ức, những thay đổi, và cả sự trân trọng dành cho ngành điện thành phố, luôn ở lại trong tim của tôi và người dân ở đây. Bởi trong những ngày khó khăn nhất, khi thành phố lặng im, vẫn có những ngọn đèn không tắt.
Tin Gốc: Thanh Niên

Mới đây, Báo Thanh Niên nhận được phản ánh của bạn đọc D.H về một trường hợp xe bán tải vượt đèn đỏ tại khu công nghiệp Visip 2 (phường Vĩnh Tân, TP.HCM) vào sáng 6.4.
Theo người phản ánh, thời điểm xảy ra vụ việc là giờ cao điểm buổi sáng, khi lượng phương tiện đổ về khu công nghiệp rất đông. "Đường đông như vậy mà xe bán tải vẫn vượt đèn đỏ, nhìn rất nguy hiểm", bạn đọc D.H cho biết.
Hình ảnh từ camera hành trình của xe đi phía sau cho thấy, sự việc xảy ra khoảng hơn 6 giờ. Khi đến giao lộ, đèn đỏ đã bật, chỉ còn tín hiệu cho phép xe máy rẽ phải. Tuy nhiên, tài xế xe bán tải biển số 61C - 445.xx vẫn cho xe vượt đèn đỏ để rẽ phải, khiến nhiều người lưu thông cùng lúc không khỏi giật mình.
Toàn bộ hành vi vi phạm đã được camera ghi lại rõ ràng.
Trao đổi với phóng viên Thanh Niên, đại diện Đội CSGT Bình Triệu (Phòng CSGT Công an TP.HCM) - đơn vị phụ trách địa bàn cho biết đã tiếp nhận thông tin và đang liên hệ chủ phương tiện để mời làm việc, xử lý theo quy định.
Theo Nghị định 168/2024, hành vi điều khiển ô tô vượt đèn đỏ có thể bị phạt từ 18 - 20 triệu đồng, đồng thời bị trừ 4 điểm giấy phép lái xe.
Thực tế cho thấy, từ khi nghị định này có hiệu lực từ ngày 1.1.2025, ý thức chấp hành tín hiệu đèn giao thông của người dân tại TP.HCM đã cải thiện rõ rệt, đa số phương tiện dừng đúng vạch.
Tuy vậy, vẫn còn những trường hợp chủ quan, vi phạm quy định. Trong bối cảnh hệ thống camera giám sát ngày càng phủ rộng, cùng với sự ghi nhận từ chính người đi đường, lực lượng CSGT khuyến cáo người tham gia giao thông cần tuân thủ tín hiệu đèn, tránh những tình huống nguy hiểm không đáng có.

