Quen nếp sống nhà mặt đất, chị Hà cho rằng “cửa nhà mình, mở cũng không ảnh hưởng đến ai” nên giữ thói quen để không gian trong nhà được thông thoáng. “Có hôm tôi mở cửa được mười phút, bảo vệ đã lên nhắc nhở, yêu cầu đóng kín để tránh thất thoát nhiệt của hệ thống điều hòa hành lang”, chị kể.
Việc này, theo chị Hà, nhằm đáp ứng nhu cầu thông gió, không phải để lấy khí lạnh chung. Khi chị chia sẻ câu chuyện trên mạng xã hội, hơn nửa số bình luận cho rằng hành động của chị là sai.
Chuyện mở hay đóng cửa căn hộ ở chung cư là sự va chạm giữa hai nếp sống. Một bên quen với những ngôi nhà luôn rộng cửa đón gió, bên kia xem cánh cửa khép kín là ranh giới của quyền riêng tư, sự văn minh và an toàn.
Những khác biệt ấy đang là nguyên nhân xung đột khi hàng triệu người Việt chuyển từ nhà đất lên chung cư, nơi nhiều gia đình cùng chia sẻ một hành lang và hệ thống không gian chung.
Sự va chạm giữa hai nếp sống
Chị Lê Thanh Mai, 38 tuổi, sống tại một chung cư ở phường Từ Liêm, Hà Nội cho rằng quy định cấm mở cửa khiến nhiều gia đình có trẻ nhỏ bị thiếu không gian. Chị cho biết việc mở cửa lấy gió hoặc trò chuyện với hàng xóm là một phần của nếp sống cộng đồng, không nên ngăn cấm.
Ở góc nhìn khác, chị Thu Phương, 47 tuổi, chọn mua căn hộ tại phường Tây Mỗ, Hà Nội vì nội quy ở đây cấm mở cửa. Theo chị Phương, việc này giúp hành lang không ám mùi thức ăn và vọng tiếng ồn, giữ đúng tiêu chuẩn của một khu chung cư cao cấp.
Chị Phương từng tranh cãi với hàng xóm do gia đình này thường xuyên để cửa hở khi nấu ăn, khiến mùi bay vào nhà chị. Khi được góp ý, người hàng xóm đáp: “Chị thấy mùi thì đi mua đồ chặn khe cửa”. Sau nhiều lần bị ban quản lý lập biên bản, gia đình này đã chuyển đi nơi khác.
Tại một chung cư cao cấp ở phường Yên Hòa, chị Phương Trang, 31 tuổi, cho biết nhiều lần phản ánh việc hàng xóm mở cửa để trẻ em chạy nhảy ngoài hành lang đêm khuya hoặc thú cưng gây ồn. “Ở khu tôi có nội quy cấm mở cửa thời gian dài, đặc biệt phải đóng cửa khi nấu ăn”, chị nói. Tuy nhiên, do chưa có hệ thống camera hành lang, bảo vệ chỉ lên nhắc nhở và lập biên bản khi có phản ánh. Việc xử phạt chưa được thực hiện do Hội nghị nhà chung cư chưa thông qua.
Khảo sát với 5.000 độc giả VnExpress cho thấy 55% ý kiến cho rằng mở cửa là “mất lịch sự”, trong khi 45% xem đó là điều “bình thường”.
Bài toán vận hành và thiết kế
Với ban quản lý các tòa nhà, vấn đề mở cửa căn hộ không phải chuyện sở thích cá nhân mà là một bài toán vận hành đau đầu.
Bà Trần Thị Hoa, đại diện ban quản lý một chung cư ở Long Biên (Hà Nội), cho biết các khiếu nại “hàng xóm mở cửa” chiếm 10% tổng số phản ánh. Tình trạng này tăng vào mùa hè. Để xử lý, chung cư áp dụng chế tài theo từng cấp: nhắc nhở lần đầu, cắt dịch vụ nếu tái phạm và phạt 450.000 đồng ở lần thứ ba.
Khảo sát với một số chung cư ở Hà Nội và TP HCM cho thấy quy định này hiện chia làm hai nhóm: nhóm đưa quy định cấm mở cửa vào nội quy ngay từ khâu thiết kế và nhóm bổ sung sau khi phát sinh tranh chấp thực tế.
Ông Phạm Văn Chương, đại diện đơn vị quản lý vận hành tòa nhà PSE, cho biết nhiều dự án tại Nam Từ Liêm, Cầu Giấy (Hà Nội) hay TP Thủ Đức, Quận 7 (TP HCM) đã phải đưa quy định đóng cửa vào nội quy sau khi cư dân phản ánh về mùi, tiếng ồn và tình trạng lấn chiếm hành lang. Lý do phải siết chặt quy định, theo ông Chương, là để hạn chế sự lây lan của khói thuốc, tiếng ồn sinh hoạt, và đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy (PCCC).
“Hành lang chung cư hiện đại là không gian kín, được thiết kế hệ thống cấp gió tươi, hút khói và thoát nạn. Khi cửa căn hộ mở, nếu xảy ra hỏa hoạn, khói sẽ lan nhanh và làm vô hiệu hóa hệ thống tăng áp, ngăn khói của tòa nhà”, ông Chương nói.
Phân tích nguyên nhân mâu thuẫn, ông Phạm Xuân Điệp, Thư ký Hiệp hội nhà quản lý chung cư Hà Nội, cho rằng vấn đề xuất phát từ thiết kế tòa nhà. Tại các dự án tiêu chuẩn cao, cửa ra vào được bố trí so le với mật độ thấp nên nếu có mở cửa cũng ít ảnh hưởng đến cộng đồng. Ở nhiều dự án khác, việc tăng mật độ và để cửa chính đối diện nhau trên hành lang hẹp khiến việc mở cửa lập tức ảnh hưởng đến nhà đối diện.
“Trong chung cư, không phải cứ nằm trong nhà mình thì đều là tài sản riêng, và cũng không phải cứ nằm ngoài hành lang thì đều là tài sản chung”, ông nói. Hệ thống báo khói, đầu phun chữa cháy đặt trong căn hộ thuộc hệ thống PCCC chung. Ngược lại, đồng hồ nước đặt ở hành lang là tài sản riêng của từng căn hộ.
Luật sư Lê Hồng Hiển (Đoàn Luật sư TP Hà Nội) cho biết chủ sở hữu căn hộ có quyền đóng hoặc mở cửa theo nhu cầu, nhưng không được gây ảnh hưởng đến lợi ích của người khác theo quy định của Bộ luật Dân sự. Luật Nhà ở 2023 và Thông tư 05/2024 của Bộ Xây dựng cũng quy định các giới hạn đối với việc sử dụng căn hộ.
Nếu hành vi mở cửa làm phát tán mùi, tiếng ồn hoặc ảnh hưởng hệ thống chung, ban quản lý có quyền yêu cầu cư dân dừng thực hiện. Ngược lại, quy định cấm mở cửa chỉ có hiệu lực khi được thông qua đúng trình tự. Luật sư Hiển cho biết ban quản trị cần công khai cơ sở pháp lý và kỹ thuật trước khi áp dụng các quy định này vào nội quy.
Anh Kim, chồng chị Phương Trang, người Hàn Quốc sống lâu năm tại Hà Nội, cho biết 20 năm trước chung cư ở nước anh cũng duy trì nếp sống cởi mở, thân thiện. Nhưng khi áp lực đô thị hóa tăng lên, nhu cầu nghỉ ngơi trong không gian riêng tư được đặt lên hàng đầu. Khi sống ở Việt Nam, nhiều lần anh và bạn bè ngoại quốc của mình đã phải chuyển nhà vì vẫn có những hàng xóm xung quanh mở cửa.
“Việt Nam nhiều khả năng cũng sẽ đi theo quỹ đạo tương tự. Sự thay đổi này không hẳn vì con người ích kỷ hơn, mà do họ đề cao tính cá nhân và chất lượng sống”, anh nói.
Ông Chương cũng dự báo xu hướng hạn chế mở cửa ngày càng phổ biến, khi quy định PCCC được siết chặt sau các sự cố hỏa hoạn, tiêu chuẩn quản lý vận hành ngày càng khắt khe, và nhận thức của người dân về quyền riêng tư ngày càng nâng cao.
“Việc thiết lập quy tắc rõ ràng ngay từ khâu bàn giao nhà chính là chìa khóa để cân bằng quyền lợi cá nhân với sự an toàn chung”, ông nói.
Một số nước trên thế giới đã có quy định cấm dùng mạng xã hội với người từ 16 tuổi trở xuống hoặc dùng các biện pháp kỹ thuật để hạn chế.
Từ trong nước, nhiều câu chuyện, vụ việc đau lòng xuất phát do mâu thuẫn từ mạng xã hội bước ra đời thực cho thấy đến lúc chúng ta phải có cách nhìn và xử lý đúng vấn nạn này. Trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Nguyễn Thị Mai Thoa - đại biểu Quốc hội chuyên trách Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội - chia sẻ thêm một số góc nhìn.
* Thưa bà, thời gian qua tình trạng trẻ em bị xâm hại trên mạng với nhiều hình thức tinh vi như bắt cóc online, bạo lực, bắt nạt và bị lôi kéo vào nhiều hội/nhóm xấu... khiến dư luận lo ngại, bức xúc. Từ thực tế theo dõi, bà đánh giá thế nào về thực trạng này?
- Khi công nghệ phát triển và có sức hút lớn thì việc trẻ em tiếp cận mạng xã hội từ rất sớm như là một xu hướng của sự phát triển. Không thể phủ nhận Internet mang lại rất nhiều lợi ích và trở thành một phần không thể thiếu được trong cuộc sống hằng ngày của trẻ em.
Tuy nhiên thời gian qua tình trạng trẻ em bị xâm hại trên mạng như đã nêu diễn ra khá thường xuyên, phức tạp.
Đồng thời gây ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe thể chất, tâm thần cũng như cuộc sống và sự phát triển bình thường của trẻ em, hơn thế với các hình thức tinh vi dẫn đến khó quản lý và điều chỉnh.
Các số liệu từ cơ quan chức năng cho thấy các tội phạm công nghệ đang tập trung nhằm vào giới trẻ, đặc biệt là học sinh, sinh viên, những người thiếu kỹ năng sống và dễ bị thao túng tâm lý, đặt ra yêu cầu cấp bách về tăng cường công tác quản lý nhà nước với việc bảo vệ trẻ em trên mạng.
Vấn đề này cũng đã được Việt Nam khởi xướng tại lễ mở ký Công ước Hà Nội về phòng chống tội phạm mạng tại Hà Nội vào tháng 10-2025.
Ngay sau đó, ngày 23-3-2026, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định số 468 phê duyệt chương trình "Bảo vệ và hỗ trợ trẻ em phát triển trên môi trường mạng giai đoạn 2026 - 2030", tiếp tục khẳng định cam kết và nỗ lực của Việt Nam trong công tác bảo vệ trẻ em trên môi trường mạng.
* Khi thảo luận tổ, bà đã đề nghị cần nghiên cứu giải pháp hạn chế, thậm chí cấm trẻ em sử dụng mạng xã hội. Xin bà chia sẻ thêm về lý do đưa ra đề xuất này?
- Như tôi đã nêu ở trên, những năm gần đây trẻ em Việt Nam sử dụng mạng xã hội có xu hướng tăng mạnh, trong đó có một bộ phận đáng kể dành nhiều thời gian mỗi ngày cho các nền tảng trực tuyến, thậm chí "nghiện".
Điều này khiến trẻ em dễ trở thành mục tiêu của những nguy cơ mới trên môi trường số, đặc biệt là xâm hại tình dục, lừa đảo, tống tiền, bạo lực, bắt cóc trực tuyến. Thực tế không phải trẻ em nào cũng được hướng dẫn sử dụng mạng an toàn, cách thức báo cáo nguy cơ hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ khi gặp những rủi ro trực tuyến.
Bên cạnh đó nhiều cha mẹ chưa có nhận thức đầy đủ về nguy cơ, rủi ro trên mạng nên điện thoại hay máy tính bảng được xem như một công cụ trông trẻ, cứ "giao" trẻ cho mạng xã hội, tạo nên sự lệ thuộc của trẻ em vào thiết bị và mạng xã hội ngay từ khi còn nhỏ.
Phần lớn cha mẹ không nắm rõ các quy định của pháp luật về bảo vệ trẻ em trên mạng, chưa biết cách sử dụng các công cụ phù hợp thiết lập chế độ an toàn, giới hạn nội dung, quản lý thời gian... với trẻ em khi sử dụng mạng xã hội.
Hiện nay nội dung giáo dục an toàn mạng và kỹ năng số đã được đưa vào một số chương trình ngoại khóa. Đã có những trường học hạn chế hoặc cấm học sinh sử dụng điện thoại trong giờ học.
Tuy nhiên nội dung giáo dục an toàn mạng chưa mang tính bắt buộc, đồng thời thiếu cơ chế phối hợp thường xuyên giữa nhà trường với gia đình trong việc giám sát và hỗ trợ trẻ em khi phát hiện dấu hiệu nguy cơ đối với trẻ em trên môi trường mạng.
Việt Nam đã có những bước tiến quan trọng nhằm bảo vệ trẻ em trên môi trường mạng, ban hành nhiều quy định mới về bảo vệ trẻ em khi sử dụng mạng xã hội.
Tuy nhiên môi trường số thay đổi nhanh chóng và phức tạp, rất cần sự chủ động, tích cực, trách nhiệm của cơ quan quản lý, tổ chức, gia đình, cá nhân và chính trẻ em trong việc bảo vệ trẻ em trên không gian mạng. Trên thế giới, một số nước cũng đã áp dụng biện pháp cấm hoặc hạn chế trẻ em sử dụng mạng xã hội.
Xem xét, tính toán giữa được và mất khi trẻ em dùng mạng xã hội, tôi đã đề nghị nghiên cứu giải pháp cấm hoặc hạn chế trẻ em sử dụng mạng xã hội với một số nền tảng mạng xã hội phổ biến kèm theo những điều kiện, giải pháp cụ thể liên quan khác.
* Để có thể thực hiện được đề xuất đưa ra, theo bà đâu sẽ là các điều kiện và giải pháp quan trọng nhất?
- Từ thực tế nghiên cứu sơ bộ, tôi thấy cần chú trọng một số điểm. Đầu tiên là phải có nền tảng pháp lý cần thiết để các chủ thể liên quan bắt buộc tuân thủ, cũng như có chế tài nếu vi phạm.
Trường hợp chỉ quy định "hạn chế thời gian sử dụng mạng xã hội" cần thiết lập, vận hành công cụ lọc, tắt các tính năng có nội dung độc hại đối với trẻ em, kiểm soát thời gian, báo cáo tình hình trẻ em sử dụng Internet, mạng xã hội thông qua thiết lập chế độ tự động giới hạn thời gian. Kèm theo đó có các giải pháp để chặn truy cập vào ban đêm, vô hiệu hóa các chức năng trò chuyện với người lạ, tham gia nhóm kín... để giúp quản lý, giám sát trẻ em sử dụng mạng xã hội.
Bên cạnh đó cần phát triển, phổ cập các giải pháp an ninh mạng hỗ trợ bảo vệ trẻ em trên mạng và giải pháp giáo dục kỹ năng số cho trẻ em, cha mẹ, giáo viên. Từ đó hướng tới hình thành hệ sinh thái, kho ứng dụng số chọn lọc dành cho trẻ em Việt Nam. Đồng thời tăng cường rà soát, truy quét, xóa gỡ các hội/nhóm, video độc hại, không phù hợp với trẻ em trên các nền tảng mạng xã hội.
Một nội dung khác là phải tiếp tục tăng cường công tác truyền thông nâng cao nhận thức xã hội về trách nhiệm bảo vệ trẻ em trên môi trường mạng.
Nâng cao năng lực cho lực lượng chuyên trách, phòng ngừa, ngăn chặn các mối nguy hại, rủi ro và đấu tranh, tăng chế tài, xử lý nghiêm minh các hành vi xâm hại trẻ em trên môi trường mạng.
* Thực tế nhiều phụ huynh băn khoăn khi giáo viên giao bài qua nhóm Facebook, Zalo..., việc này liệu có bị ảnh hưởng nếu cấm, hạn chế dùng mạng xã hội với trẻ em?
- Tôi nghĩ vấn đề vẫn là nên hướng tới việc dạy trẻ cách sử dụng Internet như một công cụ học tập, giải trí và nghiên cứu lành mạnh, đồng thời thống nhất sử dụng các kênh liên lạc chính thống. Theo tôi, quan trọng nhất là chúng ta xây dựng một môi trường số an toàn, bao trùm và phù hợp với sự phát triển của trẻ như thế nào.
Cần phát huy tốt hơn công cụ sổ liên lạc điện tử đang được sử dụng khá phổ biến nhưng chưa thực sự hiệu quả hiện nay, mở rộng sử dụng nhóm thảo luận trong các công cụ này thay thế cho các mạng xã hội dùng chung. Có thể cho phép học sinh sử dụng một hoặc một số ứng dụng của sổ liên lạc điện tử để trao đổi với thầy cô giáo và bạn bè...
Theo đầu bếp Vũ Nhất Thông, Trung tâm Eric Cooking Class, hương vị của tỏi thay đổi từ ngọt dịu đến cay nồng hoàn toàn phụ thuộc vào cách chúng ta băm, đập dập hay để nguyên tép khi sơ chế.
Mùi thơm bùng nổ khi tế bào bị phá vỡ
Trong một tép tỏi nguyên, hợp chất alliin và enzyme alliinase nằm ở các khoang tế bào riêng biệt nên gần như không có mùi đặc trưng. Chỉ khi tỏi bị cắt, đập hoặc băm, các tế bào vỡ ra giúp hai chất này tiếp xúc với nhau, sinh ra allicin. Đầu bếp Thông giải thích, allicin chính là "linh hồn" tạo nên mùi hăng và vị cay của tỏi tươi; mức độ phá vỡ tế bào càng lớn, lượng allicin sinh ra càng nhiều.
Để nguyên tép: Hương thơm nhẹ, vị ngọt
Nếu chỉ bóc vỏ và giữ nguyên tép, rất ít tế bào bị tổn thương nên lượng allicin hình thành không đáng kể. Khi được hầm hoặc nướng trong thời gian dài, các hợp chất lưu huỳnh dần chuyển hóa, đồng thời lượng đường tự nhiên cô đặc lại tạo nên vị ngọt dịu. Cách làm này phù hợp với các món hầm, om hoặc nướng để bổ sung hương vị mà không làm món ăn bị nồng.
Đập dập hoặc cắt lát: Hương vị hài hòa
Thao tác đập dập hoặc thái lát làm vỡ một phần cấu trúc tế bào, tạo ra lượng allicin vừa phải. Tỏi lúc này giữ được mùi thơm rõ nét nhưng không quá hăng. Đây là cách sơ chế phổ biến nhất trong các bữa ăn gia đình, lý tưởng để phi thơm dầu, xào rau, ướp thịt hoặc khử mùi tanh của hải sản.
Băm hoặc giã nhuyễn: Mùi thơm mạnh nhất
Khi băm hoặc giã, gần như toàn bộ tế bào tỏi bị phá vỡ, đẩy phản ứng sinh ra allicin lên mức cao nhất. Nhờ đó, tỏi băm có mùi thơm và vị cay hăng mạnh hơn hẳn. Lượng tỏi này thường được ưu tiên cho các loại nước chấm chua ngọt, sốt bơ tỏi hay các món gỏi cần điểm nhấn hương vị.
Bí quyết nấu ăn với tỏi từ đầu bếp
Theo đầu bếp Vũ Nhất Thông, để tận dụng tối đa hương vị của gia vị này, người nội trợ cần lưu ý thêm các nguyên tắc sau:
- Để tỏi nghỉ: Sau khi băm, nên để tỏi nghỉ khoảng 5-10 phút trước khi nấu. Thời gian này giúp enzyme alliinase hoàn tất quá trình tạo ra allicin. Nếu cho vào chảo gia nhiệt ngay lập tức, phản ứng này có thể bị ngắt quãng.
- Chú ý nhiệt độ: Allicin rất kém bền với nhiệt. Việc nấu ở nhiệt độ cao quá lâu sẽ khiến vị cay hăng biến mất, thay vào đó là vị ngọt nhẹ. Do đó, tỏi phi ở đầu món ăn sẽ mang hương vị khác biệt so với tỏi rắc thêm vào phút cuối.
- Không để tỏi cháy: Với kích thước nhỏ và chứa nhiều đường tự nhiên, tỏi rất dễ bén lửa. Tỏi cháy sẽ sinh ra vị đắng làm hỏng toàn bộ món ăn. Khi phi tỏi, chỉ nên dùng lửa vừa, đợi tỏi chuyển vàng nhạt là cho ngay nguyên liệu khác vào để hạ nhiệt.
- Ưu tiên tỏi tươi: Các loại tỏi băm đóng lọ tuy tiện dụng nhưng hương vị không thể sánh bằng tỏi tươi. Allicin sẽ giảm dần theo thời gian bảo quản, chưa kể các chất phụ gia có thể làm biến đổi mùi vị gốc. Tốt nhất vẫn là băm, đập tỏi ngay trước khi chế biến.
Thú vui uống trà được hình thành từ khi ba còn là một chàng trai trẻ. Trải qua bao năm tháng gian khó, dù cuộc sống có vô vàn thay đổi, nhưng ly trà buổi sớm của ba thì vẫn vậy: đậm đà, bền bỉ và nhịp nhàng với thời gian.
Sáng nào cũng vậy, khi cả xóm còn chìm trong giấc ngủ, khi màn sương còn trĩu nặng trên những tán dừa ngoài ngõ, thì ba tôi đã thức giấc.
Loại trà ba uống là trà bánh ú, thứ trà được gói giản dị trong lớp giấy trắng kiểu hình tam giác đặc trưng của những hiệu trà thủ công.
Ba pha trà rất đậm. Ở quê tôi, người ta gọi vui là "trà quạu" - thứ trà mà ai không quen uống sẽ phải nhăn mặt vì vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Nhưng với ba, cái đắng ấy lại là cái ngon.
Ông thường nhấp từng ngụm nhỏ, chậm rãi, như thể đang nếm cả vị của thời gian. Bên cạnh chén trà nóng là vài miếng mứt thèo lèo, mứt dừa hay chút bánh ngọt gì đó, đủ để cân bằng cái đắng, làm dịu đi dư vị nơi cổ họng.
Khi trà đã được rót đầy bình, ba mở chiếc cassette cũ, rất khẽ, vừa đủ nghe. Những làn điệu cải lương, vọng cổ quen thuộc cất lên, khi trầm khi bổng, như đưa ba trở về một miền ký ức xa xăm. Ba ngồi đó, lặng lẽ, mắt nhìn xa xăm, tay nâng chén trà, thả hồn vào những âm thanh ngân nga, vào những câu ca chan chứa tình người.
Hết một bình trà, thời gian giục ba về thực tại. Ba đứng dậy, vội vàng tìm cây chổi quét sân. Những nhịp chổi đều đặn quét qua từng chiếc lá rụng, chuẩn bị cho một ngày mới tinh tươm.
Có những hôm, khoảng sân không còn chiếc lá khô nào vương lại, người đàn ông 80 tuổi này lại cố moi những chiếc lá tre, lá bàng nằm sâu trong kẽ đất cho sạch. Khi đã "tẩy trang" cho mặt sân, ba tập vài động tác thể dục nhẹ nhàng.
Mẹ tôi cũng thích uống trà (thói quen ấy ảnh hưởng từ ba), nhưng thường dậy trễ hơn một chút. Khi ba đã pha xong bình trà thứ hai, mẹ mới bước ra hiên nhà, ngồi xuống cạnh ba, nhấp vài hớp trà nóng.
Hai người không nói nhiều, chỉ vài câu hỏi han đơn giản, nhưng trong cái tĩnh lặng ấy lại có một sự gắn bó rất đỗi bình yên. Chén trà không chỉ là thức uống, mà còn là sợi dây nối kết hai con người đã đi cùng nhau qua cả một đời người.
Thỉnh thoảng, vào những buổi sáng đẹp trời, vài chú, vài bác trong xóm - những người bạn cũ từng một thời khoác áo lính như ba - lại đạp xe đến. Họ tụ tập dưới mái hiên, bên ấm trà nóng, kể cho nhau nghe chuyện ngày xưa, chuyện chiến khu...
Những câu chuyện có khi hào hùng, có khi giản dị, lắm lúc bi ai, nhưng đó là gia tài rực rỡ của một đời binh nghiệp. Vui nhất là những lúc họ bày bàn cờ tướng ra. Vừa uống trà, vừa đánh cờ, vừa tranh luận rôm rả.
Có khi cao trào, tiếng cười vang lên giòn giã, có khi lại "giận dỗi" vì một nước cờ thua. Nhưng cái giận ấy cũng chóng qua, như làn khói trà bay lơ đãng. Hôm sau, họ lại tụ họp, lại cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tình bạn của những người già, giản dị mà bền chặt như vậy.
Không chỉ buổi sáng, mà bất cứ lúc nào thấy khát hay có điều gì suy tư, ba lại tìm đến trà. Thậm chí khi vác cuốc ra đồng, nghỉ trưa trên cánh võng, ba đều mang bình trà theo bầu bạn. Trà dường như trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ba.
Có những đêm khuya, khi tuổi già khiến giấc ngủ trở nên chập chờn, những cơn nhức khớp kéo về theo gió lạnh, ba lại lặng lẽ dậy, pha một bình trà nóng. Ngồi một mình trong đêm tĩnh, nhấp từng ngụm trà, ba như đang đối thoại với chính mình.
Để giữ cho trà luôn nóng, tránh lãng phí, ba còn tự tay làm một chiếc "bình giữ nhiệt" rất đặc biệt. Ba chọn một trái dừa khô to, ướm thử sao cho lớn hơn bình trà một chút, rồi cưa theo tỉ lệ 1:2, gọt cho bằng đít, khoét ruột, đánh bóng bằng véc ni.
Thế là có ngay một chiếc vỏ bọc giữ nhiệt mộc mạc mà hiệu quả. Hình ảnh ấy - trái dừa khô ôm lấy ấm trà - là một nét quen thuộc của xứ dừa quê tôi, gợi lên biết bao ký ức thân thương.
Thú vui uống trà của ba cứ thế dịu dàng trôi theo năm tháng. Đến khi giật mình ngoảnh lại thì ba đã trên bát tuần. Không ồn ào, không cầu kỳ, chỉ là những buổi sớm tinh mơ, những chén trà đậm vị, những câu vọng cổ ngân nga, những ván cờ dở dang và những câu chuyện không bao giờ cũ.
Ba vẫn một mình dậy sớm, cần mẫn pha trà, giữ thói quen tập thể dục, giữ cho mình một nhịp sống đều đặn và an yên. Có lẽ cũng nhờ những ly trà ấy mà ba luôn khỏe mạnh, minh mẫn, sống vui cùng con cháu.
Nhưng hơn cả, thú vui ấy dạy cho tôi hiểu về một cách sống: chậm rãi, sâu lắng và trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé của đời thường. Trong vị đắng của trà, ba đã tìm thấy vị ngọt của cuộc đời. Và trong làn khói trà mỏng manh lơ lửng, tôi thấy hiện lên cả một miền ký ức gian truân của ba.