“Tôi không giỏi viết”, Đặng Thành Nhật, 32 tuổi, làm việc tại một cơ quan trên đường Nguyễn Đình Chiểu (P.Xuân Hòa, TP.HCM), thẳng thắn chia sẻ.
Mỗi khi cần gửi email cho khách hàng hay báo cáo với cấp trên, anh Nhật đều mở ChatGPT để nhờ gợi ý cách diễn đạt. “Trước đây tôi mất cả tiếng chỉ để viết một email vì sợ dùng từ không phù hợp. Giờ chỉ cần gõ vài ý chính, AI sẽ giúp diễn đạt chuyên nghiệp và mạch lạc hơn”, Nhật nói.
Theo Nhật, AI ngày càng trở thành công cụ quen thuộc trong công việc hằng ngày. Bên cạnh email, Nhật còn sử dụng AI để hỗ trợ viết đơn xin nghỉ phép, thư xin việc, báo cáo, biên bản cuộc họp hay phản hồi khách hàng.
Không riêng Nhật, nhiều người lao động trẻ cũng xem AI như một “biên tập viên” luôn sẵn sàng giúp họ vượt qua nỗi sợ diễn đạt.
Nguyễn Thị Lệ Huyền, 27 tuổi, làm việc tại 237 Lê Quốc Hưng (P.Xóm Chiếu, TP.HCM), cho rằng với những người làm chuyên môn như kỹ sư, lập trình viên, nhân viên vận hành, hay những công việc không đòi hỏi kỹ năng viết bài bản, AI đã giúp thu hẹp khoảng cách về khả năng diễn đạt.
“Trước đây nhiều người có chuyên môn nhưng lại lúng túng khi viết email, báo cáo hay phản hồi khách hàng. AI giúp các văn bản trở nên rõ ràng, mạch lạc và dễ hiểu hơn”, chị Huyền nói.
Trong khi đó, Đỗ Thị Minh Anh, 25 tuổi, làm việc tại 343 Phạm Ngũ Lão (P.Bến Thành, TP.HCM), cho biết cô thường sử dụng AI để soạn email trao đổi với khách hàng và các văn bản công việc. Gần đây, khi chuẩn bị nghỉ việc, Minh Anh cũng nhờ AI gợi ý cách viết đơn xin nghỉ việc với giọng văn lịch sự, thể hiện sự biết ơn nhưng vẫn ngắn gọn.
“Tôi chỉ xem AI là người gợi ý câu chữ. Sau đó vẫn phải chỉnh sửa để đúng với hoàn cảnh và cảm xúc của mình”, Minh Anh chia sẻ.
Theo chị Đỗ Thị Nguyên Hương, phụ trách tuyển dụng Công ty TNHH Kiến trúc xây dựng Trịnh Quang (P.Thới An, TP.HCM), AI đang dần trở thành một “trợ lý ngôn ngữ” trong môi trường làm việc.
“Trước đây, một người giỏi chuyên môn nhưng diễn đạt kém có thể gặp bất lợi khi báo cáo công việc hoặc trao đổi với khách hàng. Hiện nay, AI giúp họ trình bày ý tưởng rõ ràng và chuyên nghiệp hơn. Đây là công cụ giúp người lao động vượt qua rào cản diễn đạt và tiết kiệm thời gian”, chị Hương nhận định.
Theo chị Trần Thị Như Mai, Phụ trách tuyển dụng, Công ty công nghệ Tầm Nhìn Số (xã Thanh An, TP.HCM), sự phổ biến của AI cũng đang làm thay đổi cách doanh nghiệp nhìn nhận các văn bản công sở.
“Nếu trước đây một email trau chuốt có thể phản ánh khả năng diễn đạt của người viết, thì nay nhà tuyển dụng hiểu rằng bất kỳ ai cũng có thể nhờ AI hỗ trợ. Vì vậy, giá trị không còn nằm ở câu chữ đẹp, mà ở nội dung, tư duy và khả năng giải quyết vấn đề”, chị Mai nói.
Tuy nhiên, theo chị Mai, khi rời khỏi màn hình máy tính, AI không thể thay con người đối thoại trong những tình huống thực tế như một cuộc họp căng thẳng, buổi thương lượng hợp đồng hay xử lý khủng hoảng với khách hàng.
“Khả năng lắng nghe, đọc cảm xúc đối phương, phản ứng linh hoạt, đặt câu hỏi đúng lúc và thuyết phục bằng sự chân thành vẫn là năng lực thật của con người. Đã xuất hiện nghịch lý khi có người viết email rất hay nhưng lại lúng túng trong giao tiếp trực tiếp. AI có thể nâng chất lượng văn bản, nhưng không đồng nghĩa người lao động đã nâng cao kỹ năng giao tiếp”, chị Mai chia sẻ.
Ở góc độ kỹ năng, ông Huỳnh Trọng Vỹ, chuyên gia kỹ năng sống thuộc Trung tâm kỹ năng Hành Trang Mới (P.Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM), cho rằng AI nên được xem là công cụ hỗ trợ chứ không phải sự thay thế. “Nếu mọi email, báo cáo hay bài thuyết trình đều do AI hoàn thiện, người lao động rất dễ đánh mất khả năng diễn đạt bằng chính ngôn ngữ của mình”, ông Vỹ nói.
Theo ông, một bộ phận người trẻ có xu hướng ít rèn luyện kỹ năng viết vì tin rằng AI luôn có thể làm tốt hơn. Về lâu dài, điều này có thể ảnh hưởng đến vốn từ, tư duy lập luận và khả năng phản biện.
“AI có thể viết một văn bản hoàn hảo, nhưng không thể thay người lao động trả lời những câu hỏi bất ngờ trong một cuộc họp hay tạo dựng sự tin cậy trong một cuộc đàm phán”, ông Vỹ nhấn mạnh.
Đồng quan điểm, Nguyễn Khánh Duy, 26 tuổi, làm việc tại 1060 Nguyễn Văn Linh (P.Tân Hưng, TP.HCM), cho rằng điều quan trọng không phải là để AI viết thay, mà là biết sử dụng AI đúng cách.
“Người lao động cần học cách đặt câu hỏi cho AI, kiểm chứng thông tin, chỉnh sửa nội dung theo từng bối cảnh và chuyển hóa những câu chữ trên màn hình thành cuộc đối thoại hiệu quả ngoài đời thực.
AI giúp nhiều người viết email, báo cáo hay đơn từ chỉn chu hơn. Nhưng khi khoảng cách về kỹ năng viết dần được AI thu hẹp, lợi thế cạnh tranh sẽ chuyển sang những năng lực khó thay thế như giao tiếp trực tiếp, tư duy phản biện, khả năng lắng nghe, xử lý tình huống và xây dựng mối quan hệ. Biết sử dụng AI là cần thiết, nhưng biết nói để người khác hiểu, tin tưởng và sẵn sàng đồng hành mới là giá trị cốt lõi của người lao động”, Duy chia sẻ.
Tại Diễn đàn số 1 với chủ đề "Tuổi trẻ Việt Nam tự chủ, tự tin, tự lực, tự cường, tự hào dân tộc" trong khuôn khổ Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, trung tá Võ Thành Nhân, Trợ lý Thanh niên, Phòng Công tác quần chúng, Cục Chính trị Quân khu 9 đã chia sẻ nhiều kinh nghiệm thực tiễn từ công tác Đoàn và phong trào thanh niên trong Quân đội.
Từ thực tiễn hoạt động trong Quân đội, trung tá Võ Thành Nhân cho rằng việc xây dựng thế hệ thanh niên tự chủ, tự tin, tự lực, tự cường cần bắt đầu từ công tác tuyên truyền, giáo dục.
Trong bối cảnh hiện nay, thanh niên lớn lên trong môi trường số, có điều kiện tiếp cận tri thức nhanh chóng, tư duy cởi mở và nhu cầu khẳng định bản thân ngày càng mạnh mẽ. Tuy nhiên, đây cũng là thế hệ chịu tác động lớn từ mạng xã hội, các luồng thông tin đa chiều và những trào lưu thiếu chọn lọc.
"Điều này đòi hỏi tổ chức Đoàn phải tiếp tục đổi mới phương thức tiếp cận, định hướng và giáo dục, bảo đảm vừa giữ vững các giá trị cốt lõi, vừa phù hợp với đặc điểm của thanh niên trong thời đại số", trung tá Võ Thành Nhân nhấn mạnh.
Theo anh, muốn giáo dục thanh niên hiệu quả phải bắt đầu từ việc thấu hiểu thanh niên. Điều người trẻ cần không chỉ là cơ hội phát triển mà còn là lý tưởng để phấn đấu, niềm tin để dấn thân và mục tiêu để cống hiến.
Khi có lý tưởng đúng đắn, có khát vọng vươn lên và mục tiêu rõ ràng, thanh niên sẽ có động lực vượt qua khó khăn, không dễ bị dao động trước những tác động tiêu cực từ bên ngoài. Chính vì vậy, giáo dục chính trị, tư tưởng và đạo đức cách mạng luôn được xác định là nhiệm vụ trọng tâm trong công tác thanh niên của Quân đội.
Dẫn chứng từ thực tiễn, trung tá Võ Thành Nhân cho biết trong nhiệm kỳ qua, các tổ chức Đoàn trong toàn quân đã tổ chức hơn 35.600 buổi tọa đàm, diễn đàn, sân khấu hóa nhằm tạo môi trường để đoàn viên, thanh niên trao đổi, chia sẻ, củng cố niềm tin, khơi dậy khát vọng cống hiến và trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Công tác giáo dục đã có sự chuyển biến tích cực, từ tuyên truyền một chiều sang tăng cường đối thoại, tương tác và trải nghiệm; từ các hình thức truyền thống sang đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số, mạng xã hội và các nền tảng trực tuyến.
Tuy vậy, theo anh vẫn còn những nội dung giáo dục chưa thực sự hấp dẫn đối với một bộ phận thanh niên; việc cá thể hóa nội dung cho từng nhóm đối tượng chưa đồng đều; một số sản phẩm truyền thông còn hạn chế sức lan tỏa trong môi trường số. Từ đó, anh đúc kết bài học quan trọng: "Muốn giáo dục thanh niên hiệu quả thì trước hết phải hiểu thanh niên; muốn định hướng thanh niên thì phải đồng hành cùng thanh niên".
Bên cạnh công tác giáo dục, trung tá Võ Thành Nhân cho rằng cần khơi dậy khát vọng cống hiến thông qua thực tiễn hành động. Theo anh, thanh niên không trưởng thành từ những lời động viên mà trưởng thành từ trách nhiệm được giao; không lớn lên trong sự dễ dàng mà trưởng thành qua thử thách và cống hiến.
"Bản lĩnh được tôi luyện khi thanh niên đối diện với khó khăn; được bồi đắp khi dám nhận việc khó; được khẳng định khi biết đặt lợi ích của tập thể, của đất nước lên trên lợi ích cá nhân", anh chia sẻ.
Thực tế trong những năm qua, phong trào "Thanh niên Quân đội rèn đức, luyện tài, xung kích, sáng tạo, xứng danh bộ đội Cụ Hồ thời kỳ mới" đã trở thành môi trường rộng lớn để tuổi trẻ toàn quân rèn luyện và trưởng thành.
Từ thao trường huấn luyện, nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ chủ quyền biên giới, biển đảo đến phòng chống thiên tai, cứu hộ cứu nạn hay tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc, ở đâu có nhiệm vụ khó, ở đó có dấu ấn của tuổi trẻ Quân đội.
Từ những trải nghiệm thực tiễn đó, trung tá Võ Thành Nhân khẳng định khát vọng cống hiến không tự nhiên hình thành mà được nuôi dưỡng từ lý tưởng, niềm tin và được tôi luyện qua hành động. Đây cũng là cơ sở để tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh trong thanh niên, góp phần xây dựng lớp thanh niên có ý thức học tập, lao động và trách nhiệm công dân đối với đất nước.
Tại diễn đàn, anh đề xuất 3 nhóm giải pháp trọng tâm gồm tiếp tục đổi mới mạnh mẽ công tác tuyên truyền, giáo dục theo hướng lấy thanh niên làm trung tâm; triển khai hiệu quả việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh; đồng thời tạo thêm nhiều môi trường thực tiễn để thanh niên được cống hiến, trưởng thành và khẳng định bản thân.
Từ đại dịch Covid-19 nhiều hiểm nguy đến những nơi khó khăn như mưa lũ, Nguyễn Hoàng Tú, Bí thư Chi đoàn KP.53 (P.Bình Đông, TP.HCM), đều không ngại dấn thân. Đằng sau những việc làm đầy trách nhiệm và tinh thần sẻ chia, cống hiến ấy là câu chuyện ít ai ngờ đến về một chàng trai từng ăn chơi lêu lổng.
Từ nhỏ, Tú đã không có được một gia đình trọn vẹn. Mẹ rời bỏ khi Tú còn rất nhỏ, cha cũng không nuôi dưỡng nên Tú được ông bà nội cưu mang, chăm sóc. Ông bà không chỉ là người nuôi Tú khôn lớn mà còn là nguồn yêu thương lớn nhất trong cuộc đời của chàng trai.
Năm 16 tuổi, biến cố liên tiếp xảy ra khi ông bà lần lượt qua đời. Sự mất mát quá lớn khiến Tú suy sụp, cô đơn và không còn điểm tựa tinh thần. Từ thời điểm đó, chàng trai bắt đầu buông thả bản thân, bỏ bê việc học và dần đi sai hướng.
Nhưng vào thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, nhìn thấy nhiều người dân gặp khó khăn, thiếu thốn, lòng trắc ẩn trong chàng trai trỗi dậy.
"Ngay lúc đó, mình thấy Đoàn phường (P.12, Q.8 cũ - PV) đăng thông báo tuyển tình nguyện viên tham gia hỗ trợ công tác phòng, chống dịch. Tự hỏi bản thân: Mình còn trẻ, còn sức khỏe, tại sao khi người dân cần, Tổ quốc cần thì mình lại chỉ đứng nhìn? Suy nghĩ đó đã thôi thúc mình đăng ký tham gia lực lượng tình nguyện viên chống dịch Covid-19", Tú nhớ lại thời khắc thay đổi cuộc đời mình.
Cũng chính tinh thần nhiệt huyết, không ngại dấn thân của màu áo xanh tình nguyện đã truyền động lực cho Tú. Nhớ lại 5 năm về trước trong đại dịch, Tú kể: "Ngày đó, có những hôm một mình mặc bộ đồ bảo hộ chạy từ Q.8 qua Q.4 lấy 100 suất cơm rồi chạy về Q.6 xin 100 chai nước dừa gừng với thuốc cho người dân. Một ngày đi 4 lượt như vậy; những ngày cao điểm là phải đi 7 lượt. Đi thế nhưng không hề thấy mệt, vì biết rằng việc mình làm sẽ giúp ích được cho nhiều người đang cần".
Cũng từ đó, Tú bén duyên với công tác Đoàn. Nhờ tham gia các hoạt động của Đoàn, Tú đã có sự thay đổi rất lớn trong nhận thức và lối sống. Tú nói: "Đoàn đã giúp mình sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và cộng đồng; giúp mình tìm thấy niềm tin, mục tiêu và lý tưởng sống. Từ một người từng sống thiếu định hướng, mình dần biết quan tâm, sẻ chia và mong muốn cống hiến nhiều hơn cho xã hội. Đoàn đã giúp mình hiểu được giá trị của sự cho đi và truyền động lực để bản thân sống tích cực, làm nhiều việc có ích cho cộng đồng. Cảm ơn Đoàn đã thay đổi đời tôi!".
Bên trong thân hình nhỏ bé là tấm lòng nhân ái mà chàng trai dành cho cộng đồng, cho những điều ý nghĩa. Trong đợt mưa lũ lịch sử năm 2025 ở miền Trung, Tú đã tình nguyện tham gia đoàn tình nguyện viên từ TP.HCM ra Khánh Hòa để hỗ trợ khắc phục hậu quả sau bão lũ. Tại đây, việc nặng nhọc, khó khăn nào Tú cũng dành về phần mình. Với chàng trai, được đóng góp chút sức nhỏ bé cho cộng đồng là điều hạnh phúc và giá trị nhất của thanh xuân.
Chị Trần Nguyễn Ngọc Phượng, chuyên viên Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM, nguyên Bí thư Quận đoàn 8, nhìn nhận: "Hoàn cảnh của Tú có nhiều khó khăn, vừa đi học, vừa đi làm để trang trải cuộc sống nhưng vẫn tâm huyết và gắn bó với phong trào; cống hiến, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho mọi người. Tôi đánh giá cao cách bạn ấy trực tiếp "xắn tay áo" tham gia các hoạt động đem lại giá trị thực tế, từ đó vận động các bạn khác cùng tham gia với mình".
Lại có những cán bộ Đoàn như Huỳnh Mai Ngọc Yến, Ủy viên Ủy ban Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam phường, Bí thư Chi đoàn KP.54, Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) tình nguyện vì an sinh xã hội Ngọn lửa xanh, P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM, ban ngày của những ngày trong tuần thì bận rộn với công việc ở công ty, buổi tối hay các ngày cuối tuần lại tất bật với công tác Đoàn ở khu phố, miệt mài với những suất ăn 0 đồng cho người khó khăn.
Làm Bí thư Chi đoàn khu phố từ khi còn là sinh viên, đến nay đã đi làm ở công ty nhưng Yến vẫn rất tâm huyết với công tác Đoàn. Cô gái nói: "Mình vẫn sẽ theo công tác Đoàn đến khi nào không thể tham gia được nữa mới thôi". Và cái "hạn chót không còn thể tham gia" này mà Yến nói vốn dĩ chẳng xác định được thời gian.
Yến tâm huyết như vậy vì một điều rất giản dị nhưng đầy giá trị: Đoàn trao cho những người trẻ như Yến cơ hội để làm được nhiều điều có ích cho xã hội.
Đi làm, công việc chuyên môn ở công ty không ít áp lực, cộng thêm trách nhiệm của một Bí thư Chi đoàn khu phố cũng không hề nhỏ, nhưng Yến vẫn thấy thiếu môi trường để kéo các bạn trẻ cùng làm nhiều điều có ích. Thế là Yến xin chủ trương từ Đoàn, Hội của phường để thành lập CLB chuyên làm công tác an sinh xã hội.
Từ sau khi thành lập (tháng 10.2024) đến nay, Yến cùng các thành viên trong CLB Ngọn lửa xanh vẫn miệt mài với những suất ăn 0 đồng mỗi ngày rằm và mùng 1 hằng tháng. Hàng ngàn suất ăn ấm lòng cứ thế đều đặn được sẻ chia. Yến cho biết có những cô chú bán vé số, cứ như thói quen, đến những ngày này trong tháng lại tìm đến nhận những suất ăn để phần nào vơi bớt khó khăn.
Điều đặc biệt, thành viên của CLB rất đa dạng, từ đoàn viên, người lao động, công nhân, dân quân cho đến các em học sinh… Cũng đúng như mong muốn từ đầu của Yến, rằng sự ra đời của CLB sẽ trở thành mái nhà chung của những trái tim trẻ biết rung những nhịp đập vì cộng đồng.
"Điều mình tâm đắc nhất là đã góp phần tập hợp được nhiều bạn trẻ cùng tham gia các hoạt động vì cộng đồng, từ đó xây dựng được một tập thể đoàn kết, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Còn điều làm mình hạnh phúc nhất chính là nhìn thấy những nụ cười của các em nhỏ, những hoàn cảnh khó khăn được sẻ chia và sự trưởng thành của các đoàn viên, thanh niên qua từng hoạt động. Đó là những giá trị tinh thần rất lớn mà mình luôn trân trọng", Yến nói.
Nhận xét về Yến, anh Nguyễn Trọng Hiếu, Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn phường, Phó chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam P.Đông Hưng Thuận, nói: "Điều tôi trân trọng ở Yến là sự tận tâm, trách nhiệm trong công việc, tinh thần dám nghĩ, dám làm và khả năng kết nối, tập hợp lực lượng thanh niên tham gia các hoạt động cộng đồng; góp phần lan tỏa tinh thần tình nguyện, nhân ái trong đoàn viên, hội viên và thanh niên địa phương".
Trong lễ tốt nghiệp ngày 24.4 của Trường ĐH Tài chính – Quản trị kinh doanh (nay thuộc Phân viện Học viện tài chính), hình ảnh cả đại gia đình đông đúc quây quần bên tân cử nhân Nguyễn Thị Huyền nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý.
Huyền cho biết, hôm nhận bằng có tổng cộng 29 thành viên đến chúc mừng. Trong số đó, người lớn tuổi nhất là ông nội 74 tuổi, bà nội 70 tuổi. Nhỏ nhất là một em bé mới 6 tháng tuổi. Tất cả mọi người đều cố gắng thu xếp để có mặt trong ngày trọng đại của cô nàng.
Đại gia đình của Huyền sống tại Sóc Sơn (Hà Nội), cách trường khoảng 45 km. Để tham dự buổi lễ, mọi người phải di chuyển gần 1 tiếng rưỡi bằng xe khách 29 chỗ được Huyền thuê trước đó. Không chỉ đến dự lễ, cả gia đình còn cùng nhau đi ăn mừng, đi chơi và tận hưởng trọn vẹn niềm vui.
Điều đặc biệt, toàn bộ chi phí cho ngày hôm đó được Huyền chủ động chuẩn bị từ khoản học bổng hơn 18 triệu đồng mà cô nhận được. “Khi có lịch tốt nghiệp và nhận được tiền học bổng, mình đã nghĩ ngay đến việc mời cả gia đình đi cùng để chia sẻ niềm vui”, Huyền nói.
Nhưng với cô, khoảnh khắc đáng nhớ nhất không phải lúc nhận bằng, mà là khi nhìn thấy ông bà bước xuống xe.
“Lúc đó mình thực sự xúc động. Ông bà đã lớn tuổi, sức khỏe không tốt nhưng vẫn đi một quãng đường xa để đến với mình. Mình cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất ngày hôm đó”, Huyền chia sẻ.
Hôm ấy cũng có mặt trong ngày vui của cháu, chị Nguyễn Thị Tươi, cô của Huyền, chia sẻ: “Khi đó gia đình chưa biết Huyền tốt nghiệp loại gì hay có học bổng, chỉ nghĩ đơn giản là cháu thiếu vắng bố mẹ nên mọi người muốn có mặt để cháu không tủi thân”.
Theo chị Tươi, khi biết lịch nhận bằng, Huyền chủ động đề xuất thuê xe, mời cả nhà đi ăn và kết hợp một chuyến đi chơi. “Với gia đình, đây không chỉ là buổi lễ tốt nghiệp mà còn là dịp sum họp hiếm hoi, khi ai cũng gác lại công việc riêng để chung vui cùng cháu. Đó là một ngày rất ý nghĩa, thậm chí niềm vui còn lớn hơn nhiều sự kiện khác vì chứng kiến hành trình nỗ lực của cháu được đền đáp”, chị Tươi bày tỏ.
Với chị, Huyền không chỉ ngoan ngoãn, biết nghĩ cho mọi người mà còn vượt xa kỳ vọng của gia đình, khiến ai cũng tự hào và sẵn sàng đồng hành cùng em trong những chặng đường phía trước.
Đằng sau khoảnh khắc rộn ràng ấy là một câu chuyện dài về sự mất mát, nỗ lực và tình yêu thương. Huyền chia sẻ cô sinh ra trong một gia đình không trọn vẹn. Năm 5 tuổi, mẹ qua đời, bố thì đi làm xa. Hai anh em Huyền được ông bà nội nuôi dưỡng từ nhỏ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông bà vẫn cố gắng lo cho các cháu đầy đủ.
Biến cố tiếp tục ập đến khi năm 2019, bà nội Huyền được chẩn đoán ung thư phổi. Một năm sau, ông nội cũng phát hiện mắc ung thư dạ dày. “Lúc đó mình đã từng nghĩ sẽ không học đại học. Mình sợ đi học rồi ông bà vất vả hơn, không có ai chăm sóc”, Huyền nhớ lại.
Sau khi tốt nghiệp THPT, Huyền quyết định ở nhà một năm. Chỉ đến năm 2022, khi sức khỏe ông bà dần ổn định, cùng với sự động viên mạnh mẽ từ bà nội, Huyền mới đi học đại học.
“Có những lúc mình mệt mỏi, áp lực, thậm chí từng tự hỏi tại sao cuộc sống lại khó khăn với mình như vậy. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ông bà và gia đình, những người luôn đặt hy vọng vào mình thì lại có thêm động lực để cố gắng”, cô gái chia sẻ.
Huyền cho rằng bản thân không phải là người có năng khiếu học tập nổi trội. Nhưng bằng sự kiên trì, cô nàng luôn giữ thói quen học tập chủ động: chăm chú nghe giảng, làm bài đầy đủ, tự ôn tập trước kỳ thi ít nhất một tháng.
“Mình biết mình không thể học giỏi như người khác nên phải bù lại bằng sự chăm chỉ. Mình thường tự soạn đề cương, làm lại bài để hiểu thật kỹ. Chỗ nào không hiểu thì chủ động hỏi thầy cô, bạn bè”, Huyền nói.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng, Huyền liên tục đạt thành tích xuất sắc, nhận nhiều học bổng và tốt nghiệp với danh hiệu thủ khoa loại xuất sắc ngành quản trị kinh doanh.
Với Huyền, thành quả ngày hôm nay không chỉ là kết quả của cá nhân, mà còn là “trái ngọt” của cả một gia đình. “Có thể mình thiếu thốn tình cảm của bố mẹ từ nhỏ, nhưng bù lại mình luôn nhận được tình yêu thương từ ông bà và người thân. Có lẽ vì thế mà ngày tốt nghiệp, mọi người đến đông đủ như vậy. Và gia đình chính là nguồn động lực lớn nhất để mình có thể đi đến ngày hôm nay”, Huyền bộc bạch.