Sau trận thắng Campuchia 5-1 ở lượt hai bảng A ASEAN Cup 2026 tối 27/7 trên sân Pakansari, John Herdman cùng Mitchell Baker dự họp báo. Đây là lựa chọn không bất ngờ, khi Baker lập hat-trick ngay trong lần đầu khoác áo Indonesia.
Kết thúc phần trả lời báo chí, ban tổ chức đề nghị HLV và cầu thủ chụp ảnh lưu niệm như thường lệ. Ban đầu, HLV người Anh tỏ vẻ ngần ngại khi đứng cạnh Baker. Với chiều cao chỉ khoảng 1,70 m, Herdman thấp hơn học trò tới 0,27 m. Trong khi đó, Baker với chiều cao 1,97 m gần như vượt hẳn khung hình nếu hai người đứng cạnh nhau.
“Đừng bắt tôi làm điều đó”, ông nói rồi cười và đề nghị Baker đứng dậy.
Sau khi hai người đứng lên với chiều cao chênh lệch, khán phòng cười vang. Herdman đáp lại: “Các anh thích thế này lắm đúng không?”.
Sau vài giây đùa vui với các phóng viên, Herdman kéo một chiếc ghế rồi bước hẳn lên trên để rút ngắn khoảng cách chiều cao với tiền đạo 19 tuổi. Hành động bất ngờ khiến cả căn phòng cười ồ, còn Baker cũng không giấu được nụ cười. Sau đó, HLV 51 tuổi bước xuống trước khi chụp hình.
Đây không phải lần đầu Herdman phải đối mặt với sự chênh lệch chiều cao khi chụp ảnh cùng học trò. Trước đây, ông cũng nhiều lần đứng cạnh các trung vệ hoặc cầu thủ nhập tịch có thể hình nổi bật như Elkan Baggott (1,96 m) hay Jay Idzes (1,90 m). Tuy nhiên, Baker thậm chí còn cao hơn hai cầu thủ này.
Tiền đạo sinh năm 2007 ghi ba bàn vào các phút 6, 15 và 56, góp công lớn vào chiến thắng 5-1 của Indonesia trước Campuchia. Hai bàn được thực hiện bằng đầu, tận dụng lợi thế chiều cao và khả năng chọn vị trí, còn bàn còn lại đến từ pha di chuyển thông minh để đón đường căng ngang của đồng đội. Hai bàn còn lại của Indonesia do Sandy Walsh và Jens Raven ghi, còn Campuchia có một bàn nhờ pha phản lưới của thủ môn Nadeo Argawinata.
Hat-trick ngay trận ra mắt giúp Baker trở thành cầu thủ trẻ thứ hai trong lịch sử ASEAN Cup lập hat-trick. Anh đạt cột mốc này khi mới 19 tuổi 228 ngày, chỉ nhiều hơn kỷ lục của Lê Công Vinh khoảng tám tháng. Công Vinh từng ghi ba bàn vào lưới Campuchia tại Tiger Cup 2004 khi mới 18 tuổi và 364 ngày.
Baker cũng nhanh chóng trở thành tâm điểm truyền thông Indonesia. Mới hai tuần trước, tiền đạo gốc Australia hoàn tất thủ tục nhập quốc tịch Indonesia và tuyên thệ trở thành công dân Indonesia. Anh được Herdman trao suất đá chính ngay trận mở màn và chỉ mất sáu phút để ghi bàn đầu tiên trong màu áo mới.
Baker chưa thi đấu cho một CLB chuyên nghiệp. Anh khoác áo đội bóng của Đại học Georgetown tại Mỹ và vẫn chơi ở hệ thống bóng đá đại học NCAA. Dù từng được đưa vào danh sách những cầu thủ có tiềm năng được một số đội MLS theo dõi, Baker chưa ký hợp đồng chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, thành tích của tiền đạo này ở cấp độ trẻ khá ấn tượng. Baker từng ghi 141 bàn trong hai năm rưỡi khoác áo trường Northwood Black Rock, giành danh hiệu Vua phá lưới và được bầu vào đội hình All-American năm 2023. Những thông số đó khiến Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI) quyết định đẩy nhanh quá trình nhập tịch để kịp đăng ký anh dự ASEAN Cup.
Sau trận, Baker thừa nhận màn ra mắt vượt xa những gì anh từng tưởng tượng. “Rất nhiều người đứng phía sau giúp tôi có mặt ở đây. Tôi sẽ không thể làm được nếu thiếu họ. Đây là giấc mơ trở thành hiện thực”, tiền đạo 19 tuổi nói.
Baker cũng đặc biệt ấn tượng với bầu không khí trên sân Pakansari. Sân có 30.000 ghế gần như được lấp đầy. “Đó là bầu không khí tuyệt vời nhất tôi từng trải qua”, anh nói thêm. “Đây là lượng khán giả đông nhất mà tôi từng thi đấu trước mặt. Sự cổ vũ của người hâm mộ giúp chúng tôi chiến đấu đến cùng”.
Chủ tịch PSSI Erick Thohir cũng dành nhiều lời khen cho tiền đạo trẻ. Theo ông, Indonesia lâu nay phụ thuộc quá nhiều vào Ole Romeny ở vị trí trung phong. Do Romeny không dự ASEAN Cup 2026, Baker mang đến một phương án mới nhờ thể hình lý tưởng và khả năng hoạt động rộng.
“Dù vậy, chúng tôi vẫn cần thêm thời gian để đánh giá. Đối thủ sắp tới như Việt Nam hay Thái Lan sẽ có trình độ khác. Baker cần chứng minh bản thân ở những trận đấu lớn hơn”, Erick nói.
Chiến thắng trước Campuchia giúp Indonesia có ba điểm ở bảng A và tạo đà thuận lợi trước các trận tiếp theo gặp Timor Leste, Việt Nam và Singapore.
Ở mùa bóng 1988-1989, Arsenal cũng đã phải chờ đến 18 năm để đoạt lại chức VĐQG. Khi ấy, họ trở lại ngôi cao như thế nào? Tuyển thủ Anh Michael Thomas ghi bàn quyết định ở phút 90+1, giúp Arsenal thắng 2-0 trên sân Anfield của Liverpool, ngay trong vòng đấu cuối cùng. Nhờ kết quả ấy, Arsenal vươn lên đồng điểm với… Liverpool, bằng nhau cả về hiệu số bàn thắng bại. Và Arsenal xếp trên nhờ có tổng số bàn thắng cao hơn. Bây giờ Arsenal không cần đến kịch tính và nỗ lực phi thường như thế. Đối thủ cạnh tranh duy nhất của Arsenal là Man.City chỉ hòa 1-1 trên sân Bournemouth. Thế là danh hiệu vô địch giải Ngoại hạng Anh mùa này chắc chắn thuộc về Arsenal, vì Man.City không thể san bằng khoảng cách 4 điểm với đội đầu bảng trong vòng đấu cuối cùng.
Mùa bóng này của Arsenal khá huy hoàng: đấy là CLB đầu tiên trên thế giới thi đấu ở giải VĐQG đúng 100 mùa liên tiếp. Đoạt lại danh hiệu vô địch giải Ngoại hạng Anh dĩ nhiên là cách tốt nhất để kỷ niệm cột mốc này. Ở một khía cạnh nào đó, có thể cho rằng mùa bóng lịch sử này cũng chính là mùa bóng thành công nhất xưa nay của Arsenal. Chưa bao giờ Arsenal đoạt chức VĐQG và lọt vào chung kết cúp C1/Champions League trong cùng một mùa bóng như hiện nay.
Nhờ Bournemouth xuất sắc ngáng chân Man.City, Arsenal bỗng có thêm hàng loạt cái lợi đi kèm, ngoài việc chắc chắn lên ngôi vô địch giải Ngoại hạng Anh. Dễ thấy nhất dĩ nhiên là sự hưng phấn của toàn đội. HLV Mikel Arteta sẽ rảnh trí để nghiền ngẫm chiến thuật, chuẩn bị đối phó với PSG trong trận chung kết Champions League. Các cầu thủ trụ cột của Arsenal sẽ được nghỉ dưỡng sức và tránh nguy cơ chấn thương trong vòng đấu cuối cùng ở giải Ngoại hạng. Cũng cần nói thêm: Arsenal là CLB phải thi đấu nhiều nhất ở châu Âu mùa này (63 trận), và họ thường xuyên phải chịu đựng hậu quả của tình trạng cầu thủ chấn thương.
Tùy quan điểm, người ta có thể thích hoặc không thích cách chơi của Arsenal. Kém hấp dẫn, thiếu thuyết phục, không có dáng vẻ nghệ thuật…, tất cả đều có vẻ đúng. Và HLV Mikel Arteta sẽ vui lòng hoan nghênh mọi sự chỉ trích. Ông sẽ không bận tâm đến mọi bình luận, miễn sao Arsenal lại thắng PSG trong cuộc đại chiến cuối cùng (23 giờ ngày 30.5) để lần đầu tiên lên ngôi vô địch Champions League. Trong 2 trận gần đây nhất ở giải Ngoại hạng, Arsenal đều phải vất vả mới thắng 1-0. Trận đầu là nhờ quyết định can đảm và khó khăn nhất trong lịch sử VAR (hủy bỏ bàn gỡ 1-1 trong những phút bù giờ của West Ham), trận sau là thắng đội Burnley đã rớt hạng. Thuyết phục hay không cũng đâu có gì quan trọng khi Arsenal lấy trọn 6 điểm tối đa. Và họ đoạt ngôi vô địch vì Man.City mất 4 điểm trong 4 trận gần đây nhất (hòa 2).
Sau 3 mùa liên tiếp về nhì, HLV Arteta đã tiếp tục vi chỉnh và hoàn thiện những điểm mạnh sở trường trong cách chơi của Arsenal, để rồi giờ đây "Pháo thủ" trở thành một nhà vô địch "độc, lạ", với những nét riêng rất hiếm thấy trong bóng đá đỉnh cao. Chưa có nhà vô địch nào ở giải Ngoại hạng Anh có đến 35% tổng số bàn thắng được ghi từ tình huống cố định. Cũng chưa có nhà vô địch nào có đến 18 bàn thắng ghi từ tình huống phạt góc. Nên nói Arsenal khai thác tình huống cố định (gồm cả phạt góc) quá tốt, hay họ quá phụ thuộc vào tình huống cố định? Dù sao đi nữa, đây vẫn là 1 trong 3 nét riêng độc đáo, đã tạo ra nhà vô địch Arsenal. Hai điểm nổi bật còn lại của họ: hệ thống phòng ngự chắc chắn và khả năng vào sân ghi bàn hoặc kiến tạo của các cầu thủ dự bị. HLV Arteta tạo nên nhà vô địch Arsenal như thế, và đấy là con đường hợp lý bởi trong tay ông không có những ngôi sao lớn.
Sau màn ngược dòng nghẹt thở trước Ai Cập, Argentina sẽ chạm trán Thụy Sĩ ở tứ kết World Cup 2026. Nếu Lionel Messi và đồng đội phải trải qua 90 phút đầy biến động để thắng 3-2, Đại diện châu Âu cũng cần đến loạt sút luân lưu mới vượt qua Colombia sau 120 phút không bàn thắng.
Cuộc đối đầu sắp tới vì thế tạo nên sự tương phản đáng chú ý. Một bên là Argentina với Messi và khả năng bùng nổ trong những thời khắc quyết định. Bên kia là Thụy Sĩ, đội bóng vừa cho thấy sự lì lợm, kỷ luật và bản lĩnh trong trận đấu loại trực tiếp căng thẳng với Colombia.
Nhưng nếu nhìn vào lịch sử đối đầu, cán cân đang nghiêng rõ rệt về phía đội bóng Nam Mỹ.
Theo thống kê đối đầu, Argentina và Thụy Sĩ đã gặp nhau 7 lần. Argentina thắng 5, hòa 2 và chưa từng thất bại. Đội bóng Nam Mỹ ghi 15 bàn, trong khi Thụy Sĩ chỉ có 3 lần đưa bóng vào lưới đối thủ.
Cuộc chạm trán đầu tiên diễn ra tại World Cup 1966, khi Argentina thắng 2-0. Đến trận giao hữu năm 1980, khoảng cách còn lớn hơn với chiến thắng 5-0 cho đội bóng Nam Mỹ.
Năm 1984, Argentina tiếp tục thắng 2-0 ngay trên sân Thụy Sĩ. Phải đến năm 1990, đội bóng châu Âu mới lần đầu tránh được thất bại bằng trận hòa 1-1. Kịch bản tương tự lặp lại vào năm 2007.
Đáng chú ý, trong cả 2 lần gặp nhau tại World Cup trước đây, Argentina đều giành chiến thắng. Sau trận thắng 2-0 năm 1966, hai đội tái ngộ ở vòng 16 đội World Cup 2014 trong một cuộc đấu căng thẳng kéo dài đến hiệp phụ.
Khi loạt sút luân lưu đã ở rất gần, Messi cầm bóng đột phá trước khi kiến tạo để Angel Di Maria ghi bàn ở phút 118, giúp Argentina thắng 1-0. Thụy Sĩ sau đó còn đưa bóng trúng cột dọc trong những phút cuối nhưng không thể lật ngược tình thế.
Không chỉ lịch sử đối đầu chung, riêng Lionel Messi cũng là cái tên đặc biệt đáng ngại với Thụy Sĩ. Trong trận giao hữu ngày 29.2.2012, Messi lập hat-trick giúp Argentina thắng 3-1 ngay trên đất Thụy Sĩ. Đó cũng là hat-trick đầu tiên của anh trong màu áo đội tuyển Argentina.
Hai năm sau, tại World Cup 2014, Messi lại đóng vai trò quyết định. Anh không trực tiếp ghi bàn nhưng chính pha đi bóng và đường chuyền của số 10 đã mở ra cơ hội để Di Maria kết liễu trận đấu ở phút 118.
12 năm trôi qua, Messi và Thụy Sĩ một lần nữa đứng trên cùng một sân khấu World Cup. Bối cảnh đã thay đổi rất nhiều, nhưng sức nặng của lịch sử vẫn còn đó.
Thụy Sĩ bước vào tứ kết với sự tự tin lớn sau khi đánh bại Colombia 4-3 trên chấm luân lưu, qua đó lần đầu vào tứ kết World Cup kể từ năm 1954. Thủ môn Gregor Kobel góp công quan trọng với một pha cản phá, trong khi Ruben Vargas thực hiện thành công lượt sút quyết định.
Argentina cũng vừa trải qua một thử thách dữ dội không kém. Bị Ai Cập dẫn trước 2 bàn, nhà đương kim vô địch vẫn lội ngược dòng thắng 3-2, với Messi tiếp tục để lại dấu ấn trong cuộc trở lại đầy kịch tính.
Vì thế, thành tích bất bại trước Thụy Sĩ mang lại lợi thế tâm lý cho Argentina, nhưng không phải tấm vé đảm bảo vào bán kết. Đại diện châu Âu vừa chứng minh họ đủ khả năng kéo một trận đấu loại trực tiếp vào thế giằng co, bào mòn đối thủ và sống sót dưới áp lực cực lớn.
Dẫu vậy, có một sự thật Thụy Sĩ không thể bỏ qua: trong lịch sử, họ chưa từng thắng Argentina. Và trong 2 cuộc đối đầu gần nhất, người trực tiếp tạo ra khác biệt đều là Lionel Messi.
Từ cú hat-trick năm 2012 đến đường kiến tạo quyết định ở World Cup 2014, Messi đã nhiều lần biến Thụy Sĩ thành một phần trong những cột mốc đáng nhớ của sự nghiệp. Giờ đây, ở tuổi 39, anh lại đứng giữa đội bóng châu Âu và tấm vé vào bán kết World Cup 2026.
Với Argentina, lịch sử là điểm tựa. Với Thụy Sĩ, trận tứ kết sắp tới là cơ hội để xóa đi một thống kê đã tồn tại suốt 60 năm: 7 lần đối đầu, 0 chiến thắng.
Trận tứ kết giữa đội tuyển Argentina và đội tuyển Thụy Sĩ sẽ diễn ra lúc 8 giờ sáng 12.7 (theo giờ Việt Nam) tại SVĐ Kansas (TP.Kansas, Mỹ).
Sau hai lượt trận, Cape Verde (còn được gọi là Cabo Verde) đã gây sốc cho các CĐV bóng đá trên toàn thế giới khi lần lượt cầm chân Tây Ban Nha 0-0 và Uruguay 2-2.
Với kết quả này, Cape Verde tạm đứng thứ 3 bảng H với 2 điểm. Đại diện bóng đá châu Phi kém đội đầu bảng Tây Ban Nha 2 điểm. Cape Verde bằng điểm với đội đứng thứ 2 là Uruguay nhưng thua chỉ số phụ (ghi ít bàn hơn).
Ở lượt trận cuối bảng H, Cape Verde chạm trán Saudi Arabia, còn Tây Ban Nha đại chiến Uruguay. Nếu đánh bại Saudi Arbia, Cape Verde sẽ chắc chắn có vé đi tiếp mà không cần quan tâm đến kết quả trận đấu giữa Tây Ban Nha và Uruguay.
Nhưng một trường hợp thú vị xảy ra là ngay cả khi hòa Saudi Arabia, Cape Verde vẫn có thể giành vé đi tiếp, thậm chí là đứng nhì bảng nếu kết quả trận Tây Ban Nha và Uruguay ủng hộ.
Cụ thể, nếu Tây Ban Nha đánh bại Uruguay, Cape Verde chỉ cần hòa Saudi Arabia là đứng nhì bảng. Khi đó Tây Ban Nha sẽ có 7 điểm, xếp nhất bảng H, còn Cape Verde có trong tay 3 điểm đứng thứ 2. Uruguay và Saudi Arabia chia nhau 2 vị trí cuối bảng với cùng 2 điểm.
Đây là kịch bản hoàn toàn có thể xảy ra, bởi Tây Ban Nha được đánh giá mạnh hơn Uruguay. Trong khi đó với những gì đã thể hiện, Cape Verde đủ sức có ít nhất 1 điểm trước Saudi Arabia (thậm chí là chiến thắng).
Tuy vậy, Cape Verde cũng cần hiểu rằng nếu thua Saudi Arabia, họ sẽ phải chia tay World Cup 2026.